Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 15: Tiểu Tỷ Tỷ × Tiểu Giáo Thảo (15)





Kỷ Uyển về thành phố H, cùng Chương
Tịch Chu bay đến Học viện Mỹ thuật Paris
Ông Vạn trêu chọc cô: "Tịch Chu
đã bao nhiêu tuổi rồi mà cô còn không yên tâm, đến cả đi nước ngoài cũng phải
đi theo sao
"Dù con cháu có bao nhiêu tuổi
cũng mãi không lớn
Kỷ Uyển nghẹn ngào nói với ông ấy, trông vẻ mặt hơi
mệt mỏi: "Tôi cũng không còn nhỏ nữa, không biết có thể nhìn thằng bé thêm
được bao lâu
Đôi khi tôi hy vọng nó mau chóng trưởng thành nhưng lại cũng
không nỡ
Mặt mày Chương Tịch Chu đen kịt lại:
"Dì à, năm nay dì mới 38 chứ không phải 68

Trong chớp mắt Kỷ
Uyển lại sửng sốt, sau đó lại cười rộ lên: "Đúng vậy..
Chương Tịch Chu nhíu mày, tâm trạng
Kỷ Uyển hơi lạ nhưng gần đây cũng không xảy ra chuyện gì
Tuy rằng trong lòng
cậu hơi bất an nhưng không tìm được nguyên nhân, chỉ có thể nghĩ rằng Kỷ Uyển
khác thường là do mệt mỏi
Ngoại trừ ngày cậu buộc Kỷ Uyển nghỉ
ngơi, đã lâu cô không cho mình một kỳ nghỉ đúng nghĩa
Bây giờ có thể quyết
định nghỉ ngơi một thời gian cũng tốt
Thời gian bay kéo dài hơn 10 tiếng
làm cho tất cả mọi người mệt mỏi
Đồng hành cùng hai người họ là ông Vạn, ngoài
Kỷ Uyển ra còn có một trợ lý công tác và hai trợ lý sinh hoạt cộng thêm một
phiên dịch viên
Đoàn người vừa xuống máy bay đã được nhân viên đón khách cung
kính mời vào khách sạn nổi tiếng để nghỉ ngơi
Đồ đạc Kỷ Uyển mang theo cũng không
nhiều
Sáng mai trợ lý Liễu sẽ mang đồ dùng sinh hoạt trong nước của cô bay
sang, đồng thời trợ giúp cô xử lý công việc ở trong nước
Lần này cô chuẩn bị thường trú ở
Pháp
Sau khi công việc của ông Vạn hoàn thành, cô sẽ tận dụng hết tất cả thời
gian trống của mình dành cho Chương Tịch Chu
Bởi vì những năm nay luôn bận
rộn, cô rất ít khi đưa Chương Tịch Chu đi du lịch cho nên muốn bù đắp
Kỷ Uyển về phòng, vừa mở điện thoại
di động đã nhận được điện thoại của cô bé Trần
"Dì, ngày mai cháu cùng trợ lý
Liễu tới đó được không
Cháu chưa bao giờ đến Pháp
Trước kia, tính cách của cô bé Trần
rất hòa đồng hoạt bát
Nhưng từ sau chuyện của Tôn Tích Vĩ, cô bé đã sống nội
tâm hơn rất nhiều
Thậm chí còn phải tiếp nhận trị liệu tâm lý một thời gian
Có thể là vì Chương Tịch Chu cứu cô bé nên cô bé mới có cảm giác thân thiết với
Kỷ Uyển và Chương Tịch Chu
Mấy năm nay cô hợp tác kinh doanh cùng Trần A Mãn
nên cũng có thể coi là có giao tình, cô bé Trần cũng là khách quen trong nhà
Kỷ Uyển đang muốn đồng ý thì lại bị
tiếng gõ cửa chen ngang
Sau đó là giọng nói lo lắng của ông Vạn: "Kỷ
Uyển, mau ra đây
Tịch Chu đang đánh nhau với người ta ở dưới sảnh
Kỷ Uyển vội vàng cúp điện thoại, vừa
mở cửa đã thấy ông Vạn thở hồng hộc
Cô dựa theo địa điểm mà ông ấy nói chạy
tới đại sảnh khách sạn
Khách sạn thiết kế theo phong cách Địa Trung Hải, đại
sảnh được thiết kế rất thú vị, bao gồm nơi nghỉ ngơi và một số nơi vui chơi cho
du khách
Sau khi vào cửa, bên trái là quán cà
phê rộng rãi, bên phải là một quán bar chỉ hoạt động về đêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuộc ẩu đả xảy ra
trong quán cà phê
Nói là đánh nhau chi bằng nói là đối
phương bị bạo hành thì đúng hơn
Lúc Kỷ Uyển chạy tới, Chương Tịch Chu một mình
đánh một nhóm ba, năm người, ra tay cũng không hề nương tình
Trong đó có một
người bị cậu giẫm dưới chân, một chút sức lực cũng chẳng còn
"Chương Tịch Chu
Nghe được một tiếng này, Chương Tịch
Chu đang đánh đến mắt đỏ ngầu cũng dừng lại
Kỷ Uyển cũng nhờ vậy mà nhìn thấy
một nhân vật chính khác của sự việc
Nhiều năm trước ở sân bay chỉ nhìn thấy
một lần nhưng cô vẫn còn nhớ rõ như in
"Tôn Tích Vĩ..
Thật sự Trái Đất rất tròn, oan gia
ngõ hẹp
Lúc trước Kỷ Uyển chưa từng hỏi thăm tên cặn bã này được đưa đến Pháp
như thế nào, lại càng không nghĩ tới ngày đầu tiên đến đất Paris rộng lớn này
có thể gặp được cậu ta
Vài năm không gặp, tên này mặc quần
jean rách, áo thun trắng trên người dính đầy nước cam
Sắc mặt tái nhợt, tóc
tai cũng rối bời, trông rất thảm hại
Còn thê thảm hơn lần ở sân bay
Kỷ Uyển đánh giá tỉ mỉ, không nhìn
thấy vết thương rõ ràng trên mặt cậu ta và đồng bọn
Động tác Chương Tịch Chu dừng lại,
Tôn Tích Vĩ khôi phục tinh thần nhưng vẫn còn nằm sấp trên mặt đất, không đứng
dậy nổi
Cậu ta gian nan yêu cầu khách sạn lập tức gọi cảnh sát tới
Quản lý khách sạn đã đến hiện trường
từ lâu, nghe được yêu cầu này thì hơi chần chừ
Nói thật, trận đánh nhau này
bắt đầu chưa được bao lâu
Nhìn qua toàn thân người khách đang nằm sấp trên mặt
đất cũng chẳng có bất kỳ vết thương nào
Đồng bọn của cậu ta đều bình yên vô sự
đứng lên, chỉ là một mình cậu ta kiên trì bày ra vẻ mặt đau đớn
Trông hơi giả
tạo… Hẳn là cậu ta đang nhân cơ hội để tìm hiềm nghi
Nhưng nói thế nào thì vụ ẩu đả này
cũng xảy ra trong khách sạn của họ nên họ cũng có một phần trách nhiệm
Khách
hàng yêu cầu báo cảnh sát cũng không sai nhưng người khách ra tay là do cấp
trên đặc biệt dặn dò chú ý đến
Thế nào cũng nên xin chỉ thị một chút
(Ứng
dụng T Y T)
Ông Vạn cũng hiểu được sự khó xử của
quản lý nên lại nói: "Cứ theo yêu cầu của cậu thanh niên này, báo cảnh sát
đi
Ông Vạn vừa dứt lời, trợ lý sinh
hoạt của ông ấy bắt đầu gọi điện thoại khai thông quan hệ
Người trợ lý đó ở
bên cạnh ông Vạn đã lâu, còn sớm hơn thời gian Chương Tịch Chu làm học trò của
ông ấy
Đương nhiên cũng biết được tầm quan trọng của cậu trong mắt của ông
Vạn
Khó lắm hạng mục lần này mới được
phê duyệt, nếu đã được tham gia thì tương lai phía trước vô cùng xán lạn
Ông
Vạn chỉ mang theo một cậu học trò này đến đây vì muốn dẫn dắt cậu, cũng là vì
coi trọng tài năng của cậu
Thế nên sao có thể để cậu xảy ra
chuyện ở đây được
Khi bị đưa vào đồn cảnh sát, Tôn
Tích Vĩ vẫn hùng hùng hổ hổ như trước, miệng đầy những lời tục tĩu
Sau khi trợ
lý của ông Vạn đã khai thông quan hệ thì lại tách hai bên ra để thẩm vấn
Chờ mọi việc chấm dứt, về khách sạn
thì trời cũng đã khuya
Sắc mặt của Kỷ Uyển còn lạnh hơn màn đêm
Chương Tịch Chu mím môi đứng ở hành
lang khách sạn
Từ đầu đến cuối cũng không nói một lời càng khiến người ta cảm
thấy tức giận
Kỷ Uyển: "Thế nào
Cháu cảm thấy
cháu làm rất đúng sao
Chương Tịch Chu: "Là cậu ta lên
tiếng xúc phạm người khác trước..
"Cho nên cháu liền ra tay đánh
cậu ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỷ Uyển cười giễu: "Cháu có hiểu biết về nước Pháp không
Cháu có biết đây là một quốc gia như thế nào không
Cháu quen thuộc với nơi này
sao
Vậy mà dám không kiêng nể gì động thủ ở đây
Cháu có từng nghĩ chỉ vì một
phút bốc đồng mà có thể hủy hoại tương lai, ước mơ của cháu hay không
Mặt Chương Tịch Chu trắng bệch
Ông Vạn nhìn học trò như vậy cũng
hơi đau lòng, vội vàng khuyên nhủ: "Thật ra cũng không nghiêm trọng như
vậy..
Kỷ Uyển: "Cháu tự nhìn xem, ông
Vạn bao nhiêu tuổi rồi
Thế mà lại vì cháu ẩu đả đánh nhau, chưa kịp nghỉ ngơi
đã theo cháu chạy lên chạy xuống trong khi vừa mới ngồi máy bay mười mấy tiếng
Trong lòng cháu không cảm thấy áy náy sao
Ông Vạn: "..
Thật ra mỗi ngày người già họ đều
tập thể dục buổi sáng nên cũng không thể nói là yếu như vậy
Ông Vạn cũng thấy rõ, chuyện này nói
lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ
Học trò này của ông ấy được bảo vệ rất
tốt, cho cậu thêm một bài học cũng không sao
Ông Vạn không nói gì nữa, né
tránh ánh mắt của Chương Tịch Chu
Kèm theo tiếng bước chân rời đi của
ông Vạn là tiếng thở dài của Kỷ Uyển
Chương Tịch Chu: "Cháu xin
lỗi
Cậu bướng bỉnh thế nào, cô đều biết
rõ nhưng hôm nay cứ như vậy mà dễ dàng nhận sai
Lúc này Kỷ Uyển lại không cảm thấy
đau lòng
Lúc trước cậu cứu cô bé Trần từ tay Tôn Tích Vĩ, ở trong tình huống
cấp bách như vậy mà lại không hề có sai lầm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù lúc ấy đối phương có mạnh
thế nào, cô cũng sẽ không trách cậu dù nửa câu
Mà bây giờ, cho dù ở trong nước cha
mẹ của Tôn Tích Vĩ gặp Kỷ Uyển cũng phải khách khí ba phần
Hơn nữa đứa con bị
họ bỏ rơi - Tôn Tích Vĩ không có đủ bằng chứng buộc tội cậu nhưng Kỷ Uyển vẫn
phải truy cứu hành động bốc đồng của Chương Tịch Chu
Sai là sai, không bao giờ vì điểm
mạnh và điểm yếu của đối phương mà thay đổi bản chất thật sự của nó
"Cháu tự mình suy nghĩ lại
xem
Kỷ Uyển không nhìn cậu lấy một lần,
cứ như vậy đóng cửa lại, rời đi
  ***
Ngày hôm sau, Chương Tịch Chu rũ bỏ
sự chín chắn hàng ngày
Cậu giống như một con vật nuôi tủi thân, mất tinh thần
tìm kiếm bóng dáng chủ nhân trong nhà ăn
Ông Vạn nhìn lại thấy buồn cười:
"Kỷ Uyển đã rời đi từ sáng sớm
Hôm nay cũng không ở cùng chúng ta
Nhưng hôm qua cô còn vui vẻ nói hôm
nay sẽ đến trường cùng cậu mà
Hôm nay cậu cảm nhận được rõ ràng Kỷ Uyển đang
né tránh mình
Lần đầu tiên được hưởng thụ đãi ngộ lạnh lùng này từ Kỷ Uyển,
Chương Tịch Chu luôn chín chắn bây giờ lại hơi hoảng hốt
Chương Tịch Chu: "Thầy
"Em không thể xin nghỉ
phép
Ông Vạn biết cậu muốn nói gì nên
trực tiếp cắt ngang, nghiêm túc nói: "Em nhất định phải tham gia triển lãm
tranh hôm nay
Thầy đã sắp xếp cho em vẽ, cơ hội tốt như vậy mà em lại bỏ qua,
thầy sẽ cảm thấy rất tiếc đấy..
Quan trọng nhất là, Kỷ Uyển là người thế nào
em còn không biết sao
Nếu cô ấy quyết tâm không để ý tới em mà em đi tìm thì
không những không được quan tâm mà còn bị mắng một trận
Em có tin hay
không
Không tin
Lòng thầm phản bác nhưng Chương Tịch
Chu không bộc lộ
Ông Vạn: "Thầy hiểu tính cách
của em, em tuyệt đối không phải tùy hứng làm bậy mà không biết chừng mực
Chuyện này chắc chắn không trách em..
Hôm qua cậu gặp Tôn Tích Vĩ trong
quán cà phê
Vốn là muốn làm ngơ không quen biết, ai mà ngờ tên này đê tiện, ăn
nói không lọt tai…
Tôn Tích Vĩ cũng không may mắn
Hôm
qua cậu ta vừa mới tỉnh rượu, đầu óc không linh hoạt cùng đồng bọn từ quán bar
đến quán cà phê, họ hỏi cậu ta tại sao lại ở lại Pháp, cậu ta không khỏi oán
giận vài câu: "Con nhỏ kia ăn bốc lửa, hở hang lại còn trang điểm, có phải
cảm thấy thiếu thốn hay không
Ông đây là muốn giúp nó, thế mà tiện nữ thối tha
còn chơi sau lưng ông một vố
Mấy năm ở Pháp cậu ta đã chịu đủ dạy
dỗ
Có cha mẹ cho tiền, tuy cuộc sống không thê thảm nhưng xa nhà nên tuyệt đối
không thể thong dong như ở trong nước
Tính cách cũng đã trầm lại rất nhiều, ít
nhất không còn mỗi ngày đều treo tên cha mẹ trên miệng dọa nạt người khác, nói
chuyện cũng thận trọng
Nhưng lúc đó cậu ta còn chưa tỉnh rượu, cho nên lại nói
thêm hai câu
"Còn thằng nhóc kia lại xen vào
chuyện của người khác
Tao cũng đã hỏi thăm kỹ rồi, chính là người nhà nó gây
khó dễ cho tao
Chờ tao về sẽ giết chết nó, cả dì của nó nữa…"
Lời cuối cùng của cậu ta chưa được
nói ra thì đã bị nắm đấm đánh ngược vào bụng
"Hồi
ký Chương Tịch Chu": Kỷ Uyển mà họ nhìn thấy và Kỷ Uyển trong lời họ nói
chắc chắn không phải là Kỷ Uyển ở bên cạnh tôi
Dì Kỷ thường mềm lòng với cậu, cũng
chưa bao giờ mắng cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.