Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 10: Tiểu Tỷ Tỷ × Tiểu Giáo Thảo (10)





Đèn đường chiếu sáng thành phố,
những chiếc xe lưu thông trên đường tạo nên bóng tối in trên mặt đất
Quả thật lái xe thời gian dài khiến
Kỷ Uyển hơi mệt mỏi
Cô mở một bài hát rồi dừng xe bên đường, mở đèn hậu lên
sau đó uống chút nước cho đỡ khát
"Uống không
Cô hỏi cậu đang ngồi ở ghế phụ
Chương Tịch Chu đã cao hơn cô rất
nhiều từ lâu
Kỷ Uyển cũng không đầu tư quá nhiều tiền vào việc mua xe nên
không gian cũng không rộng rãi lắm
Vì vậy Chương Tịch Chu ngồi vào có hơi chật
nhưng vẫn vừa đủ để chứa được khung xương to lớn của cậu
Chỉ có một chai nước
Chương Tịch
Chu nhận chai nước khoáng trên tay cô, im lặng uống hết nửa chai
Kỷ Uyển không
cảm thấy cậu lấy nước cô từng uống có gì kỳ lạ
Hai người sống chung nhà quanh
năm, làm gì phân biệt rõ như vậy
Huống chi Kỷ Uyển còn là người rất
vô tâm, vô ý
"Không vui sao
Dì thấy cháu và
bạn bè của cháu chơi không vui lắm
Mọi người đều muốn làm bạn với cháu nhưng
Chu Chu nhà chúng ta hơi lạnh lùng
Chương Tịch Chu mím môi không nói
lời nào
Đương nhiên Kỷ Uyển có thể biết được
lý do cậu không vui, chính là việc cô vì cậu mà bỏ qua cơ hội mở rộng kinh
doanh
Nếu như hoàn toàn không vướng bận Chương Tịch Chu thì dựa vào lá gan của
Kỷ Uyển, cô chắc chắn sẽ làm
Kỷ Uyển cũng không gạt cậu chuyện
này
Lúc Trần A Mãn bàn chuyện làm ăn với cô, Kỷ Uyển cũng không để Chương Tịch
Chu rời đi
Cô cảm thấy không nên giấu giếm chuyện gia đình con cái
Đối với
con nhỏ mà nói, đó không phải là một cách bảo vệ mà ngược lại còn tạo thành
nhận thức sai lầm
Về quyết định, Kỷ Uyển cũng sẽ không
giải thích với cậu
Theo cô, đây quả thật là một cơ hội khó có được nhưng mất
đi cũng không quá đáng tiếc
Cơ hội luôn có thể đến và một khi đã đưa ra quyết
định thì chính là một bước không quay đầu
Đối với Kỷ Uyển, điều cô thật sự để
tâm là cảm xúc của Chương Tịch Chu
Có lẽ bởi vì chuyện Trần A Mãn bàn bạc với
cô khiến Chương Tịch Chu không vui
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bình thường cậu che giấu cảm xúc rất giỏi
nhưng cả buổi chiều nay lại không vui ra mặt
Cậu lạnh lùng với cả sự nồng nhiệt
của người khác
Cho đến bây giờ, người Chương Tịch Chu thật sự coi là bạn chỉ
có duy nhất tiểu mập mạp nhà bên cạnh
Theo Kỷ Uyển thấy cũng đa số là tiểu mập
mạp chủ động
Cậu chưa bao giờ nhiệt tình mời tiểu mập mạp tham gia vào một
phần trong cuộc sống của cậu dù một chút
Đối với một đứa trẻ, điều này chắc
chắn có vấn đề
Cuộc sống bất hạnh thời thơ ấu đã hình thành một phần nào tính
cách của Chương Tịch Chu, có lẽ phải cần thêm thời gian để thay đổi nó
Chương Tịch Chu sợ kết bạn với mọi
người
Cha mẹ vốn nên là người thân nhất ở
bên cạnh con nhưng cha mẹ Chương Tịch Chu lại ích kỷ như vậy
Quanh năm không
đánh thì mắng, không quan tâm, bỏ rơi cậu
Sự lạnh lùng vô tình trong việc sử
dụng bạo lực khiến cậu chịu tổn thương rất lớn trong khoảng thời gian thơ ấu
dài đằng đẵng
Trong nguyên tác tiểu thuyết vườn
trường, Chương Tịch Chu chưa bao giờ đề cập đến cuộc sống trước kia với bạn gái
Bạch Toa Toa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là sau khi Bạch Toa Toa gặp bất hạnh, cậu mới nói một câu
không rõ đầu đuôi: "Anh không có tuổi thơ
Thế giới trong mắt anh toàn là
một màu xám
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về sau Chương Tịch Chu cũng chưa
từng nói đến thân thế của mình
Là do cha mẹ Bạch Toa Toa tìm người điều tra
Điều này cũng có thể hiểu được, dù sao con gái gặp biến cố, chính là thời điểm
tinh thần căng thẳng
Họ không hiểu tình hình bạn trai của con gái, còn rất mơ hồ
nên phải kiểm tra rõ ràng một lần
Họ không thể quan tâm đến suy nghĩ
của Chương Tịch Chu
Nhưng đối với Chương Tịch Chu mà nói, những quá khứ này
mãi mãi giống như giòi trong xương
Chỉ đơn thuần là nghĩ tới thôi cũng đau đớn
đến mức không chịu nổi
Chỉ khi cầm cọ vẽ trong tay, cậu mới
có thể nhìn thấy các màu sắc khác của thế giới, một thế giới tươi đẹp hơn
Nguyên tác được kể lại từ góc nhìn
của nữ chính nên không nói rõ Chương Tịch Chu thích vẽ đến thế nào
Nghĩ lại,
đó tất nhiên là những chuyện cũ ấm áp hiếm có
Nhưng ngay cả cái này cũng bị lấy đi
mất
Tình yêu của Chương Tịch Chu và Bạch
Toa Toa đã áp lực đến nỗi chỉ cần một cọng rơm đã đủ để đè bẹp, là trò đùa của
thế giới ý chí
Nhưng Chương Tịch Chu có sai không
Kỷ Uyển dịu dàng nhìn cậu ngồi bên
cạnh, càng nhìn càng cảm thấy tự hào
Cậu lớn lên tuấn tú như vậy, tính tình
lại tốt, còn là một học sinh giỏi hàng đầu, tránh không khỏi sự yêu thích của
mọi người
Cho dù lúc nào mặt cũng lạnh như tiền, thế mà cũng có những người
bạn mới vây quanh muốn làm quen
Chương Tịch Chu lạnh mặt kháng nghị
cũng không kiên trì được nữa, cậu quay quay lưng về phía Kỷ Uyển: "..
Sao
dì lại nhìn cháu như vậy
Kỷ Uyển: "Có vài người bạn thân
chính là hạnh phúc trong cuộc sống
Khi người ta thật lòng muốn kết bạn với cháu,
ít nhất cháu cũng nên tỏ thái độ tốt với người ta một chút..
Ôi, có ếch
kìa
'Ộp ộp
Một con ếch nhảy qua lề đường
Này, nơi người ta đang giáo dục gia
đình mà lại bất cẩn như vậy, xứng đáng được điểm không.(Ứng dụng T Y T)
  ***
Kỷ Uyển tưới cây trên ban công, cắn
một miếng bánh quế rồi trốn vào trong phòng
Hôm nay là thứ sáu, Chương Tịch
Chu không cần tự học tối, sáu giờ học xong một tiếng lớp chuyên môn là có thể
về nhà
Thứ sáu là thời gian họp thường kỳ
trong cửa hàng của cô, cuộc họp tuần này tổ chức sớm hơn một ngày
Khó lắm mới
có được một bữa về sớm, cô định chờ Chương Tịch Chu về sẽ đưa cậu ra ngoài ăn
cơm
Bởi vì thời gian còn sớm, Kỷ Uyển đặt đồng hồ báo thức chuẩn bị ngủ một
lát
Trong lúc mơ màng, cô nghe tiếng mở
cửa, sau đó là giọng của Chương Tịch Chu: "Tôi đi rót cho cậu một ly
nước
Không những về mà còn đưa người về
nhà, Kỷ Uyển đang định gọi cậu thì chợt sửng sốt
Nếu là tiểu mập mạp cách
vách, tuyệt đối sẽ không yên tĩnh như vậy, bảo đảm sẽ ồn ào huyên náo, Chương
Tịch Chu cũng sẽ không đi rót nước cho cậu ấy
Tiểu mập mạp tới đây giống như
nhà mình, nào cần Chương Tịch Chu tiếp đón
Chương Tịch Chu chưa bao giờ chủ
động đưa bất cứ ai về nhà
Sự chần chờ này khiến cô bỏ lỡ thời
cơ tốt nhất để lên tiếng
Rất nhanh, Kỷ Uyển lại nghe được tiếng khóc nức nở
của con gái
Trong nháy mắt, nội tâm của cô thật sự khó miêu tả được
"Lợn con thức dậy
Lợn con thức
dậy
Đồng hồ báo thức reo
Kỷ Uyển luống cuống tay chân tắt
đồng hồ báo thức, cả đầu đều rụt vào trong chăn
Đầu tiên là tiếng mở cửa, sau đó là
sự yên tĩnh rất lâu..
Trong lòng Kỷ Uyển không ngừng mắng cậu
Lúc này hành
động của cô lại rất chuyên nghiệp, làm bộ mơ màng mới thức, thấy cậu đứng ở cửa
còn làm vẻ kinh ngạc
"Chương Tịch Chu, cháu về rồi
à
Chương Tịch Chu: "..
Trừ lúc
thẹn quá hóa giận, dì tuyệt đối sẽ không gọi tên đầy đủ của cháu
Kỷ Uyển: "..
Chương Tịch Chu: "Nếu thức rồi
thì tìm giúp cháu một bộ quần áo dì không mặc…"
Kỷ Uyển đỡ trán: "Thằng nhãi
con
Chương Tịch Chu là người như thế nào
chứ
Cho dù quanh năm sống trong vũng bùn cũng không bao giờ cam chịu sa đọa
Đối với phụ nữ có thể nói là cực kỳ tôn trọng
Khi ở cùng bạn gái Bạch Toa Toa,
cậu rất nhiệt tình nhưng cũng biết điểm dừng
Sau khi bạn gái gặp bất hạnh, rõ
ràng không phải bản thân gây ra nhưng cậu cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm đến
cùng
Một chàng trai như vậy, sao Kỷ Uyển
có thể nghĩ xấu rằng cậu đã làm việc khiến con gái người ta khóc chứ
Kỷ Uyển cầm một bộ quần áo dài đi ra
phòng khách
Thế mà lại thấy cô bé Trần vừa mới gặp tuần trước đang ở đây
Vốn
dĩ cô bé đã trang điểm nhưng lại bị trôi hết, đầu bù tóc rối, mặt trái còn có
dấu vết bị đánh rất rõ ràng
Nửa người trên khoác áo khoác đồng phục học sinh
của Chương Tịch Chu, cánh tay lộ ra bên ngoài tím tái, trên tay phải còn có vết
máu
Nửa người dưới mặc váy xếp ly nhưng đã bị xé toạc, cô bé mờ mịt khóc bất
lực
Tiểu mập mạp bên cạnh luống cuống
đứng sang một bên, ấp úng kêu: "Dì ơi
Trong nháy mắt, Kỷ Uyển đã hiểu được
vấn đề
Kỷ Uyển kéo tay cô bé Trần, cô cảm
nhận được rõ ràng sự kháng cự của cô bé
Nhưng mà sức của cô lớn cỡ nào chứ,
một bé gái muốn tránh là tránh được sao
Kỷ Uyển dịu dàng nói với cô bé, hoàn
toàn trái ngược với sức mạnh của mình: "Thay quần áo đi
Con gái ngoan,
mọi chuyện sẽ qua thôi
Khi trấn an được cô bé đang suy sụp
tinh thần, Kỷ Uyển đưa cô bé vào phòng
Sau đó Kỷ Uyển lại bảo Chương Tịch Chu
ngồi xuống, cô gọi điện thoại cho cha mẹ cô bé Trần trước, bảo họ lập tức tới
đây một chuyến
Sau đó, sốt ruột hỏi cậu: "Đã đến mức nào rồi
Chương Tịch Chu: "..
Dù sao cũng là một thiếu niên, khuôn
mặt vì xấu hổ đều đỏ lên
Nếu là bình thường, Kỷ Uyển chắc
chắn sẽ trêu chọc một hai câu nhưng hôm nay cô nào có tâm trạng: "Nói cho
dì biết sao lại thế này
Bởi vì giáo viên lớp chuyên môn bị
bệnh xin nghỉ phép, hôm nay Chương Tịch Chu không có tiết nên về nhà cùng tiểu
mập mạp
Thời điểm tan trường, xe buýt cũng rất đông
Hai người quyết định đi
đường vòng, thế mà lại phát hiện ngõ nhỏ cách cổng trường không xa có bảy, tám
thằng con trai đang hưng phấn vây thành vòng tròn ầm ĩ không ngừng, không rõ là
đang làm gì
Ngõ nhỏ này cũng không tính là quá
hẻo lánh, thỉnh thoảng cũng sẽ có một, hai người đi qua
Đối với tình huống
không rõ ràng bên trong, dù cũng có người ngó xem nhưng không một ai hết lòng
tìm hiểu
Bởi vì ngõ nhỏ này có thanh niên côn đồ tụ tập quanh năm, còn từng
xảy ra hai vụ lớn
Lúc Chương Tịch Chu đi qua ngõ nhỏ
đột nhiên nghe được 'cứu', là giọng của một cô gái
Cậu nhận ra điều gì đó
không đúng nên quyết định lấy điện thoại ra mở máy quay, để tiểu mập mạp trốn
bên ngoài ghi hình
Một mình cậu xông vào
Bảy, tám
thằng con trai kia vây thành một vòng, trở thành một bức tường người, nghiêm
túc cản trở ánh mắt của kẻ nhiều chuyện
Cũng là muốn che đi tên đang làm việc
ở giữa..
Chương Tịch Chu chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt của người đang bị đè
xuống
Tiểu mập mạp vội vàng hét lên:
"Cảnh sát đến..
Thế mà đám người này lại cười, người
đàn ông ở giữa cũng lên tiếng góp vui: "Cảnh sát tới cũng phải ngoan ngoãn
nhích sang một bên
Đợi tao làm xong mới dám lên, mày có tin không
Cô gái bị cậu ta đè dưới thân thấy
có người tới, trong mắt cũng hiện ra tia hy vọng
Cô bé dùng chân đá mạnh vào
chỗ đau thầm kín của cậu ta khiến cậu ta thẹn quá hóa giận cho cô bé một bạt
tai, đầu cô bé đập vào tường một cái rất mạnh
Chương Tịch Chu vừa thấy thái độ
kiêu ngạo của họ thì liền xông vào đám đàn ông
Trên người họ đều mang theo vũ
khí, Chương Tịch Chu không dám liều mạng nhưng vẫn có thể đưa cô bé đi được
Đoạn này, cậu không miêu tả quá chi
tiết
Tiểu mập mạp: "Chu Chu tay đấm,
chân đá
Cậu ấy giỏi vậy mà
Nghe cậu kể ngắn gọn, Kỷ Uyển không
lên tiếng, chỉ nhìn cậu chằm chằm, nhìn đến mức cậu không được tự nhiên
Tiểu
mập mạp cười nhưng trong lòng không vui: "Nào, đại anh hùng
Cởi áo ra cho
dì kiểm tra chiến tích kinh hồn nào
Chương Tịch Chu: "..
"Dì tưởng cháu vượt qua bảy,
tám tên đàn ông mà không bị thương chứ
Cháu tưởng cháu đang đóng phim à?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.