Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 65: Quý Phi × Thái Giám (3)




Đương nhiên là Kỷ Uyển không thể thị tẩm, nhưng vẫn luôn ngủ cùng Hoàng đế. Nhất định là tối nay không phải là một buổi tối an ổn, trong lúc mơ mơ màng màng, Uông đại giám tiến vào thông báo: “Bệ hạ, thái y đến báo, Dung phi nương nương sinh non!”

Trên trán Hoàng đế toát mồ hôi lạnh, Kỷ Uyển dùng khăn tay lau mồ hôi cho hắn, nhưng Hoàng đế lại sợ hãi đẩy ra.“Bệ hạ...”

Kỷ Uyển thấy mình sắp ngã xuống, nhưng cánh tay được đỡ vững vàng, nàng nhẹ nhàng nghiêng đầu, phát hiện ra là Tiểu Hòa Tử.

Lúc này Hoàng đế cũng đã khôi phục lại, đỡ lấy một cánh tay khác của nàng, vẻ mặt áy náy: “Uyển nhi, đều do ta! Nàng có sợ không?”

Uông đại giám kinh hãi cúi đầu, chỉ coi mình là bàn ghế, hắn quả thực bị chữ ‘ta’ của Hoàng đế làm cho kinh hãi, Hoàng thượng không xưng là trẫm với Chiêu quý... Trong lòng nghĩ, sau này nhất định phải đối với vị quý phi nương nương này càng thêm chú ý và tôn trọng.

Kỷ Uyển: “Thần thiếp nào có yếu đuối như vậy, thần thiếp không sao”“Uông Cẩn, triệu thái y đến xem cho quý phi một chút” Hoàng đế sợ hãi trước cảnh tượng Chiêu phi quy suýt nữa ngã xuống đất vừa rồi, trong nhất thời quên mất chuyện Dung quý phi của cung Trường Xuân sinh non vừa rồi, đỡ Kỷ Uyển ngồi lên giường: “Để thái y đến cung Trường Xuân xem sao, nàng khoan hãy đến, phải xem trọng sức khỏe của bản thân, ta đi trước”“Bệ hạ không nên lo lắng” Kỷ Uyển châm chước một chút, vẫn nói: “Chuyện con nối dõi này, vẫn phải tùy vào duyên phận” Những lời này của Chiêu quý phi, Uông đại giám cảm thấy không thể nói được, mang thai sáu tháng thai nhi đã vững chắc, đột nhiên sinh non là điều vô cùng kỳ lạ? Lời này từ trong miệng quý phi đã có con nối dõi nói ra, khó tránh khỏi làm cho người ta suy nghĩ nhiều, nhưng ngoài dự liệu của hắn chính là, Hoàng đế sau khi nghe thấy, thần kinh căng thẳng cũng buông lỏng một chút: “Ta hiểu” Hoàng đế trước khi đi nhìn thái giám đứng trước giường, nhẹ nhàng nói: “Ngươi là Tiểu Hòa Tử đúng không! Có công bảo vệ chủ tử, Uông Cẩn thưởng cho hắn” Lúc này Hoàng đế đã ăn mặc chỉnh tề, không đành lòng để Chiêu quý phi lại một mình. Uống mấy ngụm canh do phòng bếp đưa tới, làm cho dạ dày ấm áp, mới vững vàng bước ra khỏi cung Vĩnh Hòa.

Hoàng đế đi rồi, cung Vĩnh Hòa cung lập tức yên tĩnh lại, cung nhân mỗi người mỗi việc.

Kỷ Uyển được Quế Hoa cô cô hầu hạ uống hai ngụm canh, tùy ý nói: “Tiểu Hòa Tử sau này ngươi chính là thái giám chính trong cung Vĩnh Hòa.

Ngày mai ngươi đến phủ nội vụ một chuyến, phân định phẩm vị” Quế Hoa kinh ngạc, trên mặt chỉ có vui mừng: “Còn không mau cảm ơn nương nương ~ chẳng lẽ nghe được tin vui đến mất hồn rồi sao” Tiểu Hòa Tử vội vàng “khụ, khụ, khụ” ho ba cái: “Tiểu Hòa Tử tạ nương nương ân điển, nương nương vạn phúc kim an” Kỷ Uyển biết hắn nghĩ gì, có lẽ là không dám tin, có lẽ lúc hắn không cảm nhận được chút vui sướng nào. Trong cung không có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, hắn chỉ mới hầu hạ ở đây năm ngày, dựa vào cái gì có thể trở thành thái giám chính của cung Vĩnh Hòa, phẩm giám bát phẩm. Hoàng cung lớn như vậy cũng chỉ có bốn mươi ba người có vinh dự này, có thể nói là một bước lên trời.

Phải biết rằng, một bước lên cao nhất định sẽ ngã chết.

Đương nhiên Kỷ Uyển sẽ không bỏ qua nghi ngờ trong lòng hắn.

Thái y đến xem bệnh, chỉ nói Chiêu quý phi bị sợ hãi, an tâm tĩnh dưỡng, cần phải uống một hai thang thuốc. Đây đều là chuyện bình thường, không có gì đáng ngại.

Kỷ Uyển nhìn sắc trời bên ngoài, thừa dịp ngự y đến cung Trường Xuân, nàng phân phó Quế Hoa: “Ngươi nói chút chuyện quan trọng trong cung với Tiểu Hòa Tử, đừng để hắn có mắt như mù” Dứt lời, tâm tư Kỷ Uyển chuyển qua Tiểu Hòa Tử: “Tiểu Hòa Tử, tên đầy đủ của ngươi là gì?”

Tiểu Hòa Tử: “Nô tài không có tên đầy đủ, khi còn bé cha mẹ chỉ gọi nô tài là Tiểu Hòa Tử” Kỷ Uyển: “Vậy ngươi lấy họ Hòa, bổn cung ban cho ngươi hai chữ “Vọng Thư”, ý nghĩa “Mong được làm người tiên phong”, sau này ngươi sẽ gọi là Hòa Vọng Thư” Đây là lần thứ hai Chiêu quý phi thưởng cho hắn trong tối nay, Tiểu Hòa Tử bây giờ đã là Hòa Vọng Thư cuối cùng cũng yên tâm, nếu vị nương nương này có ý định lấy hắn làm bia đỡ đạn, sẽ không phí công đến mức như vậy. Để có thể bảo vệ tính mạng, chủ tử càng có sức ảnh hưởng càng tốt.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Quế Hoa: “Thánh thượng xếp thứ sáu, trước khi đăng cơ, trong phủ ngoại trừ Đích phúc tấn ra, còn có một Trắc phúc tấn cùng hai cách cách. Sau khi bệ hạ đăng cơ, sắc phong Đích phúc tấn Bạch thị làm Hoàng hậu, sống trong cung Cảnh Nhân. Trắc phúc tấn phong thành Dung phi, cũng chính là vị đang sống trong cung Trường Xuân, năm đó nàng ta được Tuệ phi thái hậu ban tặng cho bệ hạ, đi theo thánh thượng đã lâu, lúc chưa vào cung đã mang thai một đứa, nhưng không thể giữ được, đây là lần thứ hai nàng ta mang thai” Tính ra vị này còn lớn hơn Hoàng đế hai tuổi, đây có thể là đứa con cuối cùng. Nhưng lại không mang thai được, tất nhiên là tức giận, chỉ cần còn một hơi thở, nhất định sẽ quyết sinh tử với kẻ ra tay.

Nhưng hiện giờ người đáng nghi nhất chính là Chiêu quý phi.“Có hai vị phi tần, vị còn lại là Lệ phi trong cung Trọng Hoa” Nói đến đây, Quế Hoa nhìn thoáng qua Chiêu quý phi còn đang mơ màng buồn ngủ, mới tiếp tục nói: “Lệ phi cùng nương nương chúng ta là tú nữ cùng thời, chẳng qua nương nương chúng ta vào cung liền được phong làm một trong tứ phi đứng đầu, Lệ phi lúc ấy lại chỉ được phong làm quý nhân” Quế Hoa không nói sâu, chỉ nói đến số lượng: “Có ba trong tổng số sáu vị phi tần, lần lượt là Khang Tần, Trân Tần, Ninh Tần...Nương nương, chúng ta gặp Lệ phi nương nương” Kỷ Uyển mở mắt ra, nhàn nhạt đảo qua  phía trước.

Trước mắt nàng là Lệ phi, đây là dáng vẻ của Lệ phi trong trí nhớ của Kỷ Uyển, từ khi chiếm cứ thân thể này tới nay, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy “bằng hữu thân thiết” của nguyên chủ này. Tất nhiên, cùng nhau vào cung làm phi, quan hệ của hai người sớm đã không còn như trước, nếu không nàng bình an sinh con gần hai tháng, còn chưa từng gặp qua vị Lệ phi nương nương này.

Bởi vì cơ thể vị này vốn đã nhiều bệnh, lần này lại bị bệnh hai tháng, sợ truyền bệnh cho Chiêu quý phi nên không đến chúc mừng. Xưa nay thân thể nàng ta đã yếu ớt, lại thêm có ngự y bắt mạch, nói là ho gà, đương nhiên không ai có thể nói gì.“Nô tài khấu kiến Chiêu quý phi nương nương”“Muội muội bái kiến tỷ tỷ” Kỷ Uyển nhàn nhạt ừ một tiếng, giương mắt nhìn nàng ta:“Ho gà khỏi rồi sao?”

Lệ phi cười khổ: “Ngự y nói dưỡng thêm mấy ngày nữa là ổn rồi, vốn định ngày mai mới tới chúc mừng tỷ tỷ, không ngờ tối nay...”“Nói cách khác là chưa hồi phục hoàn toàn?”

Kỷ Uyển cười lạnh: “Bệnh chưa khỏi còn ra ngoài làm cái gì!”

Lời nói lạnh lùng, sau khi nói xong thì nhắm mắt lại không còn hứng thú nói gì nữa.

Người bên cạnh Lệ phi vừa mới được phủ nội vụ thay thế, thấy vị Chiêu quý phi nương nương này làm như vậy, kinh hãi đến không khép miệng lại được. Ai da! Cái này không phải là phi tần đấu đá lẫn nhau sao? Vẻ mặt lạnh lùng như vậy là ý gì!“Nương nương, chuyện này…chuyện này cũng quá đáng rồi! Ngài dù sao cũng là chủ tử của một cung...”

Lệ phi nhìn chiếc xe phía trước dần dần lui ra một khoảng, thở hồng hộc nhẹ giọng nói: “Đừng nói bậy... nhớ kỹ tỷ tỷ của ngươi đã xảy ra chuyện gì. Nếu để Chiêu quý phi nghe thấy lời này, bảo đảm ngươi không thấy được... Mặt trời ngày mai” Nàng ta nói một câu phải thở hổn hển ba hơi, sắc mặt tái nhợt thể hiện vẻ bệnh tật, dáng vẻ yếu ớt rất khiến người ta thương tiếc, ngay cả lời cảnh cáo cũng nhẹ nhàng. Những cung nhân đi cùng không ai dám nghi ngờ lời nói của nàng ta, bởi vì nó liên quan đến Chiêu quý phi nương nương.

Lệ phi vào cung cũng coi như được sủng, nếu không sẽ không thể từ quý nhân thăng thành phi. Nhưng nửa năm trước không biết vì nguyên nhân gì mà chọc Chiêu quý phi nương nương, toàn bộ cung nhân trong cung Trọng Hoa đều bị điều đến Thận Hành Ti... Lúc này mới để bọn họ đến lấp chỗ trống.

Cung nữ vừa mới nói chuyện tên là Tuyết Nhi, tỷ tỷ khi còn sống là đại cung nữ bên cạnh Lệ phi, nhất đẳng tâm phúc.

  *“Chiêu quý phi nương nương đến, Lệ phi nương nương đến” Chiêu quý phi cùng Lệ phi đồng thời tiến vào điện chính cung Trường Xuân, trong trong số những người có thể đến cung Trường Xuân, hai người bọn họ đến muộn nhất.

Hoàng đế đứng trong điện, ngoại trừ tiếng kêu đau phát ra từ trong phòng, cả điện không có một chút tiếng động nào khác. Nghe thấy âm thanh kinh động này không biết Hoàng đế đang suy nghĩ gì, chỉ thấy hắn tiến về phía trước hai bước đỡ lấy Kỷ Uyển: “Không phải ta đã cho người truyền tin đến cung Vĩnh Hòa để nàng không cần tới rồi sao? Ái phi không khỏe, sao có thể đến đây vào ban đêm?”

Lệ phi đứng không vững sau khi hành lễ: “...”

Mọi người ở đây: “...”

Bệ hạ nói đạo lý chút được không! Lệ phi nương nương thở dốc không thôi, mặc quần áo màu trắng, không đánh son phấn, dáng vẻ ốm yếu như Tây Tử Thắng ba phần*. Chiêu quý phi tuy rằng cũng không trang điểm, nhưng diện mạo vốn đã diễm lệ, cho dù không trang điểm cũng có tinh thần hơn tất cả nữ nhân ở đây, sắc mặt hồng thuận, làn da sáng bóng, làm sao giống người không khỏe được.

*Câu đầy đủ là “Bệnh tật như Tây Tử Thắng, tốt hơn ba phần” (Xuất phát từ chương 3 Hồng Lâu Mộng): Mỹ nhân ốm yếu còn được người khác yêu thương hơn thông minh tài trí. ___ Nguồn: Baidu Lặng ngắt như tờ, Hoàng đế cũng ý thức được điểm này, xấu hổ đỡ Lệ phi kế bên: “Đứng lên đi” Giọng điệu phân biệt rõ ràng.

Lúc này tiếng kêu sợ hãi bên trong đã ngừng, nửa ngày có thái y cúi đầu đi ra: “Dung phi nương nương đã ổn, nhưng tiểu hoàng tử trong bụng thì...”

Trước đó thái y đã nói trước với Hoàng đế, lần này là bị kích thích, chỉ có khả năng rất nhỏ hoàng tử/công chúa sau khi sinh ra vẫn còn thở, tuy nhiên, cho dù còn thở cũng tuyệt đối không thể nuôi sống được.

Nhưng con nối dõi của Hoàng đế dù sao cũng quá ít, bỏ một người cũng đau lòng.

Hoàng đế cúi đầu dặn dò: “Đến Từ Ninh cung xem một chút, nếu Thái hậu còn chờ thì báo cho người một tiếng, nói người không nên đau lòng.

Nếu đã ngủ, ngày mai hãy nói cho lão nhân gia biết... làm con bất hiếu!”

Các phi tần ở đây đều an ủi Hoàng đế. Trong lúc bối rối, chỉ thấy có một thân ảnh màu trắng đột nhiên lao ra từ trong phòng hướng về phía Chiêu quý phi, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một thái giám nhảy ra chắn trước mặt Chiêu quý phi, hắn bị bóng trắng phát điên này đụng phải lăn trên mặt đất hai vòng mới dừng lại.

Đủ để thấy bóng trắng này dùng sức lực mạnh thế nào.

Lập tức có hộ vệ bắt được nữ nhân giống như điên khùng này, thì ra đây là Dung phi nương nương, sắc mặt nàng ta tái nhợt như quỷ, tóc rối tung, sắc mặt dữ tợn hô to: “Chiêu quý phi mưu hại hoàng tự, trời tru đất diệt... Ngươi là tiện nhân, sớm không đến muộn không đến, hết lần này tới lần khác ngươi vừa đến hoàng nhi của ta liền tắt thở, ngươi là tiện nhân độc ác” Hòa Vọng Thư ngẩng đầu, ai nấy đều thấy thái dương hắn đang chảy máu, nhuộm đỏ nửa mặt, hắn lại một lần nữa chắn trước mặt Chiêu quý phi, quỳ gối trước người nàng, đối với Dung phi điên khùng cãi lại: “Nương nương không có bằng chứng không được nói lung tung! Nương nương chúng ta thật sự là người tốt... Vả lại nương nương chúng tôi hôm nay cũng không phải là cố ý đến trễ, là vì vội vàng đứng lên nên mới vô ý trật chân...”

Vội vàng đứng lên vô ý trật chân? Nghe có vẻ như một tên trộm chột dạ. Phi tần ở đây không ai không nghĩ tới, tiểu thái giám này trung thành với chủ tử, nhưng quá là không biết nói chuyện...

Các nàng cũng không biết, lời này là nói cho Hoàng đế nghe.

Hoàng đế khiếp sợ nhìn về phía nàng---- Chiêu quý phi vẫn đứng thẳng như trước, vừa mới gặp nạn chỉ là sắc mặt khẽ biến, ở trong đám phi tần trăm ngàn tâm tư này, chỉ thấy nàng khẽ cau mày, nói một tiếng: “Dựa vào đâu mà cho là bổn cung?”

--- Dựa vào cái gì cho là là bổn cung?

Dung phi khóc lóc kể lể: “Chỉ có ngươi có hoàng tử! Chỉ có ngươi sinh ra hoàng tử... Ngoại trừ độc phụ như ngươi ra, còn ai muốn hại con ta. Khó trách nói từ khi ngươi đưa đồ đến từ nửa tháng trước, thân thể ta liền không khỏe...”

Lúc này, Hoàng đế đã không nghe được nàng ta nói gì nữa. Hắn chỉ có thể nhìn thấy nữ tử xinh đẹp đứng thẳng như tùng bách, đối mặt với ác ý bốn phương tám hướng vẫn không chút yếu thế như nữ tướng quân--- nàng cũng không phải vô địch, chỉ là không chịu nói mà thôi. Tựa như hôm nay hắn lỡ tay đẩy nàng, khiến nàng trật chân, nhưng nàng vẫn cố gắng nhẫn nhịn không nói, có thể tương lai cũng sẽ không nói, vì sợ hắn lo lắng, sợ hắn nhân nhượng. Nhưng rõ ràng là lỗi của hắn, sự săn sóc của hắn dành cho nàng lại trở thành nhược điểm để người khác công kích...

Nếu như không phải tiểu thái thái này dám nói ra, hắn nhất định sẽ không biết được, vậy trước kia còn có bao nhiêu chuyện như vậy đây? Và hắn cũng không biết gì cả.

Nhìn dáng vẻ của tiểu thái giám này, nếu như vừa rồi nàng gặp kiếp nạn này, Dung phi dùng sức lực lớn như vậy, một thái giám cường tráng còn bị lăn hai vòng, đầu vỡ máu chảy... Nàng có thể so với thái giám da dày thịt chắc này không? Vạn nhất xảy ra chuyện gì, hắn chỉ sợ hối hận không kịp --- sợ hãi quanh quẩn trong lòng Hoàng đế.

Hắn tin Chiêu quý phi, hắn luôn tin nàng.

Và tất cả những chuyện này đổ lỗi cho ai đây?“Đủ rồi” Hoàng đế giận dữ: “Trẫm niệm tình nàng đau lòng vì mất con, cho nên không kiềm chế được lời nói và hành động...”

Dung phi lúc này tâm trạng đã bình tỉnh ba phần, nhìn thấy ánh mắt của Hoàng đế, phát hiện bên trong tràn đầy chán ghét, bảy phần còn sót lại cũng tỉnh lại.“...... Giáng xuống là quý nhân, đóng cửa tự hối lỗi” Ôm chặt nỗi đau mất con, làm ầm ĩ chỉ có thể khiến Chiêu quý phi gặp phiền phức, lại khiến bệ hạ nghi ngờ nàng ta, may mắn có thể báo thù cho con trai bị hại. Vốn tưởng rằng Hoàng đế sẽ có thể thông cảm cho mình, sao mọi chuyện lại thành ra như vậy - coi như tất cả đã kết thúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.