Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 69: Quý Phi × Thái Giám (7)




Thấy sắp lớn chuyện, Hoàng đế vội vàng ngự giá, quả nhiên Bạch Thường cũng theo bên cạnh. Hắn sải bước vào trong điện, liền nhìn thấy Kỷ Uyển như hạc đứng trong bầy gà, ngay cả lưng cũng có độ cong sắc bén.

Hôm nay trong người Chiêu quý phi như có một ngọn lửa tức giận mãnh liệt đến chói mắt, phảng phất có thể đốt cháy toàn bộ Viên Minh Viên, một ngọn lửa bao quanh người nàng, làm cho nàng giống như một thanh kiếm sắc bén, có thể không sợ hãi. Nhưng nghịch lý thay, nàng lại ngửa cổ lên để lộ cho bệ hạ thấy yết hầu mềm mại nhất trên người, vừa cứng nhắc lại vừa đáng thương.

Chỉ là một cái nhìn nhau, ai cũng không nói lời nào, Hoàng đế nhìn lại Bạch Thường đột nhiên cảm thấy vô vị. Giống như một cuốn sách ban đầu cảm thấy tươi sáng, càng đọc càng cảm thấy chỉ là một thứ mới lạ, sau khi đọc xong có thể vứt bỏ sang một bên, bởi vì cuốn sách này chỉ có như vậy.

Ngay cả Thái hậu cũng không ngờ, Hoàng đế vừa nhìn thấy Chiêu quý phi, cả người giống như bị câu hồn, nhìn chằm chằm nàng.

Uông Cẩn vẫy tay, có một tiểu thái giám ở bên tai hắn thì thầm vài câu.

Lần này, Kỷ Uyển nhìn thấy Hòa Vọng Thư rất thành thật, không gào thét, cũng không la hét. Ánh mắt nàng hơi nheo lại, tiến lên từng bước từng bước, từng giọt nước mắt theo hốc mắt rơi xuống, nàng dịu dàng bái xuống: “Bệ hạ, thần thiếp thiếu chút nữa đã không thể sống” Trái tim Hoàng đế chấn động một chút, không có bất kỳ do dự nào, cho dù tình huống trước mắt rõ ràng không đúng, cũng bày ra một phong thái đế vương sắc lệnh trí tôn. Hắn cũng không nghe Uông Cẩn hồi bẩm mà trước tiên đỡ Kỷ Uyển dậy.

--- ‘Trẫm không nghe, trẫm mặc kệ, lúc này Chiêu quý phi là quan trọng nhất’ Động tác của Uông Cẩn dừng một chút, mồ hôi lạnh trên trán toát ra... Không thể không lui ra sau lưng Hoàng đế.

Hoàng đế đau lòng ôm nàng: “Xảy ra chuyện gì?”

Hắn nhìn về phía Hoàng hậu--- Hoàng đế cùng phi tần khác ở chỗ Chiêu quý phi làm loạn trước mắt bao người, Chiêu quý phi không tránh được bị người khác cười nhạo, không chịu nổi nhục nhã muốn tìm cái chết. Nhưng nói thế nào đây, Hoàng hậu cũng là con gái nhà quý tộc được nuôi dạy cẩn thận, sao lại có thể nói ra những lời bậy bạ như vậy. Nếu nói ra, Hoàng đế nhất định sẽ giận chó đánh mèo với nàng, khiến nàng trở thành trò cười lớn nhất hôm nay.

Hoàng hậu không nói gì, chúng phi tần cũng không dám nói chuyện, Hoàng thái hậu càng không thể nói.

Hoàng hậu cũng không cảm thấy Kỷ Uyển sẽ nói, lời này nói ra sẽ không thu lại được. Nhiều người như vậy, chỉ cần Chiêu quý phi vừa nói ra những lời đó, tất nhiên cả đời này sẽ bị Hoàng đế chán ghét. Đây cũng là nguyên nhân mà Hoàng hậu dám dùng loại kế sách này, làm tốt có thể hủy hoại Chiêu quý phi.

Nhưng nàng ta tuyệt đối không ngờ, Chiêu quý phi cũng có chút thâm sâu...

Kỷ Uyển nhẹ nhàng đẩy Hoàng đế ra một chút, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh: “Nếu không ai chịu nói, vậy thần thiếp sẽ nói!

Viên công công bên cạnh Hoàng hậu đi tìm Bạch thường, trở về bẩm báo, trong lời nói có nghĩa là bệ hạ nằm với Bạch Thường ở tiểu đình trong Bích Đồng Thư viện của thiếp ban ngày ban mặt...”

Trong ánh mắt khiếp sợ của Hoàng đế, tâm tình Kỷ Uyển cũng kích động: “Nhưng bệ hạ từ nhỏ đã đọc sách thánh hiền, trong lòng tự có lễ độ, làm sao có thể làm chuyện như vậy?”

Hoàng hậu tuyệt đối không ngờ Chiêu quý phi sẽ nói ra những lời như vậy---- cái gì mà bệ hạ làm sao có thể làm chuyện như vậy? Không phải rõ ràng Hoàng đế đã làm rồi sao?

Làm sao để chứng minh Hoàng đế đã làm điều đó? Có ai thấy không? Đương sự Bạch Thường có thể mở miệng khẳng định sao?

Trong lòng Hoàng hậu giờ phút này đã có dự cảm không lành, nàng ta hốt hoảng hốt há miệng muốn ngăn cản lời Chiêu quý phi nói, nhưng nàng ta không biết làm sao, lúc này, ngay cả Hoàng thái hậu cũng không có cách nào khiến Chiêu quý phi câm miệng.

Chuyện này liên quan đến danh tiếng của một vị vua cả một quốc gia.“Chuyện này nhất định là hiểu lầm, những lời đồn nếu truyền ra ngoài sẽ trở thành sự thật. Không chỉ bệ hạ mất hết mặt mũi, còn liên lụy đến thần thiếp, cũng làm nhục thể diện của đại hoàng tử. Không ai làm chủ cho thần thiếp, thần thiếp cũng chỉ có thể lấy cái chết làm chứng cho sự trong sạch của bệ hạ, làm con hiếu, để lại hai phần thể diện vì cả nhà Kỷ gia”(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T)“Ái phi nói rất hay, làm đúng! Trẫm rất cảm kích nàng” Sắc mặt Hoàng đế âm trầm, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hoàng hậu, gằn từng chữ hỏi: “Nếu không phải hôm nay Chiêu quý phi kiên cường, không cho phép nửa điểm sai, nếu không chờ trẫm biết chuyện đã không còn cách nào vãn hồi, vậy oan uổng không rõ này có phải trẫm phải cõng cả đời hay không?

Không may còn bị viết lại trong lịch sử”“Hoàng hậu, nàng nghĩ thế nào?”

Hoàng đế không tin, một nô lệ lại có thể làm loại chuyện này, Sau lưng không có ai sai khiến lại dám nói những lời như vậy, cho hắn một ngàn lá gan hắn ta cũng không dám, có Thái hậu ở đây, ai có thể sai khiến người của Hoàng hậu? Cái gì mà chúng phi đến thăm Thái hậu, cái gì mà tìm Bạch Thường... Đều đã được sắp xếp từ trước, có lẽ ngay cả Bạch Thường dịu dàng bên cạnh này cũng đã được sắp xếp ổn thỏa, chỉ chờ hắn sa lưới.

Hoàng đế không thể tin chuyện oan uổng như vậy chỉ là vì làm Chiêu quý phi mất mặt, hắn cảm thấy đây chính là ý của Thái hậu, muốn hướng mũi sào về phía hắn.

Nội tâm Hoàng đế lúc này vô cùng phức tạp, thậm chí có chút không dám tin... Thái hậu mệt mỏi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thở dài nói:“Chuyện này là lỗi của Hoàng hậu, nàng quản người không nghiêm, để cho nô tài này ăn nói lung tung. Cũng có lỗi của mẫu hậu, mẫu thân già rồi nên hồ đồ” Lời này của Thái hậu liền dọa mọi người, bà ấy nói nghiêm trọng như vậy chỉ là vì để lại một chút thể diện cho Hoàng hậu, đồng đội não heo, nhưng bà ấy có thể làm sao bây giờ? Hoàng đế thu lại cơn giận, cung kính khuyên Thái hậu, trong lúc nhất thời không khí cuối cùng cũng hòa hoãn lại.“Thận Hành Ti bắt toàn bộ cung nhân trong cung Cảnh Nhân lại, nghiêm khắc thẩm vấn, về phần thái giám đứng đầu Viên Kha của cung Cảnh Nhân, loạn ngôn nói chuyện không kiêng dè, đánh chết tại chỗ” Hoàng hậu im lặng.“Hạ nhân hầu hạ bên cạnh Bạch Thường không làm tốt, khiến chủ tử bị thương, cũng kéo ra ngoài đánh hai mươi đại bản” Hoàng đế nhẹ nhàng nói một câu, giải thích nguyên nhân hậu quả, sau đó ánh mắt chuyển hướng về phía Hoàng hậu, âm thanh nhàn nhạt: “Hoàng hậu quản không nghiêm, không thể làm gương cho lục cung, thỉnh mẫu hậu giáo huấn nàng” Lời này quá nặng, biểu tình Hoàng hậu đờ đẫn, cả người ngã xuống ghế.

Hoàng đế cố ý ban thưởng cho Kỷ Uyển, nhưng Kỷ Uyển lại nhẹ nhàng kéo tay áo ngăn lại. Chỉ thấy Chiêu quý phi vừa mới kiêu ngạo ương ngạnh, bây giờ lại quỳ xuống trước mặt Thái hậu.“...... Thần thiếp phạm thượng, lời nói đắt tội đến Thái hậu, mặc dù bất đắc dĩ, nhưng cũng có sai sót. Tự thỉnh hồi cung đóng cửa suy nghĩ nửa năm, niệm kinh cầu phúc, thỉnh Thái hậu nương nương ân chuẩn” Thái hậu: “Bổn cung phê chuẩn” Sự tình đã xong, Hoàng đế tự mình đưa Kỷ Uyển hồi cung, uống canh Kỷ Uyển chuẩn bị, hắn cười khổ: “Có trẫm ở đây, sao không thể làm chủ cho nàng, vì sao Uyển Nhi lại tự nhận lỗi như vậy?”

Kỷ Uyển: “Nếu hôm nay thần thiếp đập đầu vào cột mọi chuyện đã kết thúc ổn thỏa, nhưng vì bệ hạ kịp thời chạy tới, thiếp phải tiếp tục sống sót vì bệ hạ, vì suy nghĩ cho đại hoàng tử. Hôm nay thần thiếp đắc tội Thái hậu, nếu vẫn ở cùng Thái hậu như vậy, sẽ khiến bệ hạ cả ngày khổ não vì kẹp giữa thiếp và Thái hậu. Không bằng thần thiếp đi xa một chút, chờ Thái hậu nguôi giận là tốt rồi” Hoàng đế lúc này đây đã ngây ngẩn cả người, vẻ mặt dịu dàng.

Sau khi uống canh xong, rõ ràng trời đã tối, nhưng không ở lại.

Kỷ Uyển cũng sớm đoán được Hoàng thượng sẽ không ở lại, bởi vì cho dù là Hoàng đế, cũng có sự xấu hổ---- đối mặt với một nữ tử quý tộc nội tâm không tỳ vết như nàng, tin hắn vì hắn như thế, mà đầu óc hắn lại nóng vội làm chuyện có lỗi, thậm chí làm nhục nàng, làm sao còn mặt mũi ở lại.

Thái giám bên cạnh Hoàng hậu nhất định không dám nói lung tung, Hoàng đế cùng Bạch Thường ở Bích Đồng Thư viện này nhất định là đã làm chuyện cẩu thả, Hoàng đế cũng là nam nhân, gặp phải nữ tử phóng khoáng như vậy, làm sao không muốn nếm thử.

Hắn là hoàng đế, nếm thử một chút thì có sao? Nhưng hắn không ngờ chuyện này lại bị Hoàng hậu lôi ra, hắn đương nhiên sẽ không cảm thấy đây là lỗi của mình, chỉ biết trách Hoàng hậu lợi dụng quyền thế, chỉ biết trách Bạch Thường câu dẫn hắn, hại hắn thiếu chút nữa thân bại danh liệt. Nếu lúc ấy Kỷ Uyển lúc không kịch liệt muốn tìm cái chết, lại kiên cường khẳng định nô tài kia cố ý nói lung tung, cho Hoàng đế cơ hội cãi lại ngay tại chỗ--- khẳng định mọi việc đúng như những gì hắn nói, ở Bích Đồng Thư viện tình cờ gặp Bạch Thường, phát hiện nàng ta bị thương, cho nên mới thương hoa tiếc ngọc.

Nếu không, nếu Kỷ Uyển ngoan ngoãn chấp nhận chuyện này, không chỉ sau này nàng không ngẩng đầu lên được, hắn cũng bị ảnh hưởng? Thiên hạ không có tường không thông gió, chuyện này cứ vậy mà truyền ra ngoài. Đến lúc đó lại nói không có gì cả, làm sao bịt miệng bọn họ được đây.

Người đa tình, cũng là người vô tình, luôn miệng nói yêu nàng, lại tham hoa luyến sắc mà không nghĩ tới nàng chút nào. May mắn trong lòng nguyên chủ đều hiểu rõ, không thật sự yêu hắn, Kỷ Uyển càng sẽ không yêu hắn.

Chẳng qua là nàng cần thứ mà Hoàng thượng có, cho nên trao đổi tương đương mà thôi.

  *“Vào đây!”

Cho dù Kỷ Uyển không gọi tên, Hòa Vọng Thư cũng biết chính là gọi hắn, Quế Hoa cô cô mang theo hai tiểu cung nữ ra ngoài, không phát ra một chút thanh âm nào.

Hòa Vọng Thư bước vào gian trong vài bước, “phụp” một cái liền quỳ xuống.

Kỷ Uyển có thể nhìn xuyên qua màn trướng, nương theo ánh nến u ám bên ngoài nhìn rõ tất cả biểu tình của Hòa Vọng Thư, mà hắn lại không nhìn thấy nàng. Địa vị bất bình đẳng làm cho nàng có ưu thế áp đảo, cũng sẽ gây áp lực tâm lý cho Hòa Vọng Thư thân phận thấp kém.

Kỷ Uyển quả thật thấy nỗi bất an trên mặt hắn, nếu quỳ ở chỗ này là Hòa Vọng Thư mười năm sau, nàng tuyệt đối không thể nhìn thấy sự bảo vệ vụng về như vậy, cũng không nhìn thấy mưu mô thô ráp như vậy.“Chọn Bạch Thường đến Viên Minh Viên, vì cung nữ đồng hương của ngươi đến vậy sao?”

Hòa Vọng Thư: “Nương nương...”

Kỷ Uyển: “Bổn cung đang cho ngươi cơ hội, nếu ngươi thông minh thì nên nói thật” Hòa Vọng Thư dập đầu trên mặt đất: 'bang bang bang bang'.“Nương nương minh giám, nô tài tuyệt đối không có một sao nửa điểm gì vì đồng hương. Nương nương là cha mẹ tái sinh của nô tài, nô tài làm việc chỉ lấy nương nương làm trọng, làm sao có thể công tư không phân minh.“Ồ” Một chữ lạnh lùng nhàn nhạt sau màn trướng, lưng Hòa Vọng Thư đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm.“Hôm nay bệ hạ đến Dao Đài Bồng Đảo, tình thế nguy cấp, vì sao ngươi chỉ nhìn tiểu cung nữ phía sau Bạch Thường, ngay cả một câu cũng không nói cho bổn cung?”

Kỷ Uyển tinh tế quan sát biểu cảm của hắn, phát hiện hắn che giấu rất tốt, không lộ ra chút manh mối nào, biểu cảm dường như rất kỳ quái không hiểu vì sao nàng nói như vậy, khiến nàng khó tránh khỏi cảm thán---- Hòa Vọng Thư trời sinh đã hợp với cung đình.“Hòa Vọng Thư, giờ phút này ngươi nói cái gì cũng vô dụng. Bổn cung mặc kệ trong lòng ngươi có bao nhiêu oan khuất. Tóm lại, hôm nay bổn cung không nghe được điều mình muốn nghe, nên sẽ không có ý định dùng ngươi” Nàng nhẹ nhàng cười rộ lên---- “Bổn cung có thể nâng ngươi cao bao nhiêu, cũng có thể làm cho ngươi ngã đau đớn bấy nhiêu, không bằng ngươi cứ thử xem?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.