Kỷ Uyển nhếch khóe miệng, tránh ánh mắt mọi người, chỉ cười khẽ trào phúng cắn môi dưới.
Ngươi dựa vào ai?
Hiền phi sao?
Hay là Đại trưởng công chúa?
Dám ngông cuồng trước mặt bổn cung, tiểu cô nương ngươi còn non lắm!
Nụ cười trào phúng ý vị thâm trường này khiến khuôn mặt Đại cách cách đỏ bừng, thân thể cũng hơi run rẩy.
Chiêu Tuệ Hoàng quý phi này thật sự là không để lại chút thể diện nào cho người khác, xuất hiện quấy rầy nhân duyên tốt của nàng ta... Lấy sắc quyến rũ Hoàng đế, thật muốn nhìn xem khi nàng mất đi sủng ái của Hoàng đế, còn có thể kiêu ngạo kiểu gì.
Nhưng có một điều Đại Cách Cách cũng không ngờ, Hiền phi ở bên cạnh nàng ta, thoạt nhìn rất cung kính lại không ít lần dò xét, cũng không nhìn thấu được Kỷ Uyển! Một tiểu cách cách không được sủng ái, dựa vào cái gì có thể bình tĩnh tiếp nhận lễ của phó Hoàng hậu đây? Dựa vào cái gì chứ?
Trong nháy mắt này, lòng Đại Cách Cách giống như có một ngọn lửa đang cháy, thiêu đốt lý trí của nàng ta.
Nàng ta thì thầm vài câu với muội muội của mình, ngón tay giấu ở phía sau quần áo hơi chỉ về phía Chiêu Tuệ Hoàng quý phi, trong ánh mắt lóe ra sự điên cuồng:“Muội muội tốt, nắm lấy mặt nàng ta đi.”
Miệng Nhị Cách Cách phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú.
Tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, Nhị Cách Cách ngốc nghếch kia đột nhiên làm khó dễ, giống như một viên đạn, thẳng tắp xông về phía Chiêu Tuệ hoàng quý phi đang ngồi ngay ngắn, móng tay thật dài như lóe lên tia lửa điện.
Hòa Vọng Thư nhìn thấy nương nương nhà mình bị người ta ám hại, làm sao có thể không phản ứng kịp, có thể nói là động tác của hắn cùng lúc với Nhị Cách Cách, khó khăn ngăn cản được Nhị cách cách đang điên khùng, nhưng vẫn bị móng tay của nàng ta cào vào mặt thành bốn vết thật sâu.
Hòa Vọng Thư nhe răng trợn mắt kêu lên: “Người đâu, có người hành thích bệ hạ... Nhanh lên, người đâu!”
Đại Cách Cách: “...”
Chờ đã! Liên quan tới bệ hạ.
Hoàng đế và Chiêu Tuệ hoàng quý phi cách nhau quá gần, bởi vì động tác Hòa Vọng Thư quá nhanh, Nhị Cách Cách không thể đến gần, nói nàng ta hành thích Hoàng đế cũng đúng... Hơn nữa Chiêu Tuệ Hoàng quý phi dùng tốc độ nhanh nhất chắn trước mặt Hoàng đế, hoàn toàn là lấy thân che chở.
Lần này, Hiền phi cũng bị dọa cho ngây dại, phải nhờ Đại trưởng công chúa hạ thủ bóp bàn tay nàng ta, mới khiến nàng ta tỉnh táo lại.
Một mình Hòa Vọng Thư không bắt được Nhị cách cách, binh lính bên ngoài điện chạy vọt vào đè Nhị cách cách điên khùng lại.
Tương quận vương bị dọa, quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu: “Bệ hạ thứ tội, bệ hạ thứ tội. Nhị cách cách không phải muốn hành thích bệ hạ, chỉ là phát bệnh điên, nó bị ngốc! Không phải có ý ám sát bệ hạ.”
Sắc mặt Kỷ Uyển lạnh như băng:“Dáng vẻ Nhị cách các ngươi, nào giống người được nuôi nấng bình thường, hình dáng hung ác đến mức này, giống như là nuôi chó mèo.”
Trên mặt Tương quận vương phi hiện lên vài phần mất tự nhiên. Đứa con gái này vừa sinh đã ngốc nghếch. Lúc đó, Quận vương lại muốn nạp thêm thiếp, vừa nghe được là con gái, lại còn ngốc nghếch, Quận vương liền hất mặt, nửa năm không vào phòng mình. Cho nên, bà ta không thích đứa con gái này, mới lớn một chút liền bắt đứa con gái này đến viện bên cạnh ở một mình. Con gái lớn ngược lại tình nguyện dẫn theo muội muội này, xưa nay cũng đều do con gái lớn dạy dỗ.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Về phần dạy như thế nào, dạy cái gì, bà ta làm sao biết được?
Hòa Vọng Thư đứng lên với một mặt đầy máu, hắn có công hộ giá, đã có người mời thái y đến xem vết thương cho hắn, kể cả Kỷ Uyển cũng không ngờ ánh mắt trào phúng cũng có thể làm ra một vũ khí, vả lại Nhị cách cách này mạnh bạo như thế, một nam nhân cũng không kiềm chế được nàng ta.
Lúc này Kỷ Uyển nhìn thấy Hòa Vọng Thư bị thương ở mặt, vết thương sâu nhất chỉ thiếu một chút nữa là chạm đến mắt, quả thực là nổi trận lôi đình: “Biết cách cách các ngươi có bệnh, còn dám mang vào cung. Ta thấy chính là các ngươi lén dạy, còn nói không phải cố ý ám sát bệ hạ, cũng may là trúng vào người nô tài bên cạnh, nếu thật sự trúng vào bệ hạ! Chuyện gì sẽ xảy ra đây?”
Con gái thứ hai bị bệnh, nhưng nó nghe lời con gái lớn! Có con gái lớn ở bên sẽ không tự nhiên nổi cơn điên.
Bà ta nghĩ, mang theo nó vào cung sẽ có thể sinh cảm tình.
Con trai mình thiếu chút nữa đã bị thương, Thái hậu cũng lạnh mặt: “Thế nào? Mang theo một người điên đến đây, bổn cung đồng ý tứ hôn thì không sao. Nhưng lỡ không đồng ý, có phải cũng muốn để ả ta nhắm vào ta không.”
Lúc này, ngay cả Đại cách cách cũng “phịch” một cái quỳ xuống, lưng áo toát mồ hôi lạnh, trong lúc nhất thời hối hận đến xanh ruột, cả người lạnh như băng. Hoàn toàn không nhớ nổi vì sao vừa rồi bản thân lại xúc động ra lệnh cho Nhị cách cách náo loạn ra chuyện như vậy---- bị lòng tham che mờ mắt, ngay cả mạng cũng không cần.
Hai mắt Đại cách cách nhắm lại, ngất xỉu trên sàn nhà lạnh lẽo.
Sự kiện lần này, là khởi đầu cho việc Thái hậu giao lại triều chính cho bệ hạ, sau khi giải tán cung nhân, Hoàng đế và Thái hậu nói chuyện riêng. Kết quả là bắt cả nhà Thân Vương giam vào đại lao, tông thất ở kinh thành ai nấy đều cụp đuôi làm người, dặn dò con cháu không được đụng vào họng súng, ngược lại khiến cho kinh thành có một lần thái bình.
Sau khi chuyện ngày đó kết thúc, Hiền phi đưa Đại trưởng công chúa ra khỏi cung.
Đại trưởng công chúa kéo tay, nói với nàng ta: “Ta thử một lần, cũng không chiếm được tiện nghi của Chiêu Tuệ hoàng quý phi, Hoàng quý phi này rất lợi hại, chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa. Nếu ngươi không chắc chắn, phải nhẫn nhịn, khiêm tốn trước mặt Hoàng quý phi. Lặng lẽ tìm cơ hội, sau này một chiêu lấy mạng.”
Ý của lời này đại khái là Thái hậu cũng đã nói với Hoàng hậu.
Đại trưởng công chúa là người sống lâu, so với Thái hậu còn nói nhiều hơn một câu: “Người tính không bằng trời tính, có đôi khi phải chấp nhận số mệnh.”
Nếu đã chấp nhận số mệnh, Khương thị đã không vào cung.
Đã từng cách vị trí cao quý nhất của nữ nhân gần như vậy, làm sao có thể an phận làm một người vợ ngoan hiền đây?
*“Nô tài xin phép đến hầu hạ Đại hoàng tử” Trên mặt Hòa Vọng Thư có thuốc, quấn một vòng vải trắng, hắn quỳ trên sàn nhà cung Vĩnh Hòa, không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt Chiêu Tuệ Hoàng quý phi.
Ngoài dự liệu của hắn, Hoàng quý phi không có quá nhiều cảm xúc, chỉ hỏi hắn một câu: “Vết thương trên mặt, có để lại sẹo không?”
Hòa Vọng Thư cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: “Thái y nói, miệng vết thương quá sâu, dùng thuốc gì cũng không thể lành lại hoàn toàn”“Ừ, bổn cung biết rồi” Có đôi khi Kỷ Uyển luôn nghĩ, Hòa Vọng Thư chỉ là một tiểu thái giám, sao lại có thể có nhiều tâm tư như vậy! Đi một bước nhìn thấy ba bước.“Hòa Vọng Thư, năm nay ngươi mười chín tuổi, Đại hoàng tử mới một tuổi. Chờ hắn lớn lên, ngươi đã không còn hữu dụng, làm gì có chuyện lão thái giám bên cạnh chủ tử trẻ tuổi bao giờ? Lúc đó ngươi còn có thể chạy động chân sao?”
Hòa Vọng Thư: “... Nương nương!”
Khuôn mặt nô tài có khiếm khuyết, sao có thể hầu hạ chủ tử mỗi ngày, Kỷ Uyển biết Hòa Vọng Thư đang suy nghĩ gì, đơn giản là sợ nàng không cần hắn, tự mình mở miệng để Kỷ Uyển nhớ rõ hắn, phòng con đường sau này.“Lần này là ta sơ suất, khiến ngươi vô tội bị tổn thương. Ngươi yên tâm, ngươi một ngày làm thái giám thủ lĩnh cung Vĩnh Hòa của ta, vĩnh viễn đều là thái giám của cung Vĩnh Hòa. Thái giám khác đến hầu hạ, bổn cung không nhận.”
Hòa Vọng Thư nghĩ, đối với Chiêu Tuệ hoàng quý phi mà nói, người có thể thay thế hắn quá nhiều.
Đây là lần đầu tiên Hoàng quý phi nói chuyện với hắn mà không có hai chữ bổn cung.
Hòa Vọng Thư nói không nên lời.
Nhưng điều làm cho Hòa Vọng Thư càng không thể ngờ tới còn ở phía sau: “Ngươi đến phủ nội vụ, xem mấy thái giám tuổi còn nhỏ, chọn một người tốt nhất nhận làm nghĩa tử, sau này đưa đến hầu hạ bên cạnh Đại hoàng tử, nếu sau này có sai sót gì, để hắn dưỡng lão cho ngươi.”
Khóe mắt Hòa Vọng Thư khẽ ướt, nhìn Hoàng quý phi được cung nữ đỡ đi vào nội điện, trong lòng nhịn không được liền nói: “Nương nương quá mềm lòng, thật không giống người gian khổ đi tới ngôi vị Hoàng quý phi này.”......
Hắn là thái giám, một nô tài thì có thể làm gì đây?
* Năm nay, trận tuyết đầu tiên rơi, Hiền phi thuận lợi sinh hạ Ngũ hoàng tử. Hoàng đế vô cùng vui vẻ, hơn nữa là sinh ra một hoàng tử, hiện tại hắn đã có năm vị hoàng tử nối dõi, cũng không tính là ít.
Điều khiến các phi tần trong cung bàn tán chính là tuy rằng Hiền phi được thưởng, nhưng vị trí lại không được thăng nữa. Đương kim thánh thượng cũng không phải là người hẹp hòi gì, nữ nhân đi theo hắn, chỉ cần không phạm sai lầm lớn gì, vị trí chắc chắn sẽ không thấp.
Hai năm nay Hiền phi được sủng ái vô cùng, thế nhưng không được làm quý phi. Mặc dù không biết hoàng đế tính toán thế nào, nhưng các nàng đều chờ đến ngày nhìn thấy Hiền phi bị chê cười.
Có điều ngoài dự liệu của bọn họ chính là sau khi Hiền phi sinh con một tháng cũng không hề biểu hiện chút gì quan tâm đến chuyện vị trí, gặp phải phi tần lấy chuyện này làm lồng, thậm chí còn nói: “Vì bệ hạ sinh con vốn là nhiệm vụ của phi tần, chỉ cần Ngũ hoàng tử bình an lớn lên, chuyện gì cũng không quan trọng” Thực ra trong lòng nàng ta không phải hoàn toàn không quan tâm chuyện này, nhưng dựa theo ký ức đời trước, nàng ta biết sau khi các hoàng tử được sinh ra thường xuyên, Hoàng đế đã không hào phóng đối với vị trí phi tần như trước nữa, mỗi một vị trí phi tần Hoàng đế đều cân nhắc tỉ mỉ rồi mới quyết định.
Nàng ta đã sớm đoán được vị trí của mình rất khó thăng hạn, nhưng không được ngồi lên ngai vàng quý phi, trong lòng nàng ta vẫn có chút mất mát. Không có được lại hâm mộ vận khí tốt của Chiêu Tuệ hoàng quý phi, ai bảo người ta vào cung sớm, lại là người sinh ra hoàng tử đầu tiên, vả lại còn bình an... Nếu như ngày đó Chiêu phi chết vì sinh con thì tốt biết bao!
Tuyển tú ba năm một lần, lần này thân phận của các nữ nhân nhập cung so với lần trước còn thấp kém hơn. Chỉ có một nữ nhân dung mạo tươi mát thoát tục, vẫn là nhờ có mặt mũi đẹp nên được phong làm quý nhân,.
Gần đây Hoàng đế keo kiệt địa vị, ngược lại khiến cho các cung chủ nương nương cảm thấy bớt bị uy hiếp.
Cung Vĩnh Hòa, sáng sớm đã nhận được tin tức của những người mới này, có điều Kỷ Uyển cũng có đủ sức mà kiểm tra từng người.
Cậu bé mập ba tuổi thật sự là quá ầm ĩ, vừa rảnh rỗi liền quấn lấy nàng.
Cậu bé mập!!!
Lần đầu tiên nghe được Kỷ Uyển gọi con trai lớn như vậy, mặt Hoàng đế liền xanh mét, nhưng không nổi giận, có lẽ là vì mẫu thân không quan tâm, Hoàng đế chỉ có thể càng để ý tới Đại hoàng tử này mà thôi.
Bé mập là đứa con trai đầu tiên Hoàng đế nuôi dưỡng, xưa nay thân thể khỏe mạnh, bộ dạng mềm mại lấy lòng, tình cảm của Hoàng đế đối với đứa con này không giống những đứa con còn lại. Ở trong cung Vĩnh Hòa, thậm chí còn tự mình ôm Đại hoàng tử vào lòng.
Hôm nay bé mập vừa mới thức dậy, liền mơ mơ màng màng dụi mắt, không chịu để cung nhân hầu hạ rửa mặt chải đầu, vội vàng chạy đến điện Mẫu phi, liền nhìn thấy mẫu phi đang đùa giỡn với chó con bằng một quả bóng nhỏ.
Bé mập bĩu môi: “Mẫu phi, chơi với bé mập, không chơi với Nhị mập!”
Bé mập ghen tị.
Chiêu Tuệ Hoàng quý phi nương nương nhướng mày: “Biết vì sao mẫu phi thích chơi đùa với Nhị mập, mà không thích chơi với con không?”
Bé mập: “...”
Quý phi nương nương mỉm cười:“Bởi vì chó con ngoan biết bao nhiêu, nó lại không biết nói chuyện.”
Không giống như con! Có cả 100.000 lý do mỗi ngày.
Biết mẫu phi ghét bỏ mình, Bé mập dụi dụi mắt, khóc oa oa, trong chốc lát liền tức giận khóc không ngừng.
Nghe thấy tiếng khóc, Hòa Vọng Thư nhíu mày vội vàng chạy vào, âm thanh so với bình thường hơi lớn một chút:“Nương nương! Người lại làm gì trêu chọc điện hạ rồi.”
Dứt lời! Không kịp đợi nàng giải thích đã ôm lấy Đại hoàng tử đang khóc rời đi.
Kỷ Uyển: “... Xuy xuy” Nô tài này, lá gan càng lúc càng lớn.
