Tiền Bách Sinh chậm rãi quay đầu lại đối diện với Kỷ Uyển. Động tác của cậu ta vô cùng chậm chạp giống như Kỷ Uyển cứng nhắc trước kia, nhưng tất nhiên không phải cùng loại với Kỷ Uyển, bởi vì cậu ta có thể nói chuyện, điều này chứng tỏ cậu ta chỉ đang chột dạ đến cứng đờ mà thôi.
Huống chi trên người cậu ta cũng không có mùi hôi thối của mùi máu thịt tươi sống, theo ý của Hách Liên Thần mặc dù mùi không thơm lắm, nhưng vẫn có thể ăn được, cũng không phải vật chết.
Tiền Bách Sinh sững sờ nhìn Kỷ Uyển: “Cô vừa nói gì? Tôi không nghe rõ.”
Một đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm không chớp mắt khiến người khác phải run rẩy.
Tuy nhiên Kỷ Uyển không có cảm giác gì, cô chỉ bình tĩnh nói: “Tôi không nói gì, cậu nghe lầm rồi” Lúc này Tôn Tiểu Miêu và bạn của cô ấy là người đầu tiên thu dọn hành lý xong, hai người xách vali xuống đỏ mặt hỏi Hách Liên Thần: “Anh đẹp trai, anh không thu dọn hành lý sao?”“Tôi không có hành lý.”
Tôn Tiểu Miêu được đôi mắt ôn hòa này nhìn chăm chú, toàn bộ trái tim cô ấy đều muốn tan chảy.
Người bạn của Tôn Tiểu Miêu lộ ra nụ cười thuần thục: “A, hành lý của anh vẫn để trong xe, chưa mang xuống sao?”
Hách Liên Thần: “Chúng tôi không có xe.”
Nỗi ám ảnh trên mặt người bạn của Tôn Tiểu Miêu bớt đi một chút, miễn cưỡng nỉ non một câu —— “Vậy sao!”
Hai người nhìn qua cũng không giống người trong núi, nếu không phải người trong núi làm sao có thể lên núi mà không có xe? Hiện tại nơi này vẫn chưa có xe đưa đón.
Ngày nay vẫn có người đi bộ xa như vậy sao!
Cô ta cảm thấy hai người này có chút quái lạ, một khi có cảm giác như vậy, cô ta sẽ không muốn tiếp tục nói chuyện với Hách Liên Thần nữa, Tôn Tiểu Miêu lại không thèm để ý chút nào, nhiệt tình tỏ vẻ muốn thuận đường tiễn anh một đoạn, trực tiếp bỏ qua Kỷ Uyển.
Kỷ Uyển không phản đối.
Nói cho cùng Hách Liên Thần vẫn là một Ma cà rồng, anh thậm chí cũng không nghĩ đến việc người thích mình không từ chối có phải là trái đạo đức hay không.
Nếu Tôn Tiểu Miêu đã nhiệt tình chào đón, anh liền vui vẻ cùng Kỷ Uyển lên xe.
Hai người bọn họ thậm chí còn không được tính là là hành lý nhẹ nhàng, nói đúng hơn là không có bất kỳ hành lý nào, cô gái ngay cả túi xách cũng không. Người bạn của Tôn Tiểu Miêu cẩn thận quan sát bọn họ cả đoạn đường, phát hiện hai người này từ đầu đến cuối cũng không cầm điện thoại, không giống như cô ta vừa lên xe đã theo bản năng móc điện thoại ra....... Đương nhiên là Hách Liên Thần là có điện thoại di động và “gia sản”, đáng tiếc trong quá trình bị truy đuổi đã cống hiến toàn bộ cho biển khơi vô hạn.
Tôn Tiểu Miêu quá mức nhiệt tình, cả đoạn đường vừa đi vừa không ngừng hỏi hang Hách Liên Thành.“Anh Hách Liên, anh có khát không?”“Anh Hách Liên, lát nữa vào thành phố sẽ trực tiếp về nhà sao?”
Bạn Tôn Tiểu Miêu nhìn không nổi nữa, nhẹ nhàng kéo cô ấy một cái: “Tiểu Miêu cậu nhìn đường đi” Sau đó thấp giọng nói sát bên tai cô ấy: “Cậu không thấy bên cạnh người ta còn có một cô gái sao? Cậu không để ý đến cô ta có phải là quá đáng lắm không” Tôn Tiểu Miêu: “... Cô gái?”
Tôn Tiểu Miêu từ gương chiếu hậu nhìn thấy Kỷ Uyển mặt lạnh như băng, trong mắt cô ấy liền toát ra kinh ngạc không chút giả dối, khiến cho người bạn cũng trợn mắt há mồm, ngay cả giọng nói cũng không tự giác cao lên: “Ôi Tiểu Miêu, một người lớn sờ sờ như vậy cậu còn giả bộ không thấy, thật không nghĩ tới cậu lại diễn sâu như vậy, Oscar nợ cậu một giải thưởng đó!”
Tôn Tiểu Miêu: “...”
Cô ấy thực sự không chú ý đến cô gái còn lại trên xe!
Không được! Lưng cô ấy lại đổ mồ hôi lạnh.
Tôn Tiểu Miêu hít sâu một hơi, đột nhiên mở to hai mắt, đạp phanh một cái... Hàng ghế trước thắt dây an toàn đều bị nghiêng mạnh về phía trước, hai người ngồi sau không hề di chuyển, vẫn ngồi như cũ giống như dính vào ghế vậy.“Tiểu Miêu, cậu làm gì vậy!”
Tôn Tiểu Miêu nắm chặt tay người bạn, ánh mắt lộ ra sợ hãi: “Cái này... Cái này ... Chúng ta vừa đi ngang qua đây.”
Người bạn ôm đầu, hơi chống người lên nhìn, đầu tiên là bức tường trắng với khẩu hiệu “Thôn xóm xinh đẹp là nhà tôi, nông thôn không kém thành phố” Thôn làng này không được hiển thị trên bản đồ, trong thôn ước chừng chỉ có hai, ba trăm người, phần lớn là người họ Đinh, cho nên người ngoài thường gọi nơi này làm “Đinh gia thôn”.
Những người này sống ở đây, bởi vì nhiều lý do, họ rất ít khi liên lạc với người bên ngoài, ngay cả khi đã có đường nhựa thông với thành thị, khẩu hiệu dán ở khắp nơi cũng không làm cho họ “văn minh” hơn, thậm chí hầu hết họ đều không biết chữ.
Hai người Tôn Tiểu Miêu lên núi ngày hôm qua bị chặn lại, chính là ở trước khẩu hiệu này, mấy thôn dân chờ ở chỗ này, vắt ngang một sợi dây thừng muốn thu phí qua đường của các cô. Lúc ấy hai người đã muốn quay đầu xuống núi, nhưng không may ngày hôm qua có sương mù dày đặc, nếu lập tức trở về tất nhiên phải chạy đường đêm, như thế không an toàn. Hơn nửa Tiền Bách Sinh lại đúng lúc ở gần đó, thể hiện năng lực xử lý sự việc bất ngờ rất tốt. Vì vậy hai cô gái vẫn quyết định vào trang viên.
Vừa đặt hành lý xuống chưa đầy mười phút, đã có hai ba mươi người thôn dân cầm “vũ khí” đơn sơ tới đứng ở bên ngoài ồn ào, nào là cuốc, dao thái, gậy trúc nhọn, lúc này bên ngoài ầm ĩ khiến hai người thực sự hoảng sợ.
Mặc dù Tiền Bách Sinh đã bảo nhân viên mang những người gây sự đến “văn phòng” xử lý, không quấy rầy khách du lịch, các cô vẫn không yên tâm.
Nhà ở Đinh gia thôn xây dựng cũng không dày đặc, căn nhà màu trắng này luôn là biểu tượng--- Đây chính là Đinh gia thôn.
Từ vườn cây ăn quả đến Đinh gia thôn chỉ cần lái xe bốn phút, nhưng lúc này bọn họ lên đường được nửa tiếng.
Tôn Tiểu Miêu: “Cái này... Cái này ... Làm thế nào ... Có phải không? Ma xây tường sao?”(T y T Application) Kỷ Uyển: “Không phải ma đâu! Mở cửa ra.”“Không được đâu!”
Tôn Tiểu Miêu run rẩy, rõ ràng tình huống hiện tại không đúng, ngồi trong một chiếc xe sắt còn thấy an toàn hơn là trực tiếp bại lộ ở bên ngoài. Kết quả người bạn kéo tay áo cô ấy mếu máo nói: “Mở ra, Tiểu Miêu mau mở cửa cho cô ấy đi, cậu không nhìn thấy mắt người ta gấp đến đỏ mắt rồi sao.”
Cậu có chắc là đôi mắt đỏ giống thỏ kia là vì gấp không? Bệnh mắt đỏ cũng không có chuyện đồng tử chuyển sang màu đỏ, còn đỏ đến như vậy, vô cùng thần bí.
Tôn Tiểu Miêu run rẩy mở khóa cửa xe, bởi vì quá sợ hãi, ấn mấy lần vẫn không ấn đúng chỗ.“Mình không làm được” Không biết vì sao lại ngốc đến đáng yêu.
Lúc Kỷ Uyển làm Cương Thi, cảm xúc và ham muốn sẽ thấp hơn người thường rất nhiều, từ đáy lòng sẽ không cảm thấy con người là đồng loại của mình. Nếu như không phải còn tồn tại ý thức làm người, rất khó để cô không coi con người là thức ăn, tựa như năm đó khi cô dốc lòng làm Vu nữ, cũng có thể thưởng thức linh khí của trời đất, sau đó cô đã giác ngộ.
Đại khái là một loại trạng thái huyền diệu như vậy, trí nhớ vẫn còn, nhưng tình cảm đã mất đi gần hết.
Kỷ Uyển: “Nếu xe của các người hư hỏng một chút có sao không?”
Tôn Tiểu Miêu: “...?”
Năm ngón tay Kỷ Uyển nhẹ nhàng xoay chuyển, dễ dàng phá vỡ cửa xe, trong mắt hai cô gái, Kỷ Uyển giống như nữ siêu nhân trong phim Mỹ, nháy mắt xây dựng lòng tin cho hai cô gái, bọn họ cũng xuống xe theo.
Ngay sau khi bọn họ xuống xe, rõ ràng vẫn là ban ngày sáng trưng, đột nhiên ánh sáng dần dần tối xuống, chậm rãi nổi lên một tầng sương mù. Hai cô gái là con người còn ngửi được mùi rỉ sắt rõ ràng, các cô cũng không biết đây là mùi gì, có điều Kỷ Uyển và Hách Liên Thần thì biết.
Đây là mùi máu tươi nồng nặc.“Ka Ka Ka, Ka Ka Ka, Ka Ka Ka” Trong sương mù dày đặc dần dần lộ ra một bóng người lảo đảo, giống như một con quái thú khổng lồ, làm cho hai cô gái kinh hồn bạt vía, mặc kệ thế nào, động tác nhìn qua rất quái lạ.“Ah! Không phải tôi nói đưa hai người đi sao? Sao lại nóng vội như vậy?”
Nhìn thấy người tới là Tiền Bách Sinh, hai cô gái thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh liền phát hiện có vấn đề, cậu chủ vườn cây ăn quả này nhe răng cười, miệng há to, hoàn toàn không tương xứng với cả khuôn mặt, nếu như nhất định phải dùng một từ để hình dung, thì chính là miệng đầy máu.
Tiền Bách Sinh loạng choạng tiến lại gần: “Đến đây, đến đây! Tôi sẽ đưa hai người đi.”
Hách Liên Thần làm ra vẻ mặt ghét bỏ: “Thật xin lỗi, quỷ bản địa các người cũng quá hủy hoại mặt mũi của quỷ giới rồi” Ánh mắt ba cô gái đều chuyển hướng về phía Hách Liên Thần... Kỷ Uyển nghĩ thầm, ha ha chẳng qua là anh chưa nhìn thấy bộ dạng lông trắng, lông đen toàn thân của tôi thôi. Về mặt cảm tính, anh sẽ cho rằng ma đang ở đỉnh cao về ngoại hình vẫn đẹp hơn cả con người sao!
Mà hai cô gái kia thì đơn giản hơn---- quỷ bản địa là thứ gì chứ! Nó có tốt hơn không.
Tôn Tiểu Miêu: “Chờ đã... Mẹ kiếp! Này là ma, aaaa!”
Tiền Bách Sinh: “Hai người nói như vậy, tôi không biết xấu hổ sao?”
Kỷ Uyển lui ra sau hai bước, không để ý gậy trúc bén nhọn cắm dưới chân cô, sắc mặt không có chút biến hóa nào, lạnh lùng thản nhiên: “Oan có đầu nợ có chủ, chuyện không liên quan tôi, tôi sẽ không quan tâm, không bằng đường ai nấy đi.”
Tiền Bách Sinh giống như không nghe thấy, tay chân dài ra, vặn vẹo thành độ cong quỷ dị: “Hắc hắc hắc!”
Cái này vừa nhìn đã biết không phải là con người!
Hai cô gái mở to mắt, bộ dạng thở không được muốn ngất đi, nhưng bất đắc dĩ cơ thể hai người đều không tệ, ít nhất không phải thể loại vừa bị kích thích một chút đã choáng váng, nhưng nhìn như sắp khóc đến nơi.
Kỷ Uyển cứng mặt, hai bàn tay trắng nõn như ngọc đặt lên bụng, gân đen tím chằng chịt, móng tay sắc nhọn mọc ra, giọng nói lạnh lùng: “Ồ, xem ra hôm nay không có cách nào tốt hơn rồi”“A——” Hai cô gái hét lên một tiếng chói tai, sau đó ngất đi như ý muốn.
Hách Liên Thần: Không phải chứ... Nữ vương đại nhân, vì sao tôi cảm thấy nụ cười này của cô, chính là nụ cười vặn vẹo khi nhìn thấy thức ăn ngon vậy.
