Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 35: Sủng Vật Rắn x Vu Nữ (30




Nhờ Kỷ Uyển cứu giúp, chuột Tiểu Minh may mắn thoát chết.

Xà Vương ngốc nghếch nằm ở một bên, dường như không hiểu chuyện gì xảy ra!

Đem thức ăn ngon cho thì không cần, tới lúc mình tự nuốt sao lại đi cướp lại chứ? Đúng là một cô bé kỳ lạ. Nhưng hắn vẫn dễ dàng tha thứ vì mùi của cô bé rất dễ chịu, lại còn rất đẹp nữa.

Lúc Kỷ Uyển nhìn về phía Xà Vương, phát hiện toàn thân hắn như đang viết một câu---- ta rất xấu nhưng cũng rất ôn nhu.

Ngay lúc này, nàng muốn lập tức thoát khỏi thế giới phái sinh, để cái nhiệm vụ quỷ quái này thất bại đi....... Nể mặt chính mình, nhịn một chút nữa thôi.

Kỷ Uyển hít sâu một hơi, nói với Bác: “Tiên sinh, ta cần thời gian xử lý một chút chuyện riêng” Bác hứng thú: “Xử lý cái gì, là xử lý Xà Vương này?! Ai nha, Xà Vương Tống Tử Nhiên cũng có lúc rơi vào tình trạng như vậy. Quả thật nên xử lý thật tốt, hiện giờ hắn thần trí không rõ, bản lĩnh đều mất sạch, vừa vặn có thể lột da ăn thịt, đối với lão phu là đại bổ, đối với nàng cũng rất có lợi. Hay là cùng ăn đi?”

Bác nghĩ là nàng định quay về châm lửa nấu Xà Vương này, ông ta thể hiện rõ ràng nếu là như vậy thì cũng phải được chia canh. Nói thật, nó cũng giống như vất vả một tháng nhận lương, trên đường tùy tiện xuất hiện một người muốn chia một nửa đi, thật ra là rất không có lý.

Thế nhưng, vũ lực chính là đạo lý cuối cùng.

Nhìn vẻ mặt ông ta rõ ràng không chỉ là nói chuyện mà thôi, Xà Vương đối với hắn có lực hấp dẫn không nhỏ. Kỷ Uyển kìm nén sự không thoải mái trong lòng ôm Xà Vương vào ngực, tức giận đến muốn một kiếm chém người gây sự ngay lập tức.“Tiên sinh, ta thích hắn, nuôi dưỡng có công dụng lớn, không thể ăn!”

Thanh âm của nàng rõ ràng là nghiến răng nghiến lợi, không hề giống thể hiện sự yêu thích chút nào.

Bác nhìn nàng một cái, lại nhìn Xà Vương trong ngực nàng vài lần, giống như là đang tự hỏi nếu ra tay với Vu Tộc vì một Xà Vương thì có đáng hay không. Cuối cùng, ông ta thở dài với một chút tiếc nuối: “Được rồi! Đi đi!”

Kỷ Uyển vừa rời khỏi đảo Phù Không, lập tức ném Vương Xà trong ngực xuống đất, ấn ngực không ngừng thở dốc.

Xà Vương cũng là yêu tộc, đối với khí tức là nhạy cảm nhất, vừa mới ở trong ngực tiểu cô nương không dám nhúc nhích, bây giờ bị ném ra lập tức nhanh nhẹn xoay tròn, đôi mắt chôn vào trong thân thể của mình, quả thực đặc biệt ngoan.

[Ký chủ, tình hình của cô không đúng lắm.] Ta đương nhiên biết không đúng lắm, nếu không hệ thống không chủ động gọi không xuất hiện vì sao một hai ngày nay lại thường xuyên xuất hiện? Kỷ Uyển suy đoán là vì hồn phách người phàm của nàng không cách nào khống chế thân thể Vu Tộc, cho nên để cho tính tình bạo ngược bẩm sinh của Vu Tộc cắn trả, mà nàng phát hiện không đúng cũng không có biện pháp nào có thể giải quyết.

Kỷ Uyển: “Hệ thống có biện pháp gì không?”

Hệ thống bị kẹt... Ngay từ đầu Kỷ Uyển đã biết, sau khi hệ thống đưa ký chủ vào thế giới phái sinh, sẽ không thể nhúng tay vào nữa.

Nàng chưa bao giờ có tâm lý dựa vào người khác, vì vậy nàng không quá chán nản.

Chỉ là thật sự rất muốn lôi thực thể của hệ thống ra, giẫm lên 80 cước cho hả giận.

Kỷ Uyển: “Nếu không có cách thì ngoan ngoãn câm miệng!”

Hệ thống: [...] Hệ thống biết đây không phải ý định của ký chủ ~ mà là bản tính tàn bạo của Vu Tộc thôi!(Ứng dụng T YT) Kỷ Uyển: “Đi thôi!”

Xà Vương vẫn rụt đầu, Kỷ Uyển cũng không có ý định trao đổi với hắn nữa, tìm cái đuôi từ vòng tròn, kéo lên rồi rời đi. Xà Vương ngơ ngác đang từ một vòng tròn bị kéo thẳng từng chút từng chút, giống như một cây roi, quất hai cái trên mặt đất mới phục hồi tinh thần lại.

Kỷ Uyển vừa quay lại nơi ở của mình, liền thiết lập một cái cấm chế nho nhỏ, có người tiếp cận là nàng lập tức biết được, chủ yếu là phòng bị có người có đại năng dùng thần thức dò xét.

Yêu tộc muốn làm gì thì làm, nếu Bác đã coi trọng Xà Vương, thật sự sẽ bỏ qua sao? Kỷ Uyển cảm thấy hơn phân nửa là không, hiện tại ông ta chỉ là muốn làm nàng nới lỏng cảnh giác mà thôi, hoặc không chừng là vì nguyên nhân nào đó, ông ta kiêng kỵ không thể trực tiếp ra tay trên đảo Phù Không.

Kỷ Uyển dặn dò Xà Vương: “Ta đi lấy đồ, ngươi không được chạy lung tung gây phiền toái cho ta.”

Sau khi xác định hắn thật sự nghe hiểu, Kỷ Uyển lẻn vào phòng Ngũ Khuyển. Buổi sáng sau khi Kỷ Uyển cứu Ngũ Khuyển, nói chuyện với hắn vài câu. Biết Ngũ Khuyển cùng mấy vị huynh đệ là con đầu lòng của cha mẹ sinh ra, tuy rằng không nuôi nấng kỹ càng, nhưng vẫn cho bọn họ một ít đồ phòng thân. Nhưng khuyển yêu cũng không phải kiểu có năng lực tuyệt đỉnh gì, gia sản vốn không nhiều lắm, lại rải rác cho mấy đứa con, phân chia càng ít, Ngũ Khuyển vận khí không tốt, chỉ lấy được một phần bản đồ sơ lược Hải Vực, vốn không có tác dụng gì.

Kỷ Uyển lại rất cần.

Phòng tiểu yêu đều có chú nhận dạng, cái này rất dễ phá giải, Kỷ Uyển chỉ cần tốn chút công phu đã dễ dàng phá được. Phải biết rằng trong học viện có nhiều tiểu yêu như vậy, họ không quan tâm phân chia ký túc xá, tìm được chỗ ở trống gắn liền khí tức của mình là có thể vào ở, ngoại trừ chết thì người khác không thể cướp đoạt. Hiện tại có nhiều tiểu yêu mới như vậy, Kỷ Uyển xoá chú nhận dạng đi, Ngũ Khuyển thật thà nhất định không có phòng ở.

Ban đêm tiểu yêu không có sự bảo vệ của phòng ốc học viện, ai biết sẽ gặp phải cái gì?

Bản đồ Hải Vực được khắc trong ngọc giản, sau khi Kỷ Uyển ghi nhớ thì xoá bản đồ đi, sau đó khắc một bộ công pháp trong trí nhớ thích hợp cho Khuyển yêu tu luyện, đặt ngọc giản trở về, rồi quay lại chỗ ở của mình.

Xà Vương trừng đôi mắt nằm sấp trên mặt đất, Kỷ Uyển căn bản không trao đổi với hắn, nhìn bộ dáng này của Xà Vương hơn phân nửa đã ngủ thiếp đi---- rắn ngủ cũng sẽ không nhắm mắt lại. Quả nhiên, khi Kỷ Uyển thử biến hắn thành một con rắn nhỏ bằng ngón cái, bỏ vào trong đồ dùng, hắn vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.

Kỷ Uyển sử dụng một câu thần chú tàng hình, đi về hướng Nam chuẩn bị thoát khỏi đảo. Mỗi hòn đảo trong Hải Vực đều có kích thước khác nhau, những hòn đảo lớn phải bay ba năm ngày cũng không nhìn thấy biên giới, đảo nhỏ thì nửa canh giờ là có thể rời khỏi. Hòn đảo bị chiếm đóng này cung được xem là khá nổi tiếng trong các hòn đảo, không chỉ linh khí vượt trội, diện tích cũng không tính là nhỏ.

Kỷ Uyển đoán rằng nếu nàng dùng hết sức bay thì khoảng một ngày rưỡi mới có thể rời khỏi phạm vi đảo. Cũng may nàng là Vu Tộc, thân thể chính là pháp khí mạnh nhất,có thể bay, nếu không thật đúng là không biết làm thế nào.

Tự bay bằng thân thể và sử dụng công cụ để bay thật sự không hề giống nhau, Kỷ Uyển vừa mới cảm nhận được niềm vui trong đó, đã ra khỏi hòn đảo này.

Khả năng xấu nhất xảy ra, có người canh cây đợi thỏ, Kỷ Uyển bị ngăn lại.“Nếu nàng đã chủ động chạy trốn khỏi đảo, vậy thì ta không cần phải khách khí nữa,” Bác lạnh lùng nhìn cô: “Vu Nữ, con rắn kia đâu?”

Quả nhiên như Kỷ Uyển dự đoán, nếu như không nhìn thấy Xà Vương, căn cứ vào bề ngoài mà suy đoán, sau đó tìm kiếm một lượt, Bác là đảo chủ một phương cũng không phát hiện ra hắn, vậy tức là Xà Vương có thủ đoạn ẩn nấp đặc biệt gì đó.

Lần này Kỷ Uyển thật sự có thể yên tâm mang theo hắn đi khắp nơi.

Kỷ Uyển không nói, đề phòng nhìn Bác. Có lẽ bởi vì nàng là Vu Tộc, có bản lĩnh thần bí khó lường, Bác căn bản không viện cớ nữa, trực tiếp hiện ra nguyên hình. Nguyên hình của ông ta giống như ngựa, thân trắng đuôi đen, chân trước là một đôi móng vuốt hổ, miệng mọc răng hổ, trên đầu có sừng bén nhọn, bay lên trời, tức giận nhìn Kỷ Uyển.

Yêu tộc động thủ, sức mạnh ở nguyên hình là lớn nhất. Hóa thành nguyên hình chính là tôn trọng đối thủ lớn nhất.

Bác: “Vu Nữ! Ta không phải là người đuổi tận giết tuyệt. nàng giao ra Xà Vương kia, sau đó ngoan ngoãn trở lại đảo, ta sẽ không trách tội, đối đãi với nàng như thượng khách!”

Kỷ Uyển dừng ở trên biển. nàng có thể nhẹ nhàng đứng trên mặt biển, cũng có thể dẽ dàng lướt trên mặt đại dương vô tận chỉ bằng một ý niệm, chỉ cần nàng dùng ý niệm, cũng có thể bay lên bầu trời. Loại cảm giác thiên địa mặc ta tuỳ ý hành động này thật sự là quá mức mê người, Kỷ Uyển từng làm đế vương nhân gian có thể khẳng định, nhân gian mênh mông mấy thập kỷ, còn lâu mới thỏa mãn bằng thời khắc này.

Chẳng trách nhiều người muốn tu tiên như vậy! Có lẽ là bởi vì có thể chặt đứt nhân quả, siêu thoát khỏi thế tục, cuối cùng chỉ theo tâm mình làm việc, tất nhiên là thoải mái nhất.

Giống như thứ gì đó còn sót lại trong trái tim nàng cuối cùng cũng buông ra, cảm giác thoải mái của linh hồn làm cho cả người nàng đều ấm áp.

Kỷ Uyển dùng ý niệm ngồi xếp bằng trên biển, lại nhắm mắt lại trước mặt cường địch này.

Chẳng lẽ là... Giác ngộ rồi?!

Bác: "..."

Bác biến thành hình người, khóe miệng không ngừng co giật, tức giận đến trong nháy mắt tâm thần bất ổn. Một mảng lớn nước biển vì sự phẫn nộ của ông ta mà sôi trào bọt, rất nhiều sinh vật ở vùng biển nông đều nổi trên mặt nước. Ông ta cũng chỉ có thể dùng cái này để trút giận, dù sao người đã giác ngộ đều được thiên đạo bảo vệ, không chỉ kể thứ gì công kích cũng không có hiệu quả, còn có thể phản tác dụng với kẻ tấn công, sống chết không đoán được.

Nhưng mà, Bác đã hơn vạn năm còn chưa giác ngộ được, không ngờ lại gặp phải người có thể giác ngộ lúc bị cường địch vây hãm, đây thật sự là... Tức chết rồi!

Ngẫm lại ông ta tự xưng là thông minh, một đường đuổi theo ra ngoài đảo, nghĩ giải quyết Xà Vương và Vu nữ cùng lúc... Đúng vậy, ngay từ đầu ông ta đã không có ý định chừa đường sống cho Kỷ Uyển, mặc kệ nàng có ngoan ngoãn giao Xà Vương hay không.

Ông ta thấy Vu nữ này cũng không có ý định trực tiếp chiếm đoạt công lực của Xà Vương, ước chừng là dùng để làm con rối, ông ta chưa từng nghe nói có công pháp có thể khống chế yêu vương, nhưng Vu Tộc xưa nay thần bí, vạn nhất trong truyền thừa của nàng có pháp môn tương tự thì sao? Xà Vương này đối với ông ta là bảo vật nhất định phải đoạt, cho dù nàng ngoan ngoãn giao ra Xà Vương, bây giờ ông ta cướp 'tài nguyên' của người khác, trong lòng nàng có thể không ghi hận sao! Tiểu Vu nữ này sinh ra không quá hai ngày, tốc độ tăng trưởng năng lực khiến người ta kinh ngạc! Thật sự để nàng đi, mặc cho nàng trưởng thành không phải lấy mạng đi đánh cuộc sao? Nếu ông ta không khống chế được Tiểu Vu nữ, thì nhất định không thể giữ lại.

Vốn tưởng rằng hôm nay sẽ dễ như trở bàn tay, nhưng giác ngộ là tình huống quỷ quái gì?

Chờ một chút, Vu Tộc, một tộc Ni Mã không có Nguyên Thần có thể giác ngộ sao?

Vu tộc hiện tại thưa thớt, truyền thừa thượng cổ bị mất nghiêm trọng, ai giác ngộ cũng không thể tuỳ tiện nói, cứ coi như Vu Tộc có thể giác ngộ đi! Nhưng tiểu Vu nữ này mới sinh ra hai ngày, kinh nghiệm ống còn trống rỗng, giác ngộ cái quỷ gì?!

Đang lúc ông ta nóng nảy khó nhịn, Kỷ Uyển mở mắt ra, sức mạnh thần bí khó lường cả người từ từ biến mất.

Giác ngộ có thể dài có thể ngắn, ngắn bất quá nhắm mắt trong chớp mắt, dài có thể ngộ hơn vạn năm.

Bác nhẹ nhõm, cảm thán ông trời vẫn không chơi ông ta quá tàn nhẫn, đang chuẩn bị ra tay. Đã thấy tiểu Vu nữ ngồi xếp bằng hai tay chắp lại, nhắm mắt giác ngộ thêm lần nữa!

Bác: “... Này!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.