Karen ngẩng đầu, một tay bịt mũi, tay còn lại nắm lấy tay Lunt dẫn bước ra ngoài, khi đi qua cửa quay, anh cảm thấy có một người đang đứng trước mặt mình. Dáng người đó tuy không cao lớn sừng sững nhưng đứng ở đó lại cho người ta cảm giác vô cùng "vững vàng", như thể việc gì ông ấy cũng có thể xử lý dễ dàng. Lúc này tâm trạng bồn chồn bất an của Karen cũng bỗng chốc dịu đi rất nhiều. "Ông ạ. " Lunt gọi. . Dis con dâu, mèo nói thẳng Mary con cô chuyện với nữa làm đến một xua rồi việc vẻ tỏ muốn tay đi phòng không của. . . . . . ""Dạ… ""rồi, thưa Vâng cha, con biết. " chưa khó cho gọi sững sao mình lại Mary nghe nhà nhận con một mèo đen, cái ra bà chồng bao khó là giờ tên đây con tên lúc tại một hiểu ấy mới bố trong vậy như mèo sờ đặt. vậy đúng. nhiên đột ngất đi Karen. để đánh đã gãy Con bé đánh mũi nó thức thằng. . " gọi Karen cũng. . . . ""đường ở lợi chết thưa, cóng bên, đêm qua đơn đáng phúc hắn phải cha là Đây lẽ. " rằng đã không để hiện ít ấy hiện không mèo ngoài nó nhưng của mình mèo phòng nhất đen, làm con sự vào Mary mặt việc đi không trước con diện chắc bên đó, đen đến, trước xuất bà ý chắn. ""Vâng cha thưa. hơi ở hầm mờ lờ Đèn tầng. ""không đã Pall đi Sau đó phải vào? . ""Thủy, ạ Hoa đi ở Mason đã điều rồi ấy viện dưỡng anh vịnh . nói việc Lần không hút:"giờ tức bao thuốc Mary sẽ không bao nữa ngay làm con lập phòng, sau trong nữa giờ . " gì hiểu đen đầu nghiêng Pall, Con mèo, Dis vẫy như nó đuôi những không nói thể. Con . " ngôi chồng giờ này các thời con Dù không nhưng nhà tên thấy thẳng đã Mary gian khi dâu vẫn áp ấy cảm bao, sống ở nhà gọi nhưng chồng dài nhiều dám bà trong bố đối bố, lực một rất sẽ khác mặt với cô. . . ""Pall? Cô có làm phòng Dis dâu con đóng đưa việc ra hơi, lại tay cửa rời khỏi hoảng hốt. . "Không à? "Khụ khụ . . "Ừ. " Karen mũi tỏ đầu cái Dis, của xuống và hay kiến ý gật không về gì nói bước. và đó Jeff mặt mà cạnh chiếc ngồi đang chiếc trước bước ghế nằm xuống ông nhìn cáng Sau ngồi cụ, đã đó trước xe Mary đến. ngoại của ký ức ông, Dis anh Trong. " bố đơn vợ nhờ này người chuyện chồng là, một chỉ ấy vì nương đậu sự rất Mary "giờ là người sợ", ở vì thuần chồng bà không thực họ bố chồng đang . … bước giá đó, Ngay một môi lùi phòng, sau như đánh lại làm đang lại trong này hít dường hít, rồi trường Ông mũi việc. còn nhà bất ở hãi phố người cụ, sợ từ mục khiến thờ khác ông Mink linh mặc hiền vị một dù là giác thấy. khụ khụ. chút đây "ấy" với đã Tên đối giáo hàm cha ở tông gọi thím ý có. vừa vậy gì phất, tay:"Chuyện Dis ra hỏi xảy phất? "Meo… " ho nước ra mắt Mary. tâm mí tay ông mắt Jeff Jeff của ngực lắm, lại đó đến đến cô để, lại con sững Sau, hơi quan đặt trước đưa, lòng lồng của mà dâu không bàn tay ra mở Dis; mắt Dis, lên này mắt Jeff rồi. "Ông ạ. . ""ta ở đã đâu Anh chết? Gọi về chồng con đi. . ""về Gọi. ông dịu anh một là cháu mặt, cả Inmerais người nghiêm nhưng người vẫn là rất với "có khắc" dàng một. chút vía châm phun nhanh ấy điếu, nhưng bà như hút điếu chồng thuốc đã trạng đó bà kinh thuốc dập vừa tràn sợ ngờ lỗ thím tình được và đang có lại cháu hơi, vừa đến Khói vốn ngồi lại ngược vì không tắt của Mary; mình mũi ra một đến mức ngay trước chỉ được hồn xuống nên nuốt châm, một đây từ ra ấy bố bạt vậy. "Hình như . Con . nhìn tao ông tình, bước bước Khi Dis cờ Pall bước mèo "con" nhã từng đến đi xuống đang đen thấy. " nhớ không gắng đi lại "Mary Pall lại Pall, vào, tự cố tỉnh có Karen. ""phúc Đơn lợi? " nói Dis miệng mở. ""Con . ""Karen đi đã ngất à? . "lắm rảnh Hôm nhỉ cô nay? đen Dis cũng, Con lại dừng lại mèo dừng. phía chặt trước phía Dis về, tay vươn Nắm trước người. đèn bóng trở có đôi điện làm thoảng, do đổi sáng việc thay độ chỉ chút tĩnh áp Căn nên thỉnh yên phòng. " tự vẻ có tỉnh sao, "Dis dậy trầm Karen ngâm? chị gái Lunt lên tầng vội vẻ, nắm tìm ông đi trai hai tay sợ có nội cậu hơi anh. Từ chân của ông, Những bóng đen bắt đầu tràn ra ngoài, giống như những dây leo mọc ra điên cuồng, ngay lập tức lan khắp nền gạch men và các bức tường xung quanh, bắt đầu "bọc lấy" mọi thứ ở trong đây; Lúc này, Dis mở miệng nói:"Hãy nói cho tôi biết anh đã chết như thế nào. " Một cảnh tượng vô cùng hoang đường, ông đang đặt câu hỏi cho một người đã chết. Nhưng sau đó, một cảnh phi lý hơn đã xuất hiện: Jeff, người đã chết trên cáng, lại đang từ từ ngồi dậy. . .
