Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 68: Quý Phi × Thái Giám (6)




Bạch Thường rơi xuống nước.

Ngày đó Kỷ Uyển bất ngờ nhắc tới Địch Thu, vẻ mặt Hòa Vọng Thư vẫn thản nhiên, chỉ nói đó là một người đồng hương, cho nên chiếu cố nhiều hơn một chút.

Kỷ Uyển cũng không hỏi nữa, tình cảm của hai người không thể lộ ra, trừ phi nàng trực tiếp giết nữ chính---- nhưng hệ thống không cho phép, một khi nữ chính bị người ngoài như nàng giết chết, toàn bộ thế giới này đều sẽ sụp đổ. Rất nhiều người chấp hành nhiệm vụ đã dùng hết mọi biện pháp, nam chính và nữ chính vẫn sẽ yêu nhau. Giống như đẳng cấp nhiệm vụ của thế giới này rất cao, nguyên nhân lớn nhất cũng không phải thân phận nam chính hay nữ chính khó làm đến mức nào, mà là bởi vì nam chính cùng nữ chính có sự hấp dẫn khó hiểu, chỉ cần vừa gặp mặt, tình cảm đã lên men không ai ngăn cản được.

Đáng sợ hơn là mặc kệ Kỷ Uyển sắp xếp như thế nào, quỹ đạo cốt truyện cũng sẽ khiến nam nữ chính gặp nhau, đây là chuyện không có cách nào khống chế. So sánh với thế giới tinh tế, thế giới này coi như là nghỉ dưỡng, dù sao nữ chính cũng chỉ có tình cảm với nam chính, đương nhiên tình cảm này là do A Hiên có tình cảm với em gái trước khi mất trí nhớ. Nhưng cũng may A Hiên mất trí nhớ, Kỷ Uyển lại có đủ thời gian cùng anh bồi dưỡng tình cảm.

Thế giới này ---- là một quý phi, làm thế nào để nuôi dưỡng tình cảm với thái giám? Hoặc định hình các giá trị cho Hòa Vọng Thư, nhưng giá trị của hắn đã là hệ thống, không thể thay đổi dễ dàng.

Quế Hoa cô cô: “Khi Bạch Thường khi rơi xuống nước mặc một bộ quần áo gấm sợi, loại sợi này gặp nước thì thấm, dính sát da người. Lúc ấy bệ hạ đang ở trong viện cùng Hoàng hậu nương nương, nghe thấy tiếng động liếc mắt nhìn qua, liền thấy Bạch Thường được cứu lên, nghe nói bệ hạ còn nhẹ giọng an ủi một phen. Không chỉ trách cứ cung nữ, thái giám hầu hạ Bạch Thường, còn theo nàng ấy trở về Ánh Thủy Lan Hương” Đến giờ vẫn chưa ra khỏi Ánh Thủy Lan Hương, tối nay có lẽ sẽ không ra ngoài. Bạch Thường trước khi đến cung Vĩnh Hòa, dáng vẻ thành thật nhu thuận, không nghĩ tới còn có thể làm ra một màn ướt thân, hấp dẫn bệ hạ như vậy.

Ở Viên Minh Viên rất tốt, không giống như ở Tử Cấm Thành quy củ nghiêm minh, phi tần cấp bậc thấp không cần gọi người đến tắm rửa sạch sẽ, sau đó được quấn lấy bế vào tẩm điện. Đương kim Hoàng thái hậu tuy rằng có dục vọng khống chế cực kỳ đáng sợ, nhưng cũng rất để ý thanh danh của mình, bình thường mặc kệ Hoàng đế sủng hạnh phi tần thế nào. Ở Viên Minh Viên, tự nhiên chiều theo sở thích của Hoàng đế, ngay cả lục đầu bài* cũng không cần lật, tùy bệ hạ nổi hứng.

*Lật thẻ bài để chọn phi tần phục vụ ban đêm Cho nên hàng năm khi đến Viên Minh Viên tránh nóng, chính là lúc để các phi tần dùng thủ đoạn.

Quế Hoa cô cô: “Nương nương, chúng ta cứ để mọi chuyện như vậy sao” Lúc này Kỷ Uyển đang thông suốt thoải mái, đôi mắt hạnh nheo lại, nghe vậy cũng chỉ mím môi cười cười: “Bệ hạ có ba ngàn mỹ nữ để lựa chọn, toàn bộ nữ tử trên thiên hạ đều là của người, ngày ngày gặp ta, cũng không còn cảm giác mới mẻ. Nếu bệ hạ không muốn đến chỗ ta, ta có thể làm gì bệ hạ?”

Ngày hôm sau Hòa Vọng Thư hầu hạ Kỷ Uyển thức dậy, mặc dù không đến phiên canh gác của hắn, nhưng hắn vẫn tự giác ngủ trên giường bên ngoài, chuẩn bị nghe Kỷ Uyển phân phó mọi lúc.

Kỷ Uyển mơ mơ màng màng uống một ngụm nước, đột nhiên nói: “Hòa Vọng Thư, ngươi có biết chải đầu không?”

Cho dù một yêu cầu nhỏ của chủ tử, hay là chỉ là một ý niệm trong đầu, Hòa Vọng Thư đều có thể thỏa mãn.“Nô tài có học qua một chút, nhưng đều là phong cách thông thường, nương nương muốn chải kiểu gì? Nếu quá phức tạp, phải để Quế Hoa cô cô ở một bên chỉ dạy mới được” Quế Hoa giả vờ mắng hắn: “Thật là vô lại, mượn lời nương nương để học tay nghề của ta! Nếu truyền lại toàn bộ tay nghề cho ngươi, giữ lại ta cũng không có tác dụng gì, nương nương còn không đuổi ta ra ngoài sao”(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Hai người kẻ xướng người họa, chọc cho Kỷ Uyển cười rộ lên: “Ai có thể đuổi cô cô ra ngoài, bổn cung là người đầu tiên phản đối” Công phu chải đầu của Hòa Vọng Thư cũng không bình thường như hắn khiêm tốn nói, vừa nhẹ nhàng vừa nhanh chóng, nói thật không kém Quế Hoa cô cô quanh năm chải đầu cho Kỷ Uyển là bao, khiến Quế Hoa cô cô chua xót trong nháy mắt, sau lưng nói với hắn: “Còn có công phu hầu hạ người khác nữa, còn có thứ gì mà ngươi không biết không” Hòa Vọng Thư cười khổ: “Quế Hoa cô cô đừng nói nữa, cho dù biết nhiều cũng chỉ là thái giám...”

Trong cung có rất nhiều cung nữ chán ghét thái giám, cũng có rất nhiều cung nữ đồng cảm với thái giám. Quế Hoa cô cô chính là loại người thứ hai, nghĩ đến Hòa Vọng Thư yếu thế, chút chua xót trong lòng nàng kia liền không hiểu tại sao đều tiêu tan.

Lúc này, Hoàng đế đã nửa tháng không đến Bích Đồng Thư viện.

  * Ngày hôm trước trời làm cho không khí nóng oi bức của Viên Minh Viên giảm xuống một chút. Hoàng hậu liền bảo nương nương các cung đến Dao Đài Bồng Đảo thỉnh an Hoàng thái hậu, khiến cho lão nhân gia vui vẻ.

Kỷ Uyển chỉ đến trễ hơn Hoàng hậu một bước, trong điện chính, Hoàng hậu đang kể lại với Thái hậu nương nương về hậu cung trong Tử Cấm Thành. Trước khi rời cung, vốn định là Hoàng hậu hoặc là Chiêu quý phi ở lại xử lý công việc của lục cung. Nhưng Thái hậu muốn mang theo Hoàng hậu làm bạn, Chiêu quý phi hàng năm đều đi theo Hoàng đế đến Viên Minh Viên tránh nóng, Hoàng đế cũng không muốn bỏ lại nàng, liền để lại Lệ phi, Ninh Tần, Khang Tần cùng nhau ở lại sự lý công việc của lục cung.

Dù sao tất cả phi tần mang thai hài tử đều cùng nhau đến Viên Minh Viên, công việc của lục cung đều có lệ thường, không thể xảy ra sai sót gì.

Lúc này Hoàng hậu nói Lệ phi lại sinh bệnh, thái y cũng nói chỉ có thể dưỡng, đổi nhiều đơn thuốc cũng không thấy hiệu quả.

Hoàng thái hậu lắc đầu: “Lệ phi là người không có phúc phận, không bằng Chiêu quý phi” Hoàng hậu: “Nghe nói Chiêu quý phi trước kia với Lệ phi tình như tỷ muội, sao bây giờ lại không lui tới nữa?”

Kỷ Uyển nhướng mày: “Hoàng hậu nương nương cũng nói là trước kia. Giống như Thái hậu nương nương nói, nàng ta không có phúc phận bằng thần thiếp, trong lòng hâm mộ thần thiếp... Tâm tư không tinh khiết thì lui tới thế nào đây?”

Hoàng hậu: “...”

Lời này làm sao nói được?!

Thái hậu: “Ngươi đúng là một người ngay thẳng” Chỉ sợ sau hôm nay, Chiêu quý phi không nể tình, nói lời kinh người sẽ truyền khắp tam cung lục viện.

Bởi vì là ở Viên Minh viên, cũng không hạn chế phi tần cấp thấp đến bái kiến Thái hậu, lục tục đến chừng ba mươi vị phi tần, mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Đặc biệt là lần này còn có chín vị phi tần mới đến Viên Minh Viên, đều là tươi non đến mức có thể bóp ra nước, một đám dung mạo cũng không kém.

Đúng như Kỷ Uyển biết, lần tuyển tú này không xem gia thế địa vị, dù sao Hoàng đế hiện giờ đã không còn là lúc mới đăng cơ, cần dựa vào hậu cung để kiểm tra tiền triều, cho nên chỉ lấy tiêu chuẩn tướng mạo xinh đẹp, lại có tài là được, tuyệt đối bỏ qua nữ tử có thân phận cao, cho nên cuối cùng chỉ lưu lại tú nữ có thân phận thấp.

Thân phận thấp cũng có chỗ tốt của nó, không phải nể mặt danh tiếng của quý nữ thế gia có thể thoải mái động tay động chân, chỉ cần là có thể lấy lòng nam nhân, chiêu trò gì cũng có thể làm ra.

Các phi tần lần lượt đến trước mặt Thái hậu chào hỏi, Hoàng hậu đột nhiên nói: “Sao không thấy Bạch Thường ở đây?”

Người bên cạnh Hoàng đế cũng nói không có Bạch Thường ở bên cạnh bệ hạ, ngay cả cung nữ hầu hạ ở Ánh Thủy Lan Hương cũng không biết nàng đi đâu. Hỏi đến bốn vị tiểu chủ khác đang ở Ánh Thủy Lan Hương, cũng đều nói sáng sớm đã không gặp nàng ta. Hoàng hậu lập tức hạ chỉ tìm kiếm, không nghĩ tới chỉ sau một khắc thái giám thủ lĩnh của cung Cảnh Nhân, Viên Kha, đã vội vàng chạy vào, lắp ba lắp bắp, còn nhìn Chiêu quý phi đang ngồi ngay ngắn vài lần.

Trong lòng Kỷ Uyển có dự cảm không tốt, nàng nháy mắt với Hòa Vọng Thư...

Hoàng hậu giận dữ: “Cẩu nô tài, ngươi có biết mình đang nói cái gì không, mẫu hậu đang ở chỗ này, có cái gì không thể nói với bổn cung, ngươi như vậy xem bổn cung là gì?”

Viên Kha sợ tới mức run lên, lời nói ra liền rõ ràng: “Nô tài trên đường đi tìm Bạch Thường, đi ngang qua Bích Đồng Thư viện, nhìn thấy Uông đại giám đang canh giữ ở nơi lương đình giả sơn, cung nữ hầu hạ Bạch Thường ở một bên vui mừng. Nô tài tiến lên chờ hỏi, còn chưa kịp nói là Hoàng hậu nương nương hạ lệnh đến tìm Bạch Thường, đã bị Uông đại giám mời rời khỏi chỗ đó...”

Viên Kha nói mấy câu, cái gì cũng không nói, nhưng ý tứ trong đó đã nói nói ra tất cả.

Ban ngày ban mặt, Bạch Thường có cần vào ngự hoa viên mà không nói với ai khác ngoài thị nữ của mình không? Nếu chỉ là đi dạo, Uông đại giám nhìn thấy Viên Kha bên cạnh Hoàng hậu nương nương đến, lại có thái độ cứng rắn như vậy, ngay cả khách sáo cũng không nói một câu sao?

Trừ phi là sợ Viên Kha nhìn thấy gì đó?

Hoàng đế và Bạch Thường ở Bích Đồng Thư viện của Chiêu quý phi ban ngày ban mặt làm chuyện đó, đây là nơi Chiêu quý phi trước đây tự mình cân nhắc thiết kế, để Hoàng đế thư giãn dã ngoại. ...... Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ ~ đó chính là nơi ở của quý phi, ở nơi này làm bậy, đem quý phi để vào đâu. Quả thực là mất hết mặt mũi, cả đời bị người ta chỉ trỏ, cười nhạt sau lưng.

Hoàng thái hậu ngồi ở trên cùng, nhìn thấy rõ ràng biểu tỉnh của tất cả phi tần phía dưới, khi bà ấy nhìn thấy khóe miệng Hoàng hậu lơ đãng lộ một tia quỷ dị, gân xanh trên đầu liền nổ tung.

Chuyện đã đến nước này, bà ấy chỉ có thể mở miệng bảo vệ Hoàng đế, đem chuyện này nhàn nhạt cho qua. Chiêu quý phi đơn giản là chịu thiệt thòi một chút, để chúng phi cười một tiếng cũng qua... Đang đợi bà ấy nói chuyện, Chiêu quý phi đột nhiên đứng lên, trong mắt như có ngọn lửa đang cháy, chỉ vào một cột trụ lớn trong điện nói: “Theo ý trong lời Viên công công, hôm nay thần thiếp có phải nên đụng đầu chết ở đây hay không!”

Lần này, sau khi Kỷ Uyển đứng lên... Biểu tình vui sướng khi người gặp họa của các phi tần đều ngưng trọng lại, thanh âm xì xào thì thầm biến mất.

Thấy mọi người trong lúc nhất thời đều nói không nên lời, Kỷ Uyển bi ai: “Từ khi A Uyển con gái Kỷ gia vào cung tới nay, nghiêm khắc kỷ luật bản thân, lấy lo lắng hoàng thất làm trọng, lấy niềm vui hoàng thất làm niềm vui, hiếu kính trưởng bối, thai nghén nhi tử, tự nhận là tìm không có khuyết điểm gì. A Uyển có văn nhân khí tiết, có thể chịu khổ, nhưng không thể chịu nhục làm ô nhục cha mẹ bên trên, làm cho con ta xấu hổ. Hôm nay A Uyển Kỷ gia tự sát, đáng thương cho A Uyển phải xuống hoàng tuyền chứng minh sự trong sạch... Viên công công, ngươi nói vậy! Ý ngươi là sao?”

Viên công công: “...”

Quỳ xuống!

Lúc này hắn ta có thể nói gì đây?

Hòa Vọng Thư cũng không nghĩ tới chủ tử mình hầu hạ sẽ trực tiếp đem chuyện này la lên, quả thật hắn luôn đoán không được những việc làm của nàng. Nhưng nàng làm như vậy, hắn lại lập tức cảm nhận được muôn vàn chỗ tốt.

Hòa Vọng Thư liên tục lăn lộn chạy ra ngoài, vừa chạy vừa lớn tiếng la hét: “Người đâu ... đến đây, đến đây! Quý phi nương nương muốn tự tử, Quý phi nương nương bị bức chết... Người đâu! Mau đến đây! Thưa bệ hạ!”

Mọi người trong hậu cung: “...”

Chờ đã, chuyện gì đã xảy ra trong vài giây vừa rồi vậy chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.