Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 3: Tiểu Tỷ Tỷ × Tiểu Giáo Thảo (3)





Kỷ Uyển tiến vào cơ thể 'nguyên chủ'
là lúc buổi chiều, mặc dù tiếp nhận ký ức của 'nguyên chủ' nhưng cũng là lần
đầu tiên nhìn thấy tình huống thực tế của nơi ở
Lại một lần nữa, cô hiểu được
tình cảnh khó xử trước mắt của 'nguyên chủ' cũng sẽ là tình cảnh khó xử của
mình
Cô gái 'nguyên chủ' nhà quê kia
quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời
Lao động vất vả, vừa chăm sóc cha
mẹ chồng mà còn phải nuôi chồng đi học
Cuộc sống khó khăn khiến cô đen và gầy
nên không thể miêu tả là xinh đẹp
Dung mạo hiện tại của cô cũng là phúc lợi
của hệ thống
Ở mỗi thế giới, cô đều có thể dùng dung mạo và tên thật của mình
Nhưng hoàn cảnh sinh hoạt như vậy,
cô cũng không kiềm chế được thở dài một hơi trong lòng
Cậu siết chặt áo gió màu đen của cô,
Kỷ Uyển dùng chút sức mới có thể kéo tay cậu xuống
Hai bàn tay khô ráo giờ lại
giống như chân gà bị khét, như bị thứ gì đó nhuộm màu
Ô, là áo gió 50 đồng bị bay màu
Kỷ Uyển vội vàng nhìn mặt và quần áo
cậu, quả nhiên đều bị nhuộm đen khiến cô không thể nhịn cười được
Kỷ Uyển vo gạo trước, sau đó dùng
nồi cơm điện nấu cháo trắng
Cô nắm tay cậu rồi cầm lấy xà phòng và chậu rửa
mặt, dắt cậu đến phòng tắm công cộng ở cuối hành lang
Cô ngồi xổm xuống, rửa
sạch vết bẩn trên người Chương Tịch Chu từng chút một
Nước trên bộ quần áo kia nhỏ giọt tí
tách xuống sàn nhà gập ghềnh, phút chốc lại giống như bông hoa màu đen nở trong
phòng tắm
Trong tình huống khó khăn như vậy,
bởi vì có một chút vui vẻ nho nhỏ, Kỷ Uyển vẫn nhịn không được cười rộ lên
Khi
cởi quần áo của cậu ra, cô không thể cười được nữa
Vốn dĩ cô tưởng rằng gia
đình này chỉ là không làm tròn trách nhiệm của người làm cha mẹ chứ chưa bao
giờ nghĩ tới họ lại bạo hành con ruột của mình
Dưới xương quai xanh của Chương Tịch
Chu, nơi bị quần áo che khuất lại trải đầy vết thương cũ lẫn mới
Có cái giống
như do thắt lưng tạo ra, có cái thì giống vật sắc nhọn cào trầy xước, có cái
giống như bị vật gì đó làm bỏng, đoán chừng là tàn thuốc lá
Vết sẹo lớn nhỏ
dày đặc trên thân thể nhỏ bé non nớt của cậu, nhìn có vẻ vô cùng đáng sợ
Điều duy nhất cô cảm thấy hài lòng
là những vết thương này đều đã đóng vảy, chứng minh gần đây cậu không còn bị
bạo hành nữa
Tay Kỷ Uyển run run, nhẹ nhàng lau
cho cậu, cũng không hỏi cậu có đau hay không
Cô phải hỏi thế nào
Từ biểu cảm hờ
hững của cậu đã có thể biết được, cậu quen rồi
Chưa chắc là chưa từng đấu
tranh, chỉ là không có tác dụng
Sau này chắc chắn sẽ tốt lên
Qua rất lâu, Kỷ Uyển mới tắm rửa
sạch sẽ cho Chương Tịch Chu, cô dùng một cái khăn tắm duy nhất quấn cậu lại
Cậu quá nhỏ, còn khăn tắm lại lớn hơn cậu nhiều
Sau khi cậu động đậy vài cái
lại tụt xuống khỏi bả vai nên cậu phải nhấc lên, nhìn qua giống như một làn
váy
Kỷ Uyển cởi áo gió ra, áo bông
"phong cách nông thôn" lộ ra, vô cùng nổi bật
Nếu cứ mặc như vậy
xông vào linh đường muốn đưa Chương Tịch Chu đi, chỉ sợ hơi khó khăn
Kỷ Uyển không cởi quần áo bên trong
nữa mà lui vào trong góc phòng tắm công cộng, mở vòi nước ngay mình xả từ đầu
đến chân, không để cho cậu vừa được tắm sạch sẽ bị ướt dù một chút
Mỗi một tầng cho thuê cũ nát này có
mười sáu người ở nhưng chỉ có hai phòng tắm
Nam một phòng, nữ một phòng
Quả
thật tắm rửa ở chỗ này quá bất tiện
Kỷ Uyển mới tắm được một nửa lại
nghe tiếng đập cửa
"Rầm rầm
Cửa gỗ phòng tắm vừa bị gõ vừa bị
đạp, phát ra tiếng ‘răng rắc’
"Nè con đàn bà thối, mở cửa cho
ông mày
Nếu không ông đạp cho mày chết
Là một người say rượu đến điên loạn
phá phách trước cửa phòng tắm nữ
Kỷ Uyển lấy một tấm ga trải giường
vốn là dự phòng quấn mình thật kín rồi cúi người ôm Chương Tịch Chu
Lúc này cô
mới phát hiện thế mà cậu lại đang run nhẹ
Biểu cảm của cậu quá bình tĩnh, nếu
không tiếp xúc gần sẽ không phát hiện được
"Đừng sợ
Trấn an cậu xong, quả nhiên Kỷ Uyển
giống đúng như hai chữ mình vừa nói, không có bất kỳ bối rối nào
Cô mang dép
lê, thô bạo vén vạt ga trải giường lên
Không tốn chút sức đá hai cái lên cửa,
nâng cao giọng, hét chói tai ra ngoài: "Đạp cái gì mà đạp
Chết nè
Không
thấy đây là phòng tắm nữ sao
Chương Tịch Chu: "..
Trợn mắt há hốc mồm.jpg
Ngoài cửa hùng hổ thêm được hai câu,
rất nhanh đã không còn tiếng động nữa
Kỷ Uyển dựa vào cửa nghe một hồi,
xác nhận tiếng bước chân nhỏ dần rồi mới nhanh chóng mở cửa chạy về phòng
Trước khi đóng cửa, cô còn nhìn thoáng qua một cái, người đàn ông mặc áo trắng
đầy mồ hôi lảo đảo đi vào căn phòng cuối cùng.(Ứng dụng T Y T)
Ước chừng cũng không có thật sự say
đến bất tỉnh nhân sự, cùng lắm chỉ là lợi dụng rượu để hành hung mà thôi
Lúc
này đụng phải một người đáng gờm nên cũng không nháo nữa
Nhưng mà, ống lâu
long xà*, nơi hỗn tạp này thật sự rất không an toàn

chỉ những loại người tạp nham, người xấu, kẻ cấu
Kỷ Uyển lấy một chiếc áo sơ mi bằng
vải cotton dài tay từ trong túi xách dưới gầm giường rồi kéo khăn tắm của
Chương Tịch Chu ra thay đồ cho cậu trước
Sau đó bế cậu lên giường như đùa
nghịch đồ chơi, dùng khăn tắm duy nhất lau tóc cho cậu
Sau khi xong còn bế cậu lên xoay một
vòng
Kỷ Uyển đắc ý hỏi: "Dì rất mạnh
đúng không
Chương Tịch Chu: "..
Tuy rằng dùng thân thể và tên của
mình nhưng vì nhân vật 'nguyên chủ' là một cô gái làm nông lâu năm nên sức lực
thật sự không thể so với trước kia, bế một cậu bé gầy yếu hoàn toàn không tốn
sức
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên mà,
nên cô vẫn cảm thấy khá mới lạ
Kỷ Uyển: "Cháu đang suy nghĩ
cái gì vậy?..
Nam chính có phong cách vẽ tuyệt vời
Chương Tịch Chu: "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai đôi mắt một to một nhỏ nhìn
nhau
Kỷ Uyển: "Cháu có muốn soi
gương không
Nhưng trong căn phòng nhỏ bé này
không có gương
Từ đầu đến cuối đứa nhỏ Chương Tịch Chu được bế về cũng không
nói một câu nên sẽ không tự dưng trả lời vào lúc này
Kỷ Uyển chỉ tùy tiện hỏi, không được
phối hợp cũng không để ý
Cháo cô tự nấu cũng đã gần xong
Trong phòng cho thuê nhỏ này cũng
không phải không có thứ gì khác có thể nấu thành thức ăn nhưng Kỷ Uyển không
biết cậu đã đói bụng bao lâu nên không dám cho cậu ăn tùy tiện, ăn một ít cháo
trắng dễ tiêu là tốt nhất
Trong phòng ngay cả chén cũng không có một cái để ăn
cơm, nên chỉ có thể dùng muỗng ăn trong nồi
Kỷ Uyển thổi nguội cháo nóng rồi đút
cho tiểu nam chính Chương Tịch Chu
May thay tuy rằng cậu không mở miệng nói
chuyện nhưng vẫn chịu há miệng ăn ít cháo
Trong lòng Kỷ Uyển không khỏi thở
phào nhẹ nhõm
Lần đầu tiên nuôi trẻ con, cô thật sự rất sợ bản thân sẽ làm
không tốt
Cậu không nói chuyện, cô dừng lại
không đút nữa cũng không có phản ứng, Kỷ Uyển không chắc chắn cậu đã no chưa
nhưng vẫn đút thêm
Cô chỉ có thể cẩn thận quan sát, chờ đến khi bụng đứa nhỏ
phồng lên thì dừng tay
Bản thân cô cũng không sốt ruột ăn trước mà bày khăn
tay thêu hoa lên gối
Cũng không cần phải nhọc công đếm, bên trong có 123 đồng,
đó là toàn bộ tài sản hiện giờ cô có, nhiều hơn một phần cũng không
Ném tài sản ít đến đáng thương lên
giường, Kỷ Uyển ôm nồi cơm chậm rãi ăn hết chút cháo còn lại
Chương Tịch Chu vẫn nhìn cô
Nồi cơm điện rất nhỏ, không còn bao
nhiêu cháo nhưng Kỷ Uyển vẫn ăn chậm rãi giống như thưởng thức mỹ vị
Kỷ Uyển: "À, có phải muốn hỏi
vì sao dì đếm tiền xong mới ăn đúng không
Chương Tịch Chu quay người vùi đầu
vào trong chăn
Kỷ Uyển cũng không cần có người phối
hợp, mặt mày cô hớn hở nói: "Còn có tiền vốn mà, cuộc sống vẫn có thể tiếp
tục
Nghĩ còn chưa đến đường cùng thì còn có thể ăn thêm hai chén cơm
Nhưng dù sao đây cũng là nồi cơm
điện nhỏ, sau khi cho cậu ăn no cũng chỉ còn lại một ít nước cháo mà thôi
Kỷ Uyển ngâm nồi cơm điện với nước,
dọn dẹp đơn giản một chút
Sau đó lên giường ôm cậu đang nằm cứng ngắc vào
lòng, giả vờ không chú ý tới sự mất tự nhiên của cậu
"Ngủ đi
  ***
Có thể bởi vì ăn không no nên sáng
sớm rời giường Kỷ Uyển ngẩn người một hồi, cả người đều ngây dại
Cảm thấy đau
đầu vì hiện trạng của mình
Một người phụ nữ nông thôn không có
bất kỳ bằng cấp nào có thể làm gì
Dựa vào dáng người, diện mạo của Kỷ Uyển,
tìm một công việc 2000, 3000 cũng không khó nhưng muốn kiếm nhiều tiền mà làm
việc đúng đắn, vậy thì rất khó khăn
Ngoài chi phí sinh hoạt của một
người phụ nữ độc thân, lại còn nuôi một cậu bé có năng khiếu hội họa, 3000 sao
đủ
Hiển nhiên cái cảnh nghèo khó này khiến Kỷ Uyển không thể cho cậu một cuộc
sống tốt đẹp hơn ngay lập tức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỷ Uyển cũng không nản lòng
Nếu
muốn kiếm tiền thì chắc chắn sẽ kiếm được tiền
Làm công ăn lương không thể khá lên
được, cô phải kinh doanh
Kỷ Uyển cúi đầu, đối mặt với đôi mắt
đen như mực khiến cô tỉnh táo ngay lập tức
Người ta nói rằng đôi mắt là cửa sổ
tâm hồn, đôi mắt này cũng thế
Thế mà đôi mắt của một cậu bé còn
đẹp hơn con gái
Kỷ Uyển ho một cái, chua xót nói:
"Cả người cháu gầy, chỉ có thể xem được con mắt
Cô thở dài: "Còn buồn ngủ
không
Đại khái là cô hỏi rất nghiêm túc
nên cậu mới phá lệ gật đầu trả lời
Kỷ Uyển cũng không kinh ngạc với hành động
này
Đêm qua cô bế cậu về đã phơi đôi
giày vải của cậu cả đêm
Kỷ Uyển lấy áo gió màu đen vừa mới
lấy vào từ ngoài cửa, thấy đã khô mới mặc lên người rồi ngáp một cái:
"Không buồn ngủ cũng phải ngủ thêm một lát
Dì đi mua một ít đồ nên sẽ
khóa cửa lại
Ai có gọi cũng ở yên trong này, dì có mang theo chìa khóa
Cô chờ cậu gật đầu mới ra ngoài
Kỷ Uyển ra ngoài thứ nhất là muốn
mua đôi giày khác cho cậu, quần áo thì không thể rồi
Hiện tại còn chưa có
tiền, chỉ có thể mặc của cô trước
Thứ hai là nghiên cứu thị trường
Dù sao ban
đầu thân thể này sống ở nông thôn, đối với giá cả trong thành phố thì lập tức
mơ hồ, không có ký ức hữu dụng gì
Bên cạnh tòa nhà có một chợ nhỏ, kết
hợp giữa chợ thực phẩm, cửa hàng bán sỉ, lẻ và một cơ sở điều phối hậu cần nhỏ
Cô đã chi khoảng 50 đồng mua gì đó
trong cửa hàng và một chiếc bánh thịt mềm
Bánh thịt chỉ đủ cho một người ăn
Bữa sáng này, Kỷ Uyển không hề ăn dù
một chút
Lúc ăn, cậu cũng không phải không có
việc gì làm
Cậu lấy mấy thứ thứ hôm nay cô mua để chuẩn bị đem bán ra
Hiện
tại vấn đề không phải là cô muốn làm gì, bán gì
Thân thể Kỷ Uyển không đáng
tin cậy, ngay cả vay tiền cũng không được
Chỉ có thể bán những thứ mà mình
đang có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng này còn có mấy chục cân
thịt lợn rừng ướp, mười cân hạt ngô và mấy bao lâm sản..
Tất cả đều là đồ quý
giá
Nhưng cứ cân bán như vậy cũng không được mấy đồng, cô cần phải đóng gói
Kỷ Uyển đã mua một số túi, bình thủy
tinh và nhựa sinh xảo, sau đó đóng gói thành từng phần
Trước ánh nhìn không chớp mắt của
Chương Tịch Chu
Cuộn ruy băng trong tay cô giống như bông hoa hoa, thoắt cái
cái lại thắt thành từng cái nút đẹp
"Hồi
ký Chương Tịch Chu": Anh hùng cái thế của tôi mặc áo gió màu đen thẳng tắp
chạy như bay tới từ trong mưa lớn đầy trời
Mang theo hương thơm ấm áp, dang
tay ôm lấy tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.