Lần này Kỷ Uyển giác ngộ mất chừng một năm, ban đầu Bác còn kiên nhẫn chờ đợi, theo thời gian dần dần trôi qua, mà khí tức trên người Tiểu Vu Nữ này biến hóa càng nhanh, ông ta liền có chút lo lắng.
Hơn nữa, đầu mối gây ra tranh chấp là Xà Vương đã được bùa chú biến thành một con rắn nhỏ màu trắng, đó là chuyện tốt đáng để vui mừng. Nhưng nào biết Tống Tử Nhiên xưa nay tiêu sái trong lời đồn lại rất có thể không cần thể diện, thỉnh thoảng từ trong lòng Tiểu Vu Nữ vươn đầu đùa cợt ông ta, đúng là làm cho người ta ghê tởm.
Lúc Kỷ Uyển mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Bạch Xà đang ở trên tóc cô, đang thè lưỡi về phía Bác, còn dùng cái đuôi uốn éo trên không trung vẽ ra nguyên hình của Bác, dường như hắn còn dùng một ít pháp thuật, nguyên hình Bác lóe lên kim quang, vô cùng sống động.
Tiểu Bạch Xà phát ra thanh âm kỳ quái, giống như đang cười... Sau đó đuôi vỗ một cái đánh tan ảo ảnh, còn vặn vẹo thân thể, dương dương đắc ý hướng về phía người đối diện thị uy.
Kỷ Uyển: "..."
Hắn thật sự biết cách làm cho mọi người tức giận.
Kỷ Uyển không rảnh kiểm tra tình trạng của hắn, trước tiên cầm hắn từ trên đầu xuống ném vào trong bình, tránh cho tên đối diện lúc tức giận không để ý gì nữa, thật sự xông tới.
Bị khiêu khích như vậy, Bác ở đối diện cũng không có bất kỳ hành động nào.“Cảm tạ Bác tiên sinh hộ pháp cho ta!”
Nàng không chỉ liên tục lớn lên mà còn có dáng vẻ một tiểu cô nương xinh đẹp, hơn nữa khí tức toàn thân đều thay đổi, làm ông ta nhất thời không rõ Tiểu Vu Nữ này rốt cuộc là cảnh giới gì.
Bác chấn động trong lòng: “Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng nàng lên một cảnh giới mới.”
Ông ta khách khí như vậy, Kỷ Uyển lập tức nghe giọng điệu mà hiểu ý, mỉm cười nói: “Bác tiên sinh, ta cần dùng Xà Vương, cho dù lập tức hủy diệt, cũng tuyệt đối sẽ không cho ngươi. Chúng ta có thể ở chỗ này quyết đấu cao thấp, nhưng chắc cũng là lưỡng bại câu thương. Không bằng bắt tay ngôn hòa, Kỷ Uyển ta nợ ngươi một nhân tình, sau này nhất định hồi báo”.
Bản lĩnh của Bác cũng không phải ở hạng cao trong số các đảo chủ ở Hải Vực, có thể có được vị trí đảo chủ của một hòn đảo không tồi, cho thấy ông ta rất thông minh. Rõ ràng ông ta không phải người lỗi lạc, nhưng có rất nhiều bằng hữu đồng ý đưa tay giúp đỡ, chính là do ông ta rất biết thức thời.
Bác đúng là không thể chắc chắn có thể đánh được Kỷ Uyển hay không, thậm chí ông ta cảm thấy Tiểu Vu Nữ này rất có vấn đề. Sinh ra hai ngày đã giác ngộ, không chừng là đại năng giả nào chuyển sinh! Nếu thật sự là như vậy, nhất định có phương pháp phòng thân dưới đáy hòm, khi thật sự bức bách thì ông ta cũng sẽ không chịu nổi, liền thừa nhận một năm qua là ở đây hộ pháp cho cô, còn tặng hai bảo vật cho nàng hộ thân, thật sự là rất chu đáo.(Ứng dụng T YT) Bác nhanh chóng rời đi, Kỷ Uyển quan sát chung quanh xác định không có người nhìn trộm, mới thả Xà Vương ra. Tiểu Bạch Xà vừa ra mặt biển lập tức hồi phục hình dạng, đã dài hơn mấy thước so với lần đầu hắn gặp Kỷ Uyển.
Đầu rắn dựng lên, có thể nói là thập phần lấy lòng nhìn về phía Kỷ Uyển... Lúc này Kỷ Uyển nhìn hiểu, Xà Vương này muốn mời nàng ngồi lên, muốn làm toạ kỵ cho cô.
Kỷ Uyển nhếch lông mày, hắn tự nguyện cho ngồi, nàng còn không muốn ngồi đây! Cho nên thập phần tàn nhẫn vô tình lấy cái bình ra, chỉ vào miệng bình nói: “Đi vào đi!”
Lúc này đây không cần Kỷ Uyển thi pháp, hắn tự mình biến thành tiểu bạch xà, ngoan ngoãn chui vào.
Xem ra hắn đã khôi phục được một phần pháp lực, nhưng Nguyên Thần còn chưa tỉnh táo lại, chỉ hơi hiểu được ý người khác. Kỷ Uyển cân nhắc một chút, hiện tại nàng có hai con đường để đi: Thứ nhất, tìm một nơi an toàn và bí mật, chờ Xà Vương tự mình khôi phục, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhất định là phải chờ mười năm. Con đường này nguy hiểm hơi lớn, dù sao thế giới tu tiên khắp nơi đều là nguy hiểm, thực lực của Kỷ Uyển không đủ, có thể dọa đi một tên Bác, chưa chắc có thể doạ được những người khác, vả lại Bác cũng không phải quá lợi hại. Xà Vương thân là đại yêu, nhất định ngày xưa có vô số kẻ thù, vạn nhất có thể tìm được hắn thì phải làm sao? Mặc dù có thể tránh để nam nữ chính gặp nhau, nhưng cũng là lấy an toàn tính mạng làm tiền đặt cược.
Thứ hai, tiến vào trong nguyên tác gánh vác bí cảnh nam nữ chính lần đầu gặp nhau, vì Xà Vương tìm được 'Huyết Trì Hoa' chữa thương, trong thời gian ngắn có thể khiến cho thương thế của hắn khôi phục. Hơn nữa theo nguyên tác nói, Xà Vương vì bí cảnh này cũng đã chờ rất lâu, thuốc này không chỉ có thể chữa thương, còn có thể làm tăng công lực. Bí cảnh này độ nguy hiểm không cao, vấn đề duy nhất chính là sợ gặp phải nữ chính.
Cuối cùng Kỷ Uyển vẫn quyết định đi bí cảnh, trước tiên lấy an toàn tính mạng của nam chính làm trọng, huống chi hiện giờ còn không biết bí cảnh này có phải đối với nam chính có ý nghĩa quan trọng hơn hay không.
Nếu cốt truyện nhất định phải để hai người gặp nhau, dựa theo kinh nghiệm trước kia, cho dù nàng có suy nghĩ thế nào cũng tuyệt đối không thay đổi được.
Đã lừa nam chính một lần rồi, không chừng không cần đợi tới một kiếm kia của nữ chính, Kỷ Uyển đã tự mình giết chết nam chính rồi.
Bây giờ cần phải vì hạt mè mà ném dưa hấu.
Trong nguyên tác, nam chính tiến vào bí cảnh gọi là"Huyết Hải bí cảnh", được tạo thành từ một Đại năng, dùng để tạo phúc cho tiểu thế giới này. Cửa động bí cảnh nằm sâu trong đáy biển, một ngàn năm chỉ mở ra một lần, là một trong những bí cảnh được nhiều người biết đến ở Tu Chân giới. Bí cảnh này cũng có yêu cầu đối với người tiến vào, tu nhân giả cần dưới kim đan, tu yêu giả cần dưới yêu đan.
XàVương đã đến ngưng phách kỳ, bởi vì trọng thương nên bị hạ cảnh giới, có thể tiến vào bí cảnh.
Kỷ Uyển cân nhắc, lúc này sẽ bị thương nặng hơn, chắc hẳn là không có vấn đề gì.
* Sau khi Kỷ Uyển tiến vào bí cảnh liền thả Xà Vương ra, Vu Tộc tu luyện ở tiền kỳ không có cảnh giới rõ ràng, thân thể rèn luyện đến kỳ đại thành mới có thể xuất hiện cảnh giới vững chắc. Kiến thức của Vu Tộc truyền thừa đều đến từ thời kỳ thượng cổ, độ kiếp thời đại đó mới là khởi đầu của nhân tộc tu đạo, những thứ có được hiện tại căn bản không áp dụng. Phải biết rằng, ở tiểu thế giới này, người tu đạo xuất phát từ hợp thể kỳ đều có thể được xưng là lão tổ, là đại nhân vật chấn động tu tiên giới. Cho nên kiến thức truyền thừa của Vu Tộc căn bản không thể dùng được, nói ra người khác chỉ biết cười nhạo nàng chỉ biết nói mà không thể làm.
Kỷ Uyển đoán nếu đấu một trận sinh tử với Bác thì nàng nhất đinh sẽ thua, nhưng hẳn là cũng có thể làm ông ta trọng thương. Coi như là thấp hơn Bác một cảnh giới, vậy thì nàng ở trong tu sĩ nhân tộc chính là Kim Đan, có thể tự do đi lại trong bí cảnh.
Trước kia Xà Vương không ít lần hỏi thăm tìm hiểu bí cảnh này, cho dù là lúc Nguyên Thần ngủ say, thân thể dựa vào bản năng cũng có thể đưa Kỷ Uyển đi tới đích.
Kỷ Uyển cũng không vì kỳ hoa dị thảo giữa đường mà dừng lại, thân là Vu Tộc, trời sinh mạnh mẽ, nhưng thiên đạo cũng công bằng. Thiên địa trân bảo đối với nàng vô dụng, muốn tiến lên, không có bất kỳ đường tắt nào có thể đi, cần phải từng bước từng bước một, vững vàng ổn định mà đi.
Dưới sự dẫn dắt của Xà Vương, họ nhanh chóng đạt đến rìa của Huyết Hải.
Bên cạnh Huyết Hải có bút mực do Độ Kiếp lão tổ để lại, Kỷ Uyển không nhìn cũng biết viết nội dung gì, đại ý là: Bất kể người nào đến Huyết Hải đều phải bỏ tất cả pháp khí xuống, dựa vào thân thể xác thịt vượt qua Huyết Hải vô biên, mới có thể đến Huyết Trì.
Trong Huyết Trì, là nơi có Huyết Trì Hoa sinh trưởng.
Kỷ Uyển hiếm khi không ghét bỏ Xà Vương, sờ sờ cái đầu lạnh như băng của hắn nói: “Sắp vào Huyết Hải rồi, theo sát ta.”
Sau khi hái Huyết Trì Hoa phải lập tức ăn ngay, không được mang theo bất kỳ thứ gì đi vài Huyết Hải, nếu không Kỷ Uyển có thể tự mình đi vào Huyết Trì rồi.
Một người một rắn bước vào Huyết Trì.
Trong Huyết Trì, dĩ nhiên là không thể sử dụng pháp lực.
Bởi vì sức nặng của thân thể, Kỷ Uyển chậm rãi chìm xuống đáy Huyết trì, bởi vì thân là nhân loại nên tự nhiên sẽ có nỗi sợ “dưới nước không thể hô hấp”, dưới chân nàng nhẹ nhàng đạp vài cái. Mãi đến khi đùi bị thứ gì đó quấn lấy, mới tỉnh táo lại, nàng quay đầu nhìn, phát hiện là bộ xương ---- chính xác là xương của con gì đó...... Nó trông giống như xương của một con rắn."Xà Vương?"
Bộ xương vui mừng đứng lên, cọ cọ đầu lên cổ Kỷ Uyển.
Nổi hết cả da gà ~ Kỷ Uyển mặt không đổi sắc đẩy hắn ra, đưa tay đặt lên người hắn cảm nhận một chút, cảm thấy hẳn là không có gì đáng ngại. Nguyên Thần của Xà Vương, thân rắn bản năng có hạn, ngay từ đầu đã không chống cự được nham thạch nóng chảy của Huyết Hải, bị bỏng huyết nhục mà thôi. Chỉ cần Nguyên Thần vô sự, đều là có thể tái sinh.
Nhưng con đường phía trước sẽ trở nên khó khăn hơn.
Kỷ Uyển: “Nếu không kiên trì được, phải nói cho ta biết.”
Nghe vậy, bộ xương vui mừng quấn lấy tay cô, lúc này đây Kỷ Uyển không bỏ hắn ra nữa.
Ở Huyết Hải đi lại, như trên người gánh vác gánh nặng ngàn cân, mỗi một bước gánh nặng sẽ càng tăng. Chậm rãi, Kỷ Uyển cũng có thể bắt đầu cảm nhận được Huyết Hải nóng rực, y phục do pháp thuật của nàng biến ra đã không chống đỡ nổi, từng khối từng khối bị đốt cháy, chuyện này làm cho nàng nảy sinh suy nghĩ vứt Xà Vương, dù sao thân thể mặc dù vẫn là một bé gái, nhưng thân thể ở trước mặt người khác phái, vẫn làm trong lòng nàng sợ hãi.
Nhưng vừa mới có suy nghĩ này, nàng đã phát hiện ra một bộ hài cốt. Cái này hẳn là chịu không nổi, trên đường trở về chết đi, dù sao nhiệt độ hiện tại, còn không đến mức thiêu đốt Nguyên Thần.
Trước mắt bộ xương của Xà Vương còn tinh thần sáng láng, nhưng dù sao Nguyên Thần ngủ say, ai biết có thể kiên trì hay không. nàng cố nhịn, để hắn dính chặt vào mình.
Dần dần, làn da toàn thân Kỷ Uyển bắt đầu bị thiêu đốt ra hoa văn màu vàng, lại được gia cố từng tầng từng tầng trên đường đi. Trên xương cốt Xà Vương cũng xuất hiện kim văn giống như cô, hơn nữa bắt đầu mọc thịt, tuy rằng chút thịt mọc ra đều lần lượt bị nham thạch nóng rực ăn mòn sạch sẽ, nhưng may mà hai người đều kiên trì được.
Lúc đi tới Huyết Trì, Xà Vương vẫn là một bộ xương khô như cũ, nhưng bộ xương vốn tái nhợt bị xăm một tầng lại một tầng hoa văn màu vàng, giống như đã trở thành một loại thủ công mỹ nghệ làm cho người ta không thể dời mắt, nhưng lại có thể từ trong đó cảm nhận được dao động của Nguyên Thần.
Xà Vương không chỉ không bị thương nặng hơn, ngược lại có khả năng đột phá cảnh giới, chỉ là Nguyên Thần chưa tỉnh, không thể nhìn rõ thôi.
Chuyến đi này đối với Kỷ Uyển mà nói, cũng có thu hoạch, trên trán nàng sinh ra một đóa hoa màu vàng rực rỡ. Đó vốn là Vu ấn của cô, bởi vì thân thể bị rèn luyện, sớm hiện ra. nàng có cảm giác, nếu lúc này cùng Bác đấu thêm một trận nữa, tất nhiên sẽ là mình thắng.
Dù sao chịu nỗi đau bỏng người của nham thạch nóng chảy này, đi vào trong Huyết Trì, hái Huyết Trì Hoa, nàng đã mất ba năm.
Cũng nên hưởng được ít thành quả.
Sau đó, vì hộ pháp cho Xà Vương, nàng lại đợi thêm năm năm---- rốt cục cũng nhìn thấy Tống Tử Nhiên được miêu tả là lãng tử trong nguyên tác. Đúng là phong thần tuấn lãng, khí vũ bất phàm, càng hiếm thấy là phong lưu tiêu sái từ trong xương cốt, tuyệt đối không khiến cho hắn có nửa phần hèn mọn, chỉ làm cho người ta muốn thân cận tiếp xúc, bởi vì hắn vừa nhìn chính là người rất thích kết bạn!“Tiên tử!”
Tống Tử Nhiên cười rộ lên có chút xấu xa, nhưng không khiến người ta chán ghét. Đôi mắt kia của hắn khi nhìn người, luôn thẳng thắn, sẽ làm cho người ta tin tưởng trong mắt hắn ẩn chứa thứ gì đó. Ví dụ như bây giờ, trong mắt hắn tràn đầy tán thưởng cô, cho dù trầm ổn như Kỷ Uyển, cũng không thể kiềm chế nổi có chút vui mừng trong lòng.
Mấy năm nay thời gian qua nhanh, thân thể Kỷ Uyển đã cao lên, giống như nữ tử nhân gian mười sáu mười bảy tuổi. Mặc dù vẫn là ngũ quan quen thuộc, nhưng tu tiên giả thân không vướng bụi trần, tự nhiên vẻ đẹp tươi mát thoát tục. Kỷ Uyển từng ôm gương tự soi, cũng từng bị nữ tử trong gương mê hoặc, cũng không thua kém Tiết Ny ngày đó là bao.
Bởi vì là Vu Tộc, còn có thêm một phần thần bí nhìn không thấu.
--- Tuy nhiên, nàng vẫn không thích được gọi là tiên tử, mặc dù đây là danh hiệu thế giới này cho phụ nữ.
Điều khiến người ta bất ngờ chính là Tống Tử Nhiên ngay cả cảm xúc rất nhỏ như vậy cũng chú ý tới, lập tức cười sửa miệng.“Kỷ cô nương!”
Có vẻ như hắn biết tất cả mọi thứ. Cũng đúng, tuy rằng phần lớn Nguyên Thần ngủ say, nhưng căn bản đều là một thể, chỉ là không thể khống chế thân thể mà thôi, mấy năm nay bán ngu xuẩn đều là thật.
Kỷ Uyển: “Ta còn tưởng rằng Tống đạo hữu một khi nguyên thần trở về vị trí, nhớ tới từng chuyện trong mấy năm nay, nhất định rút đao hướng về phía nhau!”“cô nương sao lại nghĩ như vậy!”
Tống Tử Nhiên rất kinh ngạc, hình như căn bản không nhớ rõ ai dùng cành cây cắm qua bảy tấc của mình. Thần thái chân thành vô cùng, thậm chí còn có một chút đáng yêu của nam tử Xích Thành, làm cho người ta không thể tuỳ tiện nghi ngờ.“Có thể khiến cô nương cười một tiếng, ngu xuẩn một chút thì đã sao?”
Nam nhân này còn chớp chớp mắt, thế nhưng một chút cũng không ẻo lả, thậm chí trong nháy mắt này, khuôn mặt hơi gần, lông mi xoăn, sườn mặt hoàn mỹ, bày ra vẻ đẹp làm cho người ta thét chói tai.
Hắn có thể thuần thục vận dụng ưu thế bề ngoài của mình như thế, lại không tiếc lời khen ngợi người khác như thế... Vừa nhìn liền biết là tay lão luyện ~
