Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 13: Tiểu Tỷ Tỷ × Tiểu Giáo Thảo (13)





【"Phát hiện nữ chính Bạch Toa Toa!"】
Ở thế giới phái sinh này, nam chính
và nữ chính giống như là nam châm, tự nhiên sẽ bị hút lại gần nhau
Theo lý
thuyết, lượng người qua lại nơi Chương Tịch Chu đưa cô đi tham quan không đông
đúc, có thể nói là hẻo lánh
Kết quả vẫn gặp được nữ chính đang lạc đường
Kỷ Uyển thấy cô ấy chạy từ xa đến,
nhìn thấy hai người như thấy cứu tinh
Kỷ Uyển hơi bất đắc dĩ, đồng thời cũng
là lần đầu tiên ý thức được tuổi tác của mình thật sự không còn nhỏ nữa
Lúc này nữ chính cực kỳ đẹp, cô ấy
mặc một bộ váy công chúa nhiều tầng, mang giày espadrilles, trên đầu cài một
chiếc kẹp xinh xắn
Không cần trang điểm cũng rất xinh đẹp, tươi tắn, hơn nữa
còn tràn đầy năng lượng
"Xin chào
Em là sinh viên năm
nhất, hôm nay đến đến báo danh
Xin hỏi, báo danh khoa nghệ thuật thương mại ở
đâu
Kỷ Uyển đã đến học viện mỹ thuật rất
nhiều lần
Tuy rằng không thể nói là quen thuộc với từng địa điểm nhưng vẫn
biết vị trí đại khái
Ví dụ như khoa nghệ thuật thương mại cách vị trí hiện tại
của họ khoảng 30 phút đi bộ
Sao nữ chính lại chạy từ cổng lớn đến đây
Kỹ năng
lạc đường này tuyệt đối rất trùng hợp
Chương Tịch Chu giơ tay chỉ về phía
sau: "Ở bên kia
Bạch Toa Toa: "..
Nhìn thấy một cô gái yếu đuối xách
túi lớn, túi nhỏ, thế nào cũng nên giúp cô ấy mang túi đến ký túc xá
Nhưng
những hình ảnh mà Kỷ Uyển dự đoán hoàn toàn không xuất hiện, Kỷ Uyển tin chắc
rằng bây giờ trong lòng nữ chính cũng muốn chạy trốn
Cho dù có mê đắm vẻ đẹp
của đàn anh khóa trên này bao nhiêu cũng vì thái độ lạnh lùng này mà thối lui
Chương Tịch Chu khác xa với dáng vẻ
của cậu trong nguyên tác, Kỷ Uyển cũng không sợ cậu và Bạch Toa Toa dùng bất kỳ
hình thức nào để kết thân với nhau
Chỉ có nghìn ngày làm trộm, khó bề nghìn
ngày phòng giặc
Kỷ Uyển kéo thanh niên lạnh nhạt,
nói với cô ấy: "Chúng tôi đưa cháu qua đó
Kỷ Uyển yêu cầu đơn giản như vậy,
Chương Tịch Chu không thể không đồng ý
Cậu không nói một lời đã nhận lấy hành
lý của Bạch Toa Toa rồi đi trước dẫn đường cho hai người họ
Thật ra hành động
của cậu cũng không tính là một quý ông, chỉ là hình thành thói quen từ việc
chăm sóc Kỷ Uyển bao năm qua
Nhưng vừa mới vượt qua kỳ thi đại
học, cô ấy thoát khỏi một đám nam sinh gà ghét chó bỏ
Khi gặp được đàn anh tuấn
tú, khí chất đặc biệt này đã sinh ra cảm mến mông lung
Sau khi cô ấy nhập học,
biết được đàn anh này ưu tú đến mức nào thì e là càng thấy thích hơn
Chỉ đơn giản như bây giờ mà toàn bộ
sự chú ý của cô ấy cũng đã dồn hết vào đàn anh khóa trên
Kỷ Uyển giống như một bà cô già, mở
to một đôi mắt hỏa nhãn kim tinh cũng đã có thể thấy rõ phản ứng hóa học đó
Nhưng cô im lặng không nói, cùng Chương Tịch Chu đưa nữ chính đến phòng giáo vụ
bên cạnh ký túc xá báo danh
Sau đó xách hành lý của nữ chính và đưa cô ấy đến
phòng ký túc xá được chỉ định
Vì nữ chính đến khá muộn nên bạn
cùng phòng của cô ấy đã đến đầy đủ
Trong nguyên tác có giới thiệu mấy người
bạn cùng phòng của cô ấy, cũng nhắc tới cô ấy vui vẻ hào phóng
Mặc dù có xích
mích với mấy người bạn cùng phòng nhưng rất nhanh lại thân như chị em.(Ứng dụng
T Y T)
Chương Tịch Chu buông đồ xuống, đi
vào toilet rửa tay
Lúc đi ra cũng không liếc nhìn dù một cái, chỉ nói với Kỷ
Uyển đang chờ ở ngoài cửa: "Đi thôi
Hai người đi thẳng xuống dưới lầu,
Kỷ Uyển liếc mắt nhìn cổ tay trần trụi của Chương Tịch Chu: "Đồng hồ của
cháu đâu
Xét về giá trị bản thân mà nói,
chiếc đồng hồ đó tuyệt đối không tính là quý giá
Nhưng đó là quà Kỷ Uyển tặng
Chu Tịch Chương dịp sinh nhật lần thứ 19
Chương Tịch Chu hơi chần chờ không
chắc chắn: "Chắc là lúc nãy rửa tay cháu đã tháo ra
Chương Tịch Chu là một chàng trai
cực kỳ cẩn thận, chưa từng bất cẩn như vậy
Có thể nói cậu là một chàng trai
không hề có tật xấu
Đây càng giống một trò đùa thú vị của thế giới ý chí, luôn
muốn tạo ra một số cơ hội cho nam chính và nữ chính
Kỷ Uyển thở dài: "Lên tìm
đi
Hai người đứng ở hành lang có thể
nghe được tiếng nói chuyện trong phòng ký túc xá 802 của nữ chính
Xem ra mấy
cô gái ở chung đã rất hòa hợp
"Ai mà không biết đàn anh
Chương, các cậu có lướt trang diễn đàn học viện mỹ thuật không
Là nhân vật
truyền kỳ đó, lúc tôi thấy anh ấy suýt nữa đã hét lên rồi
Ôi Bạch Toa Toa, cậu
may mắn thật
Dáng vẻ của cô bạn khác hơi nghi
ngờ: "Toa Toa, cậu biết người phụ nữ bên cạnh đàn anh Chương là ai không
Hình như họ rất thân mật
Tôi thấy từ trên xuống dưới cô ấy toàn hàng hiệu, khí
chất cũng đỉnh cực kỳ
Chắc không phải bạn gái nhỉ
Đàn chị tiến sĩ, vợ già
chồng trẻ
"Dọc đường đi cũng không nghe
đàn anh Chương xưng hô thế nào
Bạch Toa Toa buông tay, vô tâm vô phế
cười: "Tiến sĩ
Tôi thì không thấy vậy
Không trẻ như vậy đâu..
Lúc người
đó cười, tôi thấy đuôi mắt có nếp nhăn…"
Cô gái trẻ có đủ kiêu ngạo và tùy ý,
dùng bàn tán để kéo gần khoảng cách giữa mọi người
Họ lại không hề nghĩ đến
việc lời nói thốt ra khỏi miệng có thể làm tổn thương trái tim người khác
Nhưng các cô ấy cũng sẽ được tha thứ, bởi vì còn nhỏ tuổi..
Còn không rõ lời
nói là vũ khí sắc bén đả thương người khác
Sắc mặt Chương Tịch Chu vô cùng khó
coi, hai mắt gần như muốn bắn ra lửa
Giờ phút này, Kỷ Uyển biết nam chính
và nữ chính hoàn toàn không thể đến bên nhau
Thật ra Kỷ Uyển cũng không cảm thấy
bị mạo phạm vì lời nói của cô ấy
Nữ chính nói những lời này cũng không có ác
ý
Những lời không đau không ngứa này có là gì
Mười năm nay cô lăn lộn trên
thương trường, từ mua đi bán lại đến khi đạt thành tựu như bây giờ, không biết
trong sáng và ngoài tối đã bị chửi rủa bao nhiêu
So với những thứ này, lời nói
của nữ chính cũng chỉ thuộc dạng tầm thường
Hơn nữa, cô ấy cũng nói thật, không
có gì sai
Dù sao cô cũng đã 38, không phải 18,
cũng không phải 28
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù thời gian có chiếu cố thế nào thì
cô cũng đang dần già đi
  ***
Ngày hôm sau khi Kỷ Uyển rời giường,
cô thấy cậu đang bận rộn trong phòng bếp
Chương Tịch Chu đã tập thể dục buổi
sáng, cũng đã thay quần áo xong
Bởi vì hôm nay Chương Tịch Chu phải lên sân
khấu phát biểu trong buổi chào đón năm mới nên cậu mặc một bộ âu phục lịch sự
Áo vest được cậu treo sau lưng ghế, áo sơ mi trắng phối với quần kẻ sọc, trên
người còn buộc tạp dề thêu hoa
Hai chân thon dài, vai rộng eo hẹp, quả thật vô
cùng hoàn hảo
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt tán
thưởng, Kỷ Uyển thấy dường như cậu bị mất tập trung, tay cầm đĩa hơi trượt
Rất nhanh, đĩa trứng chiên thịt xông
khói được đặt trước mặt Kỷ Uyển, mùi thơm ngào ngạt bay thẳng vào mũi
"Ngoan, có hiếu thật
Vừa rồi cậu thận trọng như đang đối
xử với các nhóm dễ bị tổn thương*, kết quả Kỷ Uyển vừa nói một câu, sắc mặt cậu
lại thay đổi
Chương Tịch Chu lấy đĩa đặt trước mặt mình, lạnh lùng nói:
"Dì đừng ăn nữa
*Nhóm
dễ bị tổn thương: người già, trẻ em, người tàn tật, người bệnh tâm thần, người
thất nghiệp, người nghèo, người bị sa thải, người tìm kiếm sự giúp đỡ sau thảm
họa,..
Kỷ Uyển: "..
Này
Kết quả cô thật sự không ăn được
trứng chiên thịt xông khói
Bởi vì thời gian không còn nhiều, cô chỉ uống một
ly sữa, ăn một miếng bánh mì nướng rồi rời đi
Có lẽ vì buổi sáng không suôn sẻ nên
cô đã có một ngày không may mắn
Buổi trưa khi lật xem danh sách
tuyển dụng nhân viên mùa thu, thế mà lại nhìn thấy một cái tên xa lạ lại quen
thuộc
Trợ lý Liễu cũng rất kinh ngạc, hồ
sơ tuyển dụng nhân viên đưa đến tay tổng giám đốc là chuyện bình thường
Sau
nhiều lần phỏng vấn sàng lọc, những người thông qua phỏng vấn đều được xác nhận
không có vấn đề gì mới chỉnh sửa danh sách đưa lên cho ban điều hành
Chỉ cần
tổng giám đốc ký tên đóng dấu là hoàn thành
Cô ấy đi theo tổng giám đốc hơn ba
năm, biết cô là người vui vẻ, thoải mái với cấp dưới, không đến mức làm khó
nhân sự
Nhưng cô đã cầm hồ sơ của người này
hơn mười phút
Lúc trợ lý Liễu cảm thấy thấp thỏm
bất an, rốt cuộc Kỷ Uyển cũng khôi phục tinh thần: "Gọi người tên Dương
Lực này, hai giờ chiều đến văn phòng tôi một chuyến
Trợ lý Liễu lập tức đáp một câu
Làm
thư ký của tổng giám đốc, đương nhiên cô ấy không thể chậm trễ
Vừa rời khỏi
văn phòng tổng giám đốc, cô ấy lập tức tra cứu tư liệu của Dương Lực
Anh ta
sinh ra ở một thôn trên miền núi xa xôi, thành tích học tập xuất sắc, đã ly hôn
một lần
Cũng có 10 năm kinh nghiệm làm việc, đáng tiếc là liên tiếp nhảy việc
nên mãi vẫn không có cơ hội thăng tiến
Thành thật mà nói, đây không phải là
một người rất tuyệt vời
Nhưng có 10 năm kinh nghiệm thiết kế, ứng tuyển làm
một nhân viên bình thường và được công ty tuyển dụng, không có bất kỳ một dấu
vết nào của việc đi cửa sau
Chẳng lẽ người đàn ông này có vấn
đề
Buổi chiều khi nhìn thấy anh ta, trợ
lý Liễu nhịn không được đánh giá thêm hai lần
Bình thường trong sơ yếu lý lịch
ứng tuyển, người ta sẽ dán ảnh tương đối hài lòng của họ, sơ yếu lý lịch của
Dương Lực cũng vậy
Trong ảnh anh ta là một người đàn ông có ngũ quan cũng được
coi là toàn vẹn nhưng người thật lại giống nhiều người đàn ông 35 tuổi khác, đã
hơi phát tướng
Có thể nói khi anh ta thấy trợ lý tổng
giám đốc thì vô cùng thận trọng, cố gắng khen ngợi lấy lòng
Đại đa số nhân
viên đều như thế nên càng khiến trợ lý Liễu cảm thấy anh ta không có gì đặc
biệt
Đúng hai giờ, trợ lý Liễu gõ cửa văn
phòng tổng giám đốc
Dương Lực xoa tay, đè nén cảm xúc sợ
hãi trong lòng
Anh ta đã thực tập tại doanh nghiệp này hai ngày
Bộ phận nhân
sự thông báo phải có chữ ký của tổng giám đốc mới có thể thực tập chính thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là doanh nghiệp hàng đầu trong lĩnh vực may mặc của thành phố
Vào được công ty
này giống như một bước lên tận mây xanh
Lần này anh ta thất nghiệp ở nhà ba
tháng, vợ và mẹ vợ đều náo loạn đến tận trời
Vất vả lắm mới tìm được một công
ty có đãi ngộ tốt nên anh ta cực kỳ quý trọng cơ hội này
Sao tổng giám đốc lại tìm anh ta
Văn phòng này nằm ở tầng cao nhất
của tòa nhà, tầm nhìn có thể ngắm một nửa thành phố
Phòng làm việc rộng rãi
bày trí vô cùng đơn giản, mà người nắm quyền của tòa nhà này đang cúi đầu nhìn
tư liệu giấy trên tay khiến người ta nhìn không rõ dung nhan
Cô cũng là cấp
bậc cao nhất mà Dương Lực tiếp xúc kể từ khi làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Văn phòng yên ắng chừng ba phút đồng
hồ, Dương Lực lại thấy người phụ nữ này không nhanh không chậm đọc xong báo cáo
trên tay
Sau đó ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Đã lâu không gặp
Ký ức nhiều năm trước điên cuồng
hiện lên trong đầu..
Anh ta kinh ngạc lui về phía sau một bước
"Hồi
ký Chương Tịch Chu": Không hiểu sao trong khoảng thời gian đó tôi lại có
một linh cảm xấu như thể tôi sẽ mất một cái gì đó, mà tôi lại bất lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.