Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 63: Quý Phi × Thái Giám (1)




“Tỷ tỷ tốt, tỷ tiết lộ với Nhã Nhi một chút tin tức đi, hôm nay Bệ hạ có đến cung Vĩnh Hòa không?”

Đại cung nữ có địa vị cao nhất ở cung Vĩnh Hòa là Bách Hợp sắc mặt không đổi nhìn thoáng qua vị biểu tiểu thư 'đơn thuần đáng yêu' này, sau đó nhìn lại về phía mỹ nhân đang mặc trang phục cung đình.

Chỉ thấy vị này đang nằm nghiêng trên ghế, ngực phập phồng, vòng eo thon gọn, tạo nên một phong thái quyến rũ mỹ lệ, nếu là nam nhân chắc chắn sẽ bị câu hồn đoạt phách, còn chưa kể nàng còn có một dung mạo tuyệt mỹ, khuôn mặt trắng nõn, một đôi mắt cười như không cười.

Dung mạo như vậy, cho dù là nữ tử cũng không rời mắt được chứ đừng nói là nam nhân---- mà hoàng đế lại là nam nhân.

Cho dù Bách Hợp là cung nữ ngày ngày hầu hạ bên cạnh vị nương nương này, cũng thường bị mị lực của nàng làm cho tim đập nhanh đến đỏ mặt. Nàng ta đang nghĩ nương nương cho mời Kiều tiểu thư này tới rốt cuộc là có ý gì, cũng không nói một câu nào với nàng ta, là muốn làm gì đây! Nhưng nàng ta đoán không ra, đặc biệt là sau khi sinh ra tiểu hoàng tử, ngày càng vui buồn bất thường.

Nương nương đang làm Kiều tiểu thư khó chịu, có thể dễ dàng nhìn ra được..“Tỷ tỷ!”

Biểu muội ngây thơ lãng mạn thấy nàng không có phản ứng gì, giậm chân làm nũng.

Thường ngày hay làm càn ở Kiều thị, nhưng đây là cung Vĩnh Hòa.

Cung Vĩnh Hòa là đâu chứ? Đó là nơi ở của Chiêu quý phi. Chiêu quý phi có khuê danh là một chữ Uyển, là trưởng nữ của ngự sử đại nhân đương triều, mười sáu tuổi đã vào cung, được sủng phong là Chiêu Phi, là một trong tứ phi.

Vào cung ba năm, luôn không ngừng được ân sủng, được Hoàng đế trân quý yêu thương. Năm nay thuận lợi sinh hạ tiểu hoàng tử, mẹ con đều bình an, được thăng làm quý phi.

Người bên cạnh Chiêu quý phi trọng dụng nhất, một là Bách Hợp, đây là đại cung nữ, dáng người nhỏ nhắn, sinh ra đã xinh đẹp quyến rũ, nhưng tính tình lại nóng nảy không hợp với vẻ bề ngoài. Một người khác tên là Quế Hoa, xinh đẹp động lòng người, cao gầy hơn so với nữ tử bình thường rất nhiều, bởi vì tuổi tác lớn hơn một chút, nên được gọi là cô cô, đây chính là quản sự “nhất thủ*” của cung Vĩnh Hòa.

*Người đứng đầu Có hai người này ở đây, cung Vĩnh Hòa chính là một khối sắt, không ai chen vào được.

Lúc Kỷ Uyển xuyên vào thân thể của Chiêu phi, nàng ta đã mang thai đến tháng thứ mười, nguyên chủ lại vỗ mông rời đi, để lại nàng đau đớn không chịu nổi. Còn chưa kịp tiếp nhận cốt chuyện, đã phải dùng hết sức lực sinh hạ hoàng tử, nguyên chủ lại rất yên tâm nói với nàng chỉ cần nuôi dưỡng hoàng tử đến lúc trưởng thành, sau này không cần quan tâm nữa.

Như vậy cũng rất có tâm rồi.

Về phần Hoàng đế, người yêu nàng oanh oanh liệt liệt trong truyền thuyết, một câu cũng không đề cập tới. Kỷ Uyển tỉ mỉ chú ý ký ức của nguyên chủ một lần, nguyên chủ và Hoàng đế từ khi gặp gỡ, biết nhau, yêu nhau đều đẹp đến thơ mộng, mỗi ngày ở chung cũng lộ ra tình chàng ý thiếp sâu đậm. Ở chốn cung đình lạnh lẽo này, hoàn mỹ đến mức giống như đã được tính toán tỉ mỉ, vị Chiêu phi này từ trước tới nay đều hiểu chuyện, luôn làm cho mẫu thân và phụ thân vui vẻ. Vào cung đã ba năm, tuy rằng tùy tiện làm càn, nhưng mỗi lời nói mỗi một hành vi đều được khống chế đúng mực, không giẫm lên điểm mấu chốt của người bên trên, cho nên sống rất thoải mái.

Chiêu phi là một nữ nhân rất thông minh, người thông minh lại bình tĩnh rất khó có được một tình cảm chân thật, huống chi còn ở chốn hoàng cung này. Kỷ Uyển căn bản không biết nguyên nhân vì sao nguyên chủ tình nguyện rời bỏ thân thể này, nhưng nàng cũng không hỏi hệ thống.

Sau khi Kỷ Uyển sinh tiểu hoàng tử, nàng ở cữ suốt bốn mươi lăm ngày. Đúng lúc tuyển phi năm nay, tiểu biểu muội nhà ngoại Kiều Nhã được phong thường trú, vừa mới đến cung Hoàng hậu bái kiến liền vội vàng đến chỗ nàng mè nheo, mong muốn có thể nhìn thấy Hoàng đế, để lại một ấn tượng đặc biệt.

Kỷ Uyển lười biếng, khẽ ngước mắt nhìn lên: “Ma ma đang dạy Kiều Thường là ai?”

Quế Hoa cô cô: “Hồi chủ tử, là Tề ma ma của cung Thái Tú” Kỷ Uyển: “Dạy không nghiêm, phạt bà ta năm mươi đại bản”“Tuân theo phân phó của nương nương” Tiểu cung nữ đang phẩy quạt cúi đầu, bước nhanh rời khỏi.

Kiều Thường ngạc nhiên nhìn nàng, sau khi phục hồi tinh thần thì khóc đến tê tâm liệt phế: “Tỷ, tỷ phải đứng về phía muội chứ! Tỷ vì muội mà đánh Tề ma ma, sau này bảo muội sống trong cung thế nào đây... Vả lại chuyện này là giữa muội và tỷ tỷ, có liên quan gì Tề ma ma chứ?”

Hoàng cung lớn như vậy, có gì vô tội hay không? Cho dù là một chủ tử, danh tiếng Chiêu quý phi cũng lớn, không tiện trực tiếp xử trí cung phi, nhưng nếu một tiểu chủ cũng không thể xử trí, thì làm sao có thể xử trí nô tài đây?

Chiêu quý phi từ trước đến nay đều ngang ngược, không nói với Tiểu Thường một câu, chỉ nói với Quế Hoa: “Đưa nàng ta ra ngoài, nói chuyện thô lỗ, phiền chết đi được” Trong lúc Kiều Thường đang suy nghĩ cách cầu xin sao cho uyển chuyển, một câu còn chưa kịp nói ra đã bị kéo ra ngoài.“...... Sau này không được phép cho nàng ta đến thỉnh an ta nữa!”

Trước khi bị hai cung nữ tráng kiện kéo ra ngoài, Kiều Thường nghe được câu nói này từ xa, cho dù lúc này nàng ta hận Kỷ Uyển vô cùng, nhưng cũng không thể không thừa nhận là do bản thân thiếu kiên nhẫn, nói ra những lời sai trái.

Trong phòng yên tĩnh lại, Kỷ Uyển mất kiên nhẫn nói: “Sau này nếu có người dùng quan hệ thân thích, luôn miệng tỷ tỷ muội muội với ta, không được phép cho vào” Quế Hoa cô cô và Bách Hợp đều quỳ xuống, miệng nói: “Vâng”, nửa câu cũng không dám nhắc tới vị Kiều Thường này hay là chuyện Kỷ Uyển tự mình mở miệng tuyên bố. Một giây trước còn cười khanh khách nói muốn gặp biểu muội, một giây sau người ta đến lại bất hòa nổi giận, làm một đống nô tài bị liên lụy theo.

Tính tình Chiêu quý phi vui buồn thất thường, cung nhân hầu hạ đều đã quen. Cũng may tuy rằng ngoài miệng cứng rắn, động một cái là phạt người, nhưng chưa bao giờ cho phép người ngoài ức hiếp người của cung Vĩnh Hòa, tính tình cực kỳ bao che khuyết điểm, ngược lại khiến các cung nhân một lòng trung thành hầu hạ.

Kỷ Uyển đã từng là đế vương, vì vậy làm một phi tần nho nhỏ quả thực quá dễ dàng, kết hợp với trí nhớ của nguyên chủ, mới hai tháng ngắn ngủi đã hiểu rõ thế cục triều đình, cũng chuẩn bị đi gặp nam chính.

Nam chính là Tiểu Hòa Tử, nữ chính là Địch Thu.

Đúng vậy, nam chính lúc này là thái giám.

Nam chính Tiểu Hòa Tử tuổi còn nhỏ đã bị phụ mẫu bán vào cung làm thái giám, hắn cũng là một nhân vật có tâm hồn cao thượng, bị người khác ức hiếp cũng không nói nửa lời, chịu thiệt thòi mấy lần. Ẩn cư trong cung nhiều năm, từng bước từng bước leo lên, tiếp xúc với thái giám Uông Cẩn hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, trở thành một trong rất nhiều nghĩa tử của đại giám. Tiểu Hòa Tử lẽ ra nên được bồi dưỡng với tư cách là đại giám kế nhiệm, nhưng lại vì một cung nữ liên tục làm sai chuyện. Ở trong cung không cho phép nô tài phạm sai lầm.

Mà cung nữ khiến hắn cam tâm tình nguyện xách đầu làm việc tên là Địch Thu, là đồng hương cũng là thanh mai trúc mã của nhau. Tuy rằng mới mười một tuổi hắn đã bị bán vào cung, nhưng vẫn luôn nhớ rõ tiểu cô nương luôn đi theo phía sau gọi hắn là ca ca.

Là một thái giám, đời này còn có thể được một nữ tử sùng bái ái mộ, đó là chuyện không dám nghĩ.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Tiểu Hòa Tử liền bị hãm vào.

Đó là một cô gái đặc biệt ngây thơ, trong vũng bùn ở chốn hoàng cung này hoàn toàn không thể sống sót, sau khi trải qua hiện thực tàn khốc, nàng ta đau đớn không dứt, nhiều lần phát điên muốn thoát khỏi hoàng cung. Cho dù là nghĩa tử của đại giám, rất có tiếng nói, nhưng Hòa Tử cũng không thể tránh khỏi tai họa do nàng ta lỗ mãng gây ra.

Hai người cùng nhau tiến lên, trải qua những tranh đấu cung đình, nhiều lần thoát chết, nữ chính cũng từng bước trưởng thành, lúc này nữ chính đã gần ba mươi tuổi. Cung nữ ba mươi tuổi là có thể xuất cung, Địch Thu đương nhiên là muốn xuất cung, đây là nguyện vọng cả đời của nàng ta. Nàng ta miêu tả tất cả mọi thứ tốt đẹp sau khi xuất cung cho 'nam nhân' của mình nghe, Hòa Tử ba mươi bốn tuổi cũng vì thế mà đồng ý.

Cung nữ có thể xuất cung, nhưng thái giám thì không thể, bọn họ phải ở trong cung đến chết. Hắn vốn là muốn một mặt làm việc trong cung, một mặt thì thu xếp cho Địch Thu ở bên ngoài, thỉnh thoảng sẽ đến thăm nàng ta. Bởi vì công việc mới của Tiểu Hòa Tử, nàng ta được quý nhân coi trọng, muốn nạp làm cơ thiếp, Tiểu Hòa Tử tuy rằng đã giải quyết, nhưng bởi vì Địch Thu lo sợ, vẫn quyết định dứt khoát rời khỏi hoàng cung.

Hòa Tử cũng từng có một cách, hắn giúp nghĩa phụ làm một việc lớn, được nghĩa phụ giúp đỡ có thể xuất cung sống cuộc sống bình thường.

Lúc ấy Uông Cẩn nói với hắn: “Thái giám là người nhất định phải sống cả đời trong cung, giống như rau mầm, hoàng cung chính là đất của chúng ta. Nếu rời đi ngươi sẽ không thể sống được lâu!”

Hòa Tử nhất quyết rời đi, câu chuyện kết thúc khi sau một năm chia cách, hắn và Địch Thu gặp nhau, hai người rời xa kinh thành, mua ruộng đất chuẩn bị tốt cho cuộc sống tốt đẹp sau này.

Tất cả đều ổn, nhưng chưa đầy hai năm sau, Tiểu Hòa Tử đã tự sát.

Đây là lần đầu tiên Kỷ Uyển gặp phải loại nam chính chỉ vì sống không hợp liền tự sát. Mọi người đều có tư tâm riêng, đối tượng nhiệm vụ mà nàng gặp phải cũng không phải đều là người chính trực, ví dụ như Tống Tử Nhiên, giỏi chơi đùa tình cảm, để kiếm lợi cho bản thân, nhưng cũng là vì có thể sống tốt hơn.

Có lẽ người đàn ông ấy đã đánh mất thứ gì đó, tâm lý cũng có vấn đề. Kỷ Uyển từng tiếp xúc với phạm nhân bị nhốt trong ngục giam ba mươi năm, sau khi rời khỏi ngục giam không thích ứng được với cuộc sống bên ngoài ngục, nghiêm trọng đến nỗi nếu đi tiểu mà không có người huýt sáo cho phép, sẽ không ra được. Trong số đó, một số người đã lựa chọn tự tử.

Bên trong nội cung, ngoại trừ Hoàng đế ra, nam nhân đều là thái giám, không có ngoại lệ, mọi người dường như đều giống nhau. Tiểu Hòa Tử quen với sự đen tối trong cung, có khi cũng chán ghét, hận không thể chạy trốn thật xa. Khi hắn càng leo lên cao, lại càng được cung kính.

Dựa theo miêu tả của nguyên tác, một tiểu thái giám không nơi nương tựa, tự nổ lực giẫm lên bao người chết mới có được đỉnh cao và quyền lợi, tâm lý nhất định rất vững. Mỗi lần người này dùng thủ đoạn bảo vệ tiểu cung nữ, đều là thủ đoạn hèn mọn kinh người, khiến Kỷ Uyển cũng phải vỗ tay khen ngợi. Nếu như ở kiếp nàng làm đế vương có một thần tử như vậy, nàng khẳng định có thể vui mừng đến chết, nàng khao khát một người sắc bén như thế biết bao.

Nhưng trong thế giới này, nàng là phi tần của Hoàng đế, Tiểu Hòa Tử thậm chí còn không phải nam nhân, chỉ là thái giám, điều này cũng không thể cản trở Kỷ Uyển khen ngợi tài năng của hắn.

Một người tàn nhẫn như vậy, con đường hắn chọn hẳn là muốn một con đường đen tối.

Cuối cùng lại đi vào ngõ cụt, tìm đến cái chết.

Chuyện này vô cùng mâu thuẫn!!!

Vì vậy Kỷ Uyển rất hào hứng muốn gặp người này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.