Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 39: Sủng Vật Rắn x Vu Nữ (7)




Hồ bơi nam?

Kỷ Uyển từ hai bàn tay trắng làm ăn, nhưng bên cạnh vẫn không có nam nhân, rất nhiều người làm ăn cũng sẽ mời nàng đi "vui chơi". Nếu là việc quá phận đương nhiên là nàng sẽ khéo léo cự tuyệt, dù sao cũng còn nuôi một đứa nhỏ! Nhưng hát một bài hát mời một người đàn ông tuấn tú đi cùng, quy củ uống rượu nói chuyện phiếm, loại mức độ cự tuyệt này cũng có chút không thức thời.

Tóm lại, Kỷ Uyển ở trên chữ "Chơi" thật sự cũng không quá hứng thú.

Vĩnh Tân thấy nàng thật lâu không trả lời, cho rằng nàng chướng mắt những phàm nhân này nên tự giận bản thân không có ánh mắt, vội đưa ra đề nghị khác: “Tiểu nhân trực tiếp dẫn ngài lên tầng mười xem thử! Sẽ thú vị hơn nhiều.”

Kỷ Uyển: "..."

Nhưng nàng ngay cả hướng dẫn người mới cũng không hiểu đã trực tiếp được thả ra ngoài để đánh BOSS, thật sự không sao chứ?

Vĩnh Tân: “Ngài thấy vậy có được không?”

Kỷ Uyển vẫn gật đầu.

Nếu đã quyết định bỏ qua mấy tầng ở giữa, sẽ không có đạo lý đi từng tầng một. Vĩnh Tân trực tiếp dẫn Kỷ Uyển lên tầng thứ mười, chỉ thấy tầng thứ mười có ba vòm kim quang lấp lánh, trên cửa có treo biển, theo thứ tự là---- Khuê nữ chưa có hôn ước, tân nương mới cưới, thâm viện goá phụ.

Lúc Kỷ Uyển đang phỏng đoán ý tứ trong đó, cánh cửa ở giữa bị đẩy ra một khe hở nho nhỏ, một nữ tử từ trong khe hở lộ ra hơn nửa khuôn mặt, đè thấp giọng thần thần bí bí nói: “Tân cô gia trong phủ vừa vào cửa, cả ngày bận rộn không có thời gian làm bạn với tiểu thư. Vừa rồi tiểu thư chỉ nói hai câu, cô gia liền nổi giận rời đi, tiểu thư đang ở trong phòng khóc.

May mà gặp được Ngài, cầu xin Ngài vào trong an ủi một chút, có điều phải nhanh lên, sợ là cô gia không tới năm ba canh giờ đã trở về”.

Kỷ Uyển: "..."

Mỹ Kiều Nương ở trên giường khóc thút thít, an ủi nàng ấy không phải là là chuyện tốt sao? Niêm Hoa lão tổ này cũng là một vị diệu nhân hiếm có, am hiểu bản tính ác nghiệt của nam nhân, biết thê tử không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, trộm không bằng không có được, lặng lẽ sờ soạng như thế mới kích thích nhất.

Mặc kệ là tiên nhân hay phàm nhân, còn không cắn câu sao?

Kỷ Uyển khéo léo từ chối nha đầu này, lần này Vĩnh Tân hiểu rõ, vị cô nương này căn bản không thích những cô gái yếu đuối, đối với ma kính ~ cũng không có chút hứng thú. Hắn ta chỉ cảm thán mình tìm sai hướng, lại dẫn nàng lên tầng thứ hai mươi ba.

Kỳ thật Đệ nhất lâu từ khi khai trương đã có nam quán nữ quán, nhưng ca nhi trong nam quán cũng là cho nam tử vui chơi. Từ đoạn thời gian trước lão tổ thu nhận một nhóm nam đệ tử, mới thật sự bắt đầu hoan nghênh nữ tu đến chơi. Bởi vì thời gian thành lập còn ngắn, nhân viên có hạn, cũng không phải tầng nào cũng có chỗ nữ tu vui chơi, nhưng phương thức giải trí cũng không ít hơn so với nữ quán cho nam nhân vui đùa.

Kỷ Uyển vừa đến tầng hai mươi ba, đã bị cảnh đẹp như tranh vẽ mê hoặc. Một con hổ to lớn từ trong rừng cây chạy ra, cực kỳ ân cần phóng nhanh như bay, một đường đi tới bên cạnh một hồ nước, mới bỏ nàng xuống, hóa thành một nam tử cao lớn da màu đồng, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, bên hông chỉ buộc vẻn vẹn một khối da thú rực rỡ, hình dạng nơi nào đó có thể mơ hồ thấy được.

Đang mời Kỷ Uyển màn trời chiếu đất, vui vẻ một phen.(Ứng dụng T YT) Bên cạnh hồ nước có một nam tử tóc dài xinh đẹp đang nhìn nàng từ xa, trong lòng tràn đầy chờ mong, nửa trên của hắn là người, nửa dưới thân là đuôi cá, thấy nàng nhìn qua, đuôi cá xinh đẹp còn bày ra, gợi lên hai đóa hoa nước.

Chắc là nữ tử sẽ vì tình mà vui vẻ hơn, giai điệu này có ve hay ho khi những sự dịu dàng và ngọt ngào trở thành sự thật…..

Vẻ mặt Kỷ Uyển vẫn không đổi.

Vĩnh Tân có chút sốt ruột: “Nếu Ngài đều không thích...

Phía trước vẫn còn mấy tên bị trói trong ngôi nhà trên cây mặc Ngài chém giết.

Nếu Ngài vẫn không thích thì vẫn còn có những người giả làm nữ tử nhân gian giống như vừa rồi.”

Thật ra Vĩnh Tân căn bản không biết ăn nói, cho tới giờ vẫn đang cố gắng khơi dậy hứng thú của Kỷ Uyển. Nhưng còn lâu mới có thể phân loại, rút ra tinh tuý, nói lên cái hay của từng kiểu giống như các trang web ở đời sau.

Kỷ Uyển: “Bảo bọn họ lui ra đi! Ngươi ở lại là được” Vĩnh Tân ngẩn người một chút, nét mặt hơi khó xử, vẫn cung kính nói: “Cũng không phải tiểu nhân không muốn hầu hạ tiền bối, chỉ là Vĩnh Tân chưa hiểu hết người hết việc, chỉ sợ sẽ làm tiền bối không thích.”

Hiếm khi Kỷ Uyển bị nghẹn một chút.“Chỉ là muốn ngươi nói chuyện với ta một lát, ở ngay bên hồ này đi” --- Đến nơi trăng hoa này tìm người nói chuyện phiếm? Vị khách này thật sự là thanh thuần, xinh đẹp, còn không ra vẻ nữa!

Vĩnh Tân thậm chí còn nghi ngờ mình đã nghe lầm, nhưng Kỷ Uyển đã ngồi xuống bên hồ, nàng dùng thần thức kiểm tra, phát hiện chung quanh quả nhiên không có người. nàng bảo Vĩnh Tân cũng ngồi xuống, tiểu nam nhân này là nhân tộc, khoảng chừng mười sáu tuổi, tu ma không quá một năm, học công phu chính thống của Niêm Hoa Tông.

Kỷ Uyển quan sát căn cốt, phát hiện linh căn của hắn ta xen lẫn lộn xộn, kỳ thật cũng không phải là mầm non thật tốt. Nếu không phải học loại công pháp cấp tốc, có thể cả đời đều chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới luyện thể, mà hiện tại hắn ta đã có thêm một con đường.

Vĩnh Tân thích hợp tu công pháp này, Kỷ Uyển nhất thời cảm thấy Niêm Hoa lão tổ rất thú vị, tiếc là nàng không có duyên gặp mặt.

Kỷ Uyển: “Cho ngươi!”

Nàng đưa cho Vĩnh Tân là một bình đan dược và hai pháp khí lúc trước Bác cho cô, đây kỳ thật đã là phần lớn tài sản của cô.

Thấy hắn ta ngây ngốc tiếp nhận, Kỷ Uyển lại dặn dò: “Một ngày nào đó ngươi sẽ có thể sử dụng, nhưng hiện tại phải cất giấu cẩn thận, đừng để bị lộ.”

Có thể là do những lời này của Kỷ Uyển quá ôn nhu, cũng có thể là bởi vì kích động, lúc này Vĩnh Tân lại to gan đến kinh ngạc, dám nhìn thẳng vào Đại năng giả: “Ta cũng không làm gì, Ngài đối với ai cũng đều tốt như vậy sao?”

Sao có thể tốt như vậy với tất cả mọi người! nàng cũng không phải là thánh mẫu không thể nhìn thấy nhân gian đau khổ, cùng lắm là nếu nàng giàu có thì có thể tạo phúc cho thiên hạ, còn nếu nghèo khổ thì nàng chỉ có một mình mà thôi.

Nàng là Vu Tộc, pháp khí, đan dược này nàng không dùng được, mà Tống Tử Nhiên cảnh giới cao hơn cũng không dùng được, giữ lại cũng không có tác dụng gì.

Đương nhiên cũng không phải tùy tiện cho người ta, cũng phải có nguyên nhân.“Ta phải đi đây.”

Nhận được tin báo của Tống Tử Nhiên, Kỷ Uyển đứng lên, đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Vĩnh Tân... “Ngươi giống như một cố nhân của ta.”

  * Bên này Tống Tử Nhiên đi thẳng đến chỗ Nhạc Hàm tiên tử, không ngờ đúng lúc nàng ta đãi khách. Đệ nhất lâu quy củ nghiêm khắc, dù sao cũng phải chú ý đến trước sau, hắn không thể không chờ một chút.

Bạch Phượng tiên tử thấy bộ dạng hắn mất hồn mất vía, kiềm lại lời muốn mời hắn đến tầng khác xem thử. Trái tim nam tu sĩ xưa nay làm từ hàn băng vạn năm, muốn cùng bọn họ vui vẻ nhất thời không khó, nhưng nếu muốn được khắc sâu vào lòng cũng không đơn giản.

Đại đa số nam nhân đều là tìm kiếm thú vui từ da thịt, nhưng cũng có số ít nam tử tự tiện lấy tình yêu làm dược liệu mãnh liệt nhất thế gian, dùng cho lúc dục vọng bốc lên, đó mới là đẹp nhất.

Bạch Phượng biết, lúc này Tống Tử Nhiên nhìn nữ tử ở Đệ nhất lâu đều là vô vị.

Nàng ta ở một bên ngoan ngoãn chờ, cũng may Nhạc Hàm tiên tử không để cho bọn họ chờ quá lâu đã giao ra thứ Tống Tử Nhiên muốn. Nếu mục đích đã đạt được, Tống Tử Nhiên lập tức truyền tin cho Kỷ Uyển, cũng bảo Bạch Phượng mở ra hai thông đạo, để dễ dàng tụ hợp.

Không ngờ lúc này Bạch Phượng nhận được tin báo, trên mặt có vài phần tức giận nói với Tống Tử Nhiên: “Oan gia Ngài đó, còn nhớ Tố Cơ tiên tử không?”

Nữ tử Đệ nhất lâu hàng ngàn hàng vạn, dưới lầu năm mươi lăm Tống Tử Nhiên có thể không biết, nhưng từ tầng năm mươi lăm trở lên mỗi một tầng chỉ có một vị chủ tử. Có thể từ ngàn vạn mỹ nữ tu trổ hết tài năng, ngoại trừ dung mạo xinh đẹp, tu vi ra, còn cần có bản lĩnh chơi đùa sở trường. Những nữ tử này tự mình chọn khách vào màn, sẽ chơi rất nhiều trò chơi.

Vị Tố Cơ tiên tử này, chính là chủ tử tầng tám mươi hai, Tống Tử Nhiên từng may mắn làm khách mời một lần, cảm nhận ôn nhu chân thật một lần, vô cùng sảng khoái. Cho dù là bạc tình bạc nghĩa, cũng không đến mức hoàn toàn quên đi.

Tống Tử Nhiên: “Tất nhiên còn nhớ, sao vậy?”“Ngài giỏi lắm” Bạch Phượng che miệng si ngốc nở nụ cười:“Tố Cơ tiên tử vốn có thanh danh rộng rãi, gần mười năm nay đã không thường xuyên tiếp khách, gần đây ngay cả người cũng không thấy đâu. Quản sự hỏi tới cũng không nói nguyên nhân, khiến cho tất cả mọi người không giải thích được, thì ra là bởi vì oan gia Ngài. Nói đến bệnh tương tư, còn nghiêm trọng hơn cả ta” Tống Tử Nhiên cười khổ: “cô nương tốt, cũng không thể thơm thối đều kéo lên người ta, thật sự là oan uổng chết người. Tố Cơ tiên tử không tiếp khách thì có liên quan gì đến ta!”

Bạch Phượng cũng không để ý tới hắn: “Không phải vì Ngài sao? Tố Cơ tiên tử mấy ngày nay không ai nhìn thấy, vì sao phải sai người mời Ngài tới?”

Tống Tử Nhiên trăm miệng không thể biện minh, nhưng cũng bởi vì lời nói của Bạch Phượng mà tò mò... Hắn xưa nay đều cho người ta thấy cái gì gọi là sống không ngừng, chết không thôi. Có vấn đề khó khăn bày ra trước mặt, hắn cũng muốn biết đại mỹ nhân kiều mị này vì sao lại khác thường, lại vì sao muốn tìm hắn, đã thật sự đến tầng tám mươi hai.

Những tầng trên lầu năm mươi lăm đều thuộc sở hữu của cá nhân, chủ nhân không cho tiến vào, Bạch Phượng tất nhiên không dám tự mình tiến vào, liền chờ ở bên ngoài.

Tống Tử Nhiên vừa mới vào phòng, liền bị một đôi tay ngọc ngà hoàn mỹ không tỳ vết nhẹ nhàng kéo vào giường, Một đôi chân dài khẽ bước, khóa chặt hắn dưới thân.

Lúc này thông đạo giữa nơi của Kỷ Uyển và Tống Tử Nhiên mở ra, đây vốn là một phép thuật nhỏ liên lạc, do Tống Tử Nhiên bên này truyền tin, Kỷ Uyển đồng ý liền có thể mở lối đi.

Kỷ Uyển liền bị đưa vào trong căn phòng kiều diễm này, mà vừa lọt vào mắt là tình huống như vậy, nửa ngày nàng cũng không nói được gì, nhưng cô nương người ta quần áo cởi hơn phân nửa, yếm cũng lộ ra... Tuy rằng trách Tống Tử Nhiên không đáng tin cậy, nói thế nào cũng là nàng quấy rầy chuyện tốt.

Kỷ Uyển phục hồi tinh thần, có thể nói là thập phần đứng đắn.“Khụ. Ngươi cứ tiếp tục đi.”

Giờ khắc này Tống Tử Nhiên cuối cùng có thể khẳng định.

Những thứ như tình yêu sâu sắc mà trước đây hắn tưởng ---thích---có hảo cảm đều là do hắn suy nghĩ quá nhiều, ngay cả "thưởng thức" tối thiểu nhất cũng là hắn quá mức kiêu ngạo.

Nhưng mà, dưới sự phẫn nộ vẫn nhịn không được hỏi thêm một câu: “A Uyển, nàng không thèm để ý sao?”

Để ý cái gì?!

Không phải điều kiện tiên quyết của tất cả sự quan tâm đều là tình yêu sao! Sinh ra cảm xúc ghen tuông chẳng lẽ không phải vì thích sao?

Động tác đóng cửa của kỷ Uyển dừng lại, mắt diệu khẽ chớp: “Chờ một chút... Rốt cuộc là sao ta lại khiến ngươi hiểu lầm, vì sao ngươi lại cho rằng ta đối với ngươi có tình cảm nam nữ?”

Tống Tử Nhiên: "..."

---- Này!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.