Kỷ Uyển sai người ôm con trai tới trêu chọc một lát, đứa nhỏ này sinh đủ tháng, lúc nguyên chủ mang thai cũng không bị ám toán, cho nên rất khỏe mạnh. Đây được tính là đứa con thứ ba của thánh thượng, nhưng hai đứa trước đó đều bệnh nặng không sống được lâu, cho nên đứa nhỏ này tuy rằng không phải là con trưởng, nhưng lại được xem là anh cả.
Đây cũng là đứa nhỏ đầu tiên của hoàng đế được sinh ra khỏe mạnh như vậy, ngay cả Hoàng thái hậu gần đây cũng có chút mâu thuẫn với Hoàng đế cũng hiếm khi không so đo, để cho Kỷ Uyển thuận lợi lên ngôi quý phi. Là bởi vì hai vị hoàng tử trước đó một là do hoàng hậu và một là do nữ quan sinh, nhưng sinh ra liền bệnh tật, không sống quá trăm ngày... Nhìn dáng vẻ của tiểu hoàng tử này chắc là không thành vấn đề, thân thể khỏe mạnh có thể nuôi lớn, tuy rằng không nói ra, nhưng đều cảm thấy Kỷ Uyển rất có phúc khí.
Nói cách khác, hiện tại đây là con trai duy nhất của Hoàng đế, tất nhiên sau vài tháng nữa không nhất định là vậy, vì bây giờ trong cung có một số phi tần cũng đang mang thai, lớn nhất đã sáu tháng.
Lúc Hoàng đế tới đây không cho người thông báo, trước tiên đi đến điện bên cạnh nhìn đứa con trai lớn mũm mĩm của mình, mới vào điện chính: “Ái phi còn chưa ngủ sao?”
Đêm đã khuya, Kỷ Uyển đã sớm thay y phục trắng như tuyết, để Hoàng đế đỡ nàng lên giường: “Bách Hợp thấy có người cầm đèn đi về phía Trân Trân, thần thiếp đoán là bệ hạ, nên không ngủ”“Sao lại gọi Hoàng nhi là 'Trân Trân'? Giống tên con gái quá” Kỷ Uyển: “Nhũ danh có nữ khí rất tốt” Hoàng đế sờ sờ mũi thừa nhận, ai bảo Kỷ gia năm đời sống chung dưới một mái nhà, mỗi đời đều có rất nhiều người thừa kế, hơn nữa còn quen sinh con trai, khó mà nuôi nổi. Về điểm này, Kỷ gia là nhà đầu tiên, lời nói của trưởng nữ Kỷ gia đương nhiên có thể nghe theo.
Chỉ cần có thể nuôi sống, nói gì Hoàng đế cũng chịu, hắn cũng không phải là một quân chủ nghiêm khắc.
Hoàng đế năm nay 32 tuổi, đã lên ngôi được 4 năm. Tính cách cũng không cứng nhắc, thủ đoạn xử sự cũng không quá mức mềm mại. Có thể nổi bật trong số đông đảo huynh đệ như hùm lang hổ báo, leo lên ngôi vị Hoàng đế, thứ nhất là do vận khí tốt, thứ hai là vì có một mẫu thân thủ đoạn lợi hại.
Vị Hoàng thái hậu này chính là người có công lớn nhất trong việc để hắn lên ngôi, cũng là nguyên nhân cơ bản khiến hắn buồn rầu lúc này.
Hoàng đế đã ba mươi hai tuổi, Hoàng thái hậu còn nắm quyền hành không muốn buông tay, đây là nguyên nhân gốc rễ của mâu thuẫn giữa hai mẹ con.“Uyển nhi!”
Trong tẩm điện chỉ thắp một ngọn đèn, hơi u ám, Kỷ Uyển không nhìn rõ vẻ mặt của Hoàng đế, nhưng cũng không quan trọng, vị đế vương này tướng mạo rất đẹp, nàng tình nguyện nhìn chằm chằm.
Kỷ Uyển nghiêng người lắng nghe.“Có một gia đình, trong nhà có hai mẹ con. Khi con trai còn nhỏ, mẹ không chỉ chủ trì việc bếp núc, mà còn giúp đỡ xử lý chuyện làm ăn, bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Sau đó, con trai của gia đình lớn lên, người mẹ vẫn nắm lấy việc kinh doanh trong tay. Gần đây, con trai phát hiện mẹ chiếm đoạt một khoản tiền lớn để trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, dẫn đến việc mua bán phát sinh vấn đề, vậy người con trai nên làm gì? Không để cho lão nhân gia quản lý chuyện làm ăn thì chính là chọc lão nhân gia không vui, là bất hiếu. Nhưng nếu thu hồi quyền hành...”“Bệ hạ” Kỷ Uyển ngắt lời hắn: “Vị mẫu thân này có thật sự có thể quản lý tốt việc làm ăn trong nhà hay không?”
Hoàng đế: “Khi còn trẻ để cho người hầu giúp đỡ, không có gì sai sót. Hiện tại có lẽ là tuổi đã lớn, luôn muốn để cho nhà ngoại hưng thịnh, nhưng lại luôn xảy ra vấn đề” Kỷ Uyển: “Vậy bây giờ chính là không thể! Con trai nhà này không thể vì hiếu thảo mà không để ý đến việc làm ăn, không để ý đến sinh kế của nhiều người hầu như vậy. Huống hồ hiếu thảo là gì? Mẫu thân đã lớn tuổi, để người quản lý gia nghiệp lớn như vậy được coi là tận hiếu sao? Gánh vác gia đình, làm cho mẫu thân không lo lắng mà an tâm dưỡng lão mới là đạo hiếu” Hoàng đế là một người mềm mỏng, có đôi khi không vượt qua được khó khăn trong lòng, hắn không biết phải làm thế nào mới đúng, cũng xuống tay được, nhưng sau khi làm xong lại phải khổ sở.
Tìm được lý do hợp lý để hắn chịu lắng nghe đã là tốt rồi.
Hoàng đế và quý phi chơi trò đố chữ, trong lòng hai người đều hiểu, nhưng không nói rõ, có nhiều lời Kỷ Uyển cũng không thể nói ra, phải kiêng dè.
Hoàng đế vuốt tóc quý phi trong tay, cảm khái nói: “Trẫm có một người tri kỷ như nàng, kiếp này thật không còn gì để nuối tiếc” Kỷ Uyển cười khẽ.
Kỷ Uyển còn hai tháng nữa mới có thể thị tẩm, Hoàng đế cũng không rời đi, nghỉ ngơi ở cung Vĩnh Hòa... Ngày hôm sau Kỷ Uyển ngủ đủ giấc mới dậy, nàng vừa mới ở cữ xong, ngự y dặn dò phải tịnh dưỡng thật tốt. Thái hậu và Hoàng hậu trong cung đều có ý chỉ để nàng nằm trên giường nghỉ ngơi, không cần thỉnh an. Nếu đã là nằm trên giường nghỉ ngơi, vậy nàng ngủ đến mấy giờ cũng không có người nào dám bàn tán nửa câu.
Kỷ Uyển miễn cưỡng dùng bữa sáng, hỏi Quế Hoa: “Phòng bếp nhỏ còn mấy ngày nữa mới có thể xây xong?”
Quế Hoa nói: “Nhanh nhất còn phải mất ba ngày mới xong” Kỷ Uyển bỏ đũa trong tay xuống, cung nữ thái giám cả phòng sợ tới mức toàn bộ đều quỳ xuống trên đất, cầu xin chủ tử nguôi giận.
Một lúc lâu sau, Quế Hoa mới nghe Chiêu quý phi nói:“Truyền Tề ma ma cung Thái Tú tới đây, bổn cung muốn gặp bà ta” Vị Tề ma ma này đi tới trước mặt quý phi, quý phi cũng không nhất định có cảm giác quen mắt, sao xui xẻo như vậy lại bị nhớ tới?
Ngày hôm qua chịu năm mươi đại bản, cho dù may mắn không chết, hôm nay cũng chỉ còn mạng nằm trên giường nghỉ ngơi. Hôm nay lại phải kéo thân thể bệnh tật đến bái kiến, còn có đường sống sao?
Một lát sau, Quế Hoa cô cô dẫn theo một tiểu thái giám vào.“Nương nương, Tề ma ma không đi được, người xem có phải gọi người đến khiêng người tới đây không?”
Cung nhân không có mệnh ngồi kiệu, ý nghĩ cõng người cũng không tốt, Quế Hoa cô cô đợi nửa ngày cũng không thấy chủ tử đưa ra chỉ thị, nhẹ nâng mắt lên, lại phát hiện quý phi nương nương đang đánh giá tiểu thái giám trên mặt đất.
Quế Hoa cô cô: “Nương nương, tiểu tử này là thái giám của Trữ Tú cung, tay chân nhanh nhẹn, chạy nhanh hơn thái giám trong cung chúng ta, đến báo tin cho cung Thái Tú” Kỷ Uyển nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, đôi mắt hẹp dài nhìn về phía tiểu thái giám: “Ngươi tên gì?”“Nô tài...”
Quế Hoa: “Nương nương hỏi ngươi! Mau ngẩng đầu lên” Tiểu thái giám mặc áo vải lam nghe vậy lập tức ngẩng đầu lên, vóc người hắn không tính là quá cao, khuôn mặt rất bình thường, chỗ duy nhất có thể xem như xuất sắc chính là da mặt trắng trẻo.“Nô tài là Tiểu Hòa Tử, thỉnh an Chiêu quý phi nương nương” Kỷ Uyển vẫn có hứng thú nhìn tiểu thái giám: “Quế Hoa, để hắn ở lại cũng Vĩnh Hòa cho ta... Giám sát bếp nhỏ” Tiểu thái giám này thoạt nhìn không thông minh, cũng không quá mức ngu xuẩn, trong cung có rất nhiều thái giám như vậy, nhưng hắn chỉ cần một câu đã lọt vào mắt xanh của Chiêu quý phi, thật sự là vận khí tốt.
Đối với quý phi mà nói, đây chỉ là một câu nói, nhưng đối với người phía dưới mà nói, mỗi một câu nói của bề trên đều phải suy nghĩ thật kỹ, hơn nữa còn phải cân nhắc làm cho tốt.
Quế Hoa: “Nương nương, còn Tề ma ma kia?”
Kỷ Uyển: “Không cần bà ta tới đây nữa, tìm thái y xem vết thương, bảo bà ta sau này dạy quy củ nhất định phải cẩn thận một chút. Một người thường dám đến đây gọi ta là tỷ tỷ, thật lớn mật, không thể bỏ qua” Quý phi nói một câu để Tề ma ma sau này cẩn thận một chút, chứng tỏ sau này bà ta vẫn có thể sống tốt.
* Phòng bếp nhỏ hai ngày sau đã hoàn thành, Quế Hoa khen Tiểu Hòa Tử một câu trước mặt quý phi, Kỷ Uyển lại triệu kiến hắn.
Vừa gặp mặt, Kỷ Uyển không hỏi hắn làm công việc giám sát thế nào, chỉ nhìn vào mặt hắn cười nói: “Sao lại đen đi rồi” Trên mặt Quế Hoa cô cô cũng mang theo ý cười: “Hắn thành thật, nương nương bảo hắn đi giám sát, kết quả hắn liền đi làm việc, đi theo thái giám phủ nội vụ cùng nhau xây bếp lò suốt hai ngày. Buổi trưa ánh mặt trời nắng gắt, không tránh khỏi đen đi một chút” Tiểu Hòa Tử ở bên cạnh cũng ngượng ngùng nói: “Tiểu Hòa Tử vẫn ở Trữ Tú cung*, chưa từng ra ngoài mở mang tầm mắt, không biết giám sát như thế nào. Chỉ biết nương nương muốn dùng phòng bếp, Tiểu Hòa Tử liền nghĩ thêm một người khẳng định có thể hoàn thành nhanh hơn, để nương nương vui mừng” *Trữ Tú cung là một trong sáu cung nằm ở Tây lục cung, thuộc Tử Cấm Thành, Bắc Kinh. Từ thời Gia Khánh Đế, cung điện này nổi tiếng là Hoàng hậu cung, do hầu hết các vị Hoàng hậu đời sau đều cư ngụ ở đây. "Trữ Tú" có ý nghĩa "Trữ Tàng Tú Mỹ", tức là lưu giữ những điều tốt đẹp.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Tiểu Hòa Tử năm nay mười chín tuổi đã ở trong chốn thâm cung này tám năm. Hôm nay nói chuyện, so với hai ngày trước càng lưu loát hơn một chút, tất cả mọi người cho rằng hắn gặp chủ tử lần thứ hai, không còn kích động như lần đầu, nhưng Kỷ Uyển biết, hắn là đang cẩn thận xem xét bản tính chủ tử mới, để phán đoán sau này nên làm như thế nào.
Hiện giờ Kỷ Uyển là mẹ của hoàng tử duy nhất, trong cung ngoại trừ Hoàng thái hậu cùng Hoàng hậu ra thì chính là nữ nhân tôn quý nhất. Tiểu Hòa Tử nhất định sẽ biểu lộ giá trị bản thân, làm cho Kỷ Uyển không thể không dùng hắn.
Chuyện này thật sự rất thú vị, Kỷ Uyển chờ thủ đoạn của hắn.
Kỷ Uyển đi xem phòng bếp nhỏ mới xây dựng của cung Vĩnh Hòa, đuổi các cung nữ thái giám ra ngoài, chỉ để lại Tiểu Hòa Tử và Quế Hoa, sau đó tự mình động thủ nấu một món canh nhanh.
Công việc vặt vãnh đương nhiên không thể để Chiêu quý phi động thủ, Tiểu Hòa Tử nhanh nhẹn múc canh ra bát.
Kỷ Uyển: “Đưa đến chỗ bệ hạ, nghĩ cách để hôm nay bệ hạ đến cung Vĩnh Hòa, biết chưa?”
Tiểu Hòa Tử cầm canh nóng hổi quỳ xuống: “Tuân theo phân phó của nương nương” Nói là để cho Tiểu Hòa Tử đi, nhưng hắn ra khỏi cung Vĩnh Hòa chỉ sợ ngay cả đường cũng không biết nên đi như thế nào, Quế Hoa cô cô đương nhiên là đi cùng hắn. Hiện tại là lúc bệ hạ vừa mới hạ triều, bình thường sẽ trở về Dưỡng Tâm điện phê duyệt tấu chương hoặc là triệu đại thần hỏi sự vụ, mà Hoàng đế có thói quen lúc này hay ăn một bữa ăn nhẹ, tất cả các cung phi phần lớn sẽ lựa chọn đưa chút canh cơm đến vào lúc này, để tạo cảm giác tồn tại.
Đương nhiên, đa số phi tần mười ngón tay không dính bụi trần, đều là phân phó cho phòng bếp nấu xong đưa tới. Vả lại trong cung chỉ có cung Hoàng hậu mới có phòng bếp, hiện tại có thêm một vị quý phi nương nương có được đãi ngộ như vậy, các phi tần khác cũng chỉ có thể gọi bữa ở ngự thiện phòng, nước canh đưa tới đều là một vị.
Hoàng đế quen uống canh do cung Hoàng hậu đưa tới, đương kim Hoàng hậu là cháu gái ruột của Thái hậu, trong cung tìm được mấy đầu bếp tay nghề tuyệt hảo, để hoàng đế có thể ăn nhiều hơn một chút.
Hoàng đế cũng không lạ gì với những món canh được đưa tới.
Nhưng Chiêu quý phi từ trước đến nay chưa từng đưa canh đến, hắn thấy rất mới lạ, ra lệnh cho đại thần đang dâng tấu dừng lại, mở nồi canh lên ---- “Thật thơm!”
Mùi hương bay đến, ngay cả đại thần tấu phía dưới cũng duỗi dài cổ nhìn qua.
Hoàng đế hứng khởi bừng bừng: “Canh quý phi nhà các ngươi đưa tới, tên là gì?”
Tiểu Hòa Tử mở miệng trước Quế Hoa cô cô: “Lúc nương nương nấu canh không nói tên gì, làm xong liền gọi nô tài nhanh chóng đưa tới đây, là nô tài sơ sẩy không hỏi tên...”
Quế Hoa kinh ngạc--- nương nương rõ ràng có nói canh này gọi là 'Canh bạch ngọc phỉ thúy', nhưng tiểu tử này lại to gan lớn mật...
Sắc mặt Tiểu Hòa Tử trắng bệch, có lẽ là khẩn trương.
Hoàng đế lại nở nụ cười: “Quý phi các ngươi không thể không nói, nàng làm sao có thể sơ sẩy như vậy. Nàng là chờ trẫm đoán đây mà? Nô tài các ngươi không hiểu, chờ trẫm bận xong sẽ chính miệng đi hỏi nàng!”
Hoàng đế trong nháy mắt nở nụ cười, trên mặt không thể tiếc chế hiện lên một hai phần đắc ý: “Canh này, là nương nương các ngươi tự tay làm sao?”
