Khi Kỷ Uyển nhảy trên không trung, cô đi ngang qua một cửa hàng văn phòng phẩm, tiện tay cầm giấy trắng và bút đỏ, tay vẽ bùa, bùa chú vừa vẽ xong liền tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt, đốt cháy tay cô.“Không sao chứ?”
Kỷ Uyển nhíu mày: “Sao anh lại tới đây!”
Lúc này, Kỷ Uyển rất muốn trực tiếp nhốt Hách Liên Thần trong căn phòng tối, từ sau cái chết của Hòa Vọng Thư trong thế giới trước, cô lại có chút hoài nghi một lần nữa. Nuôi thả nam chính có phải là phương pháp chính xác hay không? Họ có ý chí độc lập, vì vậy cho dù cô có vạch ra con đường phía trước tốt đến đâu, họ cũng có thể chọc thủng lưới.
Nếu là một mớ hỗn độn bình thường, cô sẽ tìm cách giải quyết, cô chỉ sợ mình không thể giải quyết kịp thời mà thôi.
Sau khi tất cả, trên thế giới này, thứ khó kiểm soát nhất là trái tim của con người.
Hách Liên Thần không hề nhìn ra suy nghĩ âm u của Kỷ Uyển trước mặt, cũng không linh cảm được mình có thể bị trói lại không thấy ánh mặt trời, khi bị chất vấn anh cũng chỉ mím môi: “Tôi lo lắng cho cô.”
Kỷ Uyển: “...”
Dùng khuôn mặt như vậy nói những lời mềm mại, cô thực sự không thể nói ra những lời thô tục với anh.
[Cô căn bản không phải là người như vậy.] Kỷ Uyển không để ý tới hệ thống.
Dán một tấm bùa lên bom, bộ đếm giờ trên đó liền dừng lại, Kỷ Uyển quay đầu lại trừng mắt nhìn Hách Liên Thần một cái, không ngờ nhìn thấy một người quen trong phòng làm việc: “Tôn Tiểu Miêu.”
Tôn Tiểu Miêu: “A a a, nữ thần.”
Tôi hoa mắt sao, tiểu sư muội đá vỡ thủy tinh bức tường nhảy vào“Không phải là tôi hoa mắt đấy chứ, hai người này đá vỡ tường thủy tinh nhảy vào sao.”“Chắc chắn là hoa mắt, đây là tầng mười sáu đó”“Vậy cô có thấy họ không!”
“Thấy!”
Còn có người vươn đầu nhìn ra ngoài, muốn tìm xem có dây thừng hay không. Ví dụ có lời giải thích rằng người đàn ông và người phụ nữ xinh đẹp này là lực lượng đặc biệt, khoa học hơn nhiều so với người có thể bay....... Nhưng việc này thật sự không có cách nào giải thích.
Kỷ Uyển cảm thấy mình không phải là người làm công việc hậu cần, vì thời gian eo hẹp mà thôi, hoàn toàn không phải lỗi của cô, vì vậy cô xách túi bước ra khỏi văn phòng. Vì không vội nên Kỷ Uyển đi thang máy, Tôn Tiểu Miêu đuổi theo bọn họ.
Lần trước Kỷ Uyển dũng cảm chiến đấu với Cổ thụ, sau khi giải quyết phiền toái liền chia tay với Tôn Tiểu Miêu, bọn họ đường ai nấy đi, Tôn Tiểu Miêu bị cảnh sát đến quấn lấy, tự nhiên không thể đi được. Cảnh sát không ai tin lời khai của Tôn Tiểu Miêu và người bạn, giằng co hồi lâu, cuối cùng nhờ có một điều tra viên của bộ phận đặc biệt đến, rửa sạch hiềm nghi trên người các cô.
Tôn Tiểu Miêu nhớ rõ nữ thần trước khi đi có nói: “Nếu cảnh sát hỏi, cứ nói tất cả những gì cô nhìn thấy, nhất định sẽ không có vấn đề gì.”
Tôn Tiểu Miêu từng cho rằng mình sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần, dù sao dựa theo logic của phim kinh dị Trung Quốc, cuối cùng không có ma quý chỉ có con người bị điên thôi.
Kết quả thật sự không sao, cô ấy đã tôn sùng Kỷ Uyển thành nữ thần. Có lẽ là vì giác quan nhạy bén, cô ấy không cảm thấy Kỷ Uyển đáng sợ, cho dù đã thấy bộ dạng cứng nhắc của Kỷ Uyển vẫn cảm thấy cô rất dễ gần.
Hách Liên Thần hừ lạnh một tiếng, nhìn Tôn Tiểu Miêu đi theo bên cạnh Kỷ Uyển: “Con người bây giờ lớn mật vậy sao? Không sợ chết à?”
Tôn Tiểu Miêu không nghe thấy, đương nhiên cho dù cô ấy có nghe được cũng coi như không nghe thấy, có thể gặp được Kỷ Uyển ở chỗ này, cô ấy vui vẻ muốn chết.
Tuy rằng Tôn Tiểu Miêu học chuyên ngành mỹ thuật, nhưng là một cô gái thực dụng, biết được thiên phú của mình bình thường, nên đã tính toán chuyển sang phương diện thiết kế, vì vậy đã sớm nhờ quan hệ của cha mẹ làm việc bán thời gian tại một công ty thiết kế. Hôm nay cô ấy không có lớp học nên đến công ty làm việc, không ngờ lại nhìn thấy một cô gái phá cửa sổ đi vào.
Tôn Tiểu Miêu ríu rít, nói chuyện ngừng nghỉ, Kỷ Uyển đột nhiên dừng lại.
Lúc Tôn Tiểu Miêu đang khó hiểu, một cảm giác lạnh lẽo phát ra từ trán cô ấy, cô ấy có thể cảm nhận được đó là ngón tay của nữ thần, cô ấy cảm thấy hơi chóng mặt.“Đây là địa chỉ hiện tại của tôi, cô có thể tới đây tìm tôi.”(T y T Application) Tôn Tiểu Miêu sửng sốt một hồi lâu, mới ý thức được đây là có ý gì: “Nữ thần em nhất định sẽ đến tìm chị.”......“Đúng rồi nữ thần, khối bom mà chị vừa nhắc đến rất quen mắt. Nó hơi giống đồng hồ hẹn giờ mà em đã xem trên TV.”“Đây chính là bom hẹn giờ”“......”
Hách Liên Thần cười khẩy: “Chật!”
* Tháng mười hai lặng lẽ đến, mùa đông đã tới.
Tôn Tiểu Miêu thường xuyên đến biệt thự chơi, nếu cô ấy đến, Kỷ Uyển sẽ dạy cô ấy một vài thứ. Không có giáo trình cố định, nhớ gì dạy đó, gần đây đã hướng dẫn Tôn Tiểu Miêu vẽ bùa.
Đột nhiên có một ngày, Tôn Tiểu Miêu cảm thấy cửa biệt thự có luồng khí thổi vào, con số 8 treo trên cột là ý gì. Cô ấy dự định thay đổi tấm biển ở lối vào biệt thự, trên đó có viết hai chữ “Kỷ phủ”.
Các biệt thự trong khu này đều mang phong cách Mỹ, chữ viết trên đầu cột của khu vườn tư nhân có hơi khó coi, nhưng người sống trong biệt thự không quan tâm, vì vậy Tôn Tiểu Miêu quyết định làm chủ.
Là một sinh viên mỹ thuật, cô ấy có nền tảng tốt, gần đây Kỷ Uyển bắt đầu dạy cô ấy vẽ bùa. Những biểu tượng xiêu vẹo này đã nhen nhóm niềm đam mê hội họa lần nữa trong lòng cô ấy. Viết vài đường cong tạo thành chữ trên biển hiệu bằng đồng.
Thành phẩm hôm nay thật sự rất đẹp.
Tôn Tiểu Miêu vừa ôm vừa sờ, vui vẻ chạy ra ngoài, cẩn thận treo lên, thưởng thức một lúc lâu, rồi chụp hai tấm ảnh mới chạy về phòng.
Kỷ Uyển: “Cũng được, nếu đã đặt ở cửa, người ra vào phải gõ cửa mới được vào” Khó có khi được nữ thần khen ngợi, Tôn Tiểu Miêu vui vẻ muốn bay lên, lại nhất thời không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Kỷ Uyển. Cô vừa mới đóng cửa lại, đã nghe thấy tiếng gõ cửa, Tôn Tiểu Miêu mở cửa ra lần nữa, cô nhìn thấy người đàn ông đứng bên ngoài hoa viên, lập tức hít sâu một hơi.“Xin hỏi, Kỷ Uyển có ở nhà không?”
Tuy rằng Tôn Tiểu Miêu bị mỹ nam tóc vàng này làm cho kinh ngạc, nhưng có lẽ là do mấy ngày nay nhìn thấy Hách Liên Thần, cũng không bị mê hoặc đến choáng váng đầu óc nữa, sau một thời lúc thất thần, liền phát hiện có gì đó bất thường, anh ta đứng xa như vậy, gõ cửa như thế nào. Cũng may Tam Quan đã sớm được tái tạo, Tôn Tiểu Miêu biết trên thế giới có một số việc không thể dựa vào khoa học để giải thích.“Anh là ai?”
Tôn Tiểu Miêu vừa mới hỏi, đã bị Hách Liên Thần đẩy sang một bên, anh nghiến răng nghiến lợi nặn ra một cái tên.“Shire!”
Tôn Tiểu Miêu: “Dường như ngửi thấy mùi khủng khiếp của ngọn lửa cuồng nộ thiêu rụi mọi thứ, thậm chí còn có mùi chua.”
Nhún nhún vai, Tôn Tiểu Miêu ngoan ngoãn vào phòng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài. Đột nhiên, cô ấy dừng lại: “Tuyết rơi!”
Kỷ Uyển tắt TV, đứng lên đi đến bên cửa sổ, quả nhiên thấy những bông tuyết từ trên trời rơi xuống, một số bông biến thành giọt nước trong không trung, một số thì rơi xuống đất.
Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm nay.
Hách Liên Thần lạnh mặt đi vào phòng, Ma cà rồng không thích mùa đông, Ma cà rồng lai như Hách Liên Thần cũng không thích. Máu của họ luôn lạnh, vào mùa đông sẽ cảm thấy mình là một cây gậy cứng ngắt.
Shire hỏi lại: “Tôi vào được không?”
Hách Liên Thần xù lông: “Muốn vào thì vào, hỏi tới hỏi lui là muốn Kỷ Uyển tự mình đi mời anh vào sao?”“Mời vào” Kỷ Uyển đi tới cửa, vẫy tay với Shire, nhìn thấy anh ta bước vào mới giải thích với Hách Liên Thần:“Bình thường anh ta có thể tùy ý vào, là vì tuy rằng chúng ta sống ở đây nhưng không được coi là nhà. Khi đã có cổng nghĩa là đã thiết lập được mối liên hệ với ngôi nhà, ngôi nhà sẽ đuổi 'ma' ra ngoài. Trừ khi người nhà cho phép, nếu không sẽ không được vào.”
Vẻ mặt Hách Liên Thần ảo não.
Kỷ Uyển vừa nhìn liền biết Hách Liên Thần đang suy nghĩ cái gì, nếu vừa rồi anh biết Shire không muốn vào, nhất định đã khóa cửa nhốt anh ta ở ngoài rồi.
Thật ra Shire thường xuyên đến đây, nhưng anh ta đều chọn thời điểm trong nhà không có khách, ví dụ như lúc Tôn Tiểu Miêu ở đây anh ta không bao giờ xuất hiện, cho nên Tôn Tiểu Miêu chưa từng gặp anh ta.
Lần này chọn thời điểm như vậy tới đây, nhất định là có chuyện quan trọng. Quả nhiên Shire vừa bước vào không ân cần với Kỷ Uyển như thường ngày, cũng không trêu chọc Hách Liên Thần một chút như thường lệ. Anh ta thận trọng ngồi xuống sô pha, nghiêm trọng nói: “Lãnh chủ chống đỡ không nổi nữa, Hiệp hội sắp phái người khác đến.”
Hách Liên Thần: “Ha ha ha, cho nên anh phải đi sao?”
Shire: “…” Cậu cho rằng đây mới là mấu chốt sao?
Hiếm khi bị tổn thương, Shire nhất thời không nói nên lời, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Kỷ Uyển khiến anh ta chán nản.
Shire: “Cô cũng muốn tôi đi sao?”
Kỷ Uyển: “......” Anh cảm thấy đây mới là mấu chốt sao?
Nhìn đôi mắt màu xanh của Shire, rốt cuộc Kỷ Uyển không thể nói ra lời nặng nề, tránh đi đề tài này, cô ngay thẳng nói: “Trừ phi là Ma cà rồng cấp bậc Bá tước đến đây, nếu không chỉ là tặng đầu người, mà loại Ma cà rồng đẳng cấp này cũng không thể bước vào lãnh thổ Trung Quốc, hai mươi mốt sẽ không cho phép.”“Kỷ Uyển, Trung Quốc các cô từng có hoàng đế, thần dân dưới trướng hoàng đế rất nhiều, một hoàng đế ưu tú có thể khiến thần dân chết vì mình. Chủ nhân của chúng tôi cũng là một Ma cà rồng đáng ngưỡng mộ, rất nhiều người trong chúng tôi đều sẵn sàng chết vì ông ấy. . . “ Kỷ Uyển: “Vậy chúng ta liền chiến đấu, muốn cướp bảo vật phải dựa vào thực lực mà nói chuyện.”“Nhưng tôi không muốn đối địch với cô” Shire kích động đứng lên, nhìn Kỷ Uyển thật sâu: “Trái tim tôi đã chết hàng ngàn năm bây giờ lại đập vì cô, tôi không thể để cho nó chết một lần nữa.”
Tôn Tiểu Miêu: “...”
Hách Liên Thần: “Ôi, đúng là không biết xấu hổ.”
Hai vị vua hủy diệt bầu không khí có thể nói là rất có năng lực, đáng tiếc Shire không quấy rầy nữa, anh ta cầm áo khoác trên giá mặc vào, thừa dịp không ai nói chuyện cô đơn đi tới cửa, khi anh ta mở cửa chuẩn bị trở về liền nói một câu: “Không có cách nào tốt hơn sao? Kỷ Uyển, chỉ mong cô có thể thương hại tôi một chút... Tôi không muốn cùng cô giao chiến.”
Kỷ Uyển: “... Tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”
Shire PK Hách Liên Thần - lượt đầu tiên - Hách Liên Thần over Hách Liên Thần: “A a a! Thật không biết xấu hổ! Tâm cơ! Vở kịch rác rưởi.”
