Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 60: Đầu Bếp x Thượng Tướng (15)




Lâm Thanh Hiên nói đi là đi, lần này bọn họ lựa chọn phương tiện giao thông công cộng.

Kỷ Uyển cho rằng anh ít nhiều gì cũng sẽ có chút không nỡ, dù sao đây cũng là nơi phồn hoa nhất tinh tế, mà địa vị của anh cũng rất quan trọng, nhưng anh một chút cũng không luyến tiếc. Kỷ Uyển lại nghĩ, ít nhất Lâm Thanh Hiên cũng phải trở về thăm mẹ và em trai em gái một chuyến, nhưng anh cũng không đi.

Khi Kỷ Uyển hỏi, A Hiên chỉ bình thản trả lời: “Phần lớn thời gian của tôi đều tác chiến ở tiền tuyến, thật sự rất ít khi ở hành tinh chủ. Thời gian dành cho gia đình cũng không nhiều, bây giờ cũng không thích hợp để gặp họ, nếu sau này có cơ hội thì nói sau” Nói thật, Kỷ Uyển cũng đau lòng.

A Hiên muốn dẫn cô đi dạo quanh hành tinh chủ, cô cũng không từ chối, cho dù đó là ngày sau khi livestream, không quá thích hợp để ra ngoài. Tuy nhiên mọi chuyện lại khiến cô ngạc nhiên, họ không bị bất kỳ ai trên đường quấy rầy, mặc dù đường phố rất nhiều người qua lại.

Cho dù có rất nhiều ánh mắt theo dõi, nhưng không có ai đến hỏi thêm một câu, tuy rằng các ánh mắt có ý nghĩ khác nhau, nhưng thật sự cũng không có ác ý.

Thỉnh thoảng Kỷ Uyển quan sát những người xung quanh, sẽ gặp được một hai người qua đường không kịp nhìn lại, nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy hốc mắt bọn họ ửng đỏ.

Điều này làm cô cảm thấy tò mò, ngày hôm qua sau khi livestream rốt cuộc đã mang đến hậu quả như thế nào, hướng đi của sự việc ra sao. Dường như tất cả mọi người đều biết khuôn mặt khiếm khuyết này của thượng tướng, nhưng lại ăn ý cúi đầu, chỉ lặng lẽ quan tâm anh.

Ngồi dưới tượng đài anh hùng, Kỷ Uyển mở quang não ra, thấy được những tin tức đầu đề trên mạng xã hội, dường như tin nào cũng có liên quan đến thượng tướng Lâm Thanh Hiên. Nhưng không hề có những tin tức lấy tiêu đề giật tít để hấp dẫn người đọc giống như “Lâm thượng tướng hồi sinh từ xác chết” hay “Người đứng đầu một gia đình giàu có và con dâu tương lai của ông ta đánh nhau, khung cảnh mờ ám” Hầu hết trong số đó đều là ----#Người anh hùng của chúng tôi # Kỷ Uyển tùy ý mở một tin ra xem, phát hiện đây là một bài viết với tiêu đề“Đừng để anh hùng chết, hãy để anh ấy sống tốt” tin tức này được viết bởi một cô gái trẻ, tiêu đề hơi văn chương, nhưng thực tế chỉ có tiêu đề là nơi duy nhất mềm mại trong toàn bộ bài viết. Trong suốt bài viết, cô ấy đã đưa ra suy nghĩ với ngòi bút sắc nét: nếu thượng tướng không kịp thời khôi phục lại trí nhớ, người sao chép thành công tạo ra, do đặc thù của người sao chép, anh ta là tu hú chiếm tổ, cướp đi tất cả thành tích nửa đời trước của thượng tướng. Lúc này thượng tướng khôi phục trí nhớ về nhà, nhìn thấy mọi chuyện chắc chắn sẽ rất thất vọng. Vậy ai sẽ chịu trách nhiệm đây?

Lỗi của người sao chép là gì? Ngay từ đầu sự tồn tại của anh ta cũng không phải do anh ta tự mình làm chủ, thứ mà anh ta sống là cuộc sống của người khác.

Ai đáng thương hơn?”

Người đọc được bài viết này đều cảm thấy trí tưởng tượng của người viết cực kỳ đáng sợ, Kỷ Uyển hiểu rõ tất cả mọi chuyện, cảm thấy tưởng tượng “quả thực không có khả năng” này là chuyện đã thật sự xảy ra.

Bài phân tích này cho thấy cô ấy cũng là người không chút lưu tình, nói thẳng có một người sao chép thượng tướng vĩ đại, đương nhiên sẽ làm cho dân chúng an tâm, cho nên khi cô ấy nghe được sẽ có 'người sao chép', trong lòng cũng không kháng cự. Mỗi người đều bởi vì lợi ích của bản thân mà chấp nhận, cho dù chỉ là lợi ích nhỏ bé, nhưng buổi livestream hôm qua giống như một đòn giáng vào đầu.

Làm người không thể quá ích kỷ, ít nhất không thể chạm vào lương tâm, nói không nên lời---- tôi không ghê tởm.

Cuối bài viết, giọng điệu không còn bén nhọn nữa, khen ngợi món ăn trên bàn, nói rằng nếu có cơ hội nhất định phải đến nhà hàng của thượng tướng ăn một bữa.

Cuối cùng cô gái này còn viết: Uyển Uyển tiểu thư, cô nhất định là một cô gái rất tốt, mới có thể khiến cho thượng tướng có thể bình thản đối đãi bất công như vậy. Tôi tin rằng, nếu như một mình thượng tướng đối mặt với chuyện này, anh ấy nhất định sẽ không nói gì, có lẽ anh ấy thậm chí cũng không ngại để cho người sao chép thay thế mình bảo vệ hòa bình tinh tế.

Không biết người khác như thế nào, nhưng tôi là người đã từng được thượng tướng tự tay cứu vớt, nhất định sẽ có một ngày sẽ phải hối hận. Cũng may mọi chuyện vẫn còn kịp, cả đời tôi không thể làm gì to lớn để báo đáp ân tình của thượng tướng, nhưng tôi sẽ ghi nhớ lời của cô, không bao giờ có những suy nghĩ sai lầm.

---- Cảm ơn cô vì đã yêu anh ấy.

Dưới bài biết là vô số bình luận, khiến cho bài viết ngày lúc càng nổi, cũng vì thế mà mài viết này mới xuất hiện trước mặt Kỷ Uyển. Ở tinh tế, tất cả các nền tảng xã hội đều dùng tên thật và mọi người đều phải chịu trách nhiệm về lời nói của mình.

Bình luận của Kỷ Uyển nằm dưới 100 000 bình luận, cô cũng không quên ghi thêm địa chỉ nhà hàng ở phố Thiên Điểu, mỉm cười thêm một câu ở phía sau, hoan nghênh đến đây thưởng thức.(App T Y T) Cuối cùng Kỷ Uyển cũng hiểu được vì sao không một người nào tiến tới bọn họ, đây là sự kính trọng mà mọi người dành cho vị anh hùng bảo vệ bọn họ, không vạch trần vết sẹo của anh, thật là đáng yêu.

Cô cười một cách khó hiểu dưới tượng đài, A Hiên hoàn toàn không hiểu.“Sao vậy?”“Chỉ là đột nhiên cảm thấy” Kỷ Uyển nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, thì thào nói bên tai anh: “Anh là một người tuyệt vời...”

Sau đó, cô hôn anh.

Cảnh tượng này bị máy giám sát tuần tra chụp lại, rất nhiều năm sau được đưa vào đài tưởng niệm, còn có người chỉ vào bọn họ nói--- nhìn đi, bọn họ thật tốt.

Hai ngày sau là ngày Kỷ Uyển và A Hiên trở về, một nhóm binh lính dưới trướng anh đến đưa tiễn.

Từng đoàn người nghiêm trang chào hỏi, đứng rất xa, không quấy rầy thượng tướng của họ. Nhưng mỗi một người lên phi thuyền, đều biết bọn họ tới tiễn ai, A Hiên cũng biết, anh kéo tay Kỷ Uyển, từng bước từng bước leo lên phi thuyền.

Cuối cùng, anh quay lại vẫy tay chào bọn họ.

Mặc dù không nói gì, nhưng tất cả mọi người hiểu.

Thượng tướng.

Chúc ngài khỏe mạnh! !

  * Mẹ Kỷ và ba Kỷ cùng đến, sau khi gặp được bọn họ, mẹ Kỷ kéo A Hiên không buông tay, cả đường luôn an ủi anh: “Đứa nhỏ đáng thương, chịu biết bao khổ sở.

Sau này ở ngôi sao W sống thật tốt, sau này mẹ chính là mẹ ruột của con, bảo đảm đối xử với con thật tốt” Ba Kỷ hừ một tiếng, nhưng không có ác ý gì, nặn ra một câu: “Có chuyện gì về nhà hẵng nói, đồ ăn trên bàn nguội lạnh hết rồi” Kỷ Uyển dừng lại phía sau chớp chớp mắt với A Hiên, chỉ vào ba ruột mình làm động tác cứa cổ.'Cẩn thận ~' A Hiên khẽ gật đầu, lập tức lấy lại tinh thần, đối đãi với bố vợ nhất định phải cẩn thận. Cố gắng hết sức lấy lòng ba vợ đại nhân, để cho ông buông lỏng gả con gái cho mình, lúc này anh ấy thậm chí còn nghĩ --- có lẽ mình sẽ có thể điểm vì đã từng làm thượng tướng!

Đương nhiên, anh cũng biết đề lay động một người ba ngoan cố, không đơn giản như vậy.

Mặc dù A Hiên sốt ruột nhưng cũng không sợ hãi.

Quá khứ của anh như đã cách xa cả đời, ngôi sao W mới chính là nơi anh sống, cô gái xinh đẹp này, không hiểu tại sao đã làm ấm trái tim khô cạn của anh.

Lâm Thanh Hiên không thể chờ đợi... Không có nguyên nhân, mọi chuyện đến nhanh, anh là người rõ ràng hơn ai hết, rằng: Anh yêu cô.

Anh muốn dành cả cuộc đời mình cho cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.