Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả

Chương 3: Nghèo Nên Không Sợ




Mấy ngày kế tiếp, người của Cục Công An tới, người Cục Văn Vật tới, người quản lí địa phương tới..
Tóm lại công trình tạm thời phải ngừng lại
Điều đó khiến mấy ngày gần đây Hà Tứ Hải không kiếm được tiền
Hà Tứ Hải lại tính đến việc đem mấy quyển tạp chí dư đến trước cửa trường để bán, không thể lãng phí năm đồng tiền vốn được
Vốn dĩ hắn cũng muốn về nhà một chuyến, nhưng nghĩ đến việc đi lại tốn một trăm đồng tiền vé thì lại luyến tiếc
Mắt thấy mỗi ngày chỉ có tiêu chứ không kiếm được tiền, tiền tích góp liên tục giảm bớt, trong lòng Hà Tứ Hải bực bội không nói nên lời
“Sư phụ, đốc công có nói đến việc khi nào khởi công lại không
Nếu không khởi công lại thì con tính đến xưởng ô tô.” Hà Tứ Hải nhịn không được gọi điện cho Lý Đại Lộ hỏi thăm tin tức
“Khởi công lại sao
Điều này không ai biết, đốc công không biết, thầy cũng không đoán ra được.” Lý Đại Lộ trả lời qua điện thoại
“Rốt cuộc đã chết mấy người
Vấn đề nghiêm trọng vậy sao?” Hà Tứ Hải thuận miệng hỏi
Thực tế thì hắn không quá quan tâm người chết là ai, hay là chết bao nhiêu người, hắn chỉ quan tâm khi nào có thể khởi công lại
Khởi công thì mới kiếm được tiền
“Còn tận mấy người nữa sao
Chỉ có một thôi, tên là Thang Thắng người Thang trang, là công nhân làm thép, con có biết không?”

Lý Đại Lộ vừa nói như vậy, Hà Tứ Hải có chút ấn tượng
Thang trang cách Hà trang của Hà Tứ Hải không quá xa, hắn nhớ rõ Thang Thắng hình như có một đứa con trai, trước kia là đồng học sơ trung với hắn nhưng không chung lớp
“Quan trọng của việc này không phải người chết, mà là văn vật, hình như có vài món đã bị trộm đi, vẫn chưa tìm lại được.”

“Xem ra phải nghĩ biện pháp kiếm tiền, không thể tiếp tục như vậy được.” Gương mặt Hà Tứ Hải tràn đầy u sầu
Thời tiết nóng bức, phòng trọ chật hẹp, khắp nơi đều có muỗi ‘bay múa’, Hà Tứ Hải nằm trên giường càng cảm thấy bực bội
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa “Thùng thùng thùng”
“Ai vậy?” Hà Tứ Hải có chút không kiên nhẫn bò dậy từ trên giường
Trong lòng có chút kỳ quái, đã trễ thế này, ai sẽ tới chỗ của hắn, mà lại ở gần đây hắn cũng không có người quen
Nhưng người ngoài cửa không trả lời mà chỉ tiếp tục gõ cửa
Hà Tứ Hải cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp mở cửa ra
Hắn cũng không hề lo lắng có người xấu, bởi vì hắn nghèo, không có gì tốt để người ta trộm cướp
Vừa mở cửa đã thấy ngoài cửa có một người mặc đồng phục bảo hộ lao động màu lam, đầu cúi xuống, trên đầu có đội một chiếc mũ bảo hiểm màu vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhất thời không nhìn thấy rõ dáng vẻ
Người ở công trường hả
“Anh là?” Hà Tứ Hải có chút nghi hoặc hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng lúc này, người kia đột nhiên ngẩng đầu lên
Hà Tứ Hải cảm thấy một luồng khí lạnh dọc theo xương sống xông thẳng lên đỉnh đầu, sợ tới mức toàn thân run rẩy
Bởi vì đứng ngoài cửa chính là người vừa nãy Lý Đại Lộ nói qua điện thoại rằng đã chết, Thang Thắng
“Người..
Người đâu rồi
Sao..
tại sao lại không có ai thế này?” Hà Tứ Hải nỗ lực trấn định, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhìn xung quanh một vòng, sau đó duỗi tay đóng cửa
Nhưng lại bị một cái chân chặn cửa
“Nhìn cậu không giống như không thấy tôi mà?” Thang Thắng cười nói
Nhìn qua không quá khác so với người sống
“Chú Thang, cháu và chú không oán không thù, hơn nữa Thang Viên nhà chú là bạn học với cháu mà, tại sao chú lại tìm đến cháu chứ?”

Hà Tứ Hải run rẩy, nước mắt đã chực trào
“Xem ra cậu cũng biết chuyện rồi?” Thang Thắng cười hỏi
Hà Tứ Hải gật gật đầu
“Có oán báo oán, có thù báo thù, chú đừng tới tìm cháu có được không, nhiều nhất cháu chỉ có thể đốt tiền giấy cho chú thôi.”

“Cậu đừng sợ, tôi sẽ không hại cậu, tôi tìm cậu là muốn nhờ cậu giúp một chuyện.” Thang Thắng đáp
“Hỗ trợ
Cháu là một người nghèo rớt mồng tơi, có gì có thể giúp chú đây
Chú hãy tìm người khác đi.”

Quỷ tìm người sống hỗ trợ, có thể có chuyện gì tốt chứ
Vì thế Hà Tứ Hải trực tiếp từ chối
“Cậu đừng vội từ chối, chỉ là một việc nhỏ rất đơn giản, chỉ cần cậu đồng ý, tôi cho cậu năm ngàn đồng làm thù lao.”

“Năm ngàn đồng thù lao sao?”

Hà Tứ Hải nghe vậy, bỗng dưng cảm thấy không còn sợ như trước nữa
Mình chính là một con quỷ nghèo, còn sợ ma quỷ gì nữa
“Nhân dân tệ?” Hà Tứ Hải cẩn thận hỏi
Việc tiền bạc nhất định phải làm cho rõ ràng, không thể qua loa, nhỡ đâu sau này đưa hắn 5000 minh tệ thì hắn phải làm sao, thiệt thòi lớn thì biết tìm ai khóc đây
“Đương nhiên là nhân dân tệ.” Thang Thắng khẳng định gật gật đầu
“Vậy chú nói đi, để xem cháu có thể giúp được hay không
Nếu có thể giúp cháu nhất định sẽ giúp, cháu cũng không phải giúp vì tiền, dù sao cũng là bạn học với Thang Viên.” Hà Tứ Hải ngôn từ chính nghĩa đáp
“Lúc trước đốc công trả tôi hai mươi nghìn tiền lương, tôi còn chưa chuyển kịp vào ngân hàng, hiện giờ tôi đã chết, cũng không biết làm thế nào, cho nên nhờ cậu hỗ trợ đưa tiền này cho Thang Viên nhà tôi, nói nó học hành thật tốt, dù có khó khăn cũng phải học xong đại học...”

Thang Thắng nói xong, móc từ trong túi ra hai xấp tiền nhét vào tay Hà Tứ Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cậu chỉ cần đưa cho Thang Viên mười lăm ngàn, dựa theo quy củ, còn 5000 dư lại kia là thù lao của cậu.”

“Quy củ
Quy củ gì?”

Hà Tứ Hải đang kiểm tra xem tiền trên tay là thật hay giả, vừa ngẩng đầu lên thì không còn thấy người nào ở cửa nữa
Nếu không phải đang cầm trên tay hai mươi ngàn nặng trĩu thì hắn còn tưởng bản thân nằm mơ
Hà Tứ Hải lần nữa xem xét bên trong lẫn ngoài phòng, xác nhận không còn bóng quỷ nào nữa mới nhanh chóng đóng cửa lại
Sau đó ngồi trên giường, lòng đầy hoảng loạn
Đến khi nhìn lại hai xấp tiền trên tay, trong lòng mới dịu xuống, đem tiền trong tay đếm tới đếm lui
Cuối cùng mới xác nhận
Hai mươi ngàn
Nhân dân tệ
Tiền thật
“Sao lại giống như nằm mơ thế này, giúp một chút liền kiếm được 5000 đồng?”

Nhìn xấp tiền trước mắt, Hà Tứ Hải cười vui vẻ ra tiếng, hận không thể gặp thêm nhiều ma quỷ như vậy
Đương nhiên cũng chỉ là suy nghĩ, trong lòng vẫn còn chút sợ sệt
Thang Thắng xuất hiện, quả thực đã phá hủy thế giới quan của Hà Tứ Hải, trên đời này thật sự có quỷ
Càng nghĩ càng sợ sệt, nhìn nhìn xung quanh, giống như là bất kì chỗ nào cũng có thể đột nhiên xuất hiện một con quỷ
Ánh mắt rơi vào hai xấp tiền trên tay, nhìn thấy Mao gia gia trên tờ một trăm đồng
Hà Tứ Hải liền rút ra một tờ, dán lên trán mình, mồ hôi làm tờ tiền giấy dính vào trán
Đại lão hộ thể, quỷ thần tránh lui
Nhưng tưởng tượng tới dáng vẻ của Thang Thắng lúc nãy, trong lòng liền không yên ổn
Ở trên giường lăn lộn qua lại mãi vẫn không ngủ được
Bỗng nhiên nhớ tới “Thụy Mộng La Hán” trên bí tịch võ công
Thế là bày ra cái tư thế đó
Rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp
Ngày thứ hai vừa rạng sáng, phản ứng đầu tiên của Hà Tứ Hải khi vừa mở mắt ra là tiền đâu
Chờ khi thấy hai mươi ngàn đồng ở bên gối vẫn bình yên vô sự, hắn rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra
Khu phố này người nhiều, ăn trộm cũng nhiều
Hai mươi ngàn đồng, phỏng chừng Hà Tứ Hải cũng phải tích góp nửa năm mới đạt được
Nhưng một chút tâm tư muốn chiếm làm của riêng cũng không có, tuy rằng hắn yêu tiền, nhưng nếu không phải tiền của bản thân thì hắn tuyệt đối không lấy
Cũng không phải vì sợ Thang Thắng thành quỷ sẽ không buông tha cho hắn
Nhà của Hà Tứ Hải ở thôn Hà Gia thuộc trấn Bạch Dương, thành phố Hợp Châu
Thôn trang nơi này đều lấy họ để đặt tên
Ví dụ như thôn Tiểu Dương, thôn Đại Dương, Thang trang, Ngô Lý,..
Vừa nghe đã biết người thôn này họ gì, có rất ít người có họ khác
Một thôn trên cơ bản đều là cùng tổ đồng tông
Trước kia mỗi thôn đều có từ đường của riêng mình
Đáng tiếc rất nhiều nơi đã bị phá hủy
Hà Tứ Hải nếu muốn về nhà, phải từ thành phố Hợp Châu ngồi xe trở lại trấn Bạch dương, lại từ trấn Bạch Dương đổi xe mới có thể về tới thôn Hà gia
Nhưng nếu hắn đã đồng ý với Thang Thắng rồi thì tất nhiên phải đi một chuyến tới Thang trang
Thang trang cách thôn Hà không xa, đại khái chỉ hai đến ba kilomet
Lúc Hà Tứ Hải ngồi xe lên trấn Bạch Dương, trên trấn vẫn chưa đông đúc người, mọi người đang tụ tập ở chợ để buôn bán
Hà Tứ Hải dừng lại ở tiệm thuốc trong trấn để mua cao dán giảm đau, lại mua cho Đào Tử chút đồ ăn vặt và một món đồ chơi hình gà con
Từ trấn Bạch Dương đến Thang trang khoảng tầm 5km
Có thể ngồi xe từ trấn Bạch Dương, hoặc có thể dùng xe ba bánh mà người nơi này gọi là “xe nhảy”
Bởi vì đường đi quá gồ ghề, bấp bênh
Một người ba đồng, thu tiền theo đầu người, giá này là giá chung áp dụng cho mọi người ở các thôn xung quanh
Nhưng mà Hà Tứ Hải không ngồi, hắn tiếc tiền
Dù sao cũng chỉ có 5km, hắn tuổi trẻ cường tráng, đi bộ một chút lại càng khỏe mạnh
Mà không chỉ có mình hắn nghĩ như vậy, suốt đoạn đường đi, hắn cũng thấy rất nhiều người đã họp chợ xong đi bộ về nhà, nhưng tuổi đều khá lớn, có rất ít người trẻ tuổi
Từng chiếc xe nhảy vui sướng hí hửng vượt qua hắn, người trên xe đều rung đùi đắc ý cười đùa
Hà Tứ Hải không mang theo nhiều đồ, rất nhanh đã tới được thôn Thang trang
------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.