Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 74: Quý Phi × Thái Giám (12)




Lúc Kỷ Uyển đến, Uông Cẩn vừa từ trong phòng đi ra, nhìn thấy nàng liền cung kính hành lễ: “Nô tài bái kiến Chiêu quý phi nương nương, tội nhân Kiều Thường đã uống rượu độc, ước chừng còn sống khoảng một canh giờ nữa. Nếu nương nương muốn nói chuyện, xin nhanh một chút” Kỷ Uyển cười rộ lên: “May mà có Uông công công nhắc nhở. Lúc bổn cung tới có làm mấy loại bánh ngọt, làm hơi nhiều, không bằng công công đến cung Vĩnh Hòa ăn chút điểm tâm đi. Ta cũng đặc biệt làm cho bệ hạ một phần, phiền ngươi lúc trở về mang cho bệ hạ”“Cái này... Thần e là... Không giấu gì nương nương, bệ hạ sai nô tài canh giữ ở đây, chỉ sợ Kiều Thường nổi cơn điên làm nương nương bị thương.”“Trước đây tiểu thư Trình gia là tỷ muội tốt của ta, sau đó nổi lên lòng tham, bây giờ trở thành tình trạng này, bổn cung luôn muốn hỏi nàng ta rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? Luôn muốn gặp nàng ta một lần. Uông công công vẫn nên ra ngoài, nếu xảy ra chuyện thì cũng là tự ý của bổn cung, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến Uông công công.”

Uông Cẩn: “Nương nương nặng lời quá rồi. Nương nương phải bảo trọng thân thể, đừng để bản thân gặp nguy hiểm.”

Sau đó Bách Hợp theo Uông Cẩn đến cung Vĩnh Hòa.

Một mình Kỷ Uyển gặp Kiều Thường trong cung điện tiêu điều, hẻo lánh này. Lệ phi nương nương trước kia tuy rằng bệnh tật, yếu ớt khiến người ta thương tiếc, nhưng cũng không giống bây giờ, sắc mặt xám đen, không còn mỹ cảm gì nữa.

Kỷ Uyển: “Để đồ ăn lên bàn, các ngươi ra ngoài đi” Hòa Vọng Thư: “Nương nương...”

Kỷ Uyển: “Ra ngoài đi, tuy rằng Lệ phi phạm tội, nhưng nhà nàng ta vẫn đang chờ phán quyết, không dám làm loạn đâu” Kiều Thường đang cúi đầu cuối cùng cũng ngước mắt nhìn Kỷ Uyển... Cánh cửa bị đóng lại. Kỷ Uyển tháo từng chiếc ngón tay vàng ra, múc cho Kiểu Thường một chén canh: “Ta còn nhớ, lúc nhỏ mẫu thân dẫn ta đến chùa Bạch Long thắp hương, ta tách ra đi riêng, gặp tiểu thư Trình gia đang khóc trong phòng. Vừa đáng thương lại đáng yêu, nói với ta:“Tỷ tỷ, có phải người nhà không cần muội nữa không? Muội sợ’.”“Một tiếng tỷ tỷ này, ta đã gọi mười năm.”

Kiều Thường đã lâu không uống nước, bị bóp cổ họng rót một chén rượu độc làm tổn thương cổ họng, lời nói khàn khàn khó nghe.

Kỷ Uyển: “Ngươi có chút đáng thương, mẫu thân qua đời, mẹ kế liền vào cửa, buộc ngươi và đệ đệ ruột thịt thiếu chút nữa không sống nổi. Nếu không phải đại tiểu thư Kỷ gia che chở cho ngươi, ngươi đã sớm bị hãm hại chết trăm ngàn lần rồi... Canh này là do chính tay ta làm, ngươi nếm thử đi.”

Kiều Thường uống một ngụm, chỉ cảm thấy cổ họng khô khan thoải mái gấp trăm lần, lúc này, nàng ta nghe được người phụ nữ trước mặt nói: “Đại tiểu thư Kỷ gia có lỗi gì với ngươi chứ?”

Chén canh rớt xuống chân, phát ra tiếng “leng keng”.“Nương nương!”

Hòa Vọng Thư và Quế Hoa đồng loạt đẩy cửa vào, Kỷ Uyển đang yên đang lành ngồi ở trên ghế, phất phất tay:“Không có gì, chỉ là Trình Thị hết sức làm rớt chén mà thôi, các ngươi ra ngoài đi.”

Cửa lại bị đóng lại một lần nữa giống như cách ly thành hai thế giới, Kiều Thường đã là người sắp chết, ngược lại cũng không quá sợ hãi.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Kỷ Uyển: “Đại tiểu thư Kỷ gia đối xử với ngươi tốt như vậy, vì sao ngươi phải hạ dược hại nàng, tổn hại thân thể nàng, hại nàng mất lúc sinh nở” Nguyên chủ là người lãnh đạm từ nhỏ, lại không biết Kiều Thường nho nhỏ kia làm thế nào gây được xúc động mềm mại trong lòng nàng, khiến nàng hao tâm tổn sức che chở. Hậu viện người ta cũng nhúng tay vào, khiến mẹ kế của người ta không không dễ chịu, bảo vệ đệ đệ ruột thịt của Kiểu Thường cùng Trình gia. Về sau vào cung, lại dẫn dắt một đường, để nàng ta ngồi vững ngôi phi.

Lúc nguyên chủ mang thai đã vô cùng cẩn thận, tâm tư kín đáo như nàng, không để cho người khác tìm bất kỳ cơ hội xuống tay nào. Kết quả lại rơi vào tay người tín nhiệm nhất, nếu như không phải không có phòng bị với Kiều Thường, nàng đã không đến mức trúng chiêu.

Gần như là ngay lập tức, nguyên chủ không chịu nổi cái gai trong mắt đã làm ầm ĩ lên, nhưng vì tìm không ra chứng cứ xác thực, Kiều Thường còn đang ở ngôi phi, nhưng lại bị Hoàng đế chán ghét hoàn toàn. Không thể không giả bệnh đóng cửa không ra ngoài, mãi đến khi Kỷ Uyển sinh con mới có thể ra ngoài, cũng không dám nói thêm một câu.“...... Là Thái hậu bức ta, tỷ tỷ, là Thái hậu bức ta” Kiều Thường quỳ xuống: “Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu ta a! Ta không muốn chết... Cầu xin tỷ tỷ rủ lòng từ bi, giúp ta nói tốt mấy câu” Đã ra nước cờ chết, lúc này làm sao có thể lật lại cục diện. Chỉ có thể coi là một việc bận rộn giúp nguyên chủ mà không được trả lương! Nàng vốn đã nghĩ, chờ sinh con xong sẽ giết chết Kiều Thường.

Lúc trước Kiều Thường hạ độc nguyên chủ tàn nhẫn như vậy, là muốn nguyên chủ một xác hai mạng. Cùng lắm là có thù báo thù mà thôi, nói cho cùng, vẫn là Kiều Thường phải xin lỗi nguyên chủ.“Ngươi đó! Là một con sói mắt trắng, không nhớ ơn người đã đối tốt với mình, mười năm tình cảm ở trong mắt ngươi cùng lắm cũng chỉ là mây khói, lặng lẽ sinh ra oán hận. Đại tiểu thư Kỷ gia không có nghĩa vụ phải lo cho ngươi, nhưng nàng chịu đối tốt với ngươi là vì tình nghĩa, nhưng ngươi không biết đủ” Kỷ Uyển đột nhiên cảm thấy nhàm chán, một người như vậy, ngay cả sắp chết cũng không chịu nhìn thẳng vào mình, không rõ lúc trước vì sao lại hạ độc nguyên chủ. Một người như vậy, sống có ý nghĩa gì: “Còn lại, ngươi cứ giữ trong lòng xuống dưới đó mà nói với đại tiểu thư Kỷ gia” Phía sau truyền đến tiếng kêu thống khổ, mặt mày Kỷ Uyển lạnh lùng: “Ngươi nhìn xem, uổng công ngươi cả đời sáng suốt, lại nuôi ra một thứ như vậy.”

Kỷ Uyển nói ra lời này, cũng chỉ có bản thân mình nghe.

  * Mùa đông năm nay, Địch Thu mang theo túi đồ nhỏ, chuẩn bị xuất cung. Hòa Vọng Thư đến tiễn nàng ta, hai người lại không có nhiều lời muốn nói.

Hòa Vọng Thư: “Tên tiểu nhị cứ cách mười ngày đến cửa hàng đưa hàng mới tên là người của ta, nếu ở bên ngoài có chuyện gì không thuận lợi, nàng nói với hắn một tiếng. Có thể giúp được ta sẽ giúp nàng” Gần đây Địch Thu thường xuyên có những giấc mơ không thể giải thích được, sau khi tỉnh lại lại không nhớ được nội dung của giấc mộng, nhưng nàng ta luôn cảm thấy để ca ca thời thơ ấu ở lại hoàng cung có gì mà không tốt, điều này làm sự áy náy của nàng ta tiêu tan vài phần.“Hòa Tử ca ca là người tốt. Thu nhi ở ngoài cung nhất định sẽ cầu thần bái Phật, cầu mong ca ca được bình an, sống lâu trăm tuổi” Hòa Vọng Thư: “Ta không cần, chỉ cần cầu cho nương nương chúng ta là được rồi. Chiêu Quý phi nương nương tốt, ta cũng tốt... Nhân lúc trời còn sớm mau đi đi, bên ngoài sẽ có xe ngựa đến đón.”

Có một chút cảm giác mất mắt, nhưng nhiều hơn là... thoải mái.

Sau khi Địch Thu rời đi, dường như Hòa Vọng Thư  càng trầm ổn hơn.

Cơ hội xuất cung vốn là Hòa Vọng Thư cầu xin cho Địch Thu, hai người cũng biết, mặc kệ Địch Thu do dự bao lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn xuất cung. Trong cung ngoại trừ Hòa Vọng Thư ra, còn có thứ gì đáng để Địch Thu lưu luyến đây? Mà Địch Thu mới vào cung nửa năm, khẳng định còn chưa chuẩn bị tốt để đối kháng với thái giám.

Nhà Địch Thu không giàu có, nhưng có thể nuôi dưỡng nàng ta ngây thơ đơn thuần như vậy, chứng minh cuộc sống ở nhà của nàng ta cũng không tồi, giá trị con người lúc ở trong cung cũng không bị bóp méo. Trước đây Hòa Vọng Thư nàng ta và chỉ là tình nghĩa bằng hữu thời thơ ấu, hiện giờ ở chung cũng không nhiều, không có tình cảm gì sâu đậm.

Địch Thu không muốn vì hắn mà từ bỏ cơ hội rời cung, điều này cũng không sai. Giống như Hòa Vọng Thư bây giờ cũng chỉ là bảo vệ bạn bè thời thơ ấu, còn chưa cùng nhau bồi dưỡng tình nghĩa sâu đậm gì.

Đối với cung Vĩnh Hòa mà nói, cuộc sống còn rất dài, một bước cũng không thể đi sai.

Trận tuyết đầu tiên đã rơi, hai chữ Vu Cổ trong cung đã không còn chút tung tích gì. Lúc này Hoàng đế hạ chỉ đại phong hậu cung.

Chiêu quý phi nương nương phong thành Chiêu Tuệ Hoàng quý phi, cùng cấp với phó hoàng hậu. Lúc trước ý của Hoàng đế là giữ lại chữ Chiêu, thêm một chữ khác làm phong hiệu, nô tài soạn rất nhiều phong hiệu, đầu tiên là Hoàng hậu chọn một lần, Chiêu Phúc, Chiêu Vận, Chiêu Quý gì đó, trình lên cho Hoàng đế, nhưng hắn xem qua lại tức giận phát điên... Mắng nô tài ngu ngốc, không làm được việc gì, phong hiệu Chiêu Phúc mà cũng dám trình lên, quả thực không hiểu ý nghĩa phong hiệu gì cả.

Chiêu Phúc nghĩa là chiêu nạp phúc khí, vậy không phải nói quý phi giống một con mèo sao? Cả Hoàng cung trên dưới đã không dám khinh thường Chiêu Tuệ hoàng quý phi, chỉ là một chút bất cẩn, Chiêu quý phi còn chưa nói gì, Hoàng đế đã nháo lên trước. Ngay cả triều thần nhắc tới Chiêu quý phi, cũng phải thật cẩn thận.

Ngay cả Hoàng hậu xấu hổ vì chuyện này, sau này lúc Hoàng đế lập tứ phi, ngay cả hỏi cũng không hỏi ý của cung Cảnh Nhân một câu. Hiện giờ vị trí tứ phi đang trống, mặt mũi Hoàng đế cũng không đẹp, cho nên phong Ninh Tần của Hàm Phúc cung làm Ninh phi, Trân Tần của cung Trọng Hoa làm Trân phi, Hoàng quý nhân cung Trọng Hoa là Nhu phi, bởi vì nàng ta có công sinh hạ nhị hoàng tử, liên tục thăng hai cấp cũng không ai dám dị nghị.

Phi tần lớn nhỏ trong cung không liên quan đến họa Vu Cổ đều tăng cấp, chỉ có mẹ ruột của Tam hoàng tử là Hải quý nhân sinh, mẹ đẻ nhị công chúa là Nhạc quý nhân, vội vàng trùng hợp sinh con trong ba ngày Vu Cổ loạn lạc, bị Hoàng đế và Thái hậu không thích, vị trí không thay đổi.

Làm cho người ta kinh ngạc nhất chính là vị phi tần còn lại, chính là con gái của đại tướng quân đương triều, vị Khương thị này phá lệ tiến cung, được phong là Hiền phi. Hoàng đế quẹt bút một cái, lại phong nàng ta đứng đầu tứ phi.

Thể diện lớn như vậy, ngay cả Kỷ Uyển cũng không thể không chú ý.

Hòa Vọng Thư đi hỏi thăm, trở về bẩm báo: “Thần theo quân pháp đã lâu, tướng quân rất tự trọng, không nên có quá nhiều lý do để đánh đổi. Vị tướng này là một cao thủ trong hành quân và chiến đấu, bệ hạ phải cho ông ta hai phần mặt mũi, con gái của ông ta được tổ mẫu nuôi từ nhỏ, nàng ta khá nổi tiếng ở Kinh thành. Tổ mẫu nàng ta là Đại trưởng công chúa dưới triều của Tiên đế, nhưng bà không thân cận với Tiên đế, Khương thị cũng có dòng máu hoàng tộc, mẫu thân của nàng ta là…”“Những thứ này không cần phải nói.” Kỷ Uyển nhìn Bách Hợp nghe được chuyện này, ánh mắt trợn to vô cùng buồn cười: “Nói nàng ta cùng Hoàng đế quan hệ sâu xa thế nào!”

Tuyển tú mới bao lâu, vị nữ tử Khương thị này cũng không phải mới ngày một ngày hai tôn quý như vậy, nếu Hoàng đế có lòng nạp nàng ta, mượn cớ tuyển tú không phải là danh chính ngôn thuận sao, vì sao lại làm ra chuyện này.“Nương nương thần cơ diệu toán” Hòa Vọng Thư hạ thấp giọng: “Vị Khương thị này kết giao với cách cách Tương quận vương phủ, lần này cùng nhau đến Viên Minh Viên tránh nóng. Ngẫu nhiên làm thơ để lại trong hoa viên Viên Minh Viên, bị bệ hạ thấy được, lúc này bỗng hóa thành thiên nga...”

Một vở kịch của giai nhân tài tử.

Kỷ Uyển xoa xoa mi tâm: “Vì sao Khương thị không tham gia tuyển tú.”

Hòa Vọng Thư: “Nghe nói là bị bệnh.”“Đi điều tra xem mắc bệnh gì?

Hỏi những người chữa bệnh khi nào khỏe, là bệnh thật hay bệnh giả!”“Tuân lệnh”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.