Sau khi nghi thức sắc phong hoàn tất, trước tiên các phi tần sẽ đến cung Vĩnh Hòa thỉnh an Chiêu Tuệ hoàng quý phi, sau đó sẽ được Chiêu Tuệ hoàng quý quý phi dẫn đến cung Cảnh Nhân bái kiến Hoàng hậu, Hoàng đế.
Trong cung Vĩnh Hòa, Kỷ Uyển mặc triều phục ngồi ở trên cao, bộ trang phục nặng nề này cũng không thể che dấu sắc đẹp của nàng, khuôn mặt đầy đặn, trắng nõn nhẵn nhụi, thần sắc vô cùng tốt, hoàn toàn không thể nhìn ra đây đã là người mẹ một con, tư thế tuyệt sắc khuynh thành làm cho các phi tần phía dưới nhịn không được cúi đầu rũ mắt.
Lúc này, Hiền phi hơi ngửa đầu liền để lộ vẻ mặt vô cùng đặc biệt. Nàng ta là một nữ nhân có dáng người uyển chuyển, ba phần xinh đẹp bảy phần quyền quý, dung mạo xem như là thượng thừa, có điều vẫn không được xem là tuyệt sắc hiếm có trong cung.
Đương nhiên, tuyệt sắc mỹ lệ trong cung không ít, loại nữ nhân nào mà Hoàng đế không có. Nữ nhân có thể giữ được trái tim Hoàng đế lâu dài, tuyệt đối không thể chỉ có dung nhan.“Ai là Hiền phi, lên đây cho bổn cung xem một chút.”
Hành động này không khác gì gọi con chó con mèo, Hiền phi Khương thị cười cười khanh khách tiến lên, trong lòng cảm thấy thật chướng mắt --- quá kiêu ngạo Đây là lần thứ hai Hiền phi Khương thị vào cung. Kiếp trước nàng ta cũng là tú nữ, lúc vào cung Chiêu phi khó sinh mà chết, sau khi hạ táng, Đại hoàng tử được đưa cho Hoàng hậu nuôi nấng.
Khương thị tự cho mình có thân phận cao quý, nhưng cũng không được Hoàng đế yêu thích. Vào cung bốn năm mới sinh được Ngũ hoàng tử, đáng tiếc bị Hoàng hậu ám hại, nuôi đến bốn tuổi đã chết. Sau đó nàng ta lại sinh được Cửu hoàng tử, lúc này nàng ta cẩn thận che chở, trông thấy Đại hoàng tử càng ngày càng lớn, tính cách cũng ngày càng ngạo mạn vô lễ. Dưới sự sắp xếp của Hoàng hậu và Thái hậu, dễ dàng được lập làm Thái tử, nhưng lại bị phế.
Khương thị chậm rãi kiềm chế bản thân, lấy lòng Hoàng đế, hiểu rõ dáng vẻ nữ nhân mà Hoàng đế thích, nhưng dù sao nàng ta cũng đã lớn tuổi, chỉ có thể nâng đỡ phi tần cấp bậc thấp, đấu tranh với Hoàng hậu. Có lẽ là vì để cân bằng, cuối cùng Hoàng đế để cho nàng ta ngồi lên vị trí quý phi, tranh đấu cùng Hoàng hậu.
Cuối cùng, Hoàng hậu bị phế, con trai của nàng ta được phong làm Thái tử, nhưng nàng ta lại không thể nhìn thấy ngày con trai mình ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, bởi vì thân thể khi còn trẻ đã bị thương, không thể chờ đến khi Hoàng đế chết.
Lúc mất đi ý thức, nàng ta nghĩ---- chỉ cần cho nàng ta một cơ hội khác, nàng ta tất nhiên sẽ dựa vào'tiên tri' đùa bỡn cả hậu cung trong lòng bàn tay, chỉ cần cho nàng ta một cơ hội khác... Sống lại một lần nữa, trở về lúc nàng ta tám tuổi, bảy năm nay, nàng ta sẽ chuẩn bị tiến cung. Từng bước từng bước một, làm cho bản thân trở thành diện mạo như bây giờ, dáng vẻ mà Hoàng đế thích nhất.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Nàng ta là nữ nhân độc nhất vô nhị trong cung, trong Viên Minh Viên, nàng cách xa Hoàng đế, bị cây cối tươi tốt ngăn cách, nhưng đôi mắt dây dưa ái muội kia, khiến nàng ta thấy được tình nghĩa chưa từng có.
Lần trước vào cung, nàng ta cùng lắm cũng chỉ là một trong những phi tần thấp bé, lúc này nàng ta đã đứng đầu tứ phi! Điểm khởi đầu đã cao hơn nhiều. Mọi chuyện chắc chắn sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp, điều duy nhất làm cho nàng ta do dự, chính là Chiêu quý phi này lại không chết, không đúng, hiện tại đã là Chiêu Tuệ hoàng quý phi.
Kiếp trước, cho đến khi nàng ta chết, cũng chưa từng xuất hiện một Hoàng quý phi.“Hiền phi đang suy nghĩ gì vậy?
Bổn cung gọi mấy tiếng rồi nàng vẫn không đáp lại!”
Hiền phi cũng không kích động:“Chiêu Tuệ hoàng quý phi nương nương dung mạo xinh đẹp, làm cho thần thiếp nhất thời ngây ngẩn cả người.”“Miệng nàng cũng thật thông minh” Kỷ Uyển cười rộ lên, quay sang Hòa Vọng Thư bên tay trái nàng nói: “Nhìn xem, Hiền phi còn ngọt hơn miệng của ngươi, chọc bản cung vui vẻ.”
Hòa Vọng Thư lập tức nghiêm mặt nói với tiểu thái giám: “Còn không đi lấy một hũ mật...”
Sau đó quay đầu lại nói với Kỷ Uyển: “Nô tài mới bôi mật lên miệng, bây giờ sẽ nói chuyện với nương nương.”“Quỷ hẹp hòi” Lòng bàn tay Hiền phi đã đổ đầy mồ hôi, so sánh nàng ta với nô tài trước mặt nhiều người như vậy, đã lâu rồi nàng ta không chịu nhục như vậy.“Chiêu Tuệ Hoàng quý phi nương nương!”
Kỷ Uyển chuẩn bị bước ra khỏi cửa cung, nghe vậy liền quay đầu nhìn nàng ta: “Gọi bổn cung có chuyện gì?”
Lúc hai người nói chuyện, một đám phi tần không ai dám nghị luận nữa tiếng, ngay cả liếc mắt nhìn nhau cũng không dám... Bầu không khí như vậy khiến Hiền phi cảm thấy kỳ quái, tình thế trong cung so với kiếp trước hoàn toàn không giống nhau, lúc này người được sủng ái hẳn phải là Dung phi đã mất con mới đúng, nhưng nàng ta lại bị giáng chức xuống thành Dung quý nhân.
Hiền phi vẫn nhớ rõ, kiếp trước bị Dung phi chèn ép, luôn miệng dạy nàng ta quy củ, ngay cả bị trách phạt nàng ta cũng nhớ rõ ràng, nhưng Dung quý nhân hiện tại thì sao? Hận không thể cụp đuôi làm người, nào có chút kiêu ngạo ương ngạnh như trước.
Hiền phi ở ngoài cung, tất nhiên không có được tin tức trong cung, về họa Vu Cổ cũng chỉ nghe được một hai điều nhỏ, mẫu thân nhắc nhở nàng ta không được mê muội trong danh tiếng quý phi, phải diệt sạch mầm mống nguy cơ cho sau này. Chẳng qua là quý phi có được danh hiệu phúc nữ trong họa Vu Cổ, nhưng Hoàng đế, Thái hậu là ai, Hiền phi nghĩ, cái gì mà điềm lành, cái gì mà thiên phúc, bọn họ sớm muộn gì cũng không dung thứ được nàng.
Làm sao biết được đủ loại nội tình bên trong.
Lúc này nhìn Chiêu Tuệ hoàng quý phi kiêu ngạo như thế, nàng ta mới hùng hồn nói: “Thần thiếp chính là Hiền Phi được chính Bệ hạ sắc phong, tổ mẫu là đại trưởng công chúa, phụ thân hiện tại là đại nguyên soái, bất luận thế nào, cũng không thể so sánh với một nô tài.”
Hiền phi giống như ánh sáng trong cung đình u tối, ngay thẳng không sợ hãi, cốt cách có thể nói là tuyệt hảo.
Nhưng...
Hòa Vọng Thư nhỏ giọng nói:“Hiền phi nương nương, đây là nương nương không đúng rồi. Hoàng quý phi chúng ta cùng lắm chỉ là tùy ý nói một chút mà thôi, nương nương lại muốn so đo! Có liên quan gì đến Hoàng quý phi nương nương chúng ta chứ. Về phần huyết mạch của nương nương, có ai nói không tôn quý bao giờ...”“Nhiều chuyện! Được rồi, trời cũng không còn sớm nữa, các vị muội muội theo bổn cung đi thôi” Kỷ Uyển liếc mắt nhìn Hiền phi một cái: “Người biết thì nói bổn cung tùy tính không câu nệ tiểu tiết, người không biết còn tưởng rằng bổn cung ức hiếp muội muội mới tới!”
Một người xấu xa, người kia còn xấu xa hơn, tuyệt lắm! ! !
Cho dù Hiền phi là người đã trải qua hai đời, sóng to gió lớn gì đều đã gặp qua, luyện được không ít tính nhẫn nại nhưng lúc này thiếu chút nữa đã tức đến thở hổn hển. Càng làm cho nàng ta không hiểu chính là, nhóm phi tần vừa rồi như người gỗ không biết nói chuyện, không thể động đậy, đột nhiên sống lại, bắt đầu nói những lời nịnh nọt---“Nương nương là người tốt tính như vậy, ai dám nói sai!”“Làm lỡ ngày tốt của mọi người, xem ai trong lòng dễ chịu.”…..Những phi tần cấp thấp thì không nói, cùng là phi thì sao lại không dám cứng rắn. Còn những kẻ cay độc kiếp trước làm cho Hoàng hậu tức giận đến nghẹn họng thì sao!
--- Đợi đã, có phải Hoàng cung này chỗ nào không đúng không.
Hiền phi cũng coi như nháo đến không biết xấu hổ, đi theo bên trái Chiêu Tuệ hoàng quý phi, cùng tiến vào cung Cảnh Nhân. Nàng ta tự đoán Hoàng đế vừa gặp mặt đêm qua, tất nhiên phải âm thầm cho mình hai phần sắc mặt, trong lòng đang cân nhắc cách nói chuyện sao cho không lộ dấu vết mà câu dẫn Hoàng đế. Lại nhìn thấy một thân vàng chói giống như lốc xoáy, vững vàng chạy tới nâng Hoàng quý phi đang muốn quỳ xuống.
Hoàng quý phi lại không nương theo, liếc Hoàng đế một cái: “Bệ hạ có còn cần quy củ không! Thần thiếp còn chưa hành lễ với Hoàng hậu nương nương!”
Ôi! Này là được nuông chiều đến kiêu ngạo. Tính tình như vậy, Hoàng đế chỉ là nhất thời sủng ái, sớm muộn gì cũng chán ghét mà thôi--- không chừng lúc này trong lòng đã không thoải mái.
Hiền phi yên lặng đợi, lại phát hiện Hoàng đế hoàn toàn không có gì không vui, vẻ mặt dịu dàng kéo Hoàng quý phi ngồi xuống: “Hoàng hậu rộng lượng, làm sao có thể trách tội nàng” Hoàng hậu nương nương ở trên:“...”
Thật tức giận!
Nhưng lời của Hoàng đế là vàng là ngọc, nàng ta có thể làm gì bây giờ?
Hiền phi sửng sốt trong chớp mắt, kinh ngạc Hoàng đế lại vì chuyện hành lễ nhỏ như vậy, ngay cả thể diện của Hoàng hậu cũng không cần, không giống như cách làm vốn có của Hoàng đế, luôn cân nhắc, không lộ dấu vết... Ai ngờ lại không nhận được một ánh mắt của nam nhân hôm qua lăn qua lăn lại không ngừng nói chuyện yêu đương như này. Ngoại trừ biểu lộ sự tôn trọng Hoàng hậu, yêu thương với Hoàng quý phi ra, những phi tần còn lại, giống như là tiếp khách bình thường, không quan tâm, chuyện gì cũng coi như không thấy.
Nhớ lại trước kia so đo nhan sắc, đánh nhau tranh giành... Mà bây giờ lại vui vẻ hòa thuận, không! Mọi chuyện là cái quái gì vậy.
Giống như đang vào hậu cung giả vậy! Cũng may ngoài chuyện này ra cũng không có chuyện gì khác phát sinh, buổi tối hôm đó Hoàng đế sai người đến cung Trường Xuân thông báo một tiếng, đêm nay sẽ ngủ ở chỗ này. Tâm Hiền phi nhảy loạn cả buổi chiều, lúc này mới ổn định trở lại.
Mặt này Hoàng đế trìu mến, thái độ đối đãi với nàng ta không khác gì ngày xưa, hai người cùng nhau ngâm thơ đối văn, nói đến tác phẩm thơ mới của Hiền phi, tán gẫu hồi lâu vẫn chưa thỏa mãn.
Hoàng đế không có hứng thú dùng bữa tối, Uông Cẩn thấy hai ngày nay Hoàng đế ăn ít, có chút sốt ruột: “Bệ hạ, nếu không nô tài đến cung Vĩnh Hòa xem một chút?”“Đừng” Hoàng đế khẽ thở dài một tiếng: “Cũng không còn sớm, lỡ như không chuẩn bị, lại để Hoàng quý phi phải xuống bếp. Ngươi đến ngự thiện phòng nói bọn họ dùng bánh tráng do Hoàng quý phi đưa, nấu một chén mì đến đây.”
Uông Cẩn lui xuống.
Hiền phi: “...?”
Vì sao lại đưa ra kết luận như vậy, làm như thức ăn của ngự thiện phòng khó ăn đến vậy, mà tay nghề của Hoàng quý phi có thể tốt hơn ngự thiện phòng sao? Nói dối!
Hoàng đế ăn mì xong, dạ dày ấm áp, thở phào nhẹ nhõm nói: “Nghe nói hôm nay ở cung Vĩnh Hòa, Hoàng quý phi có nhắc đến Hiền phi!”
Hiền phi biết, các cung đều có tai mắt của Hoàng đế, cung Vĩnh Hòa xảy ra chuyện gì, sau một khắc Hoàng đế đều biết, nàng ta hoàn toàn không cần phải nói với hắn sự ấm ức của mình, ngược lại phải biểu hiện rộng lượng một chút, Hoàng đế tự nhiên sẽ thương tiếc nàng ta.
Dù sao vị Hoàng đế này vẫn luôn thương tiếc kẻ yếu... Nhưng một mực không thích người yếu đuối, hắn thích nữ nhân có cốt cách, có tài học, thân phận cao quý lại cẩn thận dựa vào hắn. Nàng ta căn cứ vào sở thích của Hoàng đế mà trưởng thành, làm sao có thể không hiểu rõ tâm tình của Hoàng đế, Hiền phi bí mật nở nụ cười.“Chắc là thần thiếp vừa mới vào cung, không biết quy củ, cho nên chọc Hoàng quý phi nương nương tức giận.”
--- Hoàng đế sẽ dịu dàng ôm nàng ta vào trong lòng, thở dài nói ra nỗi khổ tâm, bảo nàng ta nhịn một chút là tốt rồi, hứa hẹn với nàng ta những điều khác, hoặc là ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng càng thêm thương tiếc nàng ta.
Chiêu Tuệ Hoàng quý phi! Dù sao bổn cung cũng là người sống hai đời, là ngươi kém ta một chiêu...“Nàng biết là tốt rồi!”
Hiền phi nhịn không được trợn mắt lên: “...”
Này!“Lần giáo huấn này, về sau nàng phải ghi nhớ trong lòng, đừng chọc Hoàng quý phi tức giận nữa.”
Này!
Đây chắc chắn là hoàng đế giả!!!
