Các phi tần hầu hạ hoàng đế lâu năm đều biết rằng thánh thượng hiện tại là một người rất tình cảm, có nhiều cảm xúc, cũng có nghĩa là bệ hạ dễ dàng xuôi theo cảm xúc của người khác.
Bởi vì không biết chuyện xảy ra trước đó ở cung Vĩnh Hòa, cho nên các nàng đều không thể hiểu được, vì sao Hoàng đế xem thường Dung phi vừa mất con, lại thiên vị cho Chiêu quý phi trạng thái rất tốt lúc này.
Những người mềm lòng không phải nên thông cảm cho kẻ yếu sao?
Các nàng cũng không biết hoàng đế cho Chiêu quý phi là“nữ tử yếu đuối ra vẻ kiên cường”, thậm chí còn liên tưởng đến tuổi thơ khó khăn của mình. Lúc trước, khi còn là hoàng tử, hắn tỏ ra bình tĩnh trước mọi chuyện xảy ra, nhưng thực tế lại luôn rụt rè và bất an.
Hắn vĩnh viễn nhớ kỹ khi các hoàng huynh chết, chính mình trốn ở trên giường lạnh run, mà ngày hôm sau còn phải đến triều đình tiếp nhận chất vấn thâm ý của phụ quân.
Tất nhiên bất kỳ phi tần nào, kể cả Hoàng hậu cũng không ngờ Hoàng thượng lại đứng về phía Chiêu quý phi, không gây ra chút ầm ĩ nào, các nàng không thể tìm được đạo lý của chuyện này.
Vì vậy, chuyện vô lý này chỉ có thể là tình yêu đích thực.
Trong nhất thời, sắc mặt các phi tần trong cung Trường Xuân đều không tốt lắm, nhưng cũng không có ai dám lên tiếng, sợ chọc giận đến Hoàng đế.“Trẫm sẽ điều tra kỹ chuyện Dung quý nhân sinh non, cho Chiêu quý phi một cái công đạo” Lời này của Hoàng đế là nói với Dung quý nhân, nói xong liền đỡ Kỷ Uyển dậy: “Mọi chuyện xử lý xong rồi!”
Uông Cẩn nghe nghe một hiểu mười: “Bãi giá cung Vĩnh Hòa!”
* Cuối tháng 7, bệ hạ muốn đến Viên Minh Viên. Dựa theo thông lệ của những năm trước, lần này ngắn thì ba tháng, nhiều thì nửa năm đều sẽ ở Viên Minh Viên.
Năm nay các phi tần cấp bậc thấp vừa mới tiến cung đều nóng lòng, mỗi ngày đều lui tới chỗ ở của các vị nương nương, muốn ngẫu nhiên gặp được Hoàng đế nhiều hơn.
Trong nhất thời ai nấy đều muốn tranh nhau sự huy hoàng lộng lẫy. Vì ai cũng biết, nếu lúc này không được Hoàng đế đưa đi cùng, nửa năm sau thì đã quá muộn, nếu vẫn chưa được sủng ái, vậy thì cả đời này chỉ có thể chờ chết chốn thâm cung lạnh lẽo này.
Một hồi náo nhiệt này làm cho phong ba Dung phi sinh non liền tan biến không còn chút dấu vết, tuy rằng vẫn đang nghiêm mật điều tra nguyên nhân, nhưng mọi người đã không còn quá quan tâm nữa. Trong cung luôn là như vậy, mang thai nhiều, mất cũng nhiều, cũng không phải chuyện to tác gì.
Kỷ Uyển sống một mình trong cung Vĩnh Hòa rộng lớn như vậy, năm nay thời điểm tuyển chọn tú nữ chính là lúc Chiêu quý phi có thai sắp sinh, không ai dám sắp xếp tú nữ vào ở cung Vĩnh Hòa. Cho nên trong cung Vĩnh Hòa không có phi tần cấp bậc thấp nào, nhưng điều này không có nghĩa là nơi ở của Kỷ Uyển không có khách đến.
Quế Hoa: “Có hai người đang chờ yết kiến bên ngoài, nghe nói là cùng đến từ cung Thái Tú, đều là tú nữ mới tuyển năm nay. Một vị là An quý nhân, thứ nữ của nội các hầu hạ học sĩ*, năm nay mười lăm tuổi, danh dự đức hạnh đầy đủ. Một vị là Bạch quý nhân, cha là phán quan nhất phẩm, là con gái của một người vợ lẻ trong nhà. Trời sinh xinh đẹp động lòng người, cầm kỳ thi họa, ca múa hát không gì là không biết” *Chư hầu Kỷ Uyển: “Nhớ kỹ chưa?”“Nô tài nhớ kỹ rồi” Khóe miệng Hòa Vọng Thư khẽ cong lên:“Vậy nô tài xin phép truyền hai vị vào điện?”
Kỷ Uyển: “Không gấp, trước tiên ôm Trân Trân đến cho ta nhìn một chút” Hầu hạ Chiêu quý phi một tháng, Hòa Vọng Thư xem như cũng hiểu rõ vị nương nương này tâm tư không dễ đoán, cũng không phải là tâm tư thâm trầm, mà là bởi vì tư duy khác biệt, không theo lẽ thường mà thôi.
Nói cách khác chính là nghĩ gì làm nấy, ví dụ như hai vị phi tần cấp thấp đang chờ ngoài cửa, nàng không có ý định làm khó hai người họ, cũng không có ý định để bọn họ xem thường mình. Quý phi là thân phận gì, thân phận của hai người bên ngoài là gì, không cần nói cũng biết!...... Chiêu quý phi đột nhiên muốn gặp con trai mình.
Còn việc đối phó những phi tần cấp bậc thấp này, để các nàng chờ ở cửa một lúc mới chịu tiếp kiến, lại nhìn Quế Hoa cô cô không ngừng khuyên nhủ. Nghĩ sâu một chút, khả năng duy nhất chính là vì để cho thái giám chính mới nhậm chức của cung Vĩnh Hòa là hắn quen thuộc hơn một chút, hiểu rõ tình huống cơ bản của các phi tần.
Dù sao cung Vĩnh Hòa trước kia không thích dùng thái giám, trước kia chỉ có cung nữ hầu hạ bên cạnh Chiêu quý phi nương nương, là không có thái giám, chứ đừng nói đến là thái giám đứng đầu, hắn không có tiền bối có thể chỉ giáo. Điểm này cũng có cái tốt, tiểu thái giám cung Vĩnh Hòa đều do hắn cầm đầu, không có gì cản trở.
Thuần thục ôm con trai lên, trên mặt Kỷ Uyển mang theo ý cười phân phó: “Hòa Vọng Thư, sau khi xem qua tất cả tú nữ, ngươi tự mình chọn ra hai người, thêm vào danh sách đến Viên Minh Viên”(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Hòa Vọng Thư: “Nô tài lĩnh mệnh!”
Mí mắt Quế Hoa cô cô rủ xuống nhẹ nhàng giật giật một chút, bà ấy tự xưng là lão nhân trong cung, cũng hầu hạ vị chủ tử này lâu như vậy, nhưng vẫn không hiểu những lời này của nương nương là có ý gì... Là muốn chọn hai người nâng đỡ lên làm trợ thủ sao? Chuyện lớn như vậy lại giao cho một tiểu thái giám làm, có xảy ra vấn đề gì không.
Quế Hoa suy nghĩ cả một buổi sáng cũng không nghĩ ra, buổi trưa hầu hạ nương nương nghỉ ngơi xong liền phát hiện Hòa Vọng Thư đang chờ ở cửa, xem ra là đặc biệt chờ bà ấy.
Hòa Vọng Thư đi thẳng vào vấn đề: “Cô cô không cần suy nghĩ nhiều, nương nương cho ta chọn người, nhưng cuối cùng cũng sẽ tự xem xét lại, nếu là người không tốt nhất định sẽ không dẫn theo. Vấn đề không phải là ai được chọn, mà là sau này chúng ta nên đối xử với họ như thế nào, làm thế nào để đối phó với bọn họ. Ta cảm thấy nên chọn hai người tâm tư đoan chính một chút, cô cô giúp ta cân nhắc một chút” Sau khi nghe những lời này, Quế Hoa chỉ có một suy nghĩ:“Tiểu tử này cũng có một trái tim cao thượng, vẫn có thể làm người!”
* Bởi vì biên cảnh loạn lạc, kết quả đến đầu tháng tám Hoàng đế mới mang theo một đám phi tần khởi giá đến Viên Minh Viên, lúc Hoàng đế mệt mỏi, vẫn tự mình đến Bích Đồng Thư viện một chuyến, muốn xem Kỷ Uyển có quen hay không.
Thật ra hàng năm nàng đều đến Viên Minh Viên, sao lại có gì không quen.
Hoàng đế bị sặc một tiếng, hừ nhẹ: “Chủ yếu Trẫm là đến xem Trân Trân” Nếu đại hoàng tử hiểu chuyện, biết được hàm ý của nhũ danh này, chỉ sợ sẽ là lịch sử đen tối cả đời, sau này lớn lên thành nam tử hán đại trượng phu địa ngẫu nhiên bị nhắc tới sẽ ngại đến mức không biết dấu mặt vào đâu.
Kỷ Uyển từ chối cho ý kiến, cũng không thật sự ôm nhi tử tới, mà phân phó người hầu hạ Hoàng đế lên giường nghỉ ngơi một chút.
Cũng không biết Hoàng đế là xuất phát từ tâm ý gì, vẫn theo lời nàng nói nằm lên giường, rồi lại hỏi một câu: “Trẫm còn tưởng rằng Chiêu quý phi sẽ đá trẫm đi! Dù sao quân vụ bận rộn, nhiều đại thần đang chờ ở Cửu Châu Thanh Yến như vậy, trẫm vốn định tới đây một chút sẽ đi. Hiện tại dường như phải ở lại với phi tần nào đó thêm một hồi, cũng không tốt lắm”“Trong mắt bệ hạ đều là tơ máu, chắc là đã lâu không được nghỉ ngơi, thần thiếp cũng đau lòng. Nếu có gì không tốt, thần thiếp cũng chịu đựng được, nghĩ biện pháp không làm bệ hạ khó xử, chính mình cũng không chịu thiệt” Kỷ Uyển nói xong, lời nói trong miệng lại mềm nhũn xuống: “Bệ hạ ngủ đi!
Không cần suy nghĩ nhiều, còn có Hoàng thái hậu chống đỡ ở đó...”
Hoàng đế vậy mà lại bật cười... Hắn chuẩn bị nói chuyện thẳng thắn cùng Hoàng thái hậu, nhưng vẫn chưa đến thời điểm thích hợp. Hoàng thái hậu vẫn nắm giữ đại bộ phận quyền hành, có năng lực can thiệp vào triều chính.
Hoàng đế mệt mỏi có thể nghỉ ngơi một chút, nhưng Hoàng thái hậu già rồi, người càng già càng không nhận mình già, bà ấy không dám nghỉ ngơi, chỉ cần nghỉ ngơi vài thứ liền mất.
Nếu nói Hoàng đế không chút oán giận mẫu thân, đó là nói dối, cho nên nhìn thấy Hoàng thái hậu cứng rắn, hao tâm tổn trí đứng phía trước mình xử lý mọi chuyện, trong lòng khó tránh khỏi có chút cảm giác sảng khoái.
Hoàng đế cũng chỉ ngủ hai canh giờ, tám còn rất nhiều chuyện phải gấp gáp cần xử lý, Thái hậu triệu hắn đến thương nghị. Hoàng đế còn chưa mặc xong y bào đã rời đi, Kỷ Uyển bảo Hòa Vọng Thư mang canh giải nhiệt mình mới làm xong đưa cho Hoàng đế và Thái hậu.
Phân phó xong, nàng cũng chuẩn bị ngủ trưa một lát. Trong giấc ngủ mơ hồ có chút nóng đến toát mồ hôi, chợt có từng trận gió lạnh thổi tới, làm cho nàng lại chìm vào mộng đẹp, chờ lúc mơ mơ màng màng tỉnh lại trời đã tối.
Kỷ Uyển hơi ngỡ ngàng, nàng nhìn thấy Hòa Vọng Thư quỳ gối, nheo mắt đang liên tục quạt cho nàng.“Sao ngươi làm chuyện này?”
Kỷ Uyển nghĩ không ra, nàng lộ ra ý muốn trọng dụng Hòa Vọng Thư, còn có ai dám bắt nạt hắn như vậy, bảo hắn quỳ gối bên giường quạt cả buổi chiều. Là thái giám đứng đầu trong cung, việc Vọng Thư làm còn không hết, bây giờ còn phải ở bên cạnh Kỷ Uyển quạt cho nàng, khối lượng công việc có thể nói là quá lớn. Loại công việc quạt tay này, không lý nào bắt hắn phải làm.
Hòa Vọng Thư buông quạt xuống: “Nửa buổi chiều, hai vị tiểu chủ đến tạ ơn, nô tài muốn tiến vào bẩm báo, nhưng không thấy nương nương đáp lại, kết quả là nương nương đang ngủ trưa. Nô tài thấy nương nương đổ mồ hôi, liền quạt gió cho người, cũng không chú ý đã quạt bao lâu... không ngờ trời đã tối” Kỷ Uyển thấy chân hắn tê cứng, vội vàng gọi hai tiểu thái giám bên ngoài đỡ hắn dậy, tao nhã trợn trắng mắt: “Sao lại thành thật như vậy, không biết gọi tiểu thái giám hay tiểu cung nữ đến làm” Hòa Vọng Thư: “Nương nương ngủ nông, nô tài sợ đánh thức người dậy” Kỷ Uyển: “Lát nữa thái y đến bắt mạch cho bổn cung, để ông ấy xem cho ngươi một chút, quỳ lâu như vậy, đừng để lại bệnh gì” Làm thái giám làm gì có chuyện quỳ lâu sinh bệnh được?
Chỉ cần nương nương quan tâm vài câu là hắn vui rồi. Lại đột nhiên phát hiện từ khi tới cung Vĩnh Hòa, hắn ngoại trừ lễ tiết cần thiết hàng ngày ra, cũng chưa từng quỳ lâu. Mà vị chủ tử này tính tình sảng khoái, cũng không phải người sẽ lấy chuyện cười nhạo thái giám làm niềm vui.
Trước kia Hòa Vọng Thư làm việc ở cung Trữ Tú cung, hắn nghĩ hết biện pháp để có thể chen vào nơi đó. Dựa theo lệ thường, ngoại trừ các quý phi và Hoàng hậu có địa vị cao sẽ được sắp xếp ở các cung khác nhau, còn lại những người có địa vị tương đối thấp, lại không được thị tẩm đều ở lại thiên điện cung Thái Tú, bản thân có thể được phân đến một phòng đã xem là tốt.
Cung Thái Tú nữ quan nhiều vô số, còn có các tú nữ ngày đêm hy vọng được thị tẩm, làm sao có thể xem thái giám là người được?
Đương nhiên loại Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ khó chơi này, có rất nhiều cách để làm nhục những nữ nhân tâm lý đang dần dần vặn vẹo này, nhưng những sỉ nhục mà họ phải chịu trong quá khứ đều là giả sao? Vì để trèo cao cành cao hầu hạ chủ nhân tương lai sẽ thăng hoa, theo thời gian phần lớn các thái giám đều không không coi mình là nam nhân, thậm chí còn không coi mình là người.
Tâm tư kín đáo làm Hòa Vọng Thư còn hơi thất thần, Kỷ Uyển chỉ muốn coi đầu gối của hắn có thật sự ổn không, dứt khoát bảo Quế Hoa mời thái y đến sớm, ngữ khí nói chuyện với Vọng Thư không tính là tốt, nhưng chân thật: “Bổn cung biết ngươi là người tốt, trong lòng coi trọng ngươi. Ngươi không cần tổn thương thân thể của mình, nếu không làm sao có thể giúp bổn cung làm việc?”
