Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 38: Sủng Vật Rắn x Vu Nữ (6)




Có thời hạn làm tiền đề, những lợi ích của việc hòa hợp giữa nam nữ là gì? Có tình cảm, luôn ghi nhớ thời hạn kết thúc của mối quan hệ, càng làm cho mỗi khoảnh khắc trên đường đều đẹp.

Cái này giống như tìm một người bạn gái giả về nhà ăn Tết, chỉ nửa tháng, có thể giả vờ dịu dàng nhỏ nhắn. Theo quan niệm thời gian của Xà Vương, một trăm năm cũng không dài, đây quả thực giống như đang mua vui, không cần bất an, cũng không sợ phiền toái, bởi vì đoạn này ở chung đến cuối cùng đều không cần phải chịu trách nhiệm, còn có gì tốt hơn thế này sao?

Tống Tử Nhiên: “A Uyển muốn đi đâu trước?”

Kỷ Uyển: “Nơi ta đã tới rất ít, cho nên đi đâu cũng được.”

Tống Tử Nhiên: “Vậy nghe ta?”“Được~” Những ngôi sao đêm đó rất đẹp! Kỷ Uyển cũng đặc biệt dịu dàng, khiến cho người đã đi qua ngàn bụi hoa nhưng không có chiếc lá nào chạm vào được như hắn cũng mất đi sự nhạy bén, không chú ý tới nữ tử bên cạnh dường như cũng đang thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rất nhanh, hắn lại phát hiện ra không đúng, lúc trước Kỷ Uyển vì muốn đi cùng hắn mà đưa ra đề nghị hiệp ước trăm năm có chút uất ức, đây vốn nên là sự thỏa hiệp thường tình của nữ tử... Nhưng bây giờ hắn lại có chút không chắc lắm.

Lý do rất đơn giản, không có người phụ nữ nào rơi vào tình yêu là sẵn sàng để người đàn ông của mình đi đến 'Đệ nhất lâu' để uống rượu hoa, đó là nơi âu yếm của nam nhân."Đệ nhất lâu là do Niêm Hoa lão tổ dựng nên, đã mở ra hàng vạn năm ở nơi phân giới giữa Hải Vực và đất liền. Niêm Hoa lão tổ đã đạt tới cảnh giới Toái Hư..."“Niêm Hoa lão tổ là ma tu?”

Tống Tử Nhiên: "Đúng, bà là ma tu, vả lại các tiên tử trong đệ nhất lâu, đều là đệ tử Niêm Hoa Ma Tông của bà” Thật ra Đệ nhất lâu cũng có thể xem như là một tông môn, chỉ là có chút đặc thù mà thôi.

Lúc Tống Tử Nhiên nói những lời này đã chú ý biểu hiện của Kỷ Uyển. Dù sao hắn qua lại thân thiết với rất nhiều nữ tử nhân tộc, đa số đều đặc biệt bài xích Đệ nhất lâu, thậm chí có mấy vị còn nói lời không hay, không muốn nhắc tới nơi đào hoa này. Nếu như Kỷ Uyển cũng rất bài xích, cũng là lẽ thường... Chỉ là hắn sẽ cảm thấy có chút đơn giản vô vị mà thôi, dù sao hắn làm vạn sự bằng tâm, cũng không cảm thấy trong Đệ nhất lâu ngươi tình ta nguyện có gì quá đáng.

Kỷ Uyển: “Đệ nhất lâu có quy củ không cho phép nữ tử vào không?”

Tống Tử Nhiên: “Vậy thì không có!”

Kỷ Uyển: “Ta cũng muốn đi mở mang kiến thức một lần, nếu ngươi không ngại, chúng ta có thể đồng hành. Nếu ngươi để ý, ngươi có thể vào trước, sau đó chúng ta gặp nhau ở trong” Tống Tử Nhiên sẽ không ngốc đến mức mang theo tình nhân đi dạo 'diêu tử', hắn đến Đệ nhất lâu, là nhận được tin báo muốn giúp bằng hữu đến tầng thứ năm của Nhạc Hàm tiên tử lấy một thứ. Hắn sợ Kỷ Uyển không vui, không ngờ nàng lại không giống nữ nhi bình thường, lại hiếu kì muốn đi xem thử một chút.

Theo hắn nói, Đệ nhất lâu là đáng để đi xem, nhưng mà...”Đệ Nhất Lâu cũng không phải là một tòa lâu đài, mà là một phương bí cảnh.”

Đi suốt nửa tháng, hai người mới đến được khu rừng Đào Hoa Nguyên viết ba chữ Đệ nhất lâu, chỉ thấy một đình bát giác, bên trong có một bàn đá, đang thắp hương đãi khách---- trên cọc gỗ đình bát giác treo vài câu thơ: Tiên tử kiều diễm cốt nhục đều, Phương tâm cộng túy bích la nhân.

Tình thâm vừa triệu đào nguyên hội, Diệu túc Tây Thi lá liễu tần.

Trong động suối sinh ra phương tấc địa, Phòng hoa bướm lượn một đoàn xuân.

Rõ ràng nhữ ta khó phân biện, Trời ban duyên hợp chốn nhân gian.

(Nằm trong tuyển tập Mười Bài Ca Hội Đêm Xuân - đoạn thơ này có thật) Đợi nàng xem xong bài thơ, còn định cẩn thận thưởng thức một lần nữa, chỉ thấy Tống Tử Nhiên đang nhìn mình không chớp mắt.“Sao vậy?”“A, không có gì!”

Tống Tử Nhiên vội vàng quay đầu lại, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy bộ dáng xấu hổ mang theo sợ hãi của mỹ nhân, lại không nghĩ tới nàng vẫn vô cùng bình tĩnh, tựa như nơi sắp vào là thánh địa tổ chức tiên hội mà không phải là nơi trăng hoa nổi tiếng nhất.

Không hiểu sao lại làm cho hắn thật sự có chút nghẹn lòng.(Ứng dụng T YT)“Để hai vị đạo hữu đợi lâu rồi”, một người đàn ông trung niên mặc trường bào từ trong làn khói hiện thân: “Bỉ nhân là Mậu Tam, người dẫn đường của Đệ nhất lâu” Kỷ Uyển liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, Mậu Tam này chỉ là tiểu yêu đang tu luyện. Nhưng nghĩ lại, trong rừng đào nàng tiến vào không gặp được người thứ hai, nhất định không phải là bởi vì Đệ nhất lâu kinh doanh không tốt, mà là vì bảo đảm sự riêng tư, mỗi một tiểu yêu sẽ tiếp đãi một nhóm khách tách biệt, vậy rốt cuộc có bao nhiêu tiểu yêu đang tu luyện? Như vậy bút tích của Đệ nhất lâu xem ra khá lớn.

Kỷ Uyển đánh giá Mậu Tam, Mậu Tam cũng rất kiềm chế quan sát hai người, hắn ta chào hỏi khách quen trước: “Tống tiên sinh đã lâu không tới, Bạch Phượng tiên tử còn luôn nhắc đến Ngài, sắp tương tư đến sinh bệnh rồi. Thị tỳ tuỳ thân hôm nay, Ngài vẫn tìm nàng ta phải không?”

Tống Tử Nhiên cũng không nói tìm hay không, quay đầu giải thích cho Kỷ Uyển: “Người dẫn đường chỉ đưa đến cửa Đệ nhất lâu, sau khi vào là do thị tỳ tùy thân đi cùng.”

Kỷ Uyển: “Ta hiểu” Tống Tử Nhiên lại cười khổ trong lòng, thấy bộ dáng của nàng vẫn giống ngày thường, trong đầu lại nhịn không được mà suy đoán suy nghĩ trong lòng nàng lúc này...Không chừng bởi vì hắn gặp hồng nhan tri kỷ một chút mà cảm thấy không vui, hiếm khi hắn lại có chút hối hận đã dẫn Kỷ Uyển đến.

Mậu Tam: “Tống tiên sinh, vị khách mới Ngài đưa đến muốn chơi như thế nào? Gần đây lão tổ phá lệ thu một nhóm nam đệ tử, đã bắt đầu ở trong lâu hầu khách. Nếu cần thiết, ta mời một trong số họ đi cùng cô nương đây” Tống Tử Nhiên khẽ ho hai tiếng.

Kỷ Uyển suy nghĩ một chút, mở miệng trước Tống Tử Nhiên:"Ta có thể tự mình chọn một vị được không?”

Mậu Tam: “Tất nhiên là có thể.”

Tống Tử Nhiên: "..."

Kỷ Uyển: “Nếu ngươi bận có thể đi trước, ta bảo người dẫn ta đi dạo, lát nữa ngươi làm xong việc lại đến tìm ta!”

Nếu như không phải ánh mắt hắn còn rất tốt, có thể thấy rõ đứng trước mặt là một đại mỹ nhân thần bí lại diễm lệ, hắn nhất định cho rằng cùng mình đến đây chính là một người am hiểu đạo chí giao hảo hữu, tuy rằng đối với chuyện nam nữ không quá hứng thú, nhưng biết chuyện thức thời như thế.

Trong lòng không hiểu sao lại như bị nghẹn thứ gì đó, có chút khó chịu... Cũng có chút cảm thấy là mình nhầm lẫn, cô nương này thật sự là thích hắn?

Tống Tử Nhiên lại không thể để nàng ở đây, trực tiếp rời đi, Kỷ Uyển cũng không khuyên bảo hắn nữa, gọi một vị nam đệ tử thuận mắt ở trong ngọc giản.

Mậu Tam thi pháp đưa hai người rời khỏi Đào Hoa Nguyên, tới cửa bí cảnh. Bạch Phượng tiên tử mà hắn ta nói đã đến trước, nàng ta là một nữ tử xinh đẹp toàn thân mặc y phục mà đen, như Kỷ Uyển dự đoán, nơi như vậy không lấy da thịt nông cạn đãi khách, một thân hắc y của nàng ta được bọc kín mít, nhưng nàng ta lại cực trắng, trắng đến mức hắc y trên người nhìn có chút âm u.

Bạch Phượng tiên tử cười dễ nghe như chuông bạc: “Người ta là lần đầu tiên thấy đạo hữu này dẫn theo nữ tử tới, vốn tưởng rằng Ngài ấy sẽ không được một nữ tiên làm bạn, không ngờ thiên hạ còn có nữ tử không động lòng với Ngài ấy... Ngài phải dạy Phượng nhi nha, để Phượng nhi thoát khỏi ma trảo của Ngài ấy”“Không có bí quyết gì cả” Kỷ Uyển cười yếu ớt: “Chắc là do thời gian ở chung còn ngắn.”...... Tống Tử Nhiên cũng bối rối không rõ cô gái này nói đùa hay là thật sự nghĩ như thế, nhưng cảm thấy dường như nàng vẫn đang tức giận.

Bạch Phượng thở dài: “... Có nam tử như vậy ở bên cạnh, trong mắt nữ tiên còn nhìn đến người của Đệ nhất lâu chúng ta sao?”

Đều bởi vì nam đệ tử ở Đệ nhất lâu hiện tại cảnh giới còn thấp, công phu hầu hạ người học tốt thì có ích lợi gì, nữ tu sĩ có thể xưng là đại năng như Kỷ Uyển không nhất định để ý.

Nam đệ tử phía sau Bạch Phượng vừa đi tới, do dự, dừng bước.

Kỷ Uyển nhìn hắn ta, ánh mắt mềm mại: “Ngươi tên là gì?”

Nam đệ tử mặt mày tuấn tú, nhưng thân thể non nớt một chút, còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Hắn ta vừa mới đến cảnh giới tụ khí, trên đường tu ma cùng lắm vừa mới nhập môn mà thôi, cảm nhận được sự bức bách không thể tự kiềm chế của Kỷ Uyển, có chút run rẩy."Vĩnh Tân."

Kỷ Uyển: “Vĩnh Tân, ngươi không cần sợ, cùng ta đi dạo Đệ nhất lâu đi.”

Chờ hai người đã không thấy bóng dáng đâu, Bạch Phượng mới lẩm bẩm nói: “Thật đúng là... Hiếm có nữ tu không vì dục vọng mà đến, còn ôn nhu như thế.”

Thật ra cũng có rất ít nữ sĩ đến đây vì dục vọng, cũng ít khi nói chuyện tử tế với những người tu luyện còn yếu, không chỉ là ở Đệ nhất lâu, toàn bộ tiểu thế giới cũng như vậy, đều là lấy tu vi nhìn người... Vị nữ tu này, hình như không phải là lấy cái này nhìn người.

Bạch Phượng nói xong, mới phát hiện Yêu vương xưa nay phóng đãng lại còn đang sững sờ nhìn về hướng hai người rời đi, chưa lấy lại tinh thần.

Nói là hồng nhan tri kỷ, nhưng nàng ta cũng chưa bao giờ yêu cầu xem thử vị trí của nữ tử trong lòng nam nhân, chỉ dám suy đoán trong lòng---- nhìn bộ dạng này, sao lại giống như đã động lòng lại không tự nhận ra.

Lại còn đưa người ta đến Đệ nhất lâu, cũng không giống chuyện ngu ngốc mà Tống - cao thủ tán tỉnh - Tử Nhiên nhiên sẽ làm! Thế nên Mậu Tam bình thường linh hoạt lúc an bài cũng không phản ứng kịp, còn cho vị nữ tu này làm một vị lam nhan tri kỷ.

Ha! Vậy thật sự là để vị Yêu vương này chịu đủ rồi.

  * Vĩnh Tân đưa Kỷ Uyển vào Đệ nhất lâu, lúc trước Tống Tử Nhiên đã nói Đệ nhất lâu không phải là một tòa lâu đài, mà là bí cảnh, vậy vì sao lại gọi là Đệ nhất lâu đây? Bởi vì bí cảnh này chia làm rất nhiều tầng, mỗi tầng đều có sự hưởng thụ khác nhau, có thể cho khách tùy ý lựa chọn.

Vĩnh Tân: “Trừ phi khách chỉ đích danh muốn đi cùng bằng hữu, nếu không Ngài sẽ không gặp được khách khác ở tầng 1.”

Kỷ Uyển: “Mỗi tầng có gì khác nhau? Có tổng cộng bao nhiêu tầng?”

Vĩnh Tân: “Tổng cộng chín mươi chín tầng, ta sẽ dẫn Ngài đến xem tầng đầu tiên” Tầng thứ nhất là ‘Rừng thịt hồ rượu’, trong cung điện khổng lồ có rất nhiều hồ rượu lớn nhỏ khác nhau, trên bờ có gạo tiên, thịt thú, linh thảo, tất nhiên đã được nấu tỉ mỉ, toả ra hương vị mê người. Mấy vị nữ tử ăn mặc mát mẻ ngâm mình trong các loại hồ rượu, ít nhiều có chút say, đang vui đùa du ngoạn, nhìn thấy có khách đến, các nàng cười bơi đến bên cạnh hồ, nhìn khách một cách gợi tình.

Kỷ Uyển liếc mắt một cái liền nhìn ra những nữ tử phàm nhân này chỉ là đã ăn đan dược, nhưng mỗi người đều dung mạo xinh đẹp, da trắng eo nhỏ. Nếu là một nam tử đến, thật sự là hưởng thụ.

Kỷ Uyển: “Chúng ta đi tầng hai đi!”

Vĩnh Tân: "Khách quan, phía trước còn có hồ bơi nam, muốn ta dẫn Ngài đi xem không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.