Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 44: Sủng Vật Rắn x Vu Nữ (Kết thúc)




Tâm ma là gì? Tu sĩ hoặc là tu luyện tới cảnh giới nhất định hoặc là vì những gì bản thân đã trải qua mà sinh ra tâm ma. Tâm ma này không bị nguyên tắc thiên địa quy định, lực lượng cực lớn, sẽ làm cho cảnh giới của tu sĩ tăng lên nhanh hơn. Tâm ma cực lớn thậm chí có thể một bước phi thăng. Xưa nay đạt được nhiều cũng là kèm theo nguy cơ cao, có thể một bước phi thăng, cũng có thể vì một bước này mà nhập ma.

Nguyên Thần nhập ma sẽ bị ăn mòn, không phân biệt thế sự, không có một thân tu vi đỉnh cao, cũng chỉ là một cái vỏ rỗng vô tri. Người tu ma phần lớn sẽ không khống chế được bản thân mà nhập ma, chưa từng nghe qua có ai thành công, cho nên nói tâm ma là cực kỳ nguy hiểm, nhưng mà luôn có những người một lòng thành tiên mà không sợ cái chết---- Tống Tử Nhiên chính là như vậy.

Tu Tiêu dao đạo không có hy vọng thành tiên, cho nên gieo cho mình tâm ma, thật sự là thập phần điên cuồng, nhưng đây lại thật sự là một cách tốt.

Ít nhất trong ký ức truyền thừa của Vu Tộc, có nghị lực lớn nhất định thành công, nhưng đường tắt này cũng không dễ đi.

Hệ thống: [... Ký chủ, cô cảm thấy Tống Tử Nhiên bây giờ là được tái sinh sao, lời giải thích như vậy cô có thể chấp nhận được không?] Kỷ Uyển: "..."

Nếu có thể, ta thực sự muốn thay đổi một hệ thống khác... [Còn nhớ hệ thống đưa tôi đến thế giới này để làm gì không? Nói là cho tôi yên tâm nghỉ ngơi giải trí. Bây giờ mặt có đau không?] Hệ thống có thể nói gì? Nó biết dựa vào sự nhạy bén của Kỷ Uyển lâu như vậy cũng không phát hiện Tống Tử Nhiên có vấn đề, trong đó một nguyên nhân chính là bởi vì hắn thề son sắt ngay từ đầu vì thế giới này mà tổng kết------- lấy thoải mái làm chủ, ký chủ có thể giải phóng bản thân.

Kỷ Uyển đuổi Vĩnh Tân đi, âm thầm thở dài một hơi. Đối với tâm ma của Tống Tử Nhiên, nàng âm thầm có suy nghĩ riêng, nhưng vẫn chưa thể xác định, lúc này hai người ở bên nhau khoảng chừng năm mươi năm, đã là một đời vợ chồng thế gian.

  * Tống Tử Nhiên rời đi không quá một ngày, trong lòng như mèo cào không chịu nổi, chính hắn cũng cảm thấy kinh ngạc, rời khỏi người kia, dường như trong phút chốc ngay cả pháp thuật cũng sử dụng không tốt, làm gì cũng cảm thấy không có ý nghĩa.

Lão thủ tình trường Tống Tử Nhiên đến giờ khắc này cũng không cảm thấy là mình lúc này là đã đi rồi. Hắn vẻn vẹn chỉ dùng một tháng liền giải quyết chuyện này, một nữ tu sĩ trước kia từng có vướng mắc với hắn thấy không vui, muốn tìm hắn gây rắc rối. Mấy năm nay vẫn đi theo hắn từ xa, bị một chút kế sách bắt được, nhưng thân phận nữ tử này có chút đặc thù, là một lão tổ trong thị tộc giống như Niêm Hoa lão tổ.

Tống Tử Nhiên không động thủ với nữ tử, lúc bắt được tình nhân cũ này, thậm chí còn có thể thân sĩ chào hỏi, ngữ khí quan tâm không có gì khác gì ngày xưa.

Oán hận trong mắt cô gái kia giống như là muốn tràn ra ngoài, phẫn hận mắng hắn: "Tống Tử Nhiên, ngươi không có tâm can. Ta hy vọng, một ngày nào đó ngươi cũng sẽ yêu mà không có được, gánh chịu những gì ta đã phải chịu.”

Ta không có tâm can, làm sao vẫn có thể yêu mà không có được?!

Tống Tử Nhiên nghe lại thấy buồn cười, không ngờ nữ tử này sau khi nói xong lại tức giận mà chết, rõ ràng là trên đường tu luyện đi nhầm đường, đã không quay đầu lại được.(Ứng dụng T YT) Tống Tử Nhiên tựa như có dự cảm, không biết tại sao lại tràn ngập một cỗ tâm tư bất an. Dự cảm của tu sĩ chưa bao giờ là không có nguyên nhân, hắn rất coi trọng đột nhiên bất an, lại bởi vì tìm không được nguyên nhân mà bỏ qua.

Tống Tử Nhiên ôm lấy thân thể của nàng ấy, Tố Cơ là người đã ở bên cạnh nàng ấy một thời gian lúc này mới tiết lộ nguyên do: “cô nương này sau khi rời khỏi Ngài vẫn không cam lòng, vốn là tu luyện công pháp tiên môn chính tông, không biết thế nào lại có dấu hiệu nhập ma. Vốn cũng là thiên tài rất được chú ý, tuổi còn nhỏ cảnh giới rất cao, nếu không sao có thể im lặng đưa Tố Cơ đi.

Nhưng một lần nhập ma, còn có thể như thế nào?”

Đương nhiên là chỉ có một con đường là bị bỏ rơi, không có ngoại lực loại bỏ tâm ma, Tiên Sơn không trừ ma vệ đạo coi như là nhân nghĩa, có thể là lo lắng thế lực sau lưng nữ nhân này không đơn giản.

Không ngờ sau khi nàng ấy rời khỏi Tiên môn, cũng không trở lại gia tộc, mà là khổ sở bày mưu hãm hại, cố gắng để Tống Tử Nhiên hối hận. Nhưng bởi vì tình yêu càng sâu sắc, hận thù càng sâu, cho nên không thể tự kiềm chế.

Tố Cơ tiên tử: “Ngài có thích nàng ấy không?”

Tống Tử Nhiên: “Nàng ấy là một cô gái rất đáng yêu, ta từng rất thích. Khi ta ở bên nàng ấy, ta phải làm cho nàng ấy hạnh phúc mỗi ngày, không bao giờ lừa dối nàng ấy. Đến lúc tình cảm lạnh nhạt, cũng cho nàng ấy đủ thể diện, không để nàng ấy không vui” Tống Tử Nhiên không rõ, vì sao nàng ấy lại như vậy, giống như hắn không rõ vì sao tình cảm đang mặn nồng, Mạnh Chiêu lại muốn bày mưu giết hắn.

Tố Cơ cúi đầu: “Ngài tự xưng là hái hoa ngàn vạn, nhưng cũng không thật sự hiểu rõ nữ tử, may mắn là Tố Cơ không yêu ngài.”

Tống Tử Nhiên không nói thêm nữa, cùng Tố Cơ tiên tử dùng tốc độ nhanh nhất trở về Đệ nhất lâu, đầu tiên không phải đi bái kiến Niêm Hoa lão tổ, mà là xông vào lầu hai mươi ba dưới ánh mắt kỳ quái của Tố Cơ, một tay ôm lấy nữ tử còn đang ngơ ngác trên giường, đem mặt vùi ở cổ người ta làm nũng, giống như một đứa trẻ to xác.

Trước sau tương phản rất lớn, đủ để Tố Cơ kinh ngạc---- đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Nàng ấy gặp nhiều đàn ông, cũng hiểu được một chữ tình từ trước đến nay phụ thuộc vào ý muốn của con người, buồn cười lại luôn có người không rõ.

Giải quyết xong chuyện này, Tống Tử Nhiên càng dính chặt vào Kỷ Uyển, nhìn Tống Ba tuổi dễ thương quá nhiều, Kỷ Uyển còn cảm thấy còn có chút đáng yêu.

Cuộc sống vẫn đầy màu sắc như trước, cho đến năm thứ chín mươi chín Kỷ Uyển và Tống Tử Nhiên bên nhau. Năm nay, cảnh giới tống Tử Nhiên đã được củng cố ở Đại Thừa kỳ, là người có thể hùng bá một phương trong tiểu thế giới này.

Năm nay, Mạnh Chiêu lại muốn kết đạo lữ, mời mọi người dự lễ. Bởi vì năm đó ở trong bí cảnh có chút liên hệ với nữ chính mạnh Chiêu, Tống Tử Nhiên và Kỷ Uyển cũng đến dự lễ. Đạo lữ của Mạnh Chiêu là sư huynh đồng môn của nàng ấy, hai người ở đại điển mặc dù không tiếp xúc nhiều, mỗi lời nói một hành động có thể thấy được đối phương coi trọng, ấm áp nhàn nhạt quanh quẩn trên người đôi đạo lữ này, tu sĩ giỏi bói quẻ nói hai người là trời tác hợp, tất có thể nâng đỡ lẫn nhau, cho đến khi phi thăng thành tiên.

Có lẽ là chịu ảnh hưởng của buổi lễ long trọng này, Tống Tử Nhiên lại đột nhiên nghĩ ra, nhất định phải để Kỷ Uyển gả cho hắn, vả lại phải dựa theo phương thức cưới hỏi phức tạp của Vu Tộc mà làm, theo năng lực của Tống Tử Nhiên, cũng cần mười năm mới có thể chuẩn bị thỏa đáng.

Hiếm khi Kỷ Uyển không thể cự tuyệt phản đối hắn.

Kỷ Uyển: “Đơn giản một chút đi! Chỉ là một hình thức mà thôi, nếu như nhất định phải có một bộ hình thức gả cưới, như vậy theo quy củ của nhân tộc mà thôi.”

Quá trình cưới hỏi của Vu Tộc thật sự không phù hợp với thẩm mỹ của Kỷ Uyển, chỉ dùng chất liệu kỳ quái chế tác vải vóc màu trắng quấn quanh người, chỉ để lại ánh mắt, miệng, mũi, làm cho nàng cảm thấy không hề có mỹ cảm.

Địa điểm Kỷ Uyển muốn làm hôn lễ là Hải Đảo của Bác, nàng ở chỗ này nhìn thấy Ngũ Khuyển lớn lên, hắn ta đã trở thành cận vệ của đảo chủ Bác, thường xuyên thay mặt quản lý tất cả mọi thứ ở Hải Vực, có thể xem như là nhân vật lợi hại nhất trong vùng biển này ngoại trừ Bác.

Vẻn vẹn thời gian mới hơn một trăm năm, vẻn vẹn chỉ là một tiểu yêu bình thường không có gì lạ, đi con đường Tu Tiên đúng đắn, cũng đi vững vàng, luôn có một ngày lên được mây xanh... Có thể thấy được tâm tính kỳ thật so với thiên phú còn quan trọng hơn.

Nam nữ tân hôn vốn không nên gặp nhau, nhưng Tống Tử Nhiên căn bản không nhịn được, đêm đó sao đặc biệt sáng lên, Đại Dược Xà Vương ôm tân nương tương lai của hắn quằn quại trong biển, gấp gáp như con rắn ngốc chưa từng trải đời, cho đến khi hai chân bắt đầu có dấu hiệu sắp biến thành đuôi rắn, bị tân nương hai mắt sáng ngời như sao tát một cái vào đầu tinh thần mới tỉnh táo lại.

Tống Tử Nhiên hoàn toàn có thể khoe khoang rằng hắn có thể khiến cho nữ tử hạnh phúc, sau khi trấn định lại quấy nhiễu cho nơi này sóng biển mãnh liệt không ngừng, ba ngày mới nghỉ ngơi.

Yêu tộc cũng không có cách nói trinh tiết, cũng không có phong tục trước hôn nhân không thể làm gì, tất nhiên sẽ đi tới bước này, lúc này hắn cảm thấy mình đã là người hạnh phúc nhất trên thế gian.

Cho đến khi Kỷ Uyển lên tiếng.

Nữ tử lười biếng không giống như bị làm, mà là một khách làng chơi được ăn no uống đủ, khẽ cười nói: “Tống Tử Nhiên, làm xong bước cuối cùng, chàng có muốn phi thăng hay không?”

Tống Tử Nhiên cứng đờ.

Một đôi cánh tay trắng nõn của Kỷ Uyển từ trong nước biển vươn ra, nhẹ nhàng vòng qua cổ Xà Vương, siết chặt, làm cho hắn không thể xoay người lại, cũng không thể quay đầu lại.

Trái tim của Tống Tử Nhiên giống như muốn nổ tung, hắn cho rằng mình đã chuẩn bị tốt, cho dù có một ngày bại lộ, cũng không sợ bị hỏi--- nhưng hắn đã đánh giá quá cao mình, hắn còn chưa chuẩn bị tốt."Ta chính là tâm ma chàng để ở trong lòng."

Đúng vậy, Vu Nữ xinh đẹp này chính là tâm ma trong lòng hắn, ngày đó hắn tự tay gieo tâm ma. Có được tình yêu của Vu Nữ này, tâm ma sẽ lớn lên, đạo hạnh tăng cao, Tống Tử Nhiên dùng suốt một trăm năm để đổi lấy một trái tim.

Hắn đã thành công, và sau đó, tâm ma đã tăng lên đến cực hạn, nếu như không diệt trừ, chờ đợi hắn chính là một bước nhập ma.

Âm thanh của nữ tử phái sau có chút mờ ảo--- “Sau đó thì sao? Tống Tử Nhiên, chàng định làm gì tâm ma của mình?”"A Uyển, ta mang nàng phi thăng." Tống Tử Nhiên suy nghĩ một chút, hắn cũng là người đi đường tắt phi thăng, làm sao có thể mang theo tâm ma của mình phi thăng, đó là để cho hai người cùng chịu chết, hắn chậm rãi nói: “Nếu không được, ta sẽ chờ nàng, ở trên chờ nàng phi thăng.”

Lời nói của hắn nói ra mà không cần suy nghĩ, Kỷ Uyển thở dài một hơi: “Tống Tử Nhiên, ta đã nói rồi, ta không tu tiên.”

Lúc này đây, Tống Tử Nhiên rốt cục cũng biết nàng đã nói qua vô số lần, là thật.

Hắn do dự.

Hắn không thể nói mình không có tâm tư hiểm ác, chưa bao giờ nghĩ tới lấy một mạng người nhỏ bé để có được thành tựu cho chính mình.

Cũng không thể nói tương lai mặc kệ ra sao, hắn cũng sẽ không buông bỏ cô.

Hắn không thể nói, bởi vì hắn không thể.

Có lẽ không cần chờ một ngày nào đó trong tương lai, nếu hắn một khắc lại không áp chế được tâm ma, đối mặt với tình cảnh phải một lần nữa, sẽ làm như thế nào?

Hắn có thể tự tay giết nàng không?"A Uyển..."

Tống Tử Nhiên run giọng gọi, hắn không biết nữ tử phía sau có phải đang khóc hay không, chỉ là ngẫm lại liền làm cho hắn đau lòng không thể tự kiềm chế.

Hắn nghe được tiếng hừ đau đớn nhẹ nhàng, sau đó có máu tươi nhuộm đỏ nước biển, hắn nóng lòng đến run rẩy, bên tai là thanh âm quen thuộc, nhàn nhạt, giống như cuối cùng cũng buông bỏ được thứ gì đó, cho nên cũng không có tình cảm sâu đậm."Tống Tử Nhiên, chàng đi lệch đường, ta giúp chàng trải lại một con đường mới."“Sau này sẽ không có vận khí tốt như vậy. Lần này, chàng không được đi lệch nữa.”

Âm cuối nhạt đi dưới ánh mặt trời mọc vào ngày thứ ba, một thân thần thông vất vả ngưng tụ gia cố cho căn cơ yếu kém của Xà Vương.

Vu Tộc chết đi liền hóa thành linh khí trở về với thiên địa, không còn lại chút gì.

Xa xa ---- nam tử trên mặt biển đột nhiên điên cuồng gào thét, dang hai tay ra bắt lấy, điên cuồng tìm kiếm cái gì đó.

Nhưng không có gì cả.

  *"Nhật ký làm việc" --- ta không hỏi hắn đã gieo tâm ma khi nào, cũng không hỏi hắn có thật lòng hay không, cũng không hỏi hắn có hối tiếc hay không. Ta từng giống như một nữ tử bình thường rơi vào tình yêu, cũng muốn buông bỏ hết thảy mà ở lại... Nhưng cuối cùng những thứ này đều không có ý nghĩa, cũng không cần để hắn biết.

Hắn chần chờ một khắc kia, đã làm tiêu tan tất cả chân tâm ta trả giá, ta liền buông xuống.

Ta biết ơn, cảm ơn hắn đã cho ta có được một trăm năm hạnh phúc, cho dù đúng hay sai, sau này nhớ lại có thể nhẹ nhàng cười ra tiếng.

Vì vậy, vẻ đẹp đủ để ghi nhớ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.