Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 72: Quý Phi × Thái Giám (10)




Cái nóng đã dịu bớt, hôm nay Hoàng thái hậu có hứng muốn bày một bữa tiệc ngắm hoa, bà ấy mời các phi tần đến ngắm nhìn cảnh đẹp trăm hoa đua nở cùng mình. Ngoài đời có lời đồn đại về Hoàng thái hậu, xưa nay bà ấy không thích quản chuyện hậu cung của Hoàng đế, đó chính là sự tôn trọng của Hoàng thái hậu dành cho Hoàng thượng, bà ấy không quan tâm Hoàng đế sủng ái cô nương nào, nhưng thực tế lại biết tất cả mọi chuyện của các phi tần, bất kể là xuất thân hay tính cách, bà ấy đều nắm trong lòng bàn tay.

Hoàng đế cũng biết điều này, bởi vì chuyện với Bạch Thường lần trước, đã nổi lên nghi ngờ, cũng hoàn toàn chết tâm với Hoàng thái hậu, hội ngắm hoa lần này, hắn vốn không muốn đi. Nhưng khi nghe nói Chiêu quý phi sẽ đưa hoa do tự mình chăm sóc đến góp vui, Hoàng đế mới có tâm tư muốn đến nhìn một chút--- Coi như là nhìn hoa nhớ người.

Trước kia Chiêu quý phi ở bên cạnh, dường như cũng không có gì đặc biệt, nhưng khi Chiêu quý phi không có ở đây, mọi chuyện đều không vừa lòng, thậm chí ngay cả người nói chuyện cũng không có. Chỉ có những lá thư gửi từ Tử Cấm Thành vào ngày rằm hàng tháng mới có chút an ủi.

Hoàng đế đã muốn khởi hành trở về Tử Cấm Thành từ sớm, chỉ là có hai phi tần sắp sinh con, không chịu được cực khổ, cho nên đành hoãn lại. Mấy ngày nay điều đáng mừng duy nhất chính là có một công chúa và một hoàng tử được sinh ra đời, một của Hải quý nhân trong cung Trọng Hoa sinh, một do Nhạc quý nhân của cung Trường Xuân sinh, con nối dõi của hắn cũng phong phú lên, ít nhất không bị người khác chỉ trích.

Hai vị quý nhân này được thái y chẩn mạch bình an, thái y nói đứa trẻ rất khỏe mạnh, đều có thể thuận lợi sinh ra, tâm tình Hoàng đế cũng tốt lên, cho nên ở Bách Hoa Yến lộ ra một khuôn mặt tươi cười khó có được.

Hoàng thái hậu cũng thở phào nhẹ nhõm, bà ấy hạ quyết tâm muốn tìm một đứa trẻ để Hoàng hậu nuôi dưỡng, nhưng chuyện này lại bị Hoàng đế xem nhẹ, bà ấy cũng không muốn quan hệ với Hoàng đế lại tiếp tục xấu đi, dù sao đây cũng là con trai duy nhất của bà ấy, hơn nữa, quan hệ tốt cũng dễ dàng làm việc.

Tất cả mọi người đều có tâm tư riêng, không có mấy người thật sự chân chính ngắm hoa.— “Cấp báo từ trong cung” Hòa Vọng Thư chạy vọt tới, hắn lảo đảo xông vào, nói Chiêu quý phi nương nương có việc rất gấp muốn truyền lời riêng với Hoàng thượng, Thái hậu và Hoàng hậu.

Tuy rằng trong lòng Hoàng thái hậu không thích Chiêu quý phi, nhưng bà ấy hiểu nàng rất rõ, biết nàng không phải là người tùy tiện. Căn bản là luôn mưu kế phối hợp với Hoàng đế chống lại bà ấy.“...... Sau khi kiểm tra Tề ma ma của cung Thái Tú, phát hiện đó đúng là Thi Dầu của Vu Tộc không thể sai được. Nương nương muốn phòng ngừa vạn nhất, trước tiên để bệ hạ sai người kiểm tra toàn cung, xem có vật gì khả nghi hay không. Mọi người trước hết vẫn nên ở lại Viên Minh Viên, tạm thời không nên trở về Tử Cấm Thành? Cũng không biết những thuật pháp này có thật sự quỷ dị như lời đồn hay không, cũng không biết có phải nhắm vào bệ hạ, mà lúc này người trở về sẽ khiến bệ hạ gặp rắc rối... Nương nương không muốn rút dây động rừng, nhưng lại nghĩ đến những thủ đoạn âm ngoan này, khó lòng phòng bị, không bằng dốc toàn lực diệt trừ. Hiện tại nương nương đã hạ chỉ, lấy lý do có thích khách, lục soát trên dưới toàn bộ Hoàng cung. Khẳng định là gây ra động tĩnh không nhỏ, lại chưa được bệ hạ đồng ý, hiện tại chỉ có thể để nô tài thay mặt nương nương thỉnh tội với bệ hạ. Nếu việc này qua đi bình an, nương nương sẽ tự mình thỉnh tội với bệ hạ, Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương”“Thỉnh tội gì, Uyển nhi thì có tội gì” Ban đầu Hoàng đế có chút sợ hãi, sau khi nghe được những lời cuối cùng của Hòa Vọng Thư, hốc mắt liền đỏ lên: “Quý phi lo lắng cho an nguy của trẫm! Nàng làm là vì trẫm. Uông Cẩn... Lập tức điều tra trên dưới Viên Minh Viên. Một ngày sau, khởi hành trở về Tử Cấm Thành”(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Hoàng hậu: “Thưa bệ hạ, không được... Sự an toàn của bệ hạ là quan trọng nhất!”

Ngay cả Hòa Vọng Thư cũng không ngờ Hoàng đế lại lập tức hạ chỉ trở về Tử Cấm Thành như vậy. Hắn còn tưởng vị đế vương này muốn Chiêu quý phi đứng ra, dù sao Chiêu quý phi xử lý việc này cũng thỏa đáng, không đến mức khiến Hoàng đế phải lo lắng. Vả lại trong lời nói của Chiêu quý phi có để lại đường lui cho vị đế vương này, Hoàng đế có lý do gì lại muốn hồi cung ngay lúc này đây!

Hoàng thái hậu: “Con à!”

Hoàng đế giữ chặt tay mẫu thân, dịu dàng nói: “Mẫu hậu, ta là cửu ngũ chí tôn, sao ta có thể e ngại Vu Cổ được chứ!”

Hoàng đế được sinh ra từ trong bụng của bà ấy, làm sao bà có thể không nhìn ra trong mắt Hoàng đế đang cất giấu sự sợ hãi chứ? Không chỉ mỗi Hoàng đế sợ, mà ngay cả bà ấy, người lúc trước tận mắt chứng kiến tiên đế chết bất đắc kỳ tử mà cũng phải sợ run, Vu Cổ thần bí khó lường, giết người từ cách xa ngàn dặm.

Thứ khiến tiên đế chết vội vàng không biết nguyên nhân, chết thảm như vậy sao người ta không sợ hãi được chứ.

Nước mắt Hòa Vọng Thư chảy ròng ròng, hắn quỳ xuống không ngừng dập đầu:“Thỉnh bệ hạ nhất định phải đợi ba ngày sau, chớ phụ tâm ý của nương nương. Chỉ cầu bệ hạ cùng Thái hậu nương nương phái thêm vài nhân thủ cho nương nương chúng nô tài là được rồi... Nương nương nói, bệ hạ bảo vệ nương nương đã nhiều năm, lúc này chính là thời điểm nương nương bảo vệ trước mặt bệ hạ” Nước mắt của Hoàng đế thấm ướt vạt áo! Đường đường là nam tử hán đại trượng phu, vậy mà lại rơi nước mắt trước mặt mẫu thân và thê tử.

Lúc này Hòa Vọng Thư đã hiểu, Chiêu quý phi nương nương đã tính trước mọi chuyện! Tương lai có một ngày nàng sẽ già đi, dung nhan không còn, chắc chắn sẽ thất sủng, nhưng vị Hoàng đế này sẽ không bao giờ quên tình nghĩa của Chiêu quý phi ngày hôm nay.

Chờ Hoàng đế cùng Thái hậu bình tĩnh lại, phái người thân cận hồi cung dò xét. Khi đó, bọn họ sẽ phát hiện tình hình trong cung so với bọn họ tưởng tượng còn đáng sợ hơn nhiều, thứ Chiêu quý phi phải đối mặt, còn gian khổ hơn họ nhiều.

Ngay cả Hoàng thái hậu cũng phải nể tình ơn nghĩa mà Chiêu quý phi làm hôm nay.

  * Trong cung Vĩnh Hòa, từng nhóm người ra ra vào vào, Lệ phi, Khang Tần, Ninh Tần trong cung hiện giờ đều bị Chiêu quý phi giam giữ ở phó điện, không cho phép tiếp xúc với bên ngoài.

Lúc này, Kỷ Uyển căn bản không có tâm tình quan tâm đến tình hình ở Viên Minh Viên, cho dù biết Hòa Vọng Thư lại dùng mưu kế cũng không có tâm trạng nghe phản ứng của Hoàng đế và Thái hậu, đây không phải thứ quan trọng lúc này.

Nàng để Hòa Vọng Thư đi, không phải là để gây ấn tượng gì, mà là vì bảo đảm an toàn cho hắn.

Nếu nhiệm vụ lần này thất bại vì lý do này, có thể nàng sẽ chết.

Trong nguyên tác không đề cập đến Vu Cổ, có lẽ là vì lúc ấy thân phận nữ chính Địch Thu thấp bé, căn bản không liên quan đến độ cao này, cho nên nguyên tác không có nhắc đến sự kiện này. Nếu vậy, đây chính là thế lực đã ẩn nấp mười năm, cho đến khi toàn bộ câu chuyện kết thúc, cũng không lộ ra chút manh mối gì.

Kỷ Uyển nghiêng về phía trường hợp thứ hai hơn.

Thuật hạ cổ của thế lực này cũng không cao minh gì, thậm chí có rất nhiều phương pháp bị sai, nhưng đối với người bình thường mà nói cũng đã đủ quỷ dị rồi. Kỷ Uyển tập trung suy nghĩ, trước tiên bắt đầu từ khi thẩm vấn Kiều Thường, lúc Kiều thị bị mang đến đã hơi điên khùng, ánh mắt nàng ta nhìn về phía Kỷ Uyển âm độc, cười quỷ dị ....“Kỷ Uyển, ta chúc ngươi chết không dễ dàng!”

Kỷ Uyển lạnh lùng nhìn nàng ta: “Đúng là điên rồi, quả nhiên ngay cả tính mạng toàn gia tộc, ngươi cũng không màn đến”“Tất cả đều là lỗi của ngươi... Đều là do ngươi...”

Móng tay thật dài của nàng ta không ngừng cào lên mặt đất, bởi vì nàng ta không trang điểm, gương mặt trắng bệch, trên nền trắng có những vệt xanh lục, sắc khí đen kịt và bẩn thỉu mà chỉ những người bệnh nặng sắp chết mới có.

Kỷ Uyển có thể khẳng định, nàng ta chính là Vu bà, có phải phù thủy hay không, từ tướng mạo ít nhiều có thể nhìn ra Khi Kỷ Uyển làm đế, tự mình mang binh đánh giặc, đã nếm qua Xà Cổ của Tiết Ny, trên đường trở về, đi ngang qua vùng ven Miêu Cương, cứu một bà lão người Miêu hiểu rõ về loại độc này. Sau này, Kỷ Uyển trở thành Vu tộc, là tổ tiên đã sử dụng thứ độc này, bây giờ Kỷ Uyển đã thay đổi cơ thể, linh hồn vẫn như cũ.

Mà cổ này của nàng vốn cũng không có nhiều linh nghiệm, nếu không nàng cần gì phải làm phi, cùng lắm là muốn mượn vật vào cửa hạ cổ cho Hoàng đế. Muốn nói cổ linh nghiệm, trực tiếp hạ một câu chú với  hoàng đế một câu không phải là xong việc rồi sao.

Kỷ Uyển: “Che miệng nàng ta lại, lấy danh nghĩa của ta đi mời thống lĩnh cấm vệ quân, nói hắn phái binh lính vây quanh Kiều phủ, điều tra kỹ lưỡng lai lịch của Kiều Thường” Ba vị còn lại trong phó điện đều bị Kiều Thường dọa sợ hồn phi phách lạc, Khang phi bị ánh mắt nham hiểm của nàng ta dọa ngất, nhìn sắc mặt hiện tại của Kiều Thường, ai cũng biết nàng ta không bình thường.

Kỷ Uyển: “Đi mời thái y... Cô cô và Bách Hợp, các ngươi cũng không nên vào, đi mời thái y đi” Cổ này khó hiểu không thể khinh thường, cung Vĩnh Hòa đã bị nhắm vào.

Kết quả thái y còn chưa vào điện sắc mặt đã tái mét, miệng lưỡi lở loét, ngã xuống trước cửa cung Vĩnh Hòa. Lần này, lời đồn đãi rốt cuộc đã thành sự thật, chuyện Vu Cổ truyền khắp cung đình, rất nhiều triều thần cũng biết được chuyện này, ai nấy đều gặp nguy hiểm.

Dưới tình huống như vậy, Chiêu quý phi tọa trấn ở cung đình, đối mặt với từng sự kiện tử vong quỷ dị ly kỳ, lại không chút sợ hãi. Trong cung Vĩnh Hòa, mỗi ngày đều có người xảy ra chuyện.

Ban đêm có cung nhân điên khùng chạy vào tẩm cung Chiêu quý phi, mặc dù đã bị bắt, nhưng đêm nào cũng náo loạn như vậy, ngay cả ngủ Chiêu quý phi cũng ngủ không yên.

Nhưng ngày hôm sau, Chiêu quý phi lại vinh quang tỏa sáng, giống như một cây định hải thần châm, ngồi vững trên chính điện cung Vĩnh Hòa, mệnh lệnh mạnh mẽ truyền xuống, làm nghiêm trọng như thế, mọi người trong cung tuy đều biết đang xảy ra chuyện gì, cũng tận mắt thấy chuyện quỷ dị phát sinh, nhưng lòng người lại dần dần ổn định lại.

Nhưng cứ như vậy, Chiêu quý phi cũng không duy trì được.

Ngày thứ ba, mọi thứ đã thay đổi. Một Thiên sư tóc bạc cầm cây phất trần đến trước cửa Tể tướng đương triều, nói trong Tử Cấm Thành khí đen ngút trời, sư tôn thấy tình thế tối tăm, đặc biệt phái hắn đến trợ giúp một tay.

Tướng mạo Thiên sư này khiến người ta tin phục, Thừa tướng liền dẫn hắn vào cung, không nghĩ tới hắn vừa vào cung lại có thể nói ra tất cả chuyện quỷ dị phát sinh trong cung trước mặt Chiêu quý phi, không hề thiếu một chuyện.

Những thứ này đều là bí mật cung đình, ngoại trừ Chiêu quý phi và thống lĩnh toàn cục biết, còn lại không ai biết gì.

Vị Thiên sư này cũng không khoe khoang, sai người lấy máu chó mực đút cho Kiều Thường uống, nửa ngày sau thấy thường Kiều Thường nôn ra một con cóc màu xám xanh, rồi ngất đi.

Một lát sau, ở một chỗ bí mật bên ngoài tẩm cung, cho người ta đào bới xương ngón tay người chết.

Sau đó đi khắp các cung điện đều ít nhiều có phát hiện. Cuối cùng, còn tìm được từ trong cung Trọng Hoa của Lệ phi một con búp bê Vu tộc viết tên của Kỷ Uyển, mặc dù Thiên sư không có hành động kỳ dị nào như bay lên trời hay độn thổ, hắn chỉ vẽ một trận pháp sau mỗi cung điện, sau đó thì thầm vài câu với Chiêu quý phi, liền có thể tìm ra nơi cất giấu đồ bẩn, có thể thấy được bản lĩnh không tầm thường.“…Sư phụ ta tính toán mười năm đại họa, đến lúc đó hoàng thất không còn, thiên hạ điêu tàn, không ngờ quẻ này lại là Vu Cổ này, ta nghĩ ma thuật được ẩn giấu này, là để đối phó chân long thiên tử, cần được liên kết từng người một, vì vậy để đảm bảo an toàn, phải mất mười năm mới bắt đầu xảy ra, đến lúc đó một khi nó được khơi dậy, ngay cả ông trời cũng không thể làm gì được, không ngờ hôm nay vừa bắt quẻ, hình tượng của quẻ lại thay đổi chóng mặt, mờ mịt lại không có dấu hiệu giảm xuống, tất cả là do Vu Cổ bí mật đã bị phát hiện sớm, lại thay đổi huyết mạch, ta còn kinh ngạc, không ngờ nguyên nhân là bởi vì Chiêu quý phi” Thiên sư thản nhiên nói với Chiêu quý phi: “Chiêu quý phi nương nương là người tốt mười đời, phúc khí vạn phần, ân đức của Chiêu quý phi có thể truyền đến trăm đời, hiện tại đã gia nhập hoàng thất, tự nhiên có thể bảo vệ long khí của Hoàng đế…”

Những lời này Thiên sư chỉ nói ngẫu nhiên, âm thanh cũng rất nhỏ. Nhưng không có ý không cho người khác biết, hiện trường có không biết bao nhiêu người, so với lỗ tai Kỷ Uyển còn thính hơn nhiều... Trong một lúc, sắc mặt của những người xung quanh đều biến đổi.

  * Trong cung Vĩnh Hòa---“Ngươi làm việc cũng không tệ” Thiên sư cầm phất trần quỳ gối bên cạnh Chiêu quý phi nương nương, lúc này biểu cảm của hắn không còn chút gì là phong thái tiên đạo, ôm phất trần cười ha hả.

Kỷ Uyển: “... Nói nhiều quá đó” Thiên sư: “Tuy rằng tiểu nhân không học vô thuật, nhưng tổ tiên có nghiên cứu không ít về phương diện vô thuật, nhưng cũng chỉ là nói thật mà thôi, nương nương đúng là người thâm hậu!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.