[Nhiệm vụ thất bại, mời ký chủ lựa chọn, có muốn lập tức rời khỏi thế giới này hay không!]“Không”“Ta ngăn cản nam chính và nữ chính đến với nhau. Nhiệm vụ không thể thay đổi sao?”
[Vì sao ngăn cản nam nữ chính đến với nhau? Tất cả chúng ta đều biết, để tránh kết cục ban đầu.
Trong nguyên tác, nam chính năm thứ mười hai tự sát, lần này cũng là năm thứ mười hai cắn lưỡi tự sát như cô đã thấy. Nhiệm vụ đã thất bại.] [Kỷ Uyển, đây là số phận, không phải lỗi của cô. Cô vĩnh viễn không thể ngăn cản một sinh mệnh có năng lực tự chủ.] Kỷ Uyển im lặng.
Nàng đã nghĩ đến tất cả những gì lẽ ra mình nên nghĩ đến, chẳng hạn như câu nói mà nàng nhờ con nuôi của hắn truyền lời: “Nếu ngươi chết, ta cũng không sống nổi.”
Không biết câu này có được truyền đến hắn hay không, có lẽ là được. Đương nhiên, Hòa Vọng Thư cũng có thể không tin, trong lòng luôn nghĩ, một nữ nhân tôn quá như Hoàng quý phi, sao có thể chết vì một nô tài như vậy.
Hắn không tin điều đó.......
Mẫu thân bị bệnh, theo lý mà nói, cho dù Hoàng tử không túc trực bên giường, cũng phải đến thỉnh an.
Hoàng đế ngược lại không ngăn cản Đại hoàng tử, nhưng Kỷ Uyển không muốn gặp, chỉ sai người truyền lời: “Con đã trưởng thành, chuyện của mình phải tự mình quyết định. Những ngày này rất lộn xộn, con phải chú ý đến tất cả các khía cạnh trong cuộc sống hàng ngày nhiều hơn. Về phần hậu cung, con không nên đến nữa” Tất cả cung nhân trong cung Vĩnh Hòa đều chịu phạt, ai nấy đều bị thương không nhẹ, toàn bộ đang dưỡng bệnh. Mấy cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng hiện tại được điều tới từ phủ nội vụ, còn có vài người bên cạnh Hoàng đế, Kỷ Uyển không muốn sai khiến chút nào.
Kỷ Uyển dầm mưa suốt cả đêm, bệnh tình không nhẹ, nhưng không nằm trên giường quá lâu, ngày thứ ba đã chống đỡ bệnh tật xem một vở kịch lớn.
Mẹ đẻ Thất hoàng tử là Ngọc quý nhân, từ lúc tuyển tú vào cung chưa từng được sủng ái, không ngờ lần đầu tiên thị tẩm liền mang thai, sinh ra Thất hoàng tử. Dựa theo quy củ, tiểu chủ không được nuôi nấng Hoàng tử, Công chúa, nhưng khi đó Thái hậu tham gia chính trị, vì tránh cho người ngoài sinh ra tâm tư không tốt, Hoàng hậu lại không có con, cũng không được dạy dỗ con cái do tiểu chủ sinh ra.
Cho nên cho dù là vị trí Quý nhân, vẫn nuôi con đến bốn tuổi, mãi đến khi Thái hậu qua đời, Hoàng đế mới có chủ ý với Thất hoàng tử, Ngọc quý phi mới có chút cảm giác tồn tại.
Một Quý nhân nho nhỏ không được sủng, đều là dựa vào đứa con bảo bối này, hiện giờ bị đoạt thịt trên người, trong lòng có thể dễ chịu sao?
Trong lòng Ngọc quý nhân thật sự không dễ chịu gì, lại bị người khác trêu chọc, nàng ta là một Quý nhân nho nhỏ, Hoàng hậu không có con, Thất hoàng tử được Hoàng hậu nuôi nấng, tất nhiên sẽ được coi như người của mình. Cả đời này cứ như vậy, chỉ cần Thất hoàng tử tốt, cho dù chết cũng tốt.
Nhưng Thất hoàng tử đã chết.
Ngày đó tin tức vừa truyền đến, nàng ta lập tức ngất xỉu, cho nên căn bản không nhìn thấy tình huống của cung Vĩnh Hòa.
Một nữ nhân yếu nhược như vậy, Hoàng hậu căn bản không để nàng ta trong lòng, cũng không ai để ý đến nàng ta.
Ngọc quý nhân hôm nay để cho từ trên xuống dưới Hạp cung mở rộng tầm mắt, nàng ta dẫn người vào cung Cảnh Nhân bắt lấy Hoàng hậu, đè Hoàng hậu trên mặt đất, sau đó ngang ngược ngồi trên người Hoàng hậu, trái phải tát mười mấy cái.
Chờ cung nhân Cảnh Nhân phản ứng lại, mặt Hoàng hậu đã sưng lên.
Ngọc quý nhân bị mấy cung nhân kéo ra, nàng ta còn nhổ một ngụm nước bọt: “Mụ đàn bà lòng dạ rắn rết, ngay cả một đứa trẻ mới vài tuổi cũng có thể giết, ta nguyền rủa ngươi chết không yên.
Xuống 18 tầng địa ngục, không được siêu thoát. Thất hoàng tử của ta ..."
Nói đến đây trong lòng bỗng buồn bã, nàng ta sững sờ nhìn hai tay mình: “Ta hận không thể ôm con vào lòng nuôi dưỡng, đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu như vậy, tuổi còn nhỏ đã biết để lại thứ tốt cho mẫu phi của mình, sẽ kéo tay nói với ta, mẫu phi đừng lo lắng, con trai sẽ cố gắng, cuộc sống tốt đẹp ở phía sau.”“Khi ta đem đứa nhỏ tốt như vậy tự tay đưa vào tay ngươi, ngươi đã nói như thế nào? Ngươi nói sẽ coi Thất hoàng tử là con ruột, khiến ta yên tâm. Kết quả là gì? Thi thể Tiểu Thất lạnh lẽo nằm bên ngoài, còn đang chờ mẫu thân báo thù cho mình.”“Hoàng thượng giá đáo——” Ngọc quý nhân cười lạnh: “Bệ hạ đến thật đúng lúc, phi tần tự sát sẽ gây họa cho người nhà, bệ hạ ban chết cho thần thiếp đi.”
Hoàng đế: “...”
Đây vẫn là Ngọc quý nhân mềm mại mặc người khác xoa xoa nắn nắn sao?
Hoàng đế cũng mất đi hai đứa con trai, ánh mắt đỏ ngầu, nhưng hắn không có một phút thanh nhàn nào, hậu cung rối loạn, không một phút nào yên ổn, toàn bộ đều dựa vào hắn xử lý, làm gì có thời gian nghỉ ngơi.“Trẫm nói rồi, việc này nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng.”
Một câu này thật sự kích thích Ngọc quý nhân, hốc mắt nàng ta đỏ bừng, dáng vẻ có chút điên khùng: “Nhũ mẫu nói với thần thiếp, chén canh kia là Hoàng hậu tự tay đút cho Thất hoàng tử...
Bệ hạ nói cho thần thiếp biết đi, còn điều tra cái gì nữa.”
Hoàng hậu không có con đã lâu, không thể hiểu được trái tim của một người mẹ, càng không thể lý giải Ngọc quý nhân coi đứa nhỏ quan trọng hơn cả tính mạng bản thân. Ngọc quý nhân cũng không một mực yêu thương Thất hoàng tử, lúc trước Hoàng đế hạ chỉ đem Thất hoàng tử đến cho Hoàng hậu nuôi nấng, nàng ta cũng không có làm bất cứ phản kháng gì, làm cho người ta xem nhẹ sự coi trọng của nàng ta dành cho Thất hoàng tử.
Hoàng hậu vứt bỏ tất cả nhũ mẫu, cung nhân, thái giám đi theo Thất hoàng tử của Ngọc quý nhân, nàng ta một tiếng cũng không nói gì, cũng không nháo với Hoàng đế. Trong nửa năm, nàng ta kiểm tra lý lịch của từng cung nhân hầu hạ Thất hoàng tử, nếu có thể đối xử tốt, nàng ta sẽ trực tiếp liên lạc, nếu không thể thì liên hệ với người nhà, đồng hương, bạn bè và người thân.
Làm tất cả mọi thứ có thể.
Ngọc quý nhân không được Hoàng đế quan tâm, không có cơ hội tranh sủng, bị người người chế giễu cũng không có biểu hiện oán giận, nàng ta đem toàn tâm toàn ý đặt lên người Thất hoàng tử, nàng ta sợ rằng Hoàng hậu sẽ đối xử không tốt với Thất hoàng tử.
Ngọc quý nhân hiểu, Thất hoàng tử được nuôi trong cung tốt hơn nàng ta tự nuôi nhiều, nhưng vẫn lo lắng Hoàng hậu không đủ dụng tâm.(Team Trái Dâu Nhỏ x T Y T) Thật sự là một người mẹ yêu thương con, khi tin dữ truyền đến, nàng ta chậm một bước, không thể đến cung Vĩnh Hòa, chợt nghe được tin tức thái giám Hòa Vọng Thư trong cung Vĩnh Hòa bị Hoàng hậu mua chuộc, thừa dịp phủ nội vụ lục soát toàn cung, hãm hại Chiêu Tuệ hoàng quý phi bị bắt tại chỗ, sau đó bởi vì chịu hình phạt rất nặng, mới khai ra hai chữ Hoàng hậu, hổ thẹn với chủ tử mà cắn lưỡi tự sát.
Ngọc quý nhân suýt nữa phát điên lên, tất cả những người hầu hạ bên cạnh Thất hoàng tử đều bị giam giữ, nàng ta nghĩ hết biện pháp chắp vá từng lời từ miệng mấy người này mới biết được chén canh hạt sen mang đến Dưỡng Tâm điện kia, là do Hoàng hậu ra mặt làm Thất hoàng tử lộ ra vẻ thèm thuồng, cũng biết ngày đó Thất hoàng tử sẽ đến điện chính cung Cảnh Nhân thỉnh an Hoàng hậu, chính Hoàng hậu đã tự tay đút hắn uống một chén.
Người phụ nữ độc ác!
Ngọc quý nhân biết, Hoàng đế tất nhiên cũng biết.
*“Nương nương, Hoàng hậu sẽ cắn Hiền phi sao?”
Kỷ Uyển kéo tay Quế Hoa cô cô, để bà ấy ngồi xuống. Ngày đó nàng làm canh hạt sen, là Quế Hoa cô cô tự tay đưa đến điện Dưỡng Tâm, không có đưa qua tay người thứ hai, cho nên bát canh hạt sen này tuyệt đối không bị hạ độc.
Là đương sự, Quế Hoa cô cô cũng bị trọng hình, một chân bị thương không ra hình dạng, đi lại cũng không tiện, làm sao có thể đứng lâu.“Hoàng hậu hận ta, có lẽ sẽ không cắn Hiền phi, nàng ta giữ lại Hiền phi, muốn xem kết cuộc của ta.”
Nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu: “Đáng tiếc, vì Hoàng hậu này không bằng một phần mười Thái hậu. Thái hậu lúc tại thế, mặc dù mất đi quyền hành ngoài cung, nhưng vì đạo hiếu, vẫn có thể áp chế bản cung. Cho nên mười năm nay, Hoàng hậu cùng Hiền phi âm thầm ra tay nhiều lần như vậy, bổn cung cũng không thể bóp chết các nàng, vô duyên vô cớ để cho người của cung Vĩnh Hòa theo ta chịu mệt mỏi.”
Hai mắt Quế Hoa cô cô rưng rưng: “Nương nương nói gì vậy, đây đều việc nô tỳ phải chịu. Hơn nữa, Thái hậu nương nương là ai, bà ấy ở thâm cung này mấy chục năm! Có thể dễ dàng lay động sao? Huống chi, lần nào nương nương cũng bảo vệ chúng nô tỳ... Cho dù lúc này nô tỳ chịu khổ, cũng không bằng nương nương mạo hiểm ngày đó.”“Nương nương, người phải khỏe mạnh, chúng thần mới có đường sống.”
Ngày đó Hoàng hậu và Hiền phi khóc sướt mướt đến cung Vĩnh Hòa, còn mang theo rượu độc tới, chỉ chờ phủ nội vụ tìm ra, giống như Ngọc quý nhân hôm nay, đại náo một hồi, làm nhục nàng trước mặt Hoàng đế, dẫm tôn quý của nàng dưới chân.
Đứng sau lưng Hoàng hậu và Hiền phi là nhà ngoại của Hoàng đế, đại tướng quân tay cầm quyền hành. Bọn họ nói đúng, bọn họ là mất đi Hoàng tử, cho dù quy củ có gì không đúng, cũng có thể lấy đau lòng giải thích. Hiền phi hành động điên cuồng, ép nàng uống rượu độc ngay tại chỗ cũng không có gì khó, chỉ sợ trong lòng còn nghĩ nếu có tấm lụa dài ba thước siết cổ nàng đến chết, mất hết tôn nghiêm còn tốt hơn.
Hoàng đế sẽ không cứu nàng, Kỷ Uyển đã chuẩn bị sẵn sàng chờ chết.
Nhưng Hòa Vọng Thư lại cứu nàng cho dù phải trả giá bằng mạng sống của mình, hắn không tránh đi theo yêu cầu của Kỷ Uyển mà ngược lại tìm ra cách xoay chuyển tình thế trong một thời gian ngắn như vậy, rất lợi hại.
Thật ra Hòa Vọng Thư biết, nếu hôm nay hắn mang danh phản chủ, cho dù may mắn giữ lại một cái mạng, trừ phi Đại hoàng tử đăng cơ, nếu không hắn phải trốn chui trốn nhủi giống như chuột trong mương, cẩn thận ẩn nấp.
Quan trọng nhất là, nếu hắn sống sót, Hoàng đế sẽ nghi ngờ Chiêu Tuệ hoàng quý phi.
Thật ra chuyện này chỉ cần ba đến năm ngày là có thể xoay chuyển, nhưng Hoàng đế sẽ không tin nàng, Hiền phi cùng Hoàng hậu nhất định sẽ không cho nàng cơ hội này.
Mười mấy năm rồi! Cho dù có Thái hậu chống lưng, hai người bọn họ vẫn không chiếm được tiện nghi, bị Kỷ Uyển tổn hại mấy lần đến nỗi phải mời thái y, nếu không hận, sao có thể ra việc như vậy.
Kỷ Uyển có thể hiểu, ở trong cung, nếu như không tranh đấu sẽ trở thành cá thịt, mặc người khác chém giết.
Thắng bại thế nào, chính là bản lĩnh của mỗi người.
Vài ngày sau khi sắc lệnh của hoàng đế bị bãi bỏ, Kỷ Uyển nói mình bị bệnh ở cung Vĩnh Hòa, Hoàng hậu bị nhốt vào lãnh cung muốn gặp nàng, Kỷ Uyển cũng không gặp.“Nàng ta là ai? Bất cứ ai muốn gặp liền đồng ý sao? Bổn cung không có gì để nói với Hoàng hậu.”
Mười năm trước, Hiền phi giả bệnh không tham gia tuyển tú, là vì biểu ca nhà mẹ đẻ truyền lời. Cuối cùng Hiền phi vẫn không chịu ngồi yên. Nửa năm nay, Hoàng đế bề ngoài đối xử với nàng ta vẫn như cũ, nhưng trên thực tế trong lòng đã biết cái chết của Bát hoàng tử ít nhiều đều có dính líu tới nàng ta, vì vậy không còn ân tình như ngày xưa.
Chuyện này lại lan truyền ra ngoài một lần nữa... Để có thể tra được chứng cớ của chuyện này, trên dưới Hạp cung chỉ có thể nghĩ đến một người.
Cửa cung Vĩnh Hòa luôn đóng chặt, hôm nay lại có khách vào.
Kỷ Uyển nhìn Hiền phi gầy gò, cúi đầu tiến vào, không chút che giấu cười sáng lạn: “Khương thị, trước khi đến đã soi gương chưa? Ngươi như thế này có đàn ông nào thích ngươi nữa chứ” Hiền phi mỗi đêm đều mơ thấy Bát hoàng tử trên mặt dần dần sinh ra lở loét, chúng mọc thành cụm, khi biến mất sẽ để lại sẹo.“Thích món quà ta tặng ngươi không?”
Khương thị kinh hãi mở to hai mắt: “Là ngươi...”
Kỷ Uyển cười khẽ: “Hôm nay ngươi tới là cầu xin ta sao?”
Môi Hiền phi mấp máy, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Uyển ngập tràn hận ý: “Hoàng quý phi biết câu này không? Thần thiếp hỏi ra từ miệng một thái giám, là câu mà Hoàng quý phi nương nương muốn nói cho thái giám kia… Hãy trân trọng mạng sống của mình, nếu ngươi chết, ta cũng không sống nỗi” Kỷ Uyển ngây ngẩn cả người.“Ngươi... Ngăn ả ta lại” Chiếc vòng bạc trong tay Kỷ Uyển bị bóp đến biến dạng, thần sắc ngưng tụ: “Hòa Vọng Thư không nghe được câu đó!”
Nhân duyên là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Thần sắc Hoàng quý phi giờ phút này khiến nàng ta sợ hãi, cả người đều cứng ngắc.
Rõ ràng người sợ phải là người phụ nữ trước mắt này mới đúng.
Đường đường là Chiêu Tuệ hoàng quý phi, lại có quan hệ với một thái giám, đủ để rơi ngàn dặm, chết không có chỗ chôn.“Khương thị, ngươi có tin ngươi không có cách nào đem tin tức truyền ra ngoài hay không?
Nếu nàng ta không tin, đã không sợ đến run rẩy như bây giờ.
Nụ cười lạnh lẽo nhếch lên trên khóe miệng Hoàng quý phi xinh đẹp là cơn ác mộng cả đời của nàng ta.“Từ hôm nay trở đi, thứ ngươi muốn có đều không có được, thứ ngươi muốn làm đều không làm được, ngươi chỉ có thể trải qua đoạn cuối cùng này trong nỗi sợ hãi vô tận, đây chính là để cho ngươi sám hối. Ha! Chờ đó, bổn cung sẽ khiến tất cả các người, mỗi người đều không thể chết dễ dàng”“Ngoan, trong thời gian ngắn cuối cùng này, bổn cung sẽ đem linh vị Bát hoàng tử đặt trước cửa sổ ngươi, để hắn giúp bổn cung nhìn chằm chằm ngươi.”“A —— đồ điên!”
Khương thị giống như mèo con bị nhổ răng cắt móng vuốt, không có gì trong tay còn dám đến trước mặt nàng diễu võ dương oai.
Đã bị dồn vào đường cùng rồi!
* Hoàng đế không lập phi nữa, nhưng Hoàng quý phi duy nhất trong cung lại bệnh quanh năm suốt tháng, rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác. Trong cung xưa nay nâng cao giẫm thấp, tùy ý Hoàng đế sủng ái, nhưng cung Vĩnh Hòa lại không ai dám khinh nhờn.
Đơn giản là bởi vì Hoàng quý phi quá lợi hại.
Năm đó Chiêu Tuệ hoàng quý phi tát vào mặt Thái Hậu, trách cứ bà ấy không có đức hạnh mẫu nghi thiên hạ, không xứng làm người, Thái hậu tức giận đến mức nôn ra máu ngay tại chỗ.
Cuối cùng câu hậu cung không nên can thiệp vào chính trị đã thắng, Hoàng quý phi không nói một lời tự mình bế quan trong cung Vĩnh Hòa, bệ hạ còn một ngày, nàng sẽ là Hoàng quý phi một ngày, bệ hạ không còn, nàng sẽ tử táng theo.“Ha ha, trong triều ta nhân tài nhiều như vàng ngọc, lại không cho phép nữ nhân nói một câu chính nghĩa.”
Hoàng đế quay đầu nói với Ngọc quý nhân đang thương tâm muốn chết: “Sau này nàng ở cung Vĩnh Hòa, trong cung nhiều hoàng tử như vậy, xem ai dám không phụng dưỡng nàng?”
Vị phi tần bao dung bao lâu nay lại lộ nanh vuốt khiến khắp triều đình khiếp sợ sau tai hoạ này.
Càng làm cho người ta không thể tưởng tượng được, chính là Hoàng quý phi nói được làm được, thật sự không gặp Hoàng đế, tự nhốt mình trong cung Vĩnh Hòa bảy năm. Ngay cả Hoàng đế cũng chưa từng gặp một lần.
Hoàng đế xưa nay đa tình dường như cũng dần dần cảm giác được tuổi tác đã lớn, không còn nạp phi tần mới, càng chú tâm xử lý chính vụ.
Năm thứ bảy tuyết rơi, Hoàng đế bị bệnh nặng, Uông Cẩn đến cung Vĩnh Hòa quỳ cầu Hoàng quý phi đến Dưỡng Tâm điện, quỳ suốt một canh giờ mới nhìn thấy Hoàng quý phi xinh đẹp tuyệt trần như trước bước ra.“Nếu bệ hạ ra đi, bổn cung mai táng cùng bệ hạ” Nói xong liền biến mất.
Tính tình Hoàng quý phi có bao nhiêu bướng bỉnh, bảy năm này đã lĩnh giáo được, nàng nói không gặp, chính là không gặp.
Nước mắt Uông Cẩn chảy ròng ròng, không ngừng đập đầu: “Nương nương, bệ hạ bảo nô tài hỏi nương nương một câu —— nương nương có yêu bệ hạ không?”
Sao cuối cùng chỉ hỏi một vấn đề như vậy? Có chút đáng thương.
Năm đó khi hắn tình cảm ngọt ngào, vẫn có thể đưa nữ nhân khác đến hòn non bộ chính tay nàng làm, làm chuyện xấu hổ ngay giữa ban ngày ban mặt, cũng không quan tâm dao đâm vào lòng nàng. Vì vậy, Kỷ Uyển tự đặt mình ở vị trí thấp—chỉ là một món đồ chơi.“Mời Uông công công trở về!”
Kỷ Uyển cười nhạt, cho người đóng cửa điện, cũng không thèm quay đầu lại.
Nếu trả lời một câu 'không yêu' thì xem như đã không có sự vướng bận từ trước.
Chỉ là mỗi người đều có được thứ mình cần, cái gì mà có tình cảm hay không có tình cảm, làm như trên đời này thật sự có thuốc hối hận vậy.
Nàng chịu ở lại đây là vì năm đó đã hứa với Chiêu phi chăm sóc con trai của nàng lớn lên mạnh khỏe mà thôi.
