Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 91: Cương Thi × Ma Cà Rồng (10)




Cô ấy giậm chân một cách dữ dội, động tác lớn như vậy vẫn không thu hút sự chú ý của người đàn ông.

Chu Hương Hương tức giận rời đi, đây đại khái là người đàn ông có biểu hiện bình thản nhất khi đối mặt với mị lực của cô ấy sau khi cô tu luyện công pháp. Nói đúng hơn không phải là bình thản, mà là hoàn toàn như không thấy gì. Dường như trước mặt không phải là một người phụ nữ sống động, mà là một tảng đá cản đường.

Điều này làm cho Chu Hương Hương không tài nào chịu nổi.

Sau khi Chu Hương Hương rời đi một lúc lâu, Hách Liên Thần mới chưa thỏa mãn lau miệng đứng lên, nhìn chung quanh sau đó chọn quán bar Chu Hương Hương vừa đi ra, đầu lưỡi đỏ tươi liếm liếm môi, nói với Kỷ Uyển đang ngẩn người: “Tôi có thể đi săn không?”

Ha! Con mồi vừa đưa tới cửa đều bị anh chọc tức bỏ đi.

Ma cà rồng chân chính cũng giống như Cương Thi, luôn cảm thấy thức ăn của con người đều nhạt nhẽo, đương nhiên Cương Thi càng thảm hơn, thức ăn của con người không khác gì thức ăn của chúng, hơn nữa còn có mùi kinh tởm hơn. Bản thân Kỷ Uyển là một người háu ăn, có thể nói cô đã được ăn những món ăn ngon nhất trên đời, về mặt thể xác thì không cần ăn nhưng về mặt tinh thần thì luôn cảm thấy không ăn gì rất kỳ lạ, đặc biệt là khi nhìn thấy người khác ăn, nhất định sẽ thèm thuồng.

Ma cà rồng lai như Hách Liên Thần có thể ăn thức ăn của con người, nhưng thức ăn của con người không thể cung cấp đủ năng lượng cho bọn họ, bọn họ phải ăn máu tươi. Ma cà rồng cao cấp tự lựa chọn thức ăn, tuy Hách Liên Thần chỉ kế thừa một nửa dòng máu, nhưng lại được bá tước Ma cà rồng truyền thừa, thói quen ăn uống cũng được di truyền theo.

Tận hưởng niềm vui mình gây ra, thậm chí còn thích thú hơn nhiều so với việc lấy máu nhanh chóng.“Hồi mộng nửa đêm” Đây là tên của quán bar.

Hách Liên Thần vừa bước vào quán bar liền giống như cá gặp nước, anh tách mình khỏi Kỷ Uyển thật xa, một mình đi săn mồi. Kỷ Uyển là người giám hộ, đương nhiên không ngại thói quen nhỏ này của Ma cà rồng, cô mặc anh rời khỏi tầm mắt mình. Hách Liên Thần cũng có năng lực tự bảo vệ, câu chuyện kéo dài mười bảy năm, trong thời gian này phải bảo đảm an toàn cho Hách Liên Thần, nhưng cô không thể lúc nào cũng đi theo anh được.

Quán bar này không khí không tệ, chỉ là uống rượu xem biểu diễn múa, trưởng ca trong quán bar kéo cô đến chỗ ngồi năm người, hỏi cô muốn uống loại rượu gì. Vừa rồi khi ăn lẩu Tiểu Cổ Thụ bị nhét vào quần áo của Kỷ Uyển, cuối cùng kiên trì bò đến cổ áo, tò mò nhìn menu rượu.

Tay Kỷ Uyển theo ngón tay nhỏ bé của Tiểu Cổ Thụ xẹt qua các món trong menu: “Lấy những thứ này”“Tiểu thư, cô đến một mình sao?”“Ừm” Bán được nhiều rượu đương nhiên là tốt rồi, trưởng ca sẽ có hoa hồng, nhưng cô gái này gọi quá nhiều, lại còn pha cả bia, rượu ngoại, rượu đỏ, uống xong có khi còn sợ không kịp súc ruột nữa là. Xảy ra tai nạn trong quán bar rất là phiền phức, chưa kể cô gái này nhìn cũng không lớn lắm, chắc là sinh viên đại học, nếu đến đây uống rượu giải sầu, là người bình thường ít nhất cũng nên khuyên người ta một cậu.“Không sao, lấy hết đi” Sau khi ước lượng sơ bộ giá cả, Kỷ Uyển lấy trong túi ra một tấm thẻ đặt lên bàn... Cô khẽ nhíu mày, vẫy tay chào ba người nước ngoài cao lớn ở cửa.

Thì ra là có bạn bè ở đây, lúc này trưởng ca mới thả lỏng một chút.

Thượng Đế không bạc đãi Ma cà rồng, bọn họ có thể uống rượu, nhưng Kỷ Uyển thì không, cho nên cô gọi rượu không phải muốn tự mình nếm thử, mà là muốn mời người khác.“Quý cô xinh đẹp, tôi rất biết ơn vì lời mời của cô.”

Người đàn ông cầm đầu có một đôi mắt màu xanh, người ta thường nói ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, lông mi cong vút làm cho tâm hồn của anh ta tự nhiên sinh ra một cửa sổ nửa mở nửa che, làm cho đôi mắt của anh ta càng thêm mê người. Cũng làm cho tâm ý của anh ta càng thêm mông lung khiến người khác muốn tìm tòi. Anh ta còn có một mái tóc màu vàng, giúp khí chất trưởng thành của anh ta không bị cứng nhắc, mà có một vẻ ngoài đáng yêu và dễ thương.

Người đàn ông dường như vô hại với con người chính là Shire, người đã giết Hách Liên Thần trong nguyên tác.

Kỷ Uyển chìm trong sô pha mềm mại, lộ ra tư thế không hề phòng bị, cười khẽ: “Không có ai, mời ngồi!”(T y T Application) Shire ngồi xuống, cũng không dám dựa vào quá gần với cô, chỉ ngồi ở một khoảng cách không xa không gần tương đối an toàn. Mà một nam một nữ phía sau thấp thỏm suy nghĩ ánh mắt của Kỷ Uyển, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, vì họ không chắc tiêu chuẩn cái đẹp của Kỷ Uyển ra sao. Nếu dựa theo tiêu chuẩn của Hách Liên Thần, bọn họ cũng không dám ngồi xuống.

Tuy rằng Hách Liên Thần là một tạp chủng, nhưng dung mạo của anh được huyết tộc công nhận là thượng hạng, chưa kể anh còn có thiên phú bẩm sinh, điều này càng khiến vẻ đẹp của anh tăng cao.

Shire được gọi là ‘Apollo’, một ma cà rồng có thể được gọi bằng tên của thần Mặt trời, hơn nữa anh ta cũng được tộc Ma cà rồng công nhận, như thế đã đủ thấy anh ta đẹp cỡ nào. Người đàn ông này này bề ngoài cũng không trẻ lắm, anh ta đã sống hơn ba trăm năm, có thể nói anh ta là một lão Ma cà rồng tồn tại trong thời đại Mạt Pháp.

Trên người lão Ma cà rồng này mang theo mị lực tích tụ của thời gian, đương nhiên có thể thản nhiên ngồi xuống, không coi thường bản thân.

Mái tóc vàng rực rỡ cũng là lý do tại sao anh ta đạt được danh tiếng này. Sự xuất hiện của Shire làm cho vị trí hẻo lánh này của Kỷ Uyển trở nên rạng rỡ, ánh mắt của rất nhiều người thỉnh thoảng sẽ nhìn tới đây, còn có rất nhiều người tự ý lén chụp ảnh.“Để tôi giới thiệu ngắn gọn một chút, tôi tên là Shire, đây là hai trợ lý của tôi, Âu Nhân và Phan, Phan là cô gái đáng yêu này.”

Kỷ Uyển từ chối cho ý kiến ngước mắt nhìn lướt qua hai người kia một cái, hai người họ vốn có thể ngồi xuống, trong nháy mắt lại ngoan ngoãn đứng dậy không dám ý kiến gì. Kỷ Uyển dịu dàng hơn với Shire rất nhiều, cô cầm ly rượu rót một ly đầy, đưa cho anh ta, nhưng nửa chừng lại thu lại.

Ánh mắt Shire nhìn theo chén rượu đưa đến môi cô gái trước mặt, môi đỏ răng trắng, khẽ lộ ra một chút lưỡi nhỏ. Nhiệt độ lâu ngày mất đi dần dần từ xương cụt leo lên đỉnh đầu. Loại hưng phấn này còn kèm theo cảm xúc sợ hãi, căn bản không cần ấp ủ, trong nháy mắt đã lên men thành loại rượu ngon nhất, khiến người ta phải nếm đi nếm lại.

Đột nhiên Kỷ Uyển buông chén rượu xuống, sắc mặt vẫn bình tĩnh như trước... Nhưng đối phương lại càng thêm nóng bỏng vì sự lãnh đạm của cô.

Nếu Hách Liên Thần ở đây lúc này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, anh có thiên phú không ai sánh bằng, nhưng nói về mê hoặc lòng người, tuyệt đối không bằng một phần mười Kỷ Uyển.“Anh bắt chuyện với tôi, lại khen cô gái khác, cũng không tính là biết nói chuyện.”“Hôm nay tôi quả thật không biết nói chuyện lắm, bởi vì quý cô đây quá đẹp, mê hoặc tôi rồi.”

Shire vẫy tay ra hiệu cho hai trợ lý rời đi. Một nam một nữ ma cà rồng dung mạo xinh đẹp được đặt vào xã hội loài người, nhất định là người có thể trực tiếp nổi tiếng mà không cần thẩm mỹ, nhưng trước mặt Shire lại trông thật tầm thường. Hai người bọn họ không dám đi xa, chỉ lui về phía cửa, cách chỗ của Kỷ Uyển xa nhất.

Cuối cùng Kỷ Uyển cũng hài lòng.

Lúc này màn biểu diễn bắt đầu, từng cô gái ăn mặc ít vải, dáng người nóng bỏng, theo điệu nhạc vừa đi vừa nhảy vui cười lên sân khấu. Ca sĩ chính ăn mặc ít vải nhất, mặc đồng phục thủy thủ, buộc bím tóc, híp mắt hát trên sân khấu, liên tiếp hát mấy câu khiến người bên dưới có chút xao động bất an.

Hôm nay giọng ca sĩ chính sao lại quyến rũ người khác như vậy?

Khi hát đến nốt cao, ca sĩ ngẩng cao cổ, bầu không khí của quán bar che dấu bước đi tập tễnh của cô. Trên cổ ca sĩ chính có hai lỗ nhỏ, rõ ràng là vừa bị Ma cà rồng xem là đối tượng săn mồi, hiện giờ vẫn chưa thoát khỏi trạng thái này, chính là lúc thần trí mê còn mê mang.

Sau khi Ma cà rồng chọn được thức ăn vừa ý, có hai loại phương pháp thu hoạch máu, nếu như lựa chọn trực tiếp hút máu trong thân thể người, sẽ khiến cho Ma cà rồng đạt khoái cảm lớn nhất, ngược lại nếu Ma ca rồng nào nhàn rỗi không có việc gì làm, sẽ gián tiếp dùng dụng cụ chuyên dụng hút máu. Một phương pháp lấy máu tươi uống mà không cần tiếp xúc trực tiếp với người khác, phần lớn quý tộc kén chọn sẽ không tùy ý chạm vào cổ của nữ nhân xa lạ. Hách Liên Thần cũng sẽ không.

Lúc này, Hách Liên Thần đã biến mất khỏi cảm nhận của cô.

Kỷ Uyển thật không ngờ quán bar“Hồi mộng nửa đêm” nho nhỏ này còn có Ma cà rồng khác tồn tại, mà họ đến đây còn có thể vì điều gì nữa?

Kỷ Uyển thô bạo bóp cổ Shire kéo anh ta vào chỗ khuất, nửa người cô đè trên người anh ta, người ngoài nhìn vào giống như là hai người đang ôm hôn vậy, nhưng thực tế Shire đang bị bóp cổ đến cả nói chuyện cũng khó khăn.“Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, nói! Hách Liên Thần đâu?”“Xin quý cô buông tôi xuống, tôi sẽ giải thích với cô...”

Đôi mắt màu xanh kia chân thành nhìn chằm chằm cô, giống như nếu cô không đáp ứng chính là phạm tội ác khó tha, cuối cùng vẫn là sắc đẹp mê người, Kỷ Uyển thừa nhận mình không thể cưỡng lại.

Bây giờ! Thế giới nhỏ này thực sự là một thử thách của ý chí.

Vết bầm tím trên cổ Shire sau khi được thả tự do rất nhanh đã tan biến, Kỷ Uyển thở phào nhẹ nhõm... May mắn Ma cà rồng là chủng tộc có thể tự chữa lành, nếu không cô nhất định nhịn không được ra tay giúp đỡ. Bất kỳ bệnh nhân rối loạn ám ảnh cưỡng chế nào khi nhìn thấy dấu đen trên bình sứ trắng tinh khiết đều không nhịn được cẩn thận lau sạch, mà vẻ đẹp của Shire có thể khiến bất kỳ ai mắc chứng ám ảnh cưỡng chế ngay lập tức.

Chờ tìm được Hách Liên Thần rồi nói sau!

Kỷ Uyển đã đi tới cửa, Shire đuổi theo, anh  ta lo lắng giải thích:“Thưa quý cô, xin cô tin tưởng tôi. Chuyện này tuyệt đối không phải là chúng tôi làm, làm sao tôi dám khiêu khích quý cô đây chứ? Nhất định là có tộc Ma cà rồng khác muốn chiếm đoạt cơ hội, dù sao nội bộ hiệp hội của chúng tôi cũng không hoàn toàn giống như sắt thép.”“Tôi không quan tâm người động thủ là ai.” Kỷ Uyển vuốt lại quần áo nhăn nheo trước ngực anh ta, động tác nhẹ nhàng, nhưng trong mắt lại tràn đầy nghiêm túc: “Tóm lại, nếu Hách Liên Thần xảy ra chuyện gì, vậy các ngươi cũng đừng hòng còn sống rời khỏi Trung Quốc”“Tôi không đùa đâu.”

Shire bị sự tàn nhẫn trong mắt Kỷ Uyển làm cho sợ hãi run lên, cô đã biến mất, nhưng anh ta vẫn không thể khiến sự nóng bỏng trong lòng mình biến mất dù chỉ một chút: “Muốn tôi dùng sắc đẹp mê hoặc Phi Cương hóa Đề, Trung Quốc có câu gì nhỉ... A, a! Chính là tiền mất tật mang.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.