Cương Thi có thể trực tiếp hít tà khí, ác niệm tràn ngập nơi này, âm khí tứ tán chính là thuốc bổ tốt nhất, nhưng mục đích Kỷ Uyển tới đây không phải vì muốn trở thành Cương Thi mạnh nhất, ở thời đại mạt pháp, có thể trở thành Phi Cương đã đủ dùng, không cần phải hấp thụ âm khí không sạch sẽ khắp nơi, gây ra một số nguyên nhân và kết quả không thể giải thích được.
Vốn dĩ cô không muốn đối phó với yêu ma, chỉ đi con đường của mình.
Nhưng nó tự đưa mình tới cửa, chẳng lẽ còn không tiếp nhận sao?
Hai cô gái ngất xỉu trên bãi cỏ xanh mướt, ngã xuống cũng không đau, Hách Liên Thần cũng không quan tâm, mặc kệ hai người bọn họ nằm trên cỏ, mắt trông mong nhìn theo Kỷ Uyển, đặc biệt tò mò hỏi: “Rốt cuộc đây là cái gì vậy?”“Có lẽ là yêu” Kỷ Uyển chỉ kịp nói một câu, đá nhẹ chân một cái, nhanh như gió xuất hiện phía sau Tiền Bách Sinh. Năm ngón tay sắc bén đan xen, mạnh mẽ chém đứt một cánh tay của Tiền Bách Sinh. Máu phun lên không trung, khi cánh tay con người bị gãy, cho dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ có phản ứng sinh lý, nhưng Tiền Bách Sinh thì không.
Đột nhiên bị tập kích mất cánh tay, Tiền Bách Sinh vẫn là là bộ dáng quỷ tái nhợt, trên trán ngay cũng không có một giọt mồ hôi nào, chỉ dùng tròng mắt tử khí nặng nề nhìn chằm chằm hai người.“A... Nhìn kìa!”
Rễ cây mọc ra từ cánh tay bị gãy của Tiền Bách Sinh, sau đó rễ nảy mầm, đâm ra cành và lá xanh. Cành cây này lại nở hoa kết trái “rầm” một tiếng biến thành Tiền Bách Sinh thứ hai.
Hách Liên Thần kinh ngạc: “Phân thân, sao chép, chuyện này vẫn chưa kết thúc đúng không?”“Cũng không phải vô tận” Kỷ Uyển kéo Hách Liên Thần ra sau lưng, nhờ đó anh tránh được một đòn của đối phương, Kỷ Uyển lạnh lùng liếc mắt nhìn anh một cái: “Có thời gian nói chuyện, không bằng quan tâm an nguy của mình một chút, đừng vội vàng chịu chết như vậy.”
Từ nhỏ Hách Liên Thần đã lớn lên trong lâu đài Ma cà rồng của cha dượng, mẹ anh cũng không ở chung nhiều, bởi vì sau khi hóa thành Ma cà rồng, tính cách của mẹ anh thay đổi rất nhiều, bà không quan tâm anh, sau mười mấy năm tính cách mới ổn định lại, nhưng anh đã sớm hết tuổi cần tình mẫu tử.
Không có mẹ chăm sóc, trong mắt cha dượng căn bản không có anh, Hách Liên Thần là Ma cà rồng lai, sống trong lâu đài từ nhỏ cũng không dễ chịu, đi lòng vòng học một ít đấu thuật, nhưng lại không có kinh nghiệm đối chiến với người khác.
Kỷ Uyển nhìn ra điểm này, không nói nhiều lời liền ném một con “Tiền Bách Sinh” vừa mới sinh ra qua cho anh, cố ý để anh luyện tập.(T y T Application)“Bọn họ cũng không thể phân thân vô hạn, mỗi một lần phân thân đều phải mượn tinh khí và máu của nhân loại.
Dưới tình huống người kế thừa yếu ớt, Tiền Bách Sinh phân liệt càng nhiều, thời gian sống sót càng ngắn, năng lực cũng càng yếu.”
Kỷ Uyển vừa dứt lời, liền nhìn thấy một chiếc xe lảo đảo lao vào trong sương mù dày đặc, mùi máu tươi nồng nặc khiến người ta buồn nôn, cho dù Hách Liên Thần là nữa người nữa ma cũng không nhận ra. Cho dù cả chiếc xe này đều là thức ăn, nhưng không phải ai cũng không thích thức ăn hôi thối sao!”
Hách Liên Thần: “Hôm qua lúc chúng ta lên núi có thể ngửi được hơi thở của một hai trăm người, toàn bộ chết sau một ngày cũng không có gì kỳ lạ, nhưng vì sao lại thối rữa đến mức này, giống như là đã chết năm ba ngày vậy” Đối mặt với những vị thần, yêu ma và quái vật ở Trung Quốc này, Kỷ Uyển ngay cả nghĩ cũng không cần nghĩ, thuận miệng nói: “Dính dâm tà sát khí mà chết, thi thể tự nhiên sẽ thối rữa rất nhanh.”
Cứ tiếp tục như vậy không phải là cách tốt, chỉ cần có đủ máu thịt sẽ có thể sinh ra vô số 'Tiền Bách Sinh', mấu chốt là Kỷ Uyển ở đây để chiến đấu với chúng.
Thi thể chất đống trên một chiếc xe bán tải bắt đầu nảy mầm, Kỷ Uyển hơi híp mắt nói với Hách Liên Thần:“Mang theo hai cô gái kia, chúng ta trở về trang viên tìm nguồn gốc.”
Hách Liên Thần gật gật đầu, bày ra cái gọi là không thương hương tiếc ngọc, trực tiếp xách hai cô gái trên tay, đuổi theo Kỷ Uyển đang đi mở đường phía trước.
Càng ngày càng nhiều “Tiền Bách Sinh” không sợ chết nhào tới, Kỷ Uyển mở đường cũng có chút khó khăn, đúng lúc Tôn Tiểu Miêu đột nhiên tỉnh lại, kinh hãi kêu lên một tiếng: “A a a ~ nghệ thuật của bóng tối!”
Hách Liên Thần: “...”
Hai mắt đỏ bừng của Kỷ Uyển quay đầu lại, mặt tái nhợt của Cương Thi nói: “Cô gái, cô bắt nhầm kênh rồi.”
Sự thật là Tôn Tiểu Miêu bị dọa vỡ mật, cho nên thần kinh có chút co giật, làm sao cô ấy không cảm thấy tình hình hiện tại khủng bố đến mức nào, nhưng bất đắc dĩ, ngất xỉu cũng không ngất đi được, hâm mộ nhìn người bạn không hề biết gì của mình, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần: “Này, chị gái, hiện tại chúng ta đi đâu?”
Kỷ Uyển nhìn thấy càng ngày càng nhiều người, cô phiền não dứt khoát hấp thu một mảng âm khí lớn, một lượng lớn ‘Tiền Bách Sinh’ đang chặn phía trước liền héo rũ biến thành hình dạng đáng sợ. Sau khi rửa sạch máu, kinh mạch trên tay Kỷ Uyển cũng càng rõ ràng, ngay cả trên mặt cũng hiện ra mấy đường gân.
Vẻ ngoài lúc này không những không hấp dẫn mà còn có chút đáng sợ, nhưng ánh mắt Kỷ Uyển vẫn trong trẻo như thường, Tôn Tiểu Miêu rất ngoan ngoãn rời xa Hách Liên Thần, kề sát vào Kỷ Uyển ---- Chị gái này rõ ràng là có siêu năng lực.
Có thể thấy được mỹ sắc mê hoặc lòng người, nhưng khi đối mặt với nguy hiểm, vẫn là thực lực cao mới khiến cho người ta an tâm.
Kỷ Uyển thấy Tôn Tiểu Miêu tiến lại gần, liền kéo cánh tay cô ấy, tay trái hóa thành cánh tay bình thường ôm lấy cô gái vào ngực, quay đầu lại nói với Hách Liên Thần: “Mau đi theo tôi!”
Sau đó Kỷ Uyển đi về phía núi sâu như một cơn gió.
Hách Liên Thần: “...”
Trong lòng cảm thấy không vui, có lẽ là vì nhìn thấy sự đối xử khác biệt mà Kỷ Uyển dành cho cô gái kia! Ngoài ra, không phải cô nên ôm anh sao?
Những thực phẩm này là thứ rắc rối.
Tôn Tiểu Miêu cũng rất may mắn, nhìn thấy bạn mình giống như một gánh nặng, đầu hướng xuống dưới bị Hách Liên Thần xách ngược cả đường đi, trong lòng mừng thầm vì vừa ngủ dậy đã ôm được một cái đùi vàng.
Này!
Kỷ Uyển muốn đến căn nhà chính trên đỉnh núi, vừa mới vào trong, bốn phía xung quanh liền yên tĩnh như chết.
Phải biết rằng, trong thôn làng luôn có chim và côn trùng, sẽ luôn nghe được những loài vật này phát ra âm thanh nhỏ bé, nhưng nơi này lại giống như ở một thời không khác, yên tĩnh đến dọa người.“Cái này... Cái này ... có phải có gì đó không đúng không?”
Tôn Tiểu Miêu nhạy cảm tuy rằng không biết chỗ này có gì, nhưng cảm giác được sợ hãi, cô ấy cách Kỷ Uyển càng ngày càng gần, hận không thể ôm lấy Kỷ Uyển.
Hách Liên Thần: “Vào xem thử không?”
Kỷ Uyển lắc đầu.“Nó sẽ tự đi ra.”
Cô vừa dứt lời, liền thấy cửa chính tự mở ra, một bóng người xuất hiện trong cửa. Người này dáng người cũng không cao lớn, khoảng năm sáu mươi tuổi, tóc bạc hơn phân nửa, sắc mặt lại rất hồng hào. Theo lý mà nói phải là một con người bình thường, nhưng bộ dạng và hành động của ông ta thật sự quá cổ quái.
Người này đứng thẳng tắp, thẳng đến quá mức, từ đầu đến chân thành một đường thẳng đứng, khi ông ta đi bộ, chân nhất lên rất cao, mỗi bước đi đều rất nhanh, sải chân tối đa.
Tôn Tiểu Miêu: “Sao lại kỳ quái như vậy... Giống như... Giống như một người đàn ông bằng gỗ.”
Ông lão xa xa mạnh mẽ nhìn Tôn Tiểu Miêu một cái.
Kỷ Uyển: “Sau này cô nên tin tưởng trực giác của mình nhiều hơn, bởi vì nó rất chuẩn.”
Ý cô là sao?!
Hách Liên Thần: “Còn gì nữa!
Chính là một khối gỗ thối rữa, còn làm gì nữa, Có tin ta phóng hỏa đốt cháy nơi chết tiệt này không.”
Hách Liên Thần cười lạnh một tiếng, lấy ra bật lửa từ trong túi quần áo, cởi áo khoác ra châm lửa ném vào đống rơm rạ bên trái, sau đó sung sướng nhìn ông ta.
Lời nói của hai người bọn họ Tôn Tiểu Miêu nghe không hiểu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Hách Liên Thần đối với Kỷ Uyển, cô ấy liền ngoan ngoãn câm miệng... Tuy rằng cô ấy không hiểu được ánh mắt này có ý gì, nhưng người ta là chiến hữu mà! Có lẽ là ám hiệu gì đấy!
Kỷ Uyển: “... Hách Liên Thần, ánh mắt vừa rồi của anh là có ý gì?”
Hách Liên Thần: “...”“Điều gì khiến anh cảm thấy chúng ta có thể tâm linh tương thông?”
Nếu bạn bị bắt nạt một hoặc hai lần, có thể nói rằng bạn đã trở thành mục tiêu, nhưng Kỷ Uyển rõ ràng không phải chán ghét anh. Nếu như không chán ghét vẫn năm lần bảy lượt níu kéo, kết hợp với cá tính của Kỷ Uyển, chỉ có một khả năng. Chính là cô Cương Thi này đang trêu đùa anh.
Anh trai Ma cà rồng bỏ qua lời khó chịu của cô, quay về tình hình hiện tại: “Chúng ta phải làm gì tiếp?”“Cái này phụ thuộc vào ông ta.”
Móng tay nhọn hoắt của Kỷ Uyển chỉ vào ông lão đối diện vẫn không có động tác gì, lạnh như băng nói: “Dựa theo quy trình chung, dũng sĩ liều mạng quyết đấu đối đầu với Đại Ma Vương. Đại ma vương có thể chọn nói về những khó khăn của mình với tư cách là một kẻ ác, sau đó bị đánh bại. Hoặc bị đè xuống đất, để lại những giọt nước mắt hối hận, sau đó vừa khóc vừa kể lễ về quá khứ khó khăn của mình. Này! Ông chọn cái nào?”
Đại Ma Vương: “...”
Sau đó!
Đại Ma Vương quỳ xuống.
* Từ xưa đến nay, yêu quái và nhân loại đều có con đường riêng, không can thiệp lẫn nhau. Nếu vì lý do kết duyên, không phải thiện duyên cũng là thù địch. Giống như Bạch Xà ngàn năm kết duyên cùng Hứa Tiên, tình cảm vợ chồng ân ái. Lại ví dụ như Tiền Bách Sinh hôm nay, kết duyên với một gốc cây cổ thụ ngàn năm, đã phạm phải một tội ác lớn, phá vỡ con đường tu luyện, quét sạch sức sống cuối cùng của cây cổ thụ.“Cỏ cây thành tinh rất khó, năm trăm năm lần đầu tiên cảm nhận được cơ duyên đến, lại bị nhân loại chém đi” Ông lão suy sụp ngồi trên mặt đất: “Tôi ra sức đánh một trận mới tách ra khỏi lòng cây, trùng tu trong rừng sâu núi thẳm này. Năm trăm năm thứ hai, tôi lại bị chặt phá trước khi hóa hình, cho nên cố ý dùng thuật phân ly tìm kiếm một đường sống. Trái tim của cây gặp đất có thể sinh trưởng, tôi chờ lâu rồi, chẳng qua là chờ thêm năm trăm năm nữa thôi.”"Nhưng mà có người khiến tôi chịu nghiệp chướng, mười ngày nữa tôi sẽ chết.”“Ba ngày trước một đứa nhỏ trong thôn vào rừng ăn trộm trái cây, bị Tiền Bách Sinh bắt gặp, nổi lên cãi vã, Tiền Bách Sinh liền thuận tay kéo cành cây bén nhọn trong tay đâm vào ngực đứa trẻ, tôi không làm gì vẫn bị chia một phần nghiệp chướng” Năm trước khổ tu không làm ác mà làm lành, muốn cầu một con đường khang trang rộng mở, không nghĩ tới sau một đêm đều bị phá hủy, có tức giận không! Có hận không! Tai họa vô vọng.
Giết người bằng dao, vậy con dao có phải là thủ phạm không?“Tôi muốn báo thù!”
