Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 51: Đầu Bếp x Thượng Tướng (6)




Phố Thiên Điểu lúc nửa đêm yên tĩnh như một thị trấn ma, mọi nhà đều đóng cửa cảm ơn khách, đi ngủ sớm. Đường phố rộng lớn, con hẻm quanh co không nhìn thấy một người đi bộ.

Bây giờ là 3 giờ đêm, lệnh giới nghiêm bất thành văn của Phố Thiên Điểu bắt đầu từ nửa đêm, những du khách đến sau một giờ sẽ đi vào thế giới ban đêm của Phố Thiên Điểu---- sau tất cả, có rất nhiều người trên đường phố này hoạt động vào ban đêm.

Đèn của cửa hàng ăn uống nhỏ ở ngõ bốn phố Thiên Điểu đột nhiên sáng lên, cô chủ đang ngồi trên ghế bên cạnh bàn nấu ăn thì bắt gặp một chàng trai khoả thân."Cô chủ!"

A Hiên hét lớn gọi cô một tiếng. Kỷ Uyển cũng không biết khi nào anh đổi cách gọi cô thành cô chủ, dù sao chờ cô phát hiện, A Hiên đã sớm gọi thuận miệng, cũng thật sự coi mình là phục vụ, ở trong nhà hàng phụ giúp rất nhiệt tình.

Nhà hàng của Kỷ Uyển không có bảng hiệu mở hơn một tháng, đều chỉ có mấy vị khách quen kia, chỉ cần cô và A Hiên hai người là hoàn toàn đủ rồi, cơ bản không có lúc bận rộn không xuể.

Một cô chủ, một người bạn.

Cô chủ kiêm đầu bếp trẻ tuổi không giống giỏi nấu ăn lắm, phục vụ có gương mặt bị bỏng nặng cũng không giống như bộ dạng thập phần hiếu khách. Một nhà hàng như vậy, mở ở một con đường hẻo lánh, ngay cả khi ai đó tình cờ bước vào, không nhất thiết phải ở lại và nếm thử hương vị.

Nhưng làm ăn không tốt, phục vụ duy nhất cũng bận rộn, hơn nửa đêm đi ra ngoài làm gì?

Kỷ Uyển: “Bỏ đồ trong trên tay anh xuống trước đi, sau đó... Anh muốn ăn khuya không?”

A Hiên bất an giấu hai ta ôm cái đầu máy móc ra sau lưng, nhưng không phải chỉ có một hai cái, mà là một chuỗi lớn, làm sao có thể giấu được.

Anh chán nản đặt một loạt những cái đầu trên sàn nhà sạch sẽ, người đàn ông cao lớn co lại đáng thương trên băng ghế: “Tôi xin lỗi”"Tại sao phải nói xin lỗi?"

Kỷ Uyển xốc vải ướt trắng lên, lộ ra cục bột bên trong.

Món cô định làm hôm nay là mì xắt, muốn làm mì xắt, tỷ lệ nước và mì yêu cầu thật chuẩn xác, một cân mì ba lạng nước, đánh thành bột, sau đó nhào thành bột.

Sau nửa tiếng chờ A Hiên, mì đã được rồi, nhưng vẫn cần nhào nặn, phải nhào nặn, nhào mềm, nhào sáng Nếu thời gian nhào bột không đủ, khi xắt sẽ dễ dính dao, dễ gãy.

Ánh mắt A Hiên bị thu hút bởi cô gái mặc tạp dề dưới ánh đèn mờ ảo... Cô đã nhào xong mì, dùng dao xắt hình vòng cung đặc chế, tay trái nâng bột đã nhào xong, tay phải cầm dao Đối diện với nồi nước, 'phốc, phốc, phốc', một dao tiếp một dao, xắt ra hình phiến lá, một lá lại một lá, trên không trung vẽ ra một đường trắng hình vòng cung, lá rơi vào nồi nước, mặt nước cuộn tròn, thật là đẹp mắt.

Chỉ một phút đồng hồ, những lát mì dày và đồng đều lăn lộn trong nồi, A Hiên giống như thưởng thức một màn biểu diễn nghệ thuật xuất sắc, vì lưỡi dao lăn lên xuống mà thu hút 100% sự chú ý, người nhìn thấy cảnh này tất nhiên sẽ có cảm giác thế này--- đây nhất định sẽ là một bát mì xắt rất ngon."Tôi không nên chạy ra ngoài muộn như vậy..."

Kỷ Uyển từng làm mì hầm, mì có ngon hay không, nằm ở hương vị của nước hầm, mì xắt cũng như thế. Đun sôi nồi canh xương đã để dành quanh năm, hớt bỏ bọt nổi, thêm bông cải xanh, mộc nhĩ, vỏ đậu ván tươi, măng đông, tôm khô, sau đó thêm gia vị, dùng thêm bột năng, đánh nát trứng gà rắc vào trong canh, thêm dầu vừng để làm thành nước hầm.(App T Y T) Kỷ Uyển ngắt lời anh: “Rõ ràng anh cảm thấy không sai, vì sao phải xin lỗi tôi.”

Nửa đêm lẻn ra ngoài bị bắt quả tang, nhìn không ra Kỷ Uyển có vui hay không, cho dù bị nghẹn, A Hiên cũng chỉ có thể chịu đựng, huống hồ anh thật sự không cảm thấy mình sai.

A Hiên: “Tôi sợ cô không vui.”

Hai chén mì xắt thịt muối được bưng lên bàn, dưới ánh đèn sáng bóng, mì xắt trơn tru thơm đến mức khiến trong bụng người ta kêu lên, A Hiên đã sớm khôi phục vị giác liền cầm đũa lên, còn chưa kịp thổi nguội đã gắp một miếng bỏ vào miệng.

Thoáng chốc, mùi vị tươi ngon khó có thể diễn tả được đánh sâu vào cả đầu lưỡi của anh, răng anh cũng phải cảm thán vì cảm giác sảng khoái khi nhai, giống như sinh ra ý thức của mình, tự giác nhai --- giờ khắc này, trong đầu anh trống rỗng.

---- Cái gì chưa từng ăn qua, sự thèm ăn cùng lắm chỉ là đường mòn. Bình thường dựa vào dịch dinh dưỡng cũng có thể sống qua ngày đến năm ba tháng, sau khi ăn bát mì này chỉ sợ uống dịch dinh dưỡng đều sẽ phun ra, không ngờ tôi đường đường là…..

Đường đường là cái gì?

A Hiên tỉnh táo lại, ăn sạch sẽ một bát cả mì lần súp, trong đầu còn có chút suy nghĩ. Anh không khỏi buồn cười, lại cảm thấy không biết nói gì, phải biết rằng bữa tối anh đã ăn hết năm chén cơm lớn, sườn chua ngọt ngay cả nước canh cũng ăn hết, không thể nào còn có thể ăn nhiều như vậy.

Dạ dày của anh có lẽ là một hố không đáy!

Kỷ Uyển: Bây giờ có thể nói cho tôi biết vì sao chưa?”

A Hiên: “Chúng ta đang mở nhà hàng đàng hoàng, không ai có thể chạy vào đánh, đập, cướp. Chúng ta chỉ không cho nhóm người này vào, sau đó đuổi người đi là xong, sau đó chúng ta sẽ không có cách nào để đứng vững.

Lần sau còn có bọn cướp, dám tùy tiện xông vào trong tiệm” Kỷ Uyển gật đầu, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên người cô, khiến cô dường như cũng mang theo một nụ cười ôn nhu: “Anh nói rất có lý, nhưng đều là lời nói. Nhà hàng của chúng ta không nổi tiếng chút nào... Anh lao ra bứng sào huyệt của người ta, người ta cũng không biết anh từ đâu tới.”

Lại nói là mở nhà hàng đàng hoàng, không phải chỉ tổ chức tiệc tùng, còn phải tạo ra uy danh giang hồ sao?

Càng đừng nói đám người này căn bản không phải hướng về phía Kỷ Uyển, một nhà hàng nhỏ không biết tên bị liên lụy, căn bản không đến mức muốn thể hiện thực lực của mình, ngược lại càng giống như là trút giận cá nhân.

Đôi mắt xinh đẹp hiểu hết tất cả mọi chuyện nhìn anh, A Hiên mạnh mẽ đứng lên: “Yên tâm đi, tôi biết năng lực của mình, sẽ không gây thêm phiền toái cho cô” Nói xong, anh đem hai cái chén cất lại, ném vào dụng cụ rửa chén tự động, tiếng nước theo giọng nói của cô gái, làm toàn thân anh cứng đờ.

Cô gái chậm rãi nói: “Có phải bởi vì suýt nữa là tôi bị thương, cho nên anh tức giận?”

---- Nếu chỉ ở trên con phố này, tôi có thể bảo vệ cô.

Lúc trước thề son sắt, lập tức tự vả, thượng tướng đại nhân nào có thể không tức giận đùng đùng.

Rõ ràng là nguyên nhân rất đứng đắn, không biết vì sao bị cô gái dùng ngữ điệu trêu đùa nói ra như vậy, hai tai anh lại đột nhiên nóng lên, hơn nửa ngày nhiệt độ này mới giảm xuống một chút, anh đang định nói chuyện.

Cô gái đã vỗ vỗ bả vai anh, ngáp một cái lịch sự."Tôi đi ngủ."

Phải, đã muộn rồi.

Bả vai A Hiên hơi thả lỏng: “Ngủ ngon.”

  * Phố Thiên Điểu sáng sớm không có chỗ nào không náo nhiệt, sáng sớm cửa tiệm ăn đã bị gõ cửa, ông Trương gào thét vội lao vào, kéo A Hiên truy hỏi: “Đầu của tôi đâu? Đầu tôi đâu?”

Kỷ Uyển trợn trắng mắt: "Cái đó không phải trên đầu ông sao?”

Lập tức bị ông Trương hung hăng trừng mắt một cái, cô gái ngủ không đủ giấc mới hừ một tiếng: “Chỉ là không biết đầu óc bên trong còn có hay không. ” Trương lão: "Tiểu nha đầu ngươi miệng sao lại thối như vậy chứ?”

Vừa mới sờ tay tới cái đầu máy móc lại bị A Hiên lạnh mặt cướp lại, ông ta tức giận đến mức giậm chân: “Nói miệng cô ta thối thì sao? Có chuyện gì? Lão nhân gia ta nói thật mà thôi, nói thật chẳng lẽ cũng sai. Cậu nhìn tôi làm gì? Sao anh biết tôi không nói thật, cậu thử xem miệng cô ta có thối hay không” Kỷ Uyển cười tủm tỉm, một lời câu hồn đoạt phách: “Sao ông biết anh ấy chưa từng nếm qua!”

A Hiên: "..."

Ông Trương: "..."

Không kịp đề phòng, ăn một miếng cẩu lương.

Khi Gấu Trúc Tiểu Cát vào cửa, đã bị bầu không khí kỳ lạ làm sửng sốt: "À thì... Chào mọi người” Tiểu Cát chính là con gấu trúc ngày hôm qua bị một đám người máy theo dõi, nó quả thật đã được viện nghiên cứu cho phép ra ngoài, để có thể làm quen với hoàn cảnh bên ngoài. Không ngờ chỉ là tới một con phố Thiên Điểu đã bị người ta tập kích.

Viện nghiên cứu của đế quốc hành tinh W có rất nhiều tiền, bởi vì tổn thất xuất hiện từ cơ thể thí nghiệm tất nhiên là bọn họ bồi thường toàn bộ, không chỉ như thế, còn bồi thường một khoản tổn thất tinh thần lớn. Lần này Tiểu Cát chính là tới đưa tiền bồi thường, điều này làm cho Kỷ Uyển - người đang làm ăn thua lỗ, có cái ví tiền trống rỗng khẽ mỉm cười.

Tiểu Cát: “Tôi cũng mang theo một số đồng nghiệp đến ăn sáng, chị gái không ngại chứ!”

Kỷ Uyển: “Đương nhiên không ngại, mở cửa làm ăn, người tới là khách.”

Đồng nghiệp mà Tiểu Cát nói cũng không phải là cơ thể thí nghiệm khác mà Kỷ Uyển suy đoán, có vẻ trong viện nghiên cứu của ngôi sao W chỉ có nó có thể tự do hoạt động, đi cùng nó là hai nhân viên nghiên cứu khoa học ăn mặc lôi thôi, phía sau bọn họ còn có mấy binh sĩ vũ trang hạng nặng, trước ngực mấy người này đều mang theo giấy chứng nhận công tác.

Trạch nam trong thế giới tương lai so với trước kia chỉ hơn chứ không kém, tuyệt đối sẽ không bởi vì 'nghe nói' đồ ăn ngon mà dễ dàng ra ngoài, Kỷ Uyển đoán có lẽ là Tiểu Cát nhất định phải tự mình đến, viện nghiên cứu lo lắng, nên phái người giám hộ tới. Một mặt cũng là để đảm bảo sự an toàn của Tiểu Cát, mặt khác cũng là để đảm bảo Tiểu Cát không ăn thực phẩm tổng hợp--- thực phẩm tổng hợp ở tinh tế rất nhiều, hầu hết thực phẩm tổng hợp sẽ gây hại nhẹ cho người tiêu dùng, nhưng giá thấp. Một số loại thực phẩm có thể gây hại không thể phục hồi cho các đối tượng thử nghiệm.

Tuy rằng ngày hôm qua Tiểu Cát ăn đồ, sau khi trở về thân thể không có vấn đề gì, nhưng loại chuyện này chỉ sợ vạn nhất.

Bữa sáng hôm nay Kỷ Uyển chuẩn bị chủ yếu là bánh rán sống, lại ăn kèm với trứng muối và bánh khoai tây.

Thành phẩm của gói chiên sống cần "da mỏng","thịt tươi", "súp nhiều", mới là tốt nhất. Da đã làm xong, cô bắt đầu băm nhân, theo âm thanh dao từng nhát từng nhát cắt xuống bàn... Ông Trương ở bên cạnh lải nhải không ngớt: “Vị trí quân địch là tôi tìm, đường đi cũng là tôi nói cho cậu biết, có thể đánh thẳng đến Hoàng Long cũng là cách ta nghĩ. Lúc trước đã nói cho ta đầu, cậu không thể trở mặt không nhận người nha!

Cho cho tôi hay không nói một câu đi!”“Không cho!”

Dao dừng lại, Kỷ Uyển bỏ nhân vào trong chén lớn khuấy đều, đầu cũng không ngẩng lên: “Nói vậy chính là ông giật dây để A Hiên một mình chạy đến sào huyệt của người ta, là vì đống đầu máy móc này?”

Ông Trương: “Đó không phải là vì biết thân thủ của cậu ta tuyệt đối không thành vấn đề sao! Dù sao làm cũng đã làm... Hai mươi mốt cái đầu này có công dụng lớn với tôi, một nhà hàng của cô thì giữ lại có thể làm gì?”

Kỷ Uyển: “A Hiên, cái đầu này có thể phát sáng không?”

Đây là bộ não cơ khí, sau khi sạc xong có thể có nhiều chức năng hơn bóng đèn.“...... Có thể!”

Kỷ Uyển: "Vừa vặn có thể làm đèn bàn cho từng bàn” Mọi người ở đây: "..."

Ôi, ôi! Bà cô của tôi. Hai mươi mốt cái này tuy rằng là não bộ máy móc, nhưng bên ngoài dùng một phần da người mô phỏng, ruột máy bị thô lỗ kéo xuống còn treo ở bên ngoài, đặt vào cửa hàng phong cách công nghiệp chỉnh thể của cô... Thử tưởng tượng về bữa ăn tối, bật một cái đèn bàn như vậy!!!

Ông Trương: “Ha ha, chúc cô sớm đóng cửa đại cát.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.