Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 67: Quý Phi × Thái Giám (5)




Hoàng đế bận rộn nửa tháng ở Viên Minh Viên mới nhàn rỗi.

Mấy ngày gần đây mỗi ngày đều uống các loại nước canh do Bích Đồng Thư viện đưa tới, ngay cả Hoàng thái hậu đang sứt đầu mẻ trán nhìn thấy canh do Bích Đồng Thư viện đưa tới cũng sẽ bất giác buông tấu chương xuống, ăn một chút.

Cứ như vậy, kết quả là cho dù hai người không phân biệt ngày đêm xử lý công vụ nhưng tinh thần vẫn rất tốt, cũng không gầy đi, tựa như còn béo hơn một chút.

Có lẽ đã bị canh của Bích Đồng Thư viện thu hút, khi Hoàng đế nhàn rỗi nơi đầu tiên muốn đến chính là Bích Đồng Thư viện. Lúc hắn đến Chiêu quý phi đang ôm tiểu hoàng tử đùa giỡn, toàn thân sạch sẽ hào quang nhu hòa của tình mẫu tử, làm cho Hoàng đế nhìn thấy, trong lòng như có hươu nai đụng loạn, lại có cảm giác kỳ diệu khi mới gặp giai nhân.

Kỷ Uyển được Hòa Vọng Thư nhắc nhở, mới nhìn thấy Hoàng đế đứng trên cầu vòm nhỏ, thoáng chốc khóe miệng mở nụ cười, trong mắt tràn đầy cảm xúc sắp chết đuối Hoàng đế, cho nên câu đầu tiên hắn nói chính là một câu hối hận: “Gần đây trẫm quá bận rộn, không có một chút thời gian rảnh rỗi, nghĩ lại cũng đã lâu rồi không gặp Uyển Nhi” Kỷ Uyển mỉm cười liếc mắt nhìn Hoàng đế một cái: “Là rất lâu rồi, suốt mười ba ngày lẻ bảy canh giờ” Hoàng đế: “...”

Nhiều ngày nay không nghe những lời khách sáo, lại bị Kỷ Uyển cướp trắng trợn như vậy, hắn cười cũng không được, tức giận cũng không được, càng bởi vì được nàng nhớ nhung mà tâm ngọt như mật... Bị Chiêu quý phi nương nương trêu chọc, nhưng Hoàng đế cũng không biết, thứ mấy ngày nay hắn ngưỡng mộ không phải là Kỷ Uyển làm, mà chính là do Hòa Vọng Thư làm.

Kỷ Uyển: “Trán bệ hạ đều đổ mồ hôi rồi, thần thiếp dẫn bệ hạ đi tìm một chỗ hóng mát được không?”

Hoàng đế không có ý từ chối, hắn chỉ thấy các trên tay mỗi thái giám bên cạnh Kỷ Uyển cầm một giỏ trúc, cũng không có gì gọi là ám muội, hai người sóng vai đi, Chiêu quý phi còn tự mình ôm hoàng tử. Cùng nhau đi như vậy, ngược lại có một hai phần cảm giác ấm áp của vợ chồng bình thường.

Đi được chừng một khắc đồng hồ, Hoàng đế nhìn thấy một “thác nước nhỏ” thấp bé, đá màu xanh bề ngoài không giống nhau dựng thành một ngọn núi giả cao bằng hai người, trong khe hở của núi giả trồng những cây nhỏ trang trí như tùng, bách, thủy trúc, nước chảy róc rách rửa sạch núi giả, cũng rửa sạch tất cả mọi thứ chung quanh.

Vì vậy, các bãi cỏ rộng lớn dưới chân núi giả bị ảnh hưởng bởi hơi nước, trở nên rất mát mẻ.

Kỷ Uyển sai người đem 'khăn dã ngoại', đệm ngồi trong giỏ trúc ra, trải trên mặt đất.“Bệ hạ, ngồi trên bãi cỏ có chút khiếm nhã, nhưng thần thiếp sai người làm một bộ đồ dùng nướng thịt, ở nơi rộng lớn bằng phẳng mới có thể sử dụng, thần thiếp tự mình chuẩn bị thức ăn, bệ hạ có thể đến lương đình xa một chút chờ thần thiếp” Tiểu hoàng tử cười khanh khách.

Hoàng đế: “Uyển nhi lừa trẫm, rõ ràng trẫm thấy nơi này mát mẻ hơn, chỉ có hai người chúng ta cũng không sao... Nếu không, sai người mời mẫu hậu cùng đến” Trong dân gian, việc con dâu nấu cơm cho mẹ chồng chính là hiếu đạo, là chuyện tốt. Huống chi là ở hoàng gia, Chiêu quý phi hầu hạ Hoàng thái hậu, đó cũng là mỹ danh không tồi.

Kinh nghiệm trải qua mỗi thế giới rất nhiều, Kỷ Uyển có rất nhiều kỹ năng, ngay cả bản thân cũng không thể tự đếm hết. Nhưng dựa vào tài nấu ăn chinh phục người trong hoàng thất, nàng rất có lòng tin.

Lúc Thái hậu đến, trên dụng cụ nấu ăn ‘dã ngoại’ trên tay của Kỷ Uyển, món ăn đầu tiên đã chín, mùi thơm khó tả kia thật sự làm cho cung nhân lui tới nhịn không được bước chân chậm lại.

Kỷ Uyển đang chuẩn bị hành lễ, Thái hậu liền miễn cho nàng... Hoàng đế đỡ Thái hậu, cánh tay bên kia nhẹ nhàng đỡ Hoàng hậu nói: “Tử Đồng cũng tới rồi!”

Vị Hoàng hậu đương triều này, là do Thái hậu nương nương dụng tâm lựa chọn, cũng là chất nữ nổi bật nhất nhà mẹ đẻ. Tiên đế truyền vị cho đương kim thánh thượng hơn phân nửa là bởi vì bất đắc dĩ, dù sao mấy vị hoàng tử lớn tuổi lúc trước đều đã chết, không có người thích hợp hơn hắn.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Sau khi lập Thái tử cũng không kịp xử lý trở ngại xung quanh hắn, đã từ biệt thế gian... Vì vậy, Hoàng đế ngày nay đã trải qua một thời gian rất khó khăn. Độ mẫn cảm chính trị của Hoàng hậu không cao, khí chất đoan trang dư thừa, nhưng lại không đủ cẩn trọng dịu dàng, năm đó Hoàng đế mới đăng cơ, ngôi vị Hoàng đế bất ổn, Hoàng đế cùng mẫu thân nâng đỡ lẫn nhau đi lên. Cho nên trong lòng Hoàng đế, Hoàng hậu không giống một thê tử, mà giống một bằng hữu hơn. Đương nhiên, quan hệ hiện tại của hắn với Hoàng thái hậu không tốt, nhất định sẽ dẫn theo Hoàng hậu, cho nên so với Kỷ Uyển đến, Hoàng hậu đã lâu chưa gặp qua Hoàng đế.

Hoàng đế gần đây quá bận rộn, ban đầu dự kiến là mùng một và mười lăm sẽ gặp Hoàng hậu, nhưng cuối cùng cũng không được. Hoàng đế đến hậu cung làm gì? Đương nhiên là để thị tẩm, cho nên trên cơ bản Hoàng hậu trong lòng Hoàng đế là một phi tần thất sủng từ lâu.

Nhưng dù sao Hoàng hậu cũng là thê tử của Hoàng đế! Cho nên làm sao nàng có thể không gấp gáp.

Hoàng hậu: “Lúc bệ hạ phái người đến Dao Đài Bồng Đảo, thần thiếp đang hầu hạ mẫu hậu dùng trà thảo dược, nghe nói có cảnh sắc mát mẻ, liền cùng nhau đến đây, bệ hạ cũng không nên không hoan nghênh thần thiếp” Hoàng đế: “Hôm nay là do Chiêu quý phi làm chủ, trẫm chỉ ăn uống chơi đùa, đều do một tay nàng ấy làm, vì vậy phải để nàng ấy mở miệng hoan nghênh mới đúng!”

Kỷ Uyển mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ có thể coi như không biết Hoàng hậu cố ý đến đây, tươi cười nói: “Bệ hạ nói đùa, Hoàng hậu nương nương đến, thần thiếp nào có không muốn” Theo ý Thái hậu, nàng vốn chỉ cần đến lương đình ngồi xuống, nhìn ngắm cảnh sắc, chờ ăn uống là được rồi. Nhưng Hoàng hậu lại cảm thấy những người tôn quý nhất này ngồi trên bãi cỏ có vẻ không đứng đắn, muốn bồi Thái hậu đến lương đình nghỉ ngơi, còn khuyên Hoàng đế cũng đi làm bạn với Thái hậu.

Hoàng đế: “...”

Trẫm ở với mẫu thân nhiều ngày rồi... Nhưng hắn cũng không tiện bác bỏ ý của Hoàng hậu, bất đắc dĩ đi vào trong đình.

Khuôn mặt xinh đẹp của Bách Hợp lạnh xuống: “Hống hách như vậy, giống như xem nương nương chúng ta là đầu bếp thật vậy” Kỷ Uyển: “Nói bậy gì đó!”

Hòa Vọng Thư cung kính nâng mâm, hơi cao giọngt:“Tỷ tỷ suy nghĩ nhiều rồi, hôm nay nương nương vốn là hạ quyết tâm muốn làm đầu bếp, có thể khiến bệ hạ cùng Thái hậu nương nương giải tỏa mệt mỏi nhiều ngày nay, nên rửa tay làm canh thì đã sao? Chỉ cầu bệ hạ cùng Thái hậu dùng bữa cảm thấy thoải mái là đã không uổng phí tâm ý của nương nương, vừa phí tâm tạo cảnh đẹp giả sơn, lại còn khổ luyện tài bếp núc!”

Uông Cẩn tới nhận thức ăn, nghe được vài câu này, hoảng sợ nói: “Nương nương thật sự là quá dụng tâm rồi” Kỷ Uyển ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Hòa Vọng Thư trợn mắt nói dối... Dã ngoại là hoạt động ngoài trời nàng đã sớm chuẩn bị, Hoàng đế đến chỉ là việc vừa mới phát sinh mà thôi.

Có mấy vị này hay không có mấy vị này, nàng đều có thể chơi vui.

Chỉ chốc lát sau, Hoàng đế cùng Thái hậu, Hoàng hậu đều đến đây, ánh mắt Hoàng đế nhìn Kỷ Uyển mềm mại như nước, không để ý dầu mỡ kéo tay nàng: “Tay nghề Chiêu quý phi thật tốt, khiến cho trẫm cùng mẫu hậu chờ không kịp. Xem này, tất cả mọi người đều bị nàng thu hút rồi” Đương nhiên không thể để cho Hoàng đế, Thái hậu, Hoàng hậu ba người họ ngồi trên bãi cỏ được, cung nhân đã sớm tìm một chỗ mát mẻ sắp xếp bàn ghế.

Thái hậu cũng khen ngợi: “Mát mẻ hơn trong đình, Chiêu quý phi thật là tâm ý độc đáo” Nhưng ngày đó, Hoàng đế vẫn đi đến chỗ của Hoàng hậu.

  * Buổi tối Bích Đồng Thư viện gió mát rì rào, Kỷ Uyển bày một cái nồi đồng trên bàn chậm rãi ăn, Hòa Vọng Thư ở một bên hầu hạ.

Kỷ Uyển: “Mỗi lời nói và hành động của Thái hậu hôm nay đều giống như cực kỳ hài lòng với bổn cung, giống như phật A Di Đà hiền lành hòa ái. Nào biết được biết mặt mà không biết lòng, bổn cung đã đoán rất nhiều người, lại thật không nghĩ ra chính Thái hậu lại là người xuống tay với Dung phi” Hòa Vọng Thư trộn nước sốt cho nàng, loại công việc này hắn làm một hai lần, liền biết được khẩu vị mà Kỷ Uyển thích nhất là gì. Nói về hầu hạ Uyển Kỷ, toàn bộ cung nữ, thái giám cung Vĩnh Hòa cộng lại đều kém hơn hắn.

Hòa Vọng Thư: “Thái hậu muốn bỏ mẹ giữ lại con, bà ấy tuyệt đối không nghĩ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy” Chuyện này thật ra cũng đơn giản, có điều là Hoàng hậu không thể sinh con, cho nên Thái hậu mới động tay động chân, muốn bỏ mẹ giữ con, sau đó để đứa nhỏ nhận Hoàng hậu làm mẹ. Vị trí Dung phi khá cao, nhưng tuổi đã lớn, nữ nhân sinh con chính là dạo một vòng quỷ môn quan, cho dù chết cũng không trách được ai. Dung phi vốn là người được bà ấy ban cho Hoàng thượng, bên người có nhiều tai mắt của bà ấy, bí mật bỏ chút thuốc vào thuốc an thai nàng ta dùng là chuyện vô cùng dễ dàng.

Sau đó lúc sinh nở chính là lúc Dung phi mất mạng.

Thái hậu xưa nay đối đãi thân thiện với Dung phi, thường hay khen nàng ta, để nàng ta làm bạn, đến lúc đó cảm thán nàng ta vì sinh con nối dõi cho Hoàng đế mà mất mạng, thuận thế để Hoàng hậu nuôi đứa nhỏ này, tự nhiên cũng không có gì quá đáng. Không ngờ chuyện này lại bị Dung phi biết được, để cho nàng ta tự mình động thủ vào khối thịt trong bụng, cầu một con đường sống.

Việc này dính líu rất nhiều người, vô cùng phức tạp, Kỷ Uyển có thể thoát thân cũng không muốn tham gia nhiều.

Chỗ Thái hậu không cần phải nói, lão nhân gia này tâm tư âm trầm, thủ đoạn độc ác quả thực làm cho người ta sợ hãi, cũng thấy được với dục vọng khống chế mãnh liệt của bà ấy, chỉ sợ Hoàng đế muốn thu hồi quyền hành không dễ dàng như vậy.

Kỷ Uyển: “Sau này đề phòng Dung quý nhân nhiều hơn” Lúc trước nguyên chủ sinh ra tiểu tử mập mạp, đột nhiên đồng ý cho nàng thân thể này, có lẽ cũng không phải vì muốn cho, mà là không thể không cho. Người ích kỷ lãnh tình như vậy, còn có tình mẫu tử. Dung quý nhân này có thể quyết đoán như bỏ đi đứa trẻ đã sáu tháng, còn nhân cơ hội này đánh nàng một cái. Thật là không còn tình người.

Hòa Vọng Thư: “... Vậy Thái hậu bên đó?”

Kỷ Uyển cười rộ lên: “Việc này vừa xảy ra, chỉ cần một ngày Hoàng hậu không có con, các phi tần có mắt trong hậu cung tất nhiên đều run rẩy, bất an. Con nối dõi của bệ hạ vốn không nhiều, cứ như vậy, nàng ta tất nhiên cũng sẽ ra tay” Cung Vĩnh Hòa chỉ cần bảo vệ nghiêm ngặt trên dưới, bảo vệ tốt bản thân, không tham gia vào là tốt rồi.

Kỷ Uyển vì duy trì vóc người, không ăn quá nhiều, sau khi lau sạch miệng, đột nhiên hỏi: “Nghe nói gần đây ngươi rất thân thiết với một cung nữ bên cạnh Bạch Thường! Ta nhớ cung nữ này... Tên là Địch Thu, phải không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.