Mất đi một bộ gói thuốc ngừa thai, không thể không bại lộ. Phi tử tự ý dùng thuốc ngừa thai là không đúng với quy củ trong cung, từ trước đến nay chỉ có Hoàng đế nói giữ hay không, không có chuyện phi tử quyết định muốn mang thai sinh con hay không.
Kỷ Uyển biết, trước mắt người lấy gói thuốc này, tuyệt đối không phải Hoàng đế. Nếu là Hoàng đế, hắn đã tức giận chạy đến trong cung chất vấn, không cần phải hạ thấp giọng như vậy.
Vậy thì là ai? Người có năng lực này chỉ có hai người là Hoàng hậu và Hiền phi, hai người họ ở trong cung đã nhiều năm, trừ phi nắm chắc tuyệt đối, nếu không sẽ không dám dùng thủ đoạn này.
Kỷ Uyển chỉ có thể hạ lệnh tiêu hủy tất cả thuốc ngừa thai trước.
Hoàng đế nghĩ đến lòng kính yêu của mình đối với Hoàng thái hậu, ban cho các phi tần trên cấp thứ phi từ năm nay trở đi có thể về nhà cha mẹ nửa tháng, trước đây chưa từng có tiền lệ như vậy. Vả lại nơi này quy củ quá nhiều, vốn tưởng rằng dù thế nào cũng phải đến năm sau. Không ngờ thánh lệnh này vừa mới lập hai tháng, Kỷ gia liền phái người truyền lời, muốn mời Chiêu Tuệ Hoàng quý phi nương nương về nhà..
Chủ mẫu Kỷ gia, mẹ ruột của nguyên chủ là một nữ nhân rất lợi hại, nếu không đã không dạy được một người con gái tâm cơ thủ đoạn như nguyên chủ. Người lợi hại như vậy, vẫn không có cách nào để tướng công yêu một mình mình, bà giống như là cấp dưới, đối đãi với tướng công giống như đối đãi với lãnh đạo, hoàn toàn không có một chút ấm áp tình nghĩa gì giữa vợ chồng.
Kỷ phu nhân: “Bệ hạ chín tháng trước đã thông báo cho Kỷ gia, dựa theo thể chế xây dựng một biệt viện, để sau này nương nương về nhà ở một thời gian ngắn, vì vậy hiện nay mới thuận lợi như vậy.
Kỷ Uyển: “Đệ đệ, muội muội có khỏe không?”
Kỷ phu nhân có một con trai và hai con gái, nguyên chủ là đứa con đầu lòng của Kỷ đại nhân, cho dù chỉ là nữ nhi, địa vị trong nhà cũng không ai sánh kịp. Thế gia cực kỳ coi trọng trưởng nữ, vì trưởng nữ thường được gả đến nhà khác làm phu nhân, là cách kết giao tốt giữa hai nhà.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Cho nên Kỷ Uyển có thanh danh hiền lành, lại được phong là Hoàng quý phi, khiến muội muội chênh lệch khá nhiều tuổi cũng lấy được chồng tốt, gia thế cũng ổn.“Rất tốt! Muội phu con là người biết yêu thương, cho dù cuộc sống không tính là phú quý, nhưng còn tốt hơn những thứ kia.”
Khi hai mẹ con nói chuyện...
Hòa Vọng Thư vẫn đứng ở cửa chờ, nhưng sau đó liền bị tiểu nhị dẫn vào viện phía sau. Địch Thu đẫy đà hơn rất nhiều đang ngồi trong sân, người đàn ông nàng ta lấy đang ngồi trước mặt quạt cho nàng ta, đau lòng nàng ta mang thai vất vả, vừa quạt vừa lấy ô mai trên bàn bỏ vào miệng nàng ta.
Hai tiểu nha đầu bên cạnh đang mím môi cười, không dám phát ra âm thanh, trong mắt lại có sự hâm mộ, Hòa Vọng Thư không biết trong mắt mình có phải cũng có cảm xúc như vậy hay không, nhưng chắc là sẽ không có.“Lão gia, phu nhân!”
Địch Thu chợp mắt bừng tỉnh, hơi nghiêng đầu, nhận ra người tới là ai liền cười rạng rỡ: “Hòa Tử ca ca!”
Nàng ta vui mừng nhảy nhót như một con chim nhỏ vui vẻ, sự ngây thơ từ nhỏ cho đến khi làm vợ người ta vẫn không mai một chút nào Hòa Vọng Thư cũng cười rộ lên:“Hoàng quý phi nương nương về nhà mẹ đẻ ở, ta liền đến thăm các ngươi.”
Hắn nhìn ra trượng phu của Địch Thu có chút không thích ứng với âm thanh tinh tế của hắn, cũng có chút khiếp sợ khi thấy quý nhân, nhưng quả thật là một người thành thật. Lúc trước khi Địch Thu chuẩn bị thành hôn, hắn đã tra xét chi tiết nam nhân này, cho nên khi nhìn thấy, bản thân cũng không quá kinh ngạc.“Ta không thể ở lại lâu, chỉ là tới đây xem một chút.”
Gả cho một người đàn ông chân chính, sống một cuộc sống hòa bình, như vậy thật sự quá rất tốt, Hòa Vọng Thư biết sau này mình sẽ không đến nữa. Ý thức trách nhiệm của hắn đối với Địch Thu cuối cùng cũng tiêu tan, bởi vì nàng ta sống tốt, cho nên hắn càng yên tâm.
* Mùa đông năm sau, Thái hậu không qua khỏi, đau buồn nhất cả hoàng cung không ai khác chính là Hoàng hậu, nàng ta mất đi sự che chở lớn nhất trong cung, cũng mất đi chỗ dựa cả đời.
Tang lễ vừa mới làm xong, Hoàng hậu liền sinh bệnh, có lẽ là vì mất đi mẫu thân, mấy năm gần đây Hoàng đế lạnh lùng cứng rắn, đột nhiên lại mềm mại, không mặc long bào, chăm sóc Hoàng hậu hai ngày. Mãi cho đến khi những lời Hoàng đế và Hoàng hậu hiếu thuận hòa thuận lan truyền khắp trong cung, Hoàng đế mới an ủi Hoàng hậu đang dần hồi phục cho phép nàng ta chọn một đứa trẻ để nuôi nấng.
Đêm đó Hoàng đế đến cung Vĩnh Hòa, kéo tay Kỷ Uyển nói với nàng: “Mẫu hậu biết, chỉ có trẫm là Hoàng đế, nàng ấy mới có thể là Thái hậu, mới có thể là nữ tử chí tôn trên thế gian này...”
Hoàng đế uống rất nhiều rượu, nhanh chóng ngủ thiếp đi. Ngôi vị hoàng đế truyền đến chỗ vị bệ hạ này, không cần hắn tranh dành, chỉ cần hắn vững vàng thủ thành là tốt rồi, hắn cũng làm rất tốt. So với lịch sử thế giới chính của Kỷ Uyển, cuộc sống của nhân dân thời đại này rất sung túc, an cư lạc nghiệp, phát triển kinh tế nhanh chóng. Đây là dựa vào mấy đời hoàng đế cố gắng hết mình mới có được, nói thật, đã là thời đại tốt hiếm có.
Cho nên bản thân Kỷ Uyển kỳ thật không liên quan gì đến quyền lực của hoàng gia, nàng dùng lược nhẹ nhàng chải tóc cho Hoàng đế, để ngày mai hắn không cần nôn nóng dậy sớm.
Mấy ngày sau, Hoàng đế không đến cung Vĩnh Hòa nữa. Trong cung bình yên như nước hồ không gợn sóng, chỉ là thời tiết oi bức dị thường, Kỷ Uyển liền ngủ sớm.
Nửa đêm, Kỷ Uyển bị ánh nến sáng rực đánh thức, nàng vừa mở mắt ra, liền thấy Hoàng đế đứng ở bên giường lạnh lùng nhìn nàng. Cũng không biết Hoàng đế đến từ khi nào, đã nhìn nàng bao lâu rồi, vì sao ánh mắt lại cổ quái như vậy.“Bệ hạ!”
Kỷ Uyển không bối rối, chống người ngồi dậy: “Sao bệ hạ lại tới đây? Đã là lúc nào rồi?”
Hoàng đế: “Vì sao không muốn mang thai con của trẫm?”“Thần thiếp còn tưởng là chuyện gì” Kỷ Uyển nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Hoàng đế, hơi dùng sức muốn kéo hắn lại giường, nhưng không kéo được nàng cũng không để ý, chỉ dịu dàng nói: “Áo bệ hạ mỏng manh, bên ngoài gió lớn lạnh lẽo, trên giường ấm áp, bệ hạ ngồi xuống rồi nói, nếu bị bệnh sẽ không tốt” Sự bình tĩnh của nàng đã lây nhiễm cho Hoàng đế, hắn bình tĩnh ngồi xuống.“Bệ hạ, lúc thần thiếp sinh Đại hoàng tử đã tổn hại thân thể, nếu mang thai một lần nữa, cũng không sinh được.”
Hoàng đế sững sờ nhìn nàng, dáng vẻ không dám tin: “Cho nên nàng gạt trẫm nhiều năm như vậy?”
Hoàng quý phi chưa bao giờ nói với hắn là mình dùng thuốc ngừa thai.
Hoàng đế không ngờ, Kỷ Uyển lại dễ dàng thừa nhận như vậy. Khi có người nói cho hắn biết Chiêu Tuệ hoàng quý phi lén dùng thuốc ngừa thai, hắn không tin. Nhưng nhiều năm như vậy Chiêu Tuệ hoàng quý phi vẫn không có con. Mà thái y lại nói thân thể nàng không có vấn đề gì...
Hoàng đế nheo mắt lại: “Đừng lừa trẫm, thái y nói thân thể nàng không có vấn đề gì!”“Thái y nói không thành vấn đề thì không có vấn đề sao? Thái y còn nói Hoàng quý phi mang thai rất tốt, thai kỳ ổn định, có thể sinh bao nhiêu hoàng tử?”“Chát”“Kỷ Uyển, nàng có biết mình đang nói gì không?”
Kỷ Uyển ôm mặt trái đau đớn, ánh mắt sáng quắc: “Xin bệ hạ tin thiếp” Hoàng đế ném bình hoa lưu ly trước giường, phất áo rời đi. Chờ Hoàng đế đã đi, Hòa Vọng Thư bị ngăn ở bên ngoài dẫn đầu tiến vào, vững vàng ôm Kỷ Uyển trở lại giường.“Nương nương——” Kỷ Uyển ngẩng đầu lên, thần sắc bình thản, chỉ có khóe mắt lưu lại nước mắt sinh lý vì đau: “Nếu đã bắt đầu, sẽ không đơn giản như vậy... Tối nay chắc chắn còn có chuyện khác xảy ra. Đi đi, để Bách Hợp vào và trang điểm cho ta.”“Để nô tài hầu hạ nương nương trang điểm được không?”
Đây là lần đầu tiên Hòa Vọng Thư trang điểm cho Kỷ Uyển, ngoài dự liệu của nàng, Hòa Vọng Thư lại có một đôi tay cực kỳ khéo léo, nhẹ nhàng, thong thả trang điểm cho nàng một khuôn mặt xinh đẹp. Cách trang điểm của hắn mới lạ, trong thâm cung này Kỷ Uyển chưa từng nhìn thấy ---- Có một chút nét quyến rũ mà chỉ một người đàn ông có phẩm giá cao mới có thể cảm nhận được, một chút quyến rũ này đã đủ lấy linh hồn của bất kỳ người đàn ông nào.“Hòa Vọng Thư, xem ra ngày xưa ngươi hầu hạ không tận tâm.”“Nương nương minh giám, nếu cái gì nô tài cũng có thể làm, những người khác phải sống thế nào.”“Dẻo miệng” Hòa Vọng Thư đỡ nàng ngồi xuống giường, quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay nâng đôi chân xinh xắn của nàng lên, vén ống tay áo lên dùng y phục lau sạch bụi mịn trên đôi chân ngọc này.
Từng chút từng chút một, lau thật sạch sẽ...
Hòa Vọng Thư lay sạch tay, khoác cho nàng một bộ quần áo.“Ầm ầm” Bên ngoài có sấm sét, chốc lát sau liền ào ào mưa.
Bách hợp ướt sũng vọt vào nội điện, cửa cung không kịp đóng không ngăn được mưa to, bọt nước bắn tung tóe làm ướt đôi giày mới thay của Kỷ Uyển.“Nương nương! Thất hoàng tử cùng Bát hoàng tử trúng độc, phát độc chưa bao lâu đã cứu trị không được, hiện tại... Hai vị hoàng tử chỉ ăn duy nhất một chén canh hạt sen được đưa đến Dưỡng Tâm điện” Cung Vĩnh Hòa mỗi ngày đều đưa canh đến Dưỡng Tâm điện, điều này trong cung ai cũng biết, mà canh của cung Vĩnh Hòa cung mang danh mỹ vị mọi người đều biết. Buổi trưa, Thất hoàng tử và Bát hoàng tử cùng đến Dưỡng Tâm điện, ngửi thấy được mùi canh hạt sen, liền thòm thèm.
Mẹ đẻ Thất hoàng tử đã mất, vừa mới được Hoàng hậu nhận nuôi nửa năm, Bát hoàng tử lại là bảo bối tâm can của Hiền phi. Hoàng đế cũng thân cận hai với đứa trẻ này, nếu là hoàng tử khác sẽ không có thể diện như vậy. Mẫu phi của bọn họ được coi trọng, Hoàng đế liền thưởng cho hai người bọn họ hết lần này đến lần khác.
Canh hạt sen là do Quế Hoa cô cô đưa tới, sự việc đã được bẩm báo.
Kỷ Uyển tuyệt đối không ngờ, Hoàng hậu và Hiền phi lại có thể hạ quyết tâm như vậy, tổn thất lớn như thế, tất nhiên đã được chuẩn bị không chút sơ hở, ví dụ như tiểu thái giám thử thức ăn nhất định cũng không sống được, nàng vĩnh viễn sẽ không thể tìm ra chứng cứ.“Hòa Vọng Thư, đi, mang đại lễ chúng ta chuẩn bị đưa ra ngoài.”
Lúc trước vì có Thái hậu ở đây, nàng không làm gì được Hoàng hậu. Về phần Hiền phi, chỉ là mất đi một phi tần, Hoàng thượng tất nhiên sẽ lập thêm phi tần thứ hai, quen thuộc còn hơn mới mẻ. Ở lâu trong cung, ai chẳng có một hai nhược điểm trí mạng?
Nếu đã muốn cá chết lưới rách, ai cũng đừng mong được lợi.
Chiêu Tuệ Hoàng quý phi thẳng lưng, dung nhan tuyệt sắc vô song, giống như một vị chiến sĩ vũ trang chờ đợi quân địch đội mưa to mà đến, chật vật đứng trước mặt nàng.
Đủ để thấy mình ở trong lòng các nàng khủng bố cỡ nào, làm cho các nàng coi là kẻ thù lớn nhất đời này.
Dùng tính mạng con mình làm bệ đỡ thực hiện kế hoạch, thật đáng thương biết bao!
Ha! Đều là những thứ cấp thấp, không ai thực sự có thể chiến đấu.
