Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 84: Cương Thi × Ma Cà Rồng (3)




“Tôi chưa bao giờ gặp bất kỳ quái vật nào khác trước khi tôi gặp anh. Sau khi gặp anh những điều kỳ lạ cứ lần lượt xảy ra.”

Kỷ Uyển có thể nói ra lời này, nhưng Hách Liên Thần lại không dám nói, anh đại khái đã hiểu được, không giống như Ma cà rồng luôn chú trọng đến “gia truyền”, Cương Thi là quái vật được biến thành từ xác chết, không có những thứ như huyết mạch thân thích.

Ngay cả khi có người thân, cũng chỉ là khi còn sống.

Ma cà rồng bọn họ có truyền thống lịch sử, thường là một gia tộc hoặc một đại gia đình, nếu có nhiều Ma cà rồng cũng sẽ có nhiều linh hồn nhỏ dựa vào Ma cà rồng hơn.

Không giống như Kỷ Uyển, mười mấy năm chưa từng gặp một quái vật nào.

Hách Liên Thần cảm giác bản thân anh tồn tại như một loại lương thực dự trữ, đương nhiên không đến mức ngu ngốc đi hỏi thăm tình hình gia đình Kỷ Uyển, anh cũng không quan tâm đến cuộc sống của cô. Hách Liên Thần chứng kiến Chris Ann bị hút khô máu biến thành bột phấn, anh cũng không dám cư xử không đúng với cô.

Sau đó Kỷ Uyển dẫn theo Hách Liên Thần bế quan tu hành trong núi lớn, anh cũng không chạy, cho đến khi vị tiểu thư Cương Thi này lại xuất quan, nhìn qua càng giống người hơn một chút, không đi lại bằng cách nhảy nhót nữa. Hai người mới đến thôn làng gần nhất, không ngờ vừa đến đã đụng phải “chuyện lạ”.

Vừa nhìn liền biết đó là yêu ma quỷ quái.

Đối mặt với những lời chỉ trích của Kỷ Uyển, ngay cả một câu phản bác Hách Liên Thần cũng không nói nên lời.

Sau khi Kỷ Uyển hấp thu máu của tử tước Chris Ann, đã không còn cứng đờ, cũng không sợ ánh mặt trời nữa, từ nay về sau cũng không cần hút máu, có thể trực tiếp ăn linh khí cùng tinh phách, kiếm ăn càng không lưu lại chút dấu vết nào. Hơn nữa da thịt khắp người cô cũng được tái tạo lại, nhìn từ ngoài Kỷ Uyển chính là một thiếu nữ ốm yếu có phần u ám.

Ngôi làng mà họ đến đầu tiên không nghèo lắm, có thể sống sâu trong núi mà không nghèo, là bởi vì một vài năm trước đây có một nhà thầu đã thuê một vùng đất rộng lớn trong núi, trồng trái cây, kinh doanh vườn cây ăn quả. Khu rừng núi này ban đầu thuộc về người trong làng, con đường duy nhất đến đó nhất định phải đi qua làng này, nhà thầu trả phí hợp đồng rất nhiều cho dân làng, hơn nữa còn sửa chữa đường.

Nếu muốn giàu có, trước tiên phải làm đường. Một khi đường nhựa thông với trục đường chính, nông sản phụ phẩm trong thôn có thể mang ra ngoài, liên hệ với thế giới bên ngoài nhiều hơn, tự nhiên có thêm nhiều cách kiếm tiền. Hơn nữa vườn cây ăn quả đáng sống mà nhà thầu này làm ra không chỉ hỗ trợ vận chuyển trái cây chín ra bên ngoài tiêu thụ, mà còn hấp dẫn người trong thành phố đến núi nghỉ dưỡng, dân làng trong núi cũng được hưởng sái theo, các loại ngành nghề liền phát triển.

Tuy nhiên vườn cây ăn quả này hơi bất thường.

Lúc Kỷ Uyển và Hách Liên Thần xuống núi liền đi ngang qua vườn cây ăn quả này, Hách Liên Thần nhìn ngọn cây đầy quýt, nóng lòng muốn hái một quả nếm thử.

Còn chưa động thủ, đã nghe thấy tiếng chửi bới phía sau: “Tên thối tha không biết xấu hổ, đã đánh người của chúng ta còn có mặt mũi đến trộm quýt” Kết quả vừa nhìn thấy Hách Liên Thần quay lại, người đàn ông đang đi tới liền ngây ngẩn cả người.

Hách Liên Thần mang dòng máu lai, tuy nửa người nửa ma, nhưng cũng coi như là con nối dõi của Bá Tước, người cung cấp tinh trùng dù sao cũng là người Trung Quốc, cho nên anh vẫn là người da vàng. Có điều được di truyền không ít từ Bá Tước, sống mũi cao, gương mặt góc cạnh rõ ràng, chiều cao cũng đạt khoảng một mét tám tư.

Cho dù là đàn ông cũng bị ngoại hình của anh làm cho kinh ngạc... Lại nhìn qua cô gái bên cạnh anh, cô cũng vô cùng xinh đẹp.“Yên tâm đi, tôi tên là Tiền Bách Sinh, vườn cây ăn quả này là do ba tôi mở ra. Tôi còn tưởng là dân làng lại tới quấy rối, cho nên vừa rồi nói lời không dễ nghe. Hai người chắc là khách du lịch tới chơi? Mấy quả mà thôi, hai người cứ tùy ý hái ăn đi.”

Tiền Bách Sinh là một người đàn ông trẻ tuổi, da ngăm đen cường tráng, đối đãi với hai người Kỷ Uyển rất nhiệt tình, đưa hai người họ đến nông trang nơi cho khách nước ngoài nghỉ ngơi, đồng thời cũng liên tục xin lỗi, hơn nữa còn giải thích toàn bộ nguyên nhân sự việc.(T y T Application)“Rõ ràng là ký hợp đồng mười năm, hai năm trước vườn cây ăn quả làm ăn rất tốt, dân làng dưới chân núi nhất định đòi ba tôi phải tăng phí hợp đồng. Này, đúng là có voi đòi tiên. Để có được con đường nhựa đẹp như này ba tôi đã bỏ ra biết bao nhiêu là tiền, vườn cây ăn quả này còn chưa thu được vốn, bọn họ đã biến thành sư tử. Người trong làng không thể so sánh với người trong thành phố, bọ họ không có quy tắc gì, ba tôi sợ chọc giận bọn họ sẽ gặp chuyện không may, vì vậy đồng ý tăng phí hợp đồng. Chiều theo bọn họ, năm nay bọn họ không chỉ đòi tăng phí hợp đồng, mà còn lập một trạm thu phí trên đường nhựa, ngay cả người của vườn cây ăn quả chúng tôi cũng phải trả tiền. Đây không phải rõ ràng là đang tống tiền sao?”

Cậu ta nói chuyện khá nhanh, nhưng Hách Liên Thần vẫn bắt kịp, anh tiếp tục hỏi: “Sau đó thì sao?”“Sáng nay tôi ra ngoài giao hàng, bọn họ nhân lúc trang viên vắng người liền kéo nhau lên núi, động tay động chân đến vườn cây ăn quả, còn đánh công nhân của trang viên bị thương. Có điều hai người cũng đừng sợ, công nhân của chúng tôi có tổng cộng hai mươi người, đều là thanh niên trai tráng, bọn họ không dám làm càn đâu.”

Tiền Bách Sinh nhiệt tiếp đãi Kỷ Uyển: “Em gái sao không ăn chút nào vậy? Không hợp khẩu vị sao? Nguyên liệu làm các món ăn này đều được trồng tại vườn, lợn cũng do chúng tôi nuôi, không thuốc trừ sâu không hóa chất, ăn rất tốt!”

Hách Liên Thần: “Mặc kệ cô ấy đi, cô ấy không đói” Kỷ Uyển trừng mắt nhìn Hách Liên Thần một cái.

Trên bàn bày đủ loại thức ăn, nhìn tốc độ Hách Liên Thần ăn có thể biết được đồ ăn ngon đến mức nào. Tuy nhiên Kỷ Uyển không ngửi được mùi thơm, cho dù là ăn cũng không có vị giác như con người.

Điều này làm cho cô hơi khó chịu.

Tiền Bách Sinh ăn cơm tối với Hách Liên Thần xong liền rời đi, cậu ta nói muốn đến thăm công nhân bị thương, sau đó còn dặn dò hai người nghỉ ngơi sớm một chút. Chỗ bọn họ ở cách trang viên khoảng hai ba phút đi bộ, bình thường ở trang viên buổi tối chỉ có dì nấu cơm và hai bảo vệ gác đêm, tối nay ngoại trừ hai người bọn họ ra, còn có ba gia đình khác.

Sau khi Tiền Bách Sinh đi, Kỷ Uyển cười lạnh: “Này, mùi máu tươi rất nặng!”

Hách Liên Thần không khống chế được, lộ ra biểu tình hơi mê say: “Lát nữa qua bên đó xem thử?”

Hách Liên Thần chỉ về phía Tiền Bách Sinh vừa đi, đi thẳng theo con đường này sẽ đến nơi ở của nhân viên trang viên.

Kỷ Uyển trợn mắt nói: “Không đi!”

Cơ thể hiện tại của cô, lúc trợn mắt sẽ không còn chút tròng đen nào. Kỷ Uyển cứ giữ trạng thái trợn mắt như vậy, từ từ bước lên lầu, đóng cửa sau lưng lại.

Hách Liên Thần: “...”

Hách Liên Thần có tính tò mò hơn các Ma cà rồng khác, ngửi được mùi máu tươi nặng như vậy, từng luồng từng luồng theo gió bay đến đầu mũi, làm anh đứng ngồi không yên. Đến mười giờ tối, liền lặng lẽ đi trên con đường nhỏ, đến nhà chính nằm trên đỉnh núi.

Trước khi bước vào sân nhà chính, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua một cái, từ góc độ này, có thể nhìn thấy toàn cảnh bên dưới chân núi.

Hách Liên Thần hơi nheo mắt lại, đúng lúc nhìn thấy Tiền Bách Sinh đang đi từ lầu hai xuống, cậu ta bước vào một căn phòng ở lầu một.

Hách Liên Thần trốn sau một cái cây lớn, có thể nghe được âm thanh bên trong.

Đầu tiên là tiếng của Tiền Bách Sinh.“Ba! Hôm nay vườn cây ăn quả lại có thêm hai người, người nam là họ Hách Liên, rất hiếm thấy, trước đó đã liên lạc với ba chưa?”

Bên trong không ai đáp lại, chỉ có tiếng thở hổn hển thăng trầm.“Báo... Báo cảnh sát, đưa... đưa... tao đến... bệnh viện” Âm Thanh này dường như tích lũy sức lực rất lâu mới có thể nói ra được, vừa khô khốc lại khàn khàn, sau khi nói xong lại càng cả thở dốc.

Tiền Bách Sinh: “Ba, không thể báo cảnh sát. Nếu cảnh sát đến con lập tức xong đời, chúng ta cũng không thể đến bệnh viện, ba cố chịu một chút sẽ ổn thôi” Mùi máu tươi nặng như vậy, còn có mùi thối rữa của vết thương, kèm theo mùi tử thi nhàn nhạt... Có thể ổn mới lạ.

Xem ra người trong căn phòng này chính là chủ vườn cây ăn quả, cũng chính là ba của Tiền Bách Sinh.

Hách Liên Thần nhẹ nhàng nhảy lên tầng năm, mùi máu trong căn phòng vừa rồi so với nơi này chẳng là gì. Toàn bộ tầng này tràn ngập mùi máu tươi còn rất mới.

Con ngươi của Hách Liên Thần hơi đỏ lên, anh đứng ở cửa cầu thang suy nghĩ một chút, sau đó không đi vào mà là rời khỏi nơi này.

Trở lại trang viên, Hách Liên Thần trèo tường lên tầng ba, gõ cửa sổ phòng Kỷ Uyển.“Beng beng beng ~” Một đôi tay xanh tím trong bóng đêm mở cửa sổ.“Để tôi vào đi ~ Tôi có tin tức~”“Nhìn thấy lưới thép trước mặt anh không?”

Hách Liên Thần: “...?”“Cái này gọi là lưới chống muỗi, không mở ra được...”

Kỷ Uyển: “Ý tôi là anh có thể gõ cửa chính, đường đường chính chính vào phòng tôi.”

Hách Liên Thần: “Cái đó không quan trọng... Gió lớn quá, chết tiệt!”

Hiểu được nhân vật từ góc nhìn của nguyên tác là một vấn đề lớn, bởi vì nguyên tác kể chuyện từ góc độ nữ chính, cho nên hạn chế rất lớn, cũng mang theo rất nhiều suy nghĩ chủ quan.

Ví dụ như, trong mắt nữ chính Hách Liên Thần là người có dung mạo lộng lẫy, thân thế vô cùng thần bí, bản thân còn lạnh lùng âm trầm, là một người đàn ông tháo vát quyến rũ.

Những đặc tính này Kỷ Uyển đều không phát hiện ra trên người anh. Cô chỉ thấy sự so sánh hài hước với khuôn mặt của anh.

Từ góc nhìn của nữ chính, lần đầu tiên cô gặp Hách Liên Thần là sau khi nổi tiếng, thể hiện ra tài năng thiên bẩm cực mạnh, lúc đó Hách Liên Thần đã chủ động tìm nữ chính để tìm một viên hồng ngọc.

Bọn họ gặp nhau ở thành phố D, nhưng hiện tại anh lại gặp cô trong một thôn làng xa xôi hẻo lánh của thành phố A, cách thành phố D bảy giờ lái xe.

Thời gian hai người gặp nhau cũng khá mơ hồ, trong nguyên tác không nói kỹ, Năm đầu tiên Hách Liên Thần đến Trung Quốc đã gặp nữ chính, đó là lúc Hách Liên Thần bị thương rất nặng... Bây giờ là thời đại mạt pháp, có thể làm Ma cà rồng Hách Liên Thần bị thương, tuyệt đối không phải người thường.

Trong cuộc nói chuyện giữa Hách Liên Thần và nữ chính, có đề cập đến không phải là Ma cà rồng nước M truy đuổi anh.

Chẳng lẽ chính là lần này...“...... Mau nói cho tôi biết có chuyện gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.