Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 92: Cương Thi × Ma Cà Rồng (11)




Mặt trời mọc ở phía đông, ánh nắng mặt trời từng chút một lấp đầy trái đất, cũng chiếu đến cổng biệt thự nhỏ ở ngoại thành...Mặt trời cố ý ban tặng ấm áp cho trái đất, nhưng lại bị chặn tại cửa của biệt thự, chỉ có thể hắt chút ánh sáng qua cửa sổ khép hờ ở phòng khách.“Rầm rầm” Rèm cửa bị kéo vào một cách thô bạo ngăn không cho ánh sáng chiếu vào, tuy nhiên người kéo rèm cửa không phải là bàn tay của con người, mà là một bóng đen.“Còn không nói sao? Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi đấy” Bóng đen cười lạnh, dùng chân đá mạnh vào người nằm trên sàn từng chút từng chút một, cuối cùng đá vào góc tường.

Trận đánh đập này đã kéo dài liên tục hai giờ, sức mạnh của người đánh không phải là con người. Nếu người bị đánh chỉ là một con người bình thường thì đã tắt thở từ lâu.

May mắn Hách Liên Thần không phải người thường, mà là một Ma cà rồng lai có thể cảm nhận được đau đớn kịch liệt từ việc bị đánh, nhưng khả năng tự chữa lành của anh vô cùng tốt, chỉ cần mười phút ngắn ngủi, vết thương của anh đã lành lại hoàn toàn. Thật không may, thủ phạm lại không cho anh có cơ hội này, hầu như từng giây từng phút lúc nào cũng bị đánh, cơ thể anh lúc nào cũng đầy vết thương.

May mắn thay, những vết thương này không làm tổn hại đến căn nguyên của anh, nhưng anh cũng biết, đúng như lời bóng đen đã nói. Nó sắp hết kiên nhẫn rồi.

Cũng may cơ hội anh luôn tìm kiếm cuối cùng cũng tới.

Hách Liên Thần cúi đầu rụt vào trong góc, tay trái chắn ở phía sau, bóp nát viên bi đang nắm trong tay.“Phanh” Khoảnh khắc viên đá cẩm thạch bình thường bị bóp nát, có một luồng không khí hỗn loạn, sau đó nó nổ tung, toàn bộ bức tường mà Hách Liên Thần đang dựa lưng lên hoàn toàn sụp đổ. Bóng đen chưa kịp phản ứng bị những tia nắng thiêu đốt, khói bốc lên, nó biến thành một khối thịt bị nướng trên ngọn lửa.

Hách Liên Thần không quan tâm tình huống của nó ra sao, anh bước đi tập tễnh chạy ra ngoài, đầu óc choáng váng chạy ra ngoài được vài bước đã bị ai đó nắm chặt, anh theo bản năng muốn phản kích, nhưng đối với một người bị thương như anh mà nói sức lực của đối phương lớn đến kỳ lạ, căn bản không thể nhúc nhích.“A, lại gặp nhau rồi. Anh không sao chứ?”

Khóe miệng Hách Liên Thần co quắp, người kéo tay anh là một cô gái xinh đẹp chưa từng gặp qua, nếu là bình thường anh tuyệt đối có thể nói chuyện đàng hoàng, biến cô gái này thành ứng cử viên 'thức ăn dự trữ’. Có điều vào thời khắc này, không biết 'bóng đen' phía sau có ý định đuổi theo mình ra ngoài hay không, nó chỉ hét lên“Áu áu!”

Một tiếng gầm gừ của dã thú truyền đến từ phía sau, lồng ngực Hách Liên Thần chấn động, khóe miệng tràn ra một ngụm máu tươi: “...Chạy đi!”

Bóng đen hóa thành một con ác thú bốn chân, không biết rốt cuộc là loại thú gì, bởi vì toàn thân được bao phủ bởi một lớp khói đen, căn bản không thể nhìn ra đó rốt cuộc là thứ gì. Bóng đen hóa thành hình thú vẫn không thể tránh khỏi thương tổn của ánh mặt trời, trên người nó vẫn phát ra âm thanh giống như bị thiêu đốt, cả người còn tràn ngập mùi hôi thối khó ngửi, nhưng nó hoạt động vẫn rất linh hoạt.

Rõ ràng ánh sáng mặt trời ảnh hưởng rất nhiều đến nó, nhưng không đủ để giết chết nó.(T y T Application) Lần này Hách Liên Thần hoàn toàn cảm nhận được bóng đen muốn giết chết anh, tức giận làm nó mất đi lý trí. Nhưng bên này người phụ nữ mang giày cao gót 7cm, mặc trang phục đi làm vẫn há hốc miệng đứng ngây người.

Cô ấy ngây ngốc không chạy cũng không nói, đằng này Hách Liên Thần bị cô ấy lôi lôi kéo kéo chạy không thoát....... Cái này cũng không thể trách Chu Hương Hương, dựa theo nguyên tác miêu tả cô ấy tu luyện thuật mê hoặc, ngoại trừ sức lực bản thân lớn hơn một chút, ngũ quan tinh xảo hơn một chút, ngoài ra không còn gì. Tóm lại, cô ấy đổi hướng chinh phục thế giới bằng cách chinh phục đàn ông, và nó không liên quan gì đến việc trực tiếp đối mặt với giết chóc.

Cho dù muốn đổi hướng, cũng không thể trực tiếp nhảy từ đơn giản đến cao cấp! Bóng đen này đã cấp BOSS rồi, cô ấy cũng không làm gì được.

Lúc này, Chu Hương Hương cảm thấy mình cầm nhầm kịch bản rồi....... Thật xui xẻo!

Những tình huống này chỉ xảy ra trong vài giây, nhưng cũng đủ làm cho cô ấy lóe lên hàng ngàn ý tưởng. Khi bóng đen điên cuồng lao tới trước mặt hai người bọn họ, Hách Liên Thần thậm chí đã ngửi thấy mùi của cái chết. Giống như tình tiết quen thuộc đã được dàn dựng trong các bộ phim, anh hùng luôn có thể lật ngược tình thế vào giây phút cuối cùng, sau đó làm bầu không khí của hiện trường nổ tung, đánh bại kẻ thù bằng sức mạnh tuyệt đối khiến nó không còn sức đánh trả.

Chỉ có người tự mình trải qua mới biết được cảm giác được cứu vớt trong lúc tuyệt vọng là thế nào. Giờ phút này trong mắt Hách Liên Thần, Kỷ Uyển đẹp trai với chiều cao hai mét tám.

Đây không phải là lần đầu tiên Kỷ Uyển cứu anh.“Mặc dù nói những lời khó nghe trước trận chiến cuối cùng là lỗi thời, nhưng bây giờ tôi phát hiện, việc thiết lập tình tiết này luôn có ý nghĩa.”

Bóng đen bị móng vuốt đánh bay hai mét, nó lảo đảo đứng lên, liền cảm nhận được cảm giác áp bách đáng sợ, buộc nó phải phải đứng yên tại chỗ nghe xong lời nói.

Kỷ Uyển cũng không nói nhiều, nhưng cô đã nổi giận: “Ai cho mày cái gan chó đó. Đến người của tôi cũng dám động?”

Móng vuốt sắc bén lóe lên ánh sáng, mỗi một cái đều cào vào các vị trí khác nhau trên người bóng đen, kẻ bạo hành có vẻ rất vội vàng, mặt mày ngưng trọng hỏi từng tiếng: “Mày dám đánh anh ta, chán sống rồi sao? Mày đã đánh anh ta ở đâu? Ở đây, hay là nơi này... Hay là chỗ này!”

Khi Shire mang theo hai trợ lý chạy tới, liền thấy được tình huống cực kỳ thê thảm, sương đen dày đặc trên người bóng đen đã bị toàn bộ một móng vuốt liên tiếp đánh tan, nó không còn cách nào duy trì thú hình, mà đã khôi phục hình người.

Miêu tả hình hình hiện tại thế nào? Có lẽ giống như con người bị lột da nhưng vẫn có thể sống sót vậy.

Kỷ Uyển không hiểu biết lắm về mấy loại quái vật như vậy, nhưng nhìn sắc mặt mấy người Shire, rõ ràng bọn họ biết đây là thứ gì, cô dừng tay: “Đây rõ ràng là đồ phương tây của các người, còn nói không liên quan đến các người sao?”

Móng vuốt Kỷ Uyển khẽ động, Ma cà rồng tên là Âu Nhân đã bị cô túm trong lòng bàn tay, cậu ta bị nâng lên không trung bằng cách xuyên qua ngực, máu của Ma cà rồng vương vãi trong không khí, ngọt ngào đến ghê tởm.

Shire không nghĩ Kỷ Uyển nói là làm, anh ta không hề phòng bị... Nhưng anh ta cũng biết có phòng bị cũng vô dụng, bọn họ đối đầu trực tiếp với Kỷ Uyển không hề có phần thắng. Mà thái độ của vị Phi Cương này, cũng là làm cho người ta kinh ngạc, có thể nói là hoàn toàn không nói đạo lý, chính loại ương ngạnh này làm cho bọn họ không dám nảy sinh tâm tư gì nữa.

Vị Phi Cương này không hề keo kiệt trong việc khiến họ cảm nhận được cái chết thực sự là gì.“Xin quý cô bớt giận, con 'xấu xa' này tuyệt đối không có bất kỳ quan hệ gì với chúng tôi. Chủng xấu này là Ma cà rồng đã phạm lỗi, Hội đồng áp dụng hình phạt lột da, Ma cà rồng chịu loại hình phạt này không thể ở dưới ánh mặt trời, nếu không sẽ chịu đau đớn. Chúng nó sẽ bị giam giữ ở nơi ánh mặt trời mạnh nhất, da thịt cả người tan rã, từ từ chết đi. Mặc dù không biết chủng xấu này thoát ra như thế nào, cũng không biết thân phận của nó, nhưng chúng và Hội đồng có thù không đội trời chung. Giống như quý cô đây, thứ này đối đầu với chúng tôi... Chuyện này không phải là bí mật, Hách Liên Thần cũng biết.”

Đôi mắt đỏ như băng của Kỷ Uyển nhìn về phía Hách Liên Thần.

Trong thời gian ngắn ngủi này anh đã khôi phục rất nhiều, hơi nheo mắt lại nhìn lướt qua Apollo, không ngờ vị nam tước Ma cà rồng kiêu ngạo này cũng có một ngày cầu anh, Hách Liên Thần vui vẻ hưởng thụ một hồi, mới hướng về phía Kỷ Uyển gật đầu: “Anh ta nói thật.”

Kỷ Uyển lập tức quăng Âu Nhân sang một bên, giống như đối đãi với một miếng vải rách. Âu Nhân chỉ cảm thấy may mắn sống sót sau kiếp nạn, thái độ đối với cô không có chút gì bất mãn. Dù sao chủng xấu đã bị xé thành mảnh nhỏ, máu đều bị hút ra ngoài toàn bộ trong tiếng hét, sau đó không còn chút dấu vết tồn tại nào.

Mấy cái lỗ máu trước ngực có tính là gì? Tốt xấu gì cậu ta vẫn còn sống sót, không đi gặp Thượng Đế đã vinh hạnh lắm rồi... Chờ đã, bọn họ không thể nhìn thấy Đức Chúa.

Mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, tóm lại trong mắt Kỷ Uyển mọi chuyện đã chấm dứt, hiện tại điều cần làm chính là để cho Hách Liên Thần nghỉ ngơi thật tốt, dù sao cơ thể tự động chữa trị nhiều lần như vậy, tinh khí của anh chắc chắn đã có tổn thương rất lớn, chờ sau khi bình tĩnh lại còn phải ra ngoài săn mồi mới có thể chậm rãi bù lại.

Muốn tìm một chỗ cho Hách Liên Thần nghỉ ngơi~ Kỷ Uyển thu lại móng tay thật dài, lấy điện thoại di động ra định vị, ánh mắt nhạt nhẽo vừa rồi lập tức lại trở nên đỏ thẫm, cả người tỏa ra khí tức cuồng bạo, lạnh mặt chỉ vào phế tích:“Người của các người phá vỡ tài sản của tôi, có bồi thường không?”

Shire: “...”

Đã nói chúng tôi không liên quan gì đến nó mà! Ném nồi lên dâdu người khác có phải là không tốt lắm không?

Phan là cô gái Ma cà rồng duy nhất, cô ta đến gần Shire, run rẩy nói: “Nhận đi, nhận đi.”

Tôi không muốn chết ở đây chỉ vì một căn nhà, vì số tiền ít ỏi đó, thật bất công biết bao! Ngoài ra, nếu phân chia theo ranh giới quốc gia, sinh ra chủng xấu cũng có thể coi là lỗi của Hội đồng.

Cũng may chuyện này không cần Ma cà rồng quen thuộc với Đông Phương ra tay giải quyết, ngoại ô nổ ra đánh nhau, hơn nữa còn ở gần nơi ở của Kỷ Uyển.

Không nói hai lời, ngay cả hỏi anh ta cũng không hỏi một câu, liền sắp xếp chỗ ở mới cho Kỷ Uyển, cách căn nhà này rất gần. Sau khi sắp xếp xong hết mọi chuyện, Shire không hề có ý định hỏi han về những kẻ khả nghi đã ra khỏi hiện trường, và dường như anh ta cũng không quan tâm đến lý do thực sự của cuộc chiến này, chỉ im lặng rời đi.

Shire: “Năng lực thật sự của nước cô thật là tuyệt vời, khác hoàn toàn so với hiệu quả làm việc của Hiệp hội mục sư chúng tôi” Hách Liên Thần: “Ma cà rồng bị Hiệp hội mục sư truy lùng đã lâu, anh còn mặt mũi nói những lời này sao.

Xem ra người ta không bắt được các người, chỉ có thể trốn sau lưng các người làm nũng, nếu như Hiệp hội mục sư có thể kiên nhẫn hơn, Ma cà rồng thật sự sẽ không khóc sao?

Chu Hương Hương chỉ bị dọa sợ, được nhân viên hai mươi mốt mang đi, bọn họ sẽ xử lý thỏa đáng. Hiện tại tinh quái trong thành phố nhiều lên là do nguyên nhân của chuyện này, về phần vì sao chủng xấu lại muốn bắt Hách Liên Thần, là vì năm đó anh đã lấy một thứ từ Hội đồng mục sư, và thứ này cũng là nguyên nhân khiến anh bị truy đuổi đến tận Trung Quốc.

Loại đồ vật này có thể làm cho da thịt của chủng xấu trở lại, cũng có thể làm cho Hách Liên Thần biến thành Ma cà rồng chân chính.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.