Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 49: Đầu Bếp x Thượng Tướng (4)




Kỷ Uyển đi một vòng ở phố Thiên Điểu, trên thực tế cô lớn lên ở phố Thiên Điểu, vốn nên quen thuộc với nơi này không thể quen thuộc hơn nữa, dù sao nơi này cũng không quá lớn. Nhưng những lời này không chỉ cô không dám nói, người sống cả đời ở phố Thiên Điểu cũng không dám nói!

Bởi vì phố Thiên Điểu vốn là một nơi khiến người ta vĩnh viễn không thể tưởng tượng được, tìm hiểu không hết.

Kỷ Uyển cuối cùng đi đến một con hẻm tương đối khuất, chỉ vào cửa tiệm duy nhất ở giữa con hẻm chỉ cho phép hai ba người sóng vai tiến vào, nói: “Chính là căn này.”

A Hiên chỉ mất trí nhớ, không phải là không có một chút ý thức chung. Gần như không ai có thể nhìn thấy nơi chật hẹp nằm lùi ở phía sau phố gần như bị các tòa lầu ở phía trước che khuất này. Làm sao thích hợp để kinh doanh nhà hàng?

Hắn có lòng muốn khuyên nhủ Kỷ Uyển, lại phát hiện trước cửa hàng có người đang nói chuyện, âm thanh còn tương đối lớn, giống như đang tranh chấp. Đến gần nhìn lại, lại là cửa hàng mà Kỷ Uyển coi trọng, đồng thời có ba người chờ người thuê tranh giành, ông chủ đang rao bán, chờ vài người ra giá.

Trong ba người có hai người ăn mặc chỉnh tề, một nữ nhân còn lại lớn hơn Kỷ Uyển một chút... Cả ba đều không ngừng tăng giá thuê.

Cạnh tranh đã đến giai đoạn nóng bỏng, không nghĩ tới một tiểu cô nương lại cắm vào nửa đường, còn mang theo một nam nhân cao lớn bị hủy dung, xem ra chính là muốn mua cửa hàng này.

Ông chủ là một ông lão, cười tủm tỉm nhìn Kỷ Uyển, giống như rất hứng thú với việc cô muốn mua cửa hàng.

Một trong những người đàn ông nói: “Ông chủ, ông muốn bán nó có thể được bán cho tôi nha! Tiền có thể thương lượng, ông xem năm vạn tinh tệ thế nào?”

Kỷ Uyển: “Tôi chỉ có ba vạn tinh tệ.”

Người đàn ông 'ha ha' cười, nghĩ rằng nắm chắc phần thắng, không nghĩ rằng ông chủ cuối cùng đã bán cửa hàng với giá ba vạn tinh tệ, bán cho cô gái chạy vào giữa chừng.

Người đàn ông không dám tin mở to hai mắt: “Tại sao?”

Ông chủ nheo mắt lại gần như không thể nhìn thấy: “Cô gái này là người của phố Thiên Điểu” Ý ông là sao?

Ông chủ: “Bởi vì những người ngoài luôn không hiểu quy tắc, cũng không tuân thủ các quy tắc, vì vậy ở phố Thiên Điểu đó à, không được chào đón.”

Người đàn ông không hiểu tại sao lại được mời ra ngoài.

Chìa khoá được giao tại chỗ, quyền sở hữu cửa hàng được chuyển cho Kỷ Uyển, ông chủ định trở lên tầng ngủ, cả tòa nhà này đều là của ông ta, trước khi đi ông ta nói với Kỷ Uyển: “Cô gái, trước một giờ tối phải đóng cửa, cấm khách hàng lớn tiếng ồn ào, nếu có giao dịch đặc biệt, cuồng bạo đấu súng, giết người cướp của và các sự kiện bất ngờ khác, xin đến khu vực chỉ định giải quyết, đừng làm bẩn chỗ của tôi.”

A Hiên: "..."

Chờ đã, chúng tôi chỉ mở một nhà hàng đứng đắn! !

Kỷ Uyển: “Tôi biết quy củ... Ông có muốn nếm thử tài nấu nướng của tôi không?”

  * Trong cửa hàng tối đen như mực, không có bất kỳ trang trí nào, thoạt nhìn thật sự là có chút đơn sơ. Kỷ Uyển cũng không thèm để ý, các công cụ thường dùng đều được chuẩn bị đầy đủ trong không gian nén của cô, đi đâu cũng có thể làm một nồi đồ ăn ngon.

Nhưng nguyên liệu còn thiếu mấy thứ, Kỷ Uyển viết một danh sách giao cho A Hiên: "Đến cửa hàng số 185 ngõ 4 tìm chị Trương, đưa danh sách cho chị ấy, chị ấy sẽ phái người đem đồ tôi muốn đưa tới đây.”

Nghe đến ngõ 185, ông lão ngồi trong góc hút thuốc hơi ngẩng đầu lên... Dập tắt điếu thuốc trong tay.(App T Y T) A Hiên nhíu mày: “Cô ở đây một mình?”

Ông lão: “... Này, này! Chàng trai trẻ nói nhảm, tôi không phải là con người sao? Tôi ở chỗ này bảo đảm tiểu cô nương này sẽ không có chuyện gì” Rõ ràng A Hiên hạ quyết tâm sẽ không đi, ông lão tức giận gần chết, đột nhiên thay đổi tác phong mười phần lạnh lùng vừa rồi, đối với"tay nghề" của Kỷ Uyển đột nhiên cảm thấy hứng thú, sai người đi chạy việc vặt.

Mẹ Kỷ am hiểu ẩm thực Quảng Đông và Tô Châu, nhưng Kỷ Uyển lại thích món ăn Tứ Xuyên có vị cay. Cô lấy ra tất cả các nguyên liệu trong không gian nén.

A Hiên: “Có việc gì tôi có thể giúp không” Dựa theo tất cả tư liệu mà Kỷ Uyển biết được, Lâm Thanh Hiên hẳn là chưa bao giờ xuống bếp, không chừng bất kỳ đầu bếp chuyên nghiệp nào cũng sẽ cảm thấy tiểu tử này đang quấy rối, Kỷ Uyển lại không cảm thấy như vậy.“Có thể giúp tôi đem Khố Cát Thú cắt thành từng khối nhỏ không?"

A Hiên: “Muốn nhỏ như thế nào?”"Khoảng 2cm."

Lâm Thanh Hiên quả thật chưa từng vào phòng bếp, vũ khí anh sử dụng phần lớn cũng là vũ khí tối tân, nhưng điều này cũng không có nghĩa là anh sẽ không biết dùng đao kiếm, ngược lại còn rất tinh thông. Vừa cầm dao lên, anh liền có thể chuẩn xác xuống tay cắt Thố Cát thú thành hai nửa, sau đó cắt thành từng khối nhỏ gần như giống nhau như đúc.

A Hiên vui vẻ bỏ thịt vào bát theo yêu cầu của Kỷ Uyển, cũng có suy đoán vui vẻ về thân thế của mình: “Tôi cảm thấy trước kia có lẽ tôi là một đầu bếp.”

Kỷ Uyển: “... Sao anh lại nghĩ vậy?”

A Hiên: “Luôn cảm thấy binh khí lạnh dùng vô cùng thuận tay! Cô có nghĩ tôi giống đầu bếp không?”

Anh hưng trí bừng bừng, hình như rất muốn lấy một bộ dụng cụ nấu ăn của Kỷ Uyển sử dụng một lần, tìm một chút ký ức căn bản không tồn tại.

A Uyển: “... Tôi không nghĩ anh là đầu bếp”“Vậy sao!”

Nhìn lâu, vẻ mặt Lâm Thanh Hiên không khó tiếp nhận như vậy, Kỷ Uyển còn có thể thấy được vài tia thất vọng trên mặt anh.

Nhưng đầu bếp ở tinh tế cũng không phải là nghề nghiệp đáng khen ngợi gì--- những người có tinh thần lực cao thiên phú tốt sẽ vào học ở các trường cao đẳng đại học, tương lai có thể làm vợ của kẻ mạnh, có thể giúp đỡ 1 đối 1 cho tinh thần lực của họ.

--- Tinh thần lực trung bình thiên phú thấp học dược phẩm.

---- Không có thiên phú như Kỷ Uyển cũng chỉ có thể làm chút thức ăn ngon.

Tuy rằng cô cũng không cho rằng làm thức ăn là lựa chọn cuối cùng, nhưng cũng không cho rằng đầu bếp cao thượng cỡ nào, cùng lắm sở thích cá nhân thích mà thôi.

Cô thật không biết an ủi anh như thế nào, nếu như nói một đại tướng quân đế quốc là một đầu bếp, vậy vong hồn dưới kiếm của anh trước kia là cái gì? Quan tài sẽ không thể giữ được nữa!

Tất nhiên là chọn bỏ qua anh!!

Kỷ Uyển muốn làm là gà cay đinh, chẳng qua nguyên liệu thay thế một chút, biến thành Thố Cát thú tươi ngon hơn.

Thố Cát thú vừa mới làm được một nửa, chị Trương ở số 185 đã mang theo đồ đạc của Kỷ Uyển tới cửa, chị ấy trầm mặt đi vào trong cửa hàng nhỏ còn chưa mở cửa, tối đen như mực."Nha đầu, đồ em cần chị đưa tới rồi đây."

Kỷ Uyển xóc chảo, hương vị cay cay thơm xộc vào mũi mỗi người ở đây, phản xạ có điều kiện sẽ khiến nước miếng tiết ra.“Chị Trương đến rồi, ăn cơm tối rồi đi!”...... Hương vị này, thật sự là thơm đến mức người ta không thể đi được.

Ông lão trong góc đứng lên một cách vội vàng, giọng nói nhỏ như muỗi: “Trương Khiết, em đã bận rộn cả ngày, chắc chắn rất đói. Ở lại ăn một chút! Nếu em không vui khi nhìn thấy anh, anh sẽ ra ngoài.”

Chị Trương tên đầy đủ là Trương Khiết, số 185 ngõ 4, là nhà cung cấp đầy đủ hàng hóa nhất trong thị trường nguyên liệu. Chỉ có bạn không thể nói, không có gì chị ấy không thể tìm thấy. Đồng thời, chị ấy cũng là một người sành ăn nổi tiếng gần xa, ngửi thấy mùi thức ăn đặc biệt, tuyệt đối không thể đi được.

Lúc ông lão này vừa mới đưa nhà cho Kỷ Uyển, cô đã nhìn thấy --- ông ấy tên là Trương Tùng.

Kỷ Uyển: "Ông ơi, tôi chưa biết hết cửa hàng. Ông đi rồi, trong cửa hàng tối đen như mực làm sao ăn cơm?”"Ây!"

Ông lão khôn khéo Trương Tùng đầu tiên là choáng ngợp, thấy Trương Khiết đã không nói một lời ngồi xuống, tuy rằng cũng không có một chút ý cười, nhưng cũng không có cảm xúc kích động phản đối, thậm chí ghét bỏ nhìn ông ta một cái sau đó lắc đầu.

Ông ta giữ lấy bàn tay trái run rẩy nhẹ nhàng của mình.

Trong cửa hàng nhỏ còn tối đen như mực, hàng hóa còn chất đống ở cửa, Cuối cùng cũng bớt khẩn trưởng hơn một chút... Trương Tùng điều khiển người máy từ hệ thống não quang của mình, trong vòng ba mươi phút đã trang trí toàn bộ cửa hàng một cách hoàn toàn mới mẻ, ngay cả lối đi hẹp hai bên tường cũng dùng vật liệu mô phỏng làm thành hoa tươi và dây leo, trang trí mặt tiền cửa hàng.

Mà tất cả những việc này chỉ cần một mình Trương Tùng thao tác mệnh lệnh, do mấy người máy phân công hoàn thành. Trong đầu A Hiên hiện ra các loại thuật ngữ chuyên môn mà mình cũng không hiểu, đại ý chính là ---- Ông lão tướng mạo bình thường này cũng quá trâu bò rồi, tốc độ nghịch thiên lại còn thao tác máy móc chính xác như vậy thật là….là thứ gì vậy chứ?"A Hiên, lên đồ ăn thôi""Ây!"

Khố Cát thú cay đinh đã lên bàn rồi, món ăn này màu nâu đỏ bóng, mềm mại, vị cay nồng. Trương Khiết cầm đũa gắp thịt đinh vào miệng, đầu tiên cảm nhận được chính là kích thích kéo dài không dứt, cay đến mức chị ấy phải rót một ngụm nước, dư vị thì mặn tươi thuần khiết, lại có chút ngọt.

Thật ra chị ấy không thể ăn quá cay, nhưng vẫn nhịn không được lại vươn đũa ra.“Trương Khiết, em không thể ăn cay thì đừng ăn, một hồi ăn lại không thoải mái. Có những món ăn khác.”

Trương Tùng vừa nói xong liền hối hận, vội vàng buông tay đè chặt đũa người ta, ấp úng nói: "Anh chỉ là..."

Nào biết Trương Khiết xưa nay đối với ông ta ánh mắt luôn hướng lên, hôm nay đột nhiên không đập bàn đứng lên, trực tiếp rời đi, mà là đem cả một đĩa Khố Cát thú cay đinh đẩy đến trước mặt ông ta: "Anh ăn đi... Anh nhìn cái gì? Anh không thể ăn cay sao? Không ăn thì thôi.”“Ăn ăn!”

Trương Tùng dùng đũa gắp một đũa lớn thịt đinh và ớt, nhét hết vào miệng, vừa mới vào miệng mắt đã đỏ hoe vì cay.......

A Hiên: “Bọn họ...?”

Kỷ Uyển cười cười, lần lượt đổ nội tạng lợn vào cháo trắng sôi sôi, việc này yêu cầu đầu bếp phải kiểm soát lửa chuẩn xác, phait theo thứ tự nhất định, ba phút sau cháo trắng hoàn toàn thay đổi, toả ra mùi thơm mê người.

Kỷ Uyển múc một muỗng nhỏ, thổi nguội đút vào trong miệng A Hiên, nóng đến mức hắn hơi hít một ngụm không khí, nhưng lại không đành lòng phun ra tư vị tươi ngon tuyệt diệu này.

Giờ khắc này anh đã quên đi việc bị mất vị giác của mình, cũng đã quên hai người đang yên lặng ăn đồ ăn trên bàn đá hoa cương, trong lòng tràn đầy si mê nhai gan heo ngon miệng.

Kỷ Uyển cười cho anh một chén, cũng đổ nước sốt vào:“Lòng lợn có thể chấm gia vị ăn... Ăn nhiều chút, con lợn này không dễ bắt đâu” Thức ăn từ khi còn sống chuyển thành chín, hương vị tốt nhất, món cháo quảng Đông này của Kỷ Uyển, là được mẹ Kỷ chân truyền, cũng là một trong những tuyệt tác không dễ làm.

Chờ A Hiên ăn xong một chén, lần thứ hai dò hỏi về hai người đang ngồi bên bàn đối mặt với một bàn đầy thức ăn, yên lặng nhìn khói bốc lên nghi ngút. Kỷ Uyển vẫn nhỏ giọng giải thích: “Bọn họ là anh em, Trương Tùng lúc còn trẻ cùng em rể ra ngoài kiếm tiền, sau đó không thể đưa người trở về.

Trương Khiết vẫn trách ông ấy, vừa tránh liền tránh mấy chục năm... Nửa tháng trước chị ấy ở nhà chúng tôi, ăn một bát cháo lòng lợn do mẹ tôi nấu, đột nhiên nghĩ thông suốt.”

Nếu như chị ấy không muốn đến, một nhà cung cấp dưới tay có biết bao người tài như Trương Khiết sao có thể dễ mời như vậy.

Cổ tay Kỷ Uyển rũ xuống, lại thêm cho anh một chén cháo.“Mẹ tôi nói, lòng người cũng lạnh, đừng dễ dàng thất vọng. Nhưng lòng người cũng ấm áp, có đôi khi chỉ là nhiệt độ của một chén cháo, có thể sưởi ấm”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.