Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 76: Quý Phi × Thái Giám




Hiền phi biết người nào có thể dùng người nào không thể dùng, mới vào cung một hai tháng, đã sàng lọc toàn bộ cung nhân trong cung Trường Xuân mà không để lộ chút dấu vết nào, trong ngoài đều có người của mình. Vì vậy nàng ta cũng dần dần biết được, rốt cuộc Chiêu Tuệ hoàng quý phi có vai trò gì trong họa Vu Cổ.

Nàng ta không khỏi nghi ngờ, có phải Chiêu Tuệ hoàng quý phi này có vấn đề hay không, thậm chí còn sinh ra tưởng tượng chẳng lẽ Chiêu Tuệ hoàng quý phi cũng là người sống lại?

Hiền phi cũng đã trải qua họa Vu Cổ ở kiếp trước, có điều khi đó không khủng khiếp như bây giờ, hơn nữa Hoàng đế cũng không bị ảnh hưởng gì, ngược lại là Tứ hoàng tử sau khi vào Dưỡng Tâm điện, không hiểu sao bản thân lại bị nguyền rủa, chết một cách ly kỳ. Lúc ấy Hoàng đế cũng nghi ngờ Thái hậu nhất định có nhúng tay vào việc này, cho nên nhìn Hoàng hậu nuôi nấng Đại hoàng tử càng không vừa mắt.

Hiền phi không ngốc, nhưng thông tin không đầy đủ, lại không có được tiên cơ, bảy tám phần đều là suy đoán, rồi lại lần lượt phủ định, làm cho nàng ta nhất thời cảm thấy muốn phát điên.

Mãi cho đến khi Hoàng đế đã không đến cung của nàng ta bảy tám ngày liền, Hiền phi mới giật mình phát hiện mình đã sai rồi. Kiếp trước nàng ta hiểu được một đạo lý “Không quan tâm ngươi có thân phận cao quý bao nhiêu, đã vào cung đều là nữ nhân của Hoàng đế, cho nên phải buông bỏ những rụt rè kia, thành thật dỗ dành người đàn ông này cho tốt.”

Hiện tại không đối phó được Chiêu Tuệ Hoàng quý phi, còn không bằng nắm chặt lấy Hoàng đế, nhanh chóng sinh một đứa con, nếu không ngay cả tư cách đấu với Chiêu Tuệ Hoàng quý phi cũng không có.

Hiền phi thay đổi, đương nhiên Hoàng đế là người đầu tiên có thể cảm giác được, nếu đã có mỹ nhân thích tiến cung, đương nhiên là hắn bằng lòng tiếp nhận..

Mấy ngày gần đây, Hoàng đế được dỗ dành đến vui vẻ.

Trong Dưỡng Tâm điện, Hoàng đế:“Hiền phi gần đây càng ngày càng hiểu chuyện! Uông Cẩn... Ngươi chọn mấy thứ, thưởng cho Hiền phi đi. À, đúng rồi, lần trước ta thấy trong nội điện cung Vĩnh Hòa Hoàng quý phi có đặt hai viên dạ minh châu, nhưng có vẻ màu sắc không tốt.

Không phải trước đây có dâng lên mấy viên màu sắc rất tốt sao? Ngươi mang toàn bộ qua cho nàng xem một chút, chọn hai viên đặt trong điện, còn lại cho cung Vĩnh Hòa hết, để Hoàng quý phi nương nương các ngươi dùng.”“Nô tài tuân lệnh!”

Một là thưởng, một là tặng...

Địa vị có thể giống nhau sao?

Uông Cẩn vừa ra khỏi Dưỡng Tâm điện liền dẫn nghĩa tử đến kho riêng của Hoàng đế, cầm ra mấy thứ, sai nghĩa tử đưa đến cung Trường Xuân.

Nghĩa tử của hắn là Tiểu Sơn Tử cũng không phải là ngốc, ỷ vào ngày thường được nghĩa phụ sủng ái, liền hỏi thêm một câu: “Sao nghĩa phụ không đi?”“Ây da! ---” Uông Cẩn đá hắn ta một cái: “Ta phải đến cung Vĩnh Hòa, ngươi làm việc cho đàng hoàng vào, Hiền phi nương nương đang được sủng ái đó! Cung kính một chút, đừng gây phiền toái cho ta.”

Uông Cẩn cẩn thận bưng một hộp dạ minh châu lớn, miệng cười đi về phía cung Vĩnh Hòa.

Tiểu Sơn Tử chờ nghĩa phụ đi xa không thấy bóng lưng nữa, mới âm thầm lẩm bẩm nói: “Nếu thật sự được sủng như vậy, sao người có thể mặc kệ không để ý đến chứ... Còn cho rằng con là ngọn đồi nhỏ không có mắt! Nhìn không rõ Chân Phật sao.”

Hắn ta nói rất nhỏ, chỉ có thể tự mình nghe được.

  * Lúc này Kỷ Uyển đang cùng Hòa Vọng Thư đi về phía cung Từ Ninh lại trùng hợp gặp được Uông Cẩn đang đi tới. Thái hậu không thích việc tất cả các phi tần đều vào cung để tỏ lòng kính trọng, làm trì hoãn công việc của bà ấy, vì vậy bà ấy có thể chọn bất cứ ai mà mình muốn gặp, như vậy bà ấy sẽ có nhiều quyền chủ động hơn, vì vậy trừ khi có sự kiện lớn phải có phép tắc, còn lại ngày thường đều được miễn vào cung Thái hậu.

Hôm nay là ngày Thái hậu truyền Chiêu Tuệ hoàng quý phi vào cung.

Hòa Vọng Thư nói: “Đại trưởng công chúa vào cung đã đi thẳng đến gặp Thái hậu, cầu Thái hậu tứ hôn cho cách cách của Tương quận vương.”(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Kỷ Uyển: “Cách Cách?”

Hòa Vọng Thư: “Trong phủ Tương quận vương chỉ có hai vị cách cách, muội muội sinh ra đã ngốc nghếch, tỷ tỷ ngược lại thông minh lém lĩnh. Hôm nay cầu ân điển, chính là đại cách cách được Hiền phi dẫn đường làm mai mối.”

Kỷ Uyển cười rộ lên: “Nói về lý thì vị cách cách này cũng là tiểu bối, tặng tiểu thiếp cho bá bá, cũng không phải là chuyện đứng đắn gì.”

Tương quận vương là huynh đệ cùng cha khác mẹ với đương kim thánh thượng, vì sao không tự mình đến cầu ân điển cho con của mình? Bởi vì lúc trước ca ca  ruột của Tương quận vương phạm tội hạ cổ tiên hoàng mà chết, mà trước kia ông ta lại lợi dụng địa vị đặc biệt của ca ca mình lên mặt với những huynh đệ khác. Ông ta lại càng không có tình cảm huynh đệ với Bệ hạ, giữ lại cho ông ta một mạng chẳng qua là vì bọn họ sợ mất đi thanh danh, bị mọi người dị nghị là “huynh đệ tương tàn” mà thôi.

Ngày thường Tương quận vương nào dám đến trước mặt Hoàng đế tạo cảm giác tồn tại, người trong kinh thành ai chẳng thông minh! Là người có chút tiền đồ, ai dám kết thân cùng người như vậy?

Tốt xấu gì cũng là Hoàng tử vương tôn, người kém một chút liền bị phu thê Tương quận vương xem thường. Bây giờ lại có người thích hợp, chỉ cần đến đây cầu Thái hậu một ân điển một câu, lại đề cao thân phận cho Đại Cách Cách một chút là có thể thuận lợi xuất giá.

Phu thê Tương quận vương biết mình không được mọi người chào đón vì chuyện Hiền phi vào cung, cũng may là còn Đại trưởng công chúa nợ nhà bọn họ một nhân tình... Cho nên mới có ngày này xuất hiện.

Hòa Vọng Thư tỉ mỉ nói hết sự tình bên trong một lần, Kỷ Uyển liền hiểu, nhếch môi cười nói: “Những người trong Tam giáo cửu lưu* dưới tay ngươi có thể sẽ hữu dụng, quản lý cho tốt vào” *Tam giáo cửu lưu: Các tông phái học thuật và tôn giáo ở Trung Quốc gồm: Nho gia, Đạo gia, Âm Dương gia, Pháp gia, Danh gia, Mặc gia, Tung Hoành gia, Tạp gia, Nông gia. Về sau phát triển thanh ba loại Cửu lưu: Thượng-Trung-Hạ. _____Nguồn:Pháp Thi Hội Hòa Vọng Thư ngày càng trầm ổn hiếm khi lộ ra nụ cười tự đắc. Ở Tân Giả Khố làm công việc mệt mỏi và khổ cực nhất trong Tử Cấm Thành, trong đó còn có rất nhiều cung nhân quan trọng trước đây, nhưng phạm sai lầm bị giáng chức vào nơi đó, vòng quan hệ rất rộng, kiểu người nào cũng có.

Hòa Vọng Thư đến Tân Giả Khố lăn lộn mấy tháng, ngoại trừ lao động vất vả ra, còn biết được rất nhiều bí mật bên trong. Mượn đặc thù Tân Giả Khố thường xuyên xuất cung làm việc, hắn chọn người làm việc bên trong, lấy tiền đổi một chút, vậy mà thu được không ít tin tức quan trọng.

Đây cũng là điểm tốt của Hòa Vọng Thư, kẻ trộm không đi tay không, tình cảnh Tân Giả Khố đã làm cho hắn tỉnh ngộ, cực kỳ mẫn cảm bắt lấy cái đuôi nhỏ của Vu Cổ. Đương nhiên người ở bên cạnh ngày ngày, hắn cũng sẽ lưu tâm.

Hòa Vọng Thư không phát hiện ra, bởi vì thân phận thái giám mà hắn tự ti đến tận xương tủy, nhưng thật ra hắn cũng có dã tâm rất lớn, nhưng bởi vì địa vị trước kia quá thấp, bất kể trong mắt người khác hay là chính hắn đều cho rằng --- Tiểu Hòa Tử chính là bùn trong ao, cho nên ngay cả vọng tưởng cũng không dám.

Nhưng hiện tại, những hy vọng hắn chôn vùi trong đáy lòng đã mơ hồ có dấu hiệu lộ diện.“Chiêu Tuệ Hoàng quý phi nương nương đến!”

Kỷ Uyển hành lễ với Thái hậu và Hoàng hậu trước, Tương quận vương cũng hơi nghiêng người tránh đi một lạy này, nhưng hai cách cách phía sau vẫn không chịu nhúc nhích, Nhị cách cách ngốc nghếch cũng thôi đi, nhưng đại cách cách không phải có tiếng thông minh sao. Những điều này Thái hậu cũng nhìn thấy, nhưng bà ấy không nói một câu nào, bà ấy cũng không làm khó Kỷ Uyển, để cho nàng ngồi xuống.

Ở bên cạnh Thái hậu gần nhất chính là Đại trưởng công chúa tóc bạc trắng, bà là người lớn tuổi nhất trong hoàng thất, cho dù là Thái hậu cũng phải gọi một tiếng Hoàng cô cô. Đại trưởng công chúa sớm đã không còn quyền thế gì, hoàng thất  vì niệm tình bà đã lớn tuổi, xưa nay hoàng thất mở tiệc chiêu đãi các loại bà đều không cần đến, có chút ý tứ bài xích.

Nhưng vì thể hiện sự tôn trọng, ngày lễ tết Hoàng hậu thậm chí là cả Thái hậu, đều phải đưa một phần lễ đến phủ công chúa của bà.

Cho nên khi Đại trưởng công chúa đến, Thái hậu cũng không thể không tiếp kiến, còn phải thể hiện ra sự tôn trọng với bà.

Nhìn thấy Kỷ Uyển, nếp nhăn nơi khóe mắt Đại trưởng công chúa đều chen chúc lại một chỗ, bà đánh giá Chiêu Tuệ hoàng quý phi mới phong từ trên xuống dưới một lượt, sau đó chỉ nói một câu:“Hoàng quý phi dung mạo xinh đẹp, giống như Diễm quý nhân thời tiên đế” Diễm quý nhân là phi tần được rất nhiều người khen là nữ nhân hiền hậu, hiếu đức, phần lớn đều là ngụ ý tốt đẹp, được phong hiệu một chữ Diễm này cũng không tính là chữ tốt gì. Vị Diễm quý nhân này tuy rằng địa vị không cao, nhưng thanh danh vang xa trong cung, được tiên đế say mê ở bên đến nỗi ba ngày không thượng triều.

Tiên đế vô cùng sủng ái nàng ta, Diễm quý nhân lại không thể sinh một đứa con nào cho tiên đế, lúc tiên đế mất, nàng ta dường như biết được bản thân mất đi sự che chở của tiên đế, lại không có con nối dõi, cuộc sống chắc chắn sẽ rất bi thảm, cho nên tự nguyện chôn cùng tiên đế.

Một câu nói của Đại trưởng công chúa có bối phận cao nhất hoàng thất, có thể nói là lớn nhưng cũng có thể nó là nhỏ, cùng lắm cũng chỉ là một câu nói, nhưng lại có thể khiến cho Hoàng quý phi mang danh mê hoặc Hoàng đế, là tai họa của đất nước.

Hiền phi được Đại trưởng công chúa kéo xuống ngồi chung, vừa nghe bà mình nói như vậy, trong lòng hơi lộp bộp, biết Đại trưởng công chúa là vì mình mà bất bình, nhưng Chiêu quý phi người nàng ta đã được lãnh giáo. Là kiểu sẽ không chịu thiệt thòi, cũng không chịu nhường nhịn một chút, vì vậy nàng ta vội vàng cười hòa giải: “Đại trưởng công chúa đã lâu không vào cung, là vì nhớ tới cố nhân.”

Đại trưởng công chúa cũng không bác bỏ, để lại mặt mũi cho nàng ta, mỉm cười nói: “Bổn cung già rồi, luôn nhớ lại chuyện trước kia, Chiêu Tuệ hoàng quý phi đừng trách ta.”

Hòa Vọng Thư nhìn thấy động tác bí ẩn của tiểu thái giám ở cửa, liền ra hiệu cho nương nương nhà mình.“Không có gì lạ lạ.” Toàn bộ quá trình sắc mặt Kỷ Uyển không hề thay đổi dù chỉ một chút, thấy được ám hiệu của Hòa Vọng Thư, giọng nói Kỷ Uyển càng nhàn nhạt, lộ ra vẻ ấm ức yếu đuối:“Diễm quý nhân có rất nhiều điều không phải, nhưng nói đến tình nghĩa mà Diễm quý phi dành cho tiên đế, cũng đáng để thần thiếp bội phục. Tuy không thể sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, thần thiếp cũng nguyện như thế.”

Nói vậy là có ý gì? Chiêu Tuệ hoàng quý phi này không phải có Đại hoàng tử sao? Nghe ra ý là nàng cũng định chôn cất cùng Hoàng đế sao, nàng so với Hoàng đế nhỏ hơn đến mười tuổi!

Vừa nói xong lời này, cả hiện trường đều kinh hãi.

Kỷ Uyển --- đang chờ.

Quả nhiên!“Là ai không có mắt, dám bức bách Hoàng quý phi của trẫm?”

Chỉ thấy Hoàng đế chạy đến giống như một trận gió, âm thanh hô báo còn chậm hơn hắn một bước, mắt hổ quét một vòng, nhìn thấy Đại trưởng công chúa... Giống như lúc này mới biết bên trong có người như vậy, liền nói với Thái hậu: “Nhi thần không biết Đại trưởng công chúa ở chỗ mẫu hậu, cầu mẫu hậu giúp nhi thần bồi tội” Hoàng đế chính là cố ý làm Đại trưởng công chúa khó xử, nhưng một câu nào đủ, trước khi Hoàng đế tiếp tục thể hiện uy phong, Kỷ Uyển đã kéo hắn lại: “Không ai bức bách thần thiếp cả, thần thiếp chỉ là nói ra suy nghĩ trong lòng mà thôi”“Cái này sao có thể nói lung tung!”

Kỷ Uyển chỉ cười cười, Hoàng đế vậy mà lại không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, Kỷ Uyển nghe vậy mới nói: “Bệ hạ còn chưa hỏi Đại công chúa vì sao ít vào cung, hôm nay là có chuyện gì quan trọng nên mới đến sao?”

Lần này, Thái hậu dành với Đại trưởng công chúa nói trước: “Là vì hôn sự của Đại Cách Cách, lần này tân khoa trạng nguyên có một người rất tốt, ý của Đại trưởng công chúa là để cho bổn cung làm chủ tứ hôn.”

Kỷ Uyển: “Thái hậu, việc này không ổn đâu!”

Thái hậu không nói lời nào, lông mày Đại trưởng công chúa đã dựng thẳng lên: “Có gì không ổn?”

Kỷ Uyển cũng không biết có chỗ nào không ổn... Nhưng là bà tự tìm phiền phức trước. Ôi, ôi! Bà làm ta nhất thời không thoải mái, ta làm cho bà cả đời không thoải mái.

Lúc này Hiền phi có dự cảm không lành, quả nhiên, chỉ thấy Hoàng đế nghiêm trang nói: “Quả thật không ổn... Hôn sự của tân khoa trạng nguyên liên quan đến đại cục quốc gia, sau này Đại trưởng công chúa cũng không nên nhắc lại.”

Phi, một tên trạng nguyên còn chưa được giao chức quan, thì có liên hệ gì tới đại cục quốc gia đây?...... Hơn phân nửa là nhất thời không tìm ra lý do đáng tin!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.