Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 57: Đầu Bếp x Thượng Tướng (12)




Lão Kỷ thái độ kiên quyết, không đồng ý cho Kỷ Uyển đến hành tinh chủ.

Kỷ Uyển trợn trắng mắt: “Vì sao không thể đi? Chẳng lẽ là bởi vì chúng ta mang lời nguyền kỳ quái gì đó, vừa rời khỏi hành tinh W thì chỉ có ba ngày thọ mệnh linh tinh sao?”

Lão Kỷ nửa ngày không nói gì, chỉ muốn cạy mở đầu con gái để xem bên trong chứa cái gì: “... Gần đây con đang xem cái gì vậy?!”

Lão Kỷ xưa nay không sống cùng con gái, hai người so với cha con, càng giống như bạn bè ở chung nhiều năm hơn. Lão Kỷ cũng không biết con gái mình nói bậy lợi hại như vậy! Đơn giản Lão Kỷ: “Con là một đứa con gái, đi theo một người đàn ông không rõ lai lịch đi xa như vậy, phi thuyền đều là lộ trình mười ngày, khoảng cách xa như vậy. Nếu có chuyện gì đó, con bảo ba và mẹ con phải làm sao?”

Kỷ Uyển: "Mẹ con rất ủng hộ! Còn mang cho con rất nhiều điểm tâm lên đường, con đồng ý với mẹ là mỗi ngày đều báo bình an với bà ấy, gặp phải chuyện gì cũng lượng sức mà làm. Ba, là con muốn đến hành tinh chủ, không liên quan gì đến A Hiên, là anh ấy đi theo con, không phải con đi với anh ấy. Ngay cả khi anh ấy không muốn, con cũng sẽ đi.”

Ai đi với ai cũng không có gì khác biệt, nhưng nghe được là con gái mình chủ động muốn đi, trong nháy mắt trong lòng ông thoải mái hơn nhiều.

Nhưng không đúng!

Lão Kỷ đen mặt nói: “Con gài ba. Con chưa bao giờ đến hành tinh chủ, không có bất kỳ khúc mắc nào với chỗ đó, chắc chắn là vì thằng nhóc thối này nên con mới đi. Nói, rốt cuộc nó có thân phận gì, có phải con đã sớm biết hay không?”

Kỷ Uyển bất đắc dĩ thở dài: “Lâm Thanh Hiên, anh ấy là thượng tướng Lâm Thanh Hiên.”"Ha, nó là thượng tướng Lâm Thanh Hiên, ba còn là hoàng đế bệ hạ đế quốc! Thôi đi” Kỷ Uyển: "..."

Có nói ba cũng không tin đâu!!

Kỷ Uyển xoa huyệt thái dương, chỉ vào một đám người đứng bên cạnh phi thuyền cách đó không xa: “Ba, ba thân yêu! Nhìn xem có rất nhiều người đang đứng ở đó đang chờ con gái ba kìa.”(App T Y T) Lão Kỷ nhướng cổ: “Chờ thì đã sao”"Ba đuổi theo tới đây khuyên con, rõ ràng chính là đồng ý." Kỷ Uyển cười cười với ba mình, giống như đối với một đứa bé đang làm nũng: “Ba, chúng ta nhìn thoáng một chút đi”"Con nhìn tên kia đang nhìn chằm chằm con mấy lần đúng không! Nhìn nó thấp thỏm bất an đau lòng hay không, bớt giả vờ đi” Mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng vừa ý, mà cha vợ nhìn con rể... Bị người ta cướp đi tình nhân kiếp trước, đời này tỉ mỉ dưỡng dục, nhất định là lo lắng cho cô, đối với tiểu tử thúi này làm sao có sắc mặt tốt.

Kỷ Uyển: “Con không đau lòng, con đau lòng anh ấy làm gì!

Con chỉ đau lòng ba hơn nửa đêm chạy tới tiễn con, cũng không biết mấy giờ mới được về, muốn ba có thể sớm trở về đỡ mệt mỏi. Một lát nữa chúng con phải nhảy lên, chỉ sợ không có tín hiệu, không thể liên lạc với mẹ, ba giúp con nói với mẹ một tiếng.”

Nghe được con gái quan tâm đến mình, nụ cười bên miệng lão Kỷ căn bản không che giấu được: “Được rồi, ba sẽ chăm sóc mẹ con, con tự lo cho mình là được”   * Phi thuyền bay êm ái, kinh phí viện nghiên cứu W rất nhiều, trong phi thuyền không phải phòng nhỏ chật hẹp, mỗi khoang nghỉ ngơi đều vô cùng thoải mái.

Kỷ Uyển đã sớm quen biết với các phi công của viện nghiên cứu, không cần đặc biệt chào hỏi gì, nên vừa lên phi thuyền, A Hiên liền dẫn đầu tới, nghiêm túc hỏi: “Chú nói gì vậy?”

Kỷ Uyển mỉm cười: “Chỉ cần chúng ta ở chung hoà thuận là được~" A Hiên hơi sửng sốt: “Tôi còn tưởng chú sẽ mắng tôi!”

Dù sao tất cả mọi người đều biết, lý do duy nhất khiến Kỷ Uyển đến ngôi sao chủ chính là A Hiên, ngay cả A Hiên cũng có thể đoán được, nhưng anh đối với ngôi sao chủ cũng không có quá mức chờ mong, thậm chí có chút kháng cự, cho nên anh vẫn không nói chuyện này với Kỷ Uyển... Đương nhiên, cũng không cần nói nữa, dù sao Kỷ Uyển cũng đã trực tiếp quyết định.

Kỷ Uyển: “Anh cũng không phải thật sự là con rể của ông ấy, ông ấy biết rõ, làm sao có thể đánh mắng anh được” Không biết sao nghe được những lời này lại có chút mất mát, A Hiên ngẩn người một chút: "À ~" Kỷ Uyển: “Nhưng ba tôi cứng đầu lắm, trước tiên anh phải chuẩn bị tâm lý bị chổi đánh mắng rồi đuổi ra cửa... Ha?”

Cuối cùng chữ 'Ha' cuối cùng chứa đầy cảm xúc, có thể nói là vô cùng trêu chọc lòng người. A Hiên bị trêu chọc đến mức toàn thân người đàn ông năm thước khẽ run lên, nửa ngày không biết trả lời lời gì."Tôi..."

Kỷ Uyển: “Không chọc anh nữa, anh muốn ăn đêm không? Tôi hơi đói.”

Thế giới đầu tiên Kỷ Uyển trải qua là ở Hoa Hạ, giống như quê hương của cô, đó là một quốc gia rất chú trọng văn hóa ẩm thực. Đồ ăn khuya này, cũng không nằm trong danh sách ba bữa một ngày, nhưng cũng rộng lớn tinh thâm, rất đa dạng, mỗi khu vực đều có đặc sắc riêng.

Nó có thể nhỏ như một chén mì ăn liền với giăm bông, cũng có thể lớn đến mức ăn uống đầy đủ màu sắc hương vị--- rất nhiều thời gian ăn một bữa ăn khuya cũng không phải vì no bụng, mà là vì cảm giác thoả mãn.

Kỷ Uyển cảm thấy, ăn khuya nhất định phải náo nhiệt, cũng nhất định phải phối một chút rượu, đặc biệt là vào một đêm tịch mịch thế này.

Lúc này đây không cần A Hiên giúp đỡ, anh cùng hơn mười nhà nghiên cứu đang chờ trong phòng ăn, chỉ nghe thấy phòng bếp cách đó không xa truyền đến tiếng nói của đầu bếp già và Kỷ Uyển trên phi thuyền."Cái này là có thể ăn, nhưng thịt ít vỏ nhiều, chỉ sợ người ta không thích." ---- đầu bếp già nói.

Đầu bếp già này đi theo đại đội, bình thường lúc ở ngôi sao W phụ trách đồ ăn cho một nhóm nhân viên nghiên cứu cũng không thấy mệt, nào biết đột nhiên có một ngày tài nấu nướng của ông ấy lại bị người ta ghét.

Ông ấy là ai? Chính là đầu bếp ngôi sao do Hiệp hội Ẩm thực bình chọn, đi đến đâu cũng được người ta sùng kính.

Nhưng sau đó ông ấy đi theo đám tổ tông này đến cửa hàng nhỏ một lần, vậy là vô cùng... Tuy rằng ngoai miệng không nói, trong lòng đã cam bái hạ phong, nhưng vẫn nhịn không được chua xót một hai câu."Ngài có thể băm giúp tôi một ít tỏi không?"

---- Kỷ Uyển.

Lão đầu bếp nhỏ giọng: "Không cần tôi ra ngoài sao!

Nếu tôi xem công thức nấu ăn, vậy cô phải chịu thiệt rồi”"Tất cả chỉ là cách nhìn nhận mà thôi, hoặc chỉ là suy nghĩ lung tung, cái gì chịu thiệt không chịu thiệt, để ngài giúp đỡ đã là tôi lớn lối, ngài không ngại phiền là tốt rồi."

Đột nhiên nghe được mùi tỏi, sau đó là vị cay, thanh âm trong phòng bếp đột nhiên ngừng lại, "rắc rắc" một tiếng."Tươi!!"

Ngài không cần một mình nếm thử hương vị đâu, ngài bưng ra để cho chúng ta ăn một miếng với! Một đám người ngửi được mùi thơm đã sớm đi từ phòng thí nghiệm ra, giả vờ ở bên cạnh nói chuyện trên trời dưới đất, nhưng nói xong ánh mắt đều muốn rẽ ba vòng về phía bên kia.

Làm người ta chịu không nổi nhất chính là nhìn được ăn không được, thứ hai chính là nhìn không thấy, ngửi được mùi vị mà ăn không được, nếu như là Kỷ Uyển nấu cơm, không cần biết là món gì đều làm cho trong lòng người ta như mèo cào.

Tròng mắt Bạch Kỳ Vĩ cũng sắp rơi xuống rồi, tròng mắt xoay tròn, hiếm thấy có chút tinh tế với thức ăn ngon: "Người anh em A Hiên, hay là anh vào xem một chút, xem có gì cần giúp đỡ không... Rốt cuộc, rất nhiều người đang chờ đợi.”

A Hiên vẻ mặt uy nghiêm, một đôi mắt sắc bén như đại bàng nhìn chằm chằm bên ngoài phi thuyền, có thể nói là người duy nhất ở đây còn có thể ổn định được. Nghe vậy cũng chỉ là ngay thẳng nói: “Uyển Uyển bảo tôi không cần vào, cô ấy không gọi tôi, tôi không thể vào.”

Mọi người ở đây: "..."

Anh cao lớn uy mãnh như vậy, nói cô dâu nhỏ như vậy, thật sự là không biết nên đáp lại như thế nào. Hơn nữa anh còn nhấm nháp đồ ăn nhẹ uống trà hoa quả, đó gọi là vui sướng, trước mặt chúng tôi chỉ có hai đĩa củ cải chua, mọi người có thể so sánh không?!

Anh có thể bình tĩnh, chúng tôi không thể.

Tất cả mọi người đều định liều đi vào xem một chút, đầu bếp già bưng một mâm thức ăn lớn đi ra, cái đĩa này có thể che hết đầu ông ấy.

Cái đĩa bình thường, chỉ là cái đĩa màu trắng, phía trên bày mấy con tôm hùm đất ngay ngắn, mỗi một con tôm hùm đất đều cuộn trong tỏi lấp lánh, thơm ngào ngạt khiến người ta thèm thuồng.

Đầu bếp già: “Tôm hùm đất tỏi, bên cạnh có một số loại rượu trái cây, không say được, mọi người nếm thử một chút xem” Dứt lời đầu bếp già tự mình ngồi xuống, mang găng tay cầm lấy một con tôm hùm đất, tay chân lưu loát xoay đầu xuống, lấy thịt tôm hùm đất ra, gói vào trong tỏi băm trên đĩa, ném vào trong miệng.

Miệng lớn nhấp một ngụm rượu, vẫn là dùng một chữ đánh giá: “Ngon!”

Này, này!

Đầu bếp già cau mày: “Sao, làm sao! Ông già đây là biểu diễn cho các người xem” Nếu là làm mẫu, ngài đừng cầm con thứ hai chứ~ Mười mấy người trong chốc chốc toàn bộ phản ứng lại, tôm hùm đất có bao nhiêu thịt chứ, đừng mong có thể no, đều là nếm thử hương vị tươi ngon. A Hiên cũng gia nhập đội ngũ tranh giành, một đám người ăn thì ăn, nhưng nửa chừng đều phải lột vỏ, cho nên luôn có thời gian rảnh rỗi nói chuyện, một đám nam nữ ở cùng một chỗ, nói chuyện trên trời dưới đất, đề tài gì cũng có thể kéo một đoạn, thật là vui vẻ.

Đợi đến khi Kỷ Uyển lại bưng ra hai đĩa tôm hùm đất, đĩa đầu tiên đã sắp bị ăn sạch: "Tôm hùm đất cay, tôm hùm đất thập tam hương.”

Sau đó dở khóc dở cười nói với đầu bếp già: “Ngài không phải nói đưa ra một đĩa rồi sẽ vào giúp đỡ sao?”

Đầu bếp già: “... Vốn định ăn thêm một con nữa rồi đi, khụ, không ngờ tới tiểu cô nương tay chân gọn gàng, đều làm xong rồi! Nhanh lên, nhanh lên, cô cũng đến ăn đi.”

A Hiên kéo cô ngồi xuống, đưa cho cô một bát thịt tôm hùm non, đã bóc sạch sẽ, trên mặt đều ôn nhu: “Ăn đi!”

Ồ!

Có thể trong sự hấp dẫn của đồ ăn ngon như vậy, dưới sự cám dỗ từng người một đều đang ăn ngon lành, lột một chén lớn như vậy tất cả đều cho cô ăn.

Tất cả mọi người ở đây trợn mắt há hốc mồm: Đây nhất định, nhất định là tình yêu đích thực!

   


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.