Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 41: Sủng Vật Rắn x Vu Nữ (9)




Tống Tử Nhiên: “Ta thấy chuyện ác này có liên quan đến yêu tộc.”

Ngươi thấy từ đâu vậy? Từ một chút tin tức ít đến đáng thương của hai người đang bị bệnh sắp chết mà còn không biết kia mà suy ra sao?

Đúng là ăn nói lung tung.

Tống Tử Nhiên: “Trực giác nói cho ta biết tối nay sẽ gặp chuyện thú vị.”

Có đôi khi trực giác tu sĩ cũng là một loại vũ khí của bọn họ.

Kỷ Uyển căn bản không để ý tới hắn nữa, Tống Tử Nhiên thấy nàng tuy không tỏ thái độ, cũng không phản đối, liền quyết định thừa dịp đêm tối đến núi Tử Trúc xem thử.

Hai phàm nhân này hại nhiều nữ tử vô tội như vậy, vốn là đáng tội, bây giờ bị dọa đến mức cứng đờ, hai người chỉ ném bọn họ ở khách điếm, không quản nhiều.

Núi Tử Trúc nằm ở phía đông của thị trấn nhỏ, ban đêm nhìn vào giống như đầu một con sư hổ, trong đêm tối có chút dọa người. Bản thân hai người là người tu đạo, không bị ảnh hưởng gì, chờ đến khi đi vào sâu trong rừng Tử Trúc, mũi Tống Tử Nhiên khẽ động, phát hiện khí tức yêu tộc ở đây rất nồng.

Tống Tử Nhiên: “Tùy tiện nói thôi, cái tốt không linh cái xấu linh, đúng là yêu tộc.”

Kỷ Uyển: “À….Mặt có đau không?”

Da mặt Tống Tử Nhiên dày như da rắn của hắn, đương nhiên sẽ không đau.

Hai người tuy rằng ở trong rừng Tử Trúc cảm nhận được khí tức yêu tộc, nhưng vẫn không tìm được chút manh mối nào, mãi đến khi trời sắp sáng, mới nghe được một tiếng cười quái dị.“Địa ngục không cửa các ngươi lại hết lần này tới lần khác muốn xông vào.”

Hai người liếc nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Đây chính là đại tiên trong lời của hai người kia? Vừa hiện thân đã trào ra một cỗ sát khí tanh mùi máu khiến người ta khó chịu, chẳng trách chỉ dám dùng thanh âm chỉ thị hai phàm nhân, không dám lộ ra bộ mặt thật, nếu không chắc đã trực tiếp dọa chết hai người.

Quái vật xuất hiện trước mắt họ chỉ là hình dạng giống như người mà thôi. Hắn ta một thân da bọc xương, trần truồng, hai chân màu xám xanh, phủ đầy thi ban, hai cánh tay giống như cánh dơi, đầu là một bộ xương không có máu thịt, mùi khiến người ta buồn nôn."Chẳng trách nửa đêm cũng không dám lộ diện, thì ra là tôn quý đến không dám gặp người." Tống Tử Nhiên bình tĩnh nhìn lại, khẩu khí càng trêu chọc hơn: “A ~ Đây là vị nào đây, thật là thập phần đặc biệt. Đoạt xá cái nào không được, lại đoạt Bách Dạng Quỷ tới chơi~ Thật là thú vui lớn” Cái gọi là Bách Dạng Quỷ, là một loại yêu vật cấp thấp rất phổ biến trong nhân giới. Người trong lòng mang oán hận, sau khi chết thi thể phân chia, oán khí bốn phía. Nếu một bộ phận trong đó rơi vào cực âm chi địa, sẽ sinh ra tà linh, loại tà linh này chấp niệm tổ chức lại cơ thể. Nhưng loại tà linh này không có trí tuệ, đương nhiên không có khả năng dựa vào bản thân tìm lại thi thể rải rác, thường tìm kiếm bộ vị khác có thể ghép lại tùy ý lắp ráp, lại không có thẩm mỹ cơ bản. Tùy ý hợp thành ra một thi thể, bộ dạng kia liền vô cùng kỳ quái.

Bách Dạng Quỷ này vô cùng yếu, chính là bởi vì Nguyên Thần ở trong thân thể quá mức cường đại nên thân thể nhanh chóng sụp đổ... Mà nguyên thần yêu tộc đoạt xá này cũng rất kỳ quái, nếu nguyên thần có thể xuất ra vứt bỏ thân thể, vậy cũng là một đại năng, sao lại không tìm đủ thân thể, ngay cả Bách Dạng Quỷ cũng không luyện thành?”

Kỷ Uyển: “Không phải hắn ta không tìm, là hắn ta không tìm được tốt hơn thế này... Bởi vì trong trận pháp này, chỉ có dựa vào loại yêu ma yếu như Bách Dạng Quỷ mới không bị hút khô.”

Bách dạng Quỷ cười ha ha: “Tiểu cô nương thật thông minh.”

Kỷ Uyển lạnh lùng nhìn hắn ta một cái, kim quang trên trán chợt lóe lên, Vu ấn vốn ẩn đi lại hiện ra, hóa thành thực thể thiêu đốt nửa chân của Bách Dạng Quỷ, ánh lửa còn có dấu hiệu lan tràn lên trên.

Kỷ Uyển không nhanh không chậm nói: “Một con Bách Dạng Quỷ mà thôi, tiểu cô nương há lại có thể để ngươi gọi.”

Bách Dạng Quỷ trong lòng thầm mắng vài tiếng, lại tiêu hao Nguyên Thần dập lửa, thầm nghĩ sớm muộn gì cũng phải để cho các ngươi chịu thiệt, trên mặt lại không lộ ra chút phẫn nộ: “Đúng là Vu Tộc. Là ta có mắt không biết Thái Sơn, cần gì phải phát hỏa như vậy chứ! Tất cả mọi người đều là thiên nhai lưu lạc nhân gian, sao không cùng chung sống hòa bình, vừa hay để cho ta nói cho hai vị một chút tình hình ở đây.”

Tống Tử Nhiên: “Lúc này lại giả vờ tốt bụng gì đó, muộn rồi! Không phải ngươi đã cố tình lôi chúng ta vào sao? Nghe ngươi kể về tình hình ở đây, chúng ta không dám tin.”

Bách Dạng Quỷ phát hiện tình hình không đúng, lập tức muốn lui, nhưng hắn ta vừa mới mất đi một chân, nào dễ dàng chạy trốn từ trong tay hai người, chạy không quá hai mét đã bị Tống Tử Nhiên bắt được. Lúc này sắc mặt hắn ta thay đổi, hiện lên một tia âm độc: “Là các ngươi không chừa đường sống cho ta, đừng trách ta hiểm ác” Hắn ta cười quái dị hai tiếng, đầu đột nhiên bay ra ngoài, đánh vào một cái cây. Trong chốc lát sơn động lung lay, đất dưới chân Kỷ Uyển và Tống Tử Nhiên nứt ra, liên tục mang theo thân thể Bách Dạng Quỷ cùng nhau rơi xuống khe đất.(Ứng dụng T YT) Trong bóng tối, tay Kỷ Uyển bị một đôi bàn tay to nắm chặt, nàng cũng nhẹ nhàng bị kéo vào trong vòng tay lạnh lẽo, chỉ nghe một tiếng kêu rên. Kỷ Uyển muốn vươn tay kia kiểm tra, bị Tống Tử Nhiên ngăn lại:“Trên hai vách tường có thứ gì đó, không được chạm vào, sẽ lập tức rơi xuống đáy khe đất.”

Kỷ Uyển có thể cảm giác được Tống Tử Nhiên vừa mới vì bảo vệ nàng mà bị thương, nhưng rốt cuộc là vết thương như thế nào thì nàng nhất thời không rõ lắm."Tống Tử Nhiên..."

Vừa mới rơi xuống đất, Tống Tử Nhiên liền ngã xuống. Khe đất dưới cùng diện tích rất nhỏ, chỉ để ba người sóng vai ngồi, cũng may là bùn đất bằng phẳng, không nhìn thấy gì cổ quái.

Kỷ Uyển kinh hãi ôm hắn vào trong ngực, để hắn gối đầu lên đùi mình, thay hắn kiểm tra miệng vết thương.

Xà Vương ánh mắt sáng lấp lánh lại nắm chặt tay cô, không cho nàng động đậy."A Uyển, ta đau~" Kỷ Uyển có thể cảm giác được làn váy ẩm ướt, bởi vì nơi này lạnh lẽo, máu rắn chỉ mang theo chút nhiệt độ.“Đừng lộn xộn! Để ta xem vết thương!”

Người xinh đẹp luôn chiếm tiện nghi, Tống Tử Nhiên làm nũng như thế, ngay cả Kỷ Uyển cũng có chút chịu không nổi, không kìm lòng được mà ôm hắn lên cao.

Tống ba tuổi: “Không nhìn vết thương, A Uyển nhìn ta đi!”

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, làn da của Kỷ Uyển đều dính máu, chứng minh thương thế của hắn tuyệt đối không nhẹ. Không thể để hắn tùy hứng, Kỷ Uyển mạnh mẽ lật hắn lại, quả nhiên nhìn thấy hai vết thương sâu có thể nhìn thấy xương.

Tống Tử Nhiên chính là Xà Vương, thể chất tuy không bằng Kỷ Uyển, nhưng đã vô cùng cứng cỏi, không dễ bị thương. Tuy nhiên những chiếc gai nhọn này có thể xuyên qua trong lúc họ rơi xuống, đủ để thấy mấy thứ này rất kỳ quái, vả lại Tống Tử Nhiên sau khi bị thương lại không thể tự mình chữa trị, càng làm Kỷ Uyển kinh ngạc.

Kỷ Uyển: “Câm miệng!”

Cấm hắn quấy nhiễu mình, không phân tâm nữa, Kỷ Uyển chuyên tâm bài trừ máu đen trên miệng vết thương của hắn."Ta còn có một câu, câu cuối cùng."

Thấy Kỷ Uyển không để ý tới hắn, hắn cũng không thèm để ý, sung sướng nhìn nữ tử bận rộn, tình cảm không thể tự kiềm chế."A Uyển, ta thích cô!"

Kỷ Uyển bình tĩnh như không nghe được những lời này, vững vàng rút ra một tia máu đen cuối cùng cho hắn, quả nhiên là xung quanh miệng vết thương có vật chất đặc thù gì đó. Máu đen được loại bỏ, vết thương của hắn liền dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được khép lại.

Tống Tử Nhiên: "A Uyển sao lại không để ý tới ta~" Kỷ Uyển: “Ngươi nhìn bên cạnh.”

Tống Tử Nhiên quay đầu nhìn, bởi vì khi bọn họ rơi xuống khe đất, cố ý làm chậm tốc độ rơi xuống, để dò xét tình hình dưới đáy, cho nên thân thể Bách Dạng Quỷ hạ xuống nhanh hơn họ, không còn cái đầu quan trọng nhất, toàn bộ thi thể tản ra. Vừa rồi Kỷ Uyển lật người hắn kiểm tra vết thương, thế cho nên hắn không chú ý thi thể của Bách Dạng Quỷ ở ngay sau lưng---- cách hắn gần nhất là một cái chân cong cong tràn ngập thi ban.

Nếu Kỷ Uyển khi chữa thương cho hắn mà nhìn thấy cái chân này, rất khó có cảm giác với lời nói tình cảm của hắn. Thay đổi vị trí suy nghĩ, đặt trên người hắn cũng như vậy, làm không tốt sau khi nghe được mấy chữ  “Thích cô” đều sẽ nhớ tới hình ảnh này, thật sự là quá rùng rợn---- nhưng tại sao hắn lại xui xẻo như vậy?

Tống Tử Nhiên tức giận thiêu rụi thi thể của Bách Dạng Quỷ.

Kỷ Uyển thấy hắn lại lộn xộn, chuyển đề tài: “Vừa rồi thứ làm ngươi bị thương là gì?”

Nói đến chính sự, Tống Tử Nhiên vội vàng ngồi xuống:“Hình như là hàm răng của thứ gì đó, trên miệng vết thương cũng không phải độc.”

Tống Tử Nhiên là Xà Vương, lấy rắn độc khắp thiên hạ làm thức ăn, sinh ra đã không sợ bất kỳ độc tố nào. Bám vào miệng vết thương của hắn là lực ăn mòn của trận pháp, muốn hút khô hắn, Tống Tử Nhiên lúc này rõ ràng là không có tinh thần.

Kỷ Uyển: “Ngươi cảm thấy Bách Dạng Quỷ kia vốn có tu vi thế nào?”

Tống Tử Nhiên: “Không thể so sánh với ta” Nhưng hẳn là mạnh hơn so với Kỷ Uyển mới tu luyện hơn mười năm, nguyên nhân gì khiến hắn chật vật như vậy?

Kỷ Uyển: “Trận pháp này có chút tà môn, trước hết ngươi nhắm mắt dưỡng thần đi, ta nghiên cứu một chút” Bách Dạng Quỷ chắc là đã sớm phát hiện bọn họ ở vùng ven rừng rậm, hết lần này tới lần khác phóng ra yêu khí dụ dỗ bọn họ tiến vào trong rừng này, vả lại ngay từ đầu đã biết trong rừng này có một trận pháp tà môn, không lúc nào không hút máu thịt tu sĩ. Chính mình bị hại, còn muốn kéo người xuống vực sâu, làm lớn mạnh trận pháp này mà không phải mượn cơ hội cầu cứu, chỉ sợ đã nửa điên rồi.

Tống Tử Nhiên: “A Uyển, là ta hại ngươi rơi vào cạm bẫy.”

Kỷ Uyển: “Trận pháp này đối với ta vô dụng, ngươi vẫn nên quan tâm chính mình một chút đi!”

Kỷ Uyển là Vu Tộc, không có cảnh giới tu luyện rõ ràng, trong cơ thể một mảnh hỗn độn, máu thịt vô cùng kiên cố, trận pháp căn bản không cách nào hấp thu bất cứ thứ gì từ trên người cô. Tống Tử Nhiên thì khác, trận pháp này dường như là chuyên nhằm vào tu sĩ yêu tộc, không hút khô máu thịt quyết không bỏ qua.

Tống Tử Nhiên nghe vậy thật sự nhắm hai mắt lại, bởi vì địa huyệt nhỏ hẹp, hắn thập phần thản nhiên dựa vào trên vai Kỷ Uyển, cọ cọ mới nhắm mắt lại.

Kỷ Uyển: "..."

Tống Tử Nhiên không giỏi trận pháp, mà đây là chuyên môn của Vu Tộc... Gối ngủ vai mỹ nhân, cho dù nơi này có âm trầm nguy hiểm cũng không là gì. Dưới không gian gần như kín mít này, còn không phải dần sinh ra tình cảm, cùng lắm thì chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu.

Ngày hôm sau Kỷ Uyển tìm thấy trận đồ đã được thiết lập trăm ngàn năm này, vui vẻ: “Chỉ sợ ngươi phải ở lại đây một thời gian, vạn sự vạn vật đều có hai mặt, thịnh cực tất suy, vật cực tất phản. Nơi này tuy rằng là một nơi hiểm ác hút máu yêu tộc, cũng là cơ duyên của yêu tộc.”

Tống Tử Nhiên: “... Chờ đã, A Uyển! 'Ngươi' có nghĩa là gì? Ta ở đây một mình, ta có hiểu sai không?”

Kỷ Uyển: “Đúng vậy, ta đã có thể ra ngoài rồi, chính là ngươi một mình ở chỗ này.”

Tống Tử Nhiên: "Vậy thì cùng nhau đi ra ngoài đi, ta cũng không dùng cơ duyên này..."

Kỷ Uyển: “Không được! Phàm là yêu tộc vào trong, đều giống như Bách Dạng Quỷ bị hút khô máu thịt nguyên thần, muốn chống lại trận pháp, hấp thu trận pháp, có thể đột phá giải trận, không có phương pháp thứ hai.”

Tống Tử Nhiên: "..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.