Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 96: Cương Thi × Ma Cà Rồng




Từ ngày đó trở đi Shire không còn tới nữa, dường như cũng ngừng những hoạt  động dành sự ưu ái của Kỷ Uyển hằng ngày.

Tuyết càng lúc càng lớn, chất thành đống dày. Tôn Tiểu Miêu ngây thơ như trẻ con, nhất định muốn Kỷ Uyển ra ngoài làm người tuyết với cô ấy. Hiện tại sau khi đã quen, cô ấy dần dần không còn mê muội với Kỷ Uyển như trước nữa, theo cách nói của Hách Liên Thần chính là “Bản chất không thay đổi, chỉ giấu kỹ hơn thôi” Tôn Tiểu Miêu bây giờ đã gọi Kỷ Uyển là sư phụ.

Hôm nay bộ phim truyền hình “Mẹ chồng nàng dâu đại chiến 2.0” mà Kỷ Uyển đang theo dõi vừa mới kết thúc tập cuối cùng, nhất thời chưa có phim mới để xem, liền đồng ý lời mời của Tôn Tiểu Miêu.

Hách Liên Thần mới ngủ dậy mắt mông lung cũng gia nhập, anh liên tục ngáp mấy lần: “Làm sao đắp được?”

Kỷ Uyển: “Làm người tuyết mà anh cũng không biết sao?”

Hách Liên Thần: “Xin lỗi! Tôi không có tuổi thơ” Kỷ Uyển: “Vậy có muốn tôi mua tất cả đồ chơi trẻ em Trung Quốc cho anh chơi, bù đắp lại tuổi thơ không?”

Hách Liên Thần: “Không cần đâu...”

Tôn Tiểu Miêu toàn tâm toàn ý tìm một đống tuyết trắng nhất, nhưng thực tế trong lòng lại đang cười nhạo. Một câu nói đã khiến anh đỏ mặt, thảo nào lại bị tên Ma cà rồng Shire kia chèn ép... Nhưng ai lại khiến cô thích như thế này! Chắc là do mình quá thông minh nên không thèm có một đứa ngốc bên cạnh, chưa kể...

Hách Liên Thần rùng mình một cái, ép hỏi Tôn Tiểu Miêu: “Vừa rồi cô nghĩ gì về tôi?”

Cái này không khoa học!

Ban đầu Tôn Tiểu Miêu nghi ngờ nhìn anh một chút, sau đó hạ thấp giọng nói: “Anh nói thật với tôi đi, lợi thế có phải hoàn toàn dựa vào khuôn mặt này hay không?”

Cô ấy đã từng si mê anh như chó theo chủ vậy sao? Lúc trước coi trọng vẻ bề ngoài của anh, xem nhẹ tồn tại của Kỷ Uyển, hiện tại mới chú ý chiều sâu, thần tượng cũng chỉ là thần tượng.

Không!

Kỷ Uyển không để ý tới hai người bọn họ, cô mang theo Tiểu Cổ Thụ bắt đầu nặn người tuyết. Trong lúc hai người kia đấu võ mồm, Kỷ Uyển đã làm xong một người tuyết, cô đặt Tiểu Cổ Thụ lên tuyết, nói: “Đi tìm hai hạt châu đen làm mắt cho người tuyết.”

Tôn Tiểu Miêu đi tới, nhìn thấy đôi mắt của người tuyết trên bậc thềm sáng lên.“Sư phụ, chị thật là tuyệt vời!

Người tuyết này sáng lấp lánh, lung linh đáng yêu, trông rất đặc biệt, không giống những người tuyết đần độn bình thường... Nói thế nào nhỉ, nó giống như người sống vậy.”

Kỷ Uyển mỉm cười nhìn cô ấy một cái. Cảm giác của Tôn Tiểu Miêu luôn rất nhạy bén.

Một lát sau, Tiểu Cổ Thụ ôm hai hạt châu đen như mực chạy tới, không biết là chất liệu gì, bởi vì tuyết quá trơn, giữa đường Tiểu Cổ Thụ còn ngã một cái, “ôi” một tiếng nho nhỏ, sau đó tự mình đứng lên. Lúc đi đến bên cạnh Kỷ Uyển, nó ngoan ngoãn đứng lại, hai bàn tay nhỏ bé giơ hạt châu lên cao, trong miệng hưng phấn hô một tiếng: “Bạn tốt!”

Kỷ Uyển cầm lấy hạt châu, dùng hai tay ấn một cái, đính hạt châu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của người tuyết.

Tôn Tiểu Miêu để ý thấy mắt người tuyết vừa được đính lên, tròng mắt đen như mực đột nhiên động một chút, cô ấy nghĩ là mình nhìn lầm, liền vào phòng rót cho mình một chén trà nóng.

Sau khi cầm trà nóng đi ra, Tôn Tiểu Miêu đặc biệt quan sát người tuyết nhỏ, nhưng không phát hiện dường như nó đã 'hoạt động'.

Tối hôm đó, bọn họ ăn lẩu bò trong biệt thự nhỏ, náo nhiệt đến hơn ba giờ khuya mới đi ngủ.

Sáng hôm sau Tôn Tiểu Miêu bị tiếng khóc của Tiểu Cổ Thụ đánh thức, cô đứng trên tầng hai mở cửa sổ nhìn xuống, phát hiện Tiểu Cổ Thụ đang ngồi trên bậc thềm liên tục lau nước mắt, gào khóc. Bắp chân xanh mướt bởi vì mất nước mà héo rũ một mảng làm cô ấy sợ tới mức tỉnh táo cả người.“Có chuyện gì vậy?”(T y T Application) Tiểu Cổ Thụ khóc đến nỗi không nói nên lời.

Tôn Tiểu Miêu thậm chí còn không mặc áo khoác đã vội vã chạy sang phòng bên cạnh gõ cửa, nửa ngày vẫn không có động tĩnh gì, ngược lại cửa đối diện mở ra, Hách Liên Thần một đầu tổ gà chán nản dụi dụi mắt: “Kỷ Uyển không có trong phòng.”

Nói xong câu đó, anh mang dép lê rồi đi xuống lầu. Tôn Tiểu Miêu vội vàng trở về mặc thêm áo khoác rồi đuổi theo Hách Liên Thần. Dù sao cô ấy vẫn là con người cũng yếu ớt, mặc đồ ngủ mỏng manh ra ngoài trong thời tiết như vậy, nhất định sẽ bị cảm lạnh.

Hách Liên Thần mở cửa bế Tiểu Cổ Thụ lên, anh cũng hỏi giống như Tôn Tiểu Miêu: “Có chuyện gì vậy?”“A, bạn tốt, hu hu...”

Cái gì vậy?

Trên bậc thang này vốn dĩ phải có thêm thứ có gì đó, hình như là người tuyết mới nặn ngày hôm qua. Bọn họ nhìn thấy hai hạt châu màu đen rơi trong đám tuyết cách đó không xa, lẽ ra ở đây phải là người tuyết hôm qua bọn họ làm, nhưng người tuyết đã không thấy đâu, chỉ còn lại một đống tuyết lớn bị giẫm bẹp.

Bọn họ đều biết, Kỷ Uyển tuyệt đối sẽ không giẫm lên “Bạn tốt” của Tiểu Cổ Thụ, đương nhiên cũng không có chuyện lỡ chân giẫm phải, bởi vì với Kỷ Uyển mà nói không có chuyện gì ngoài ý muốn.

Tôn Tiểu Miêu không hiểu, nhưng Hách Liên Thần lại hiểu được, vì anh từng tận mắt chứng kiến Kỷ Uyển khai sáng trái tiêm cho cây, người tuyết này lẽ ra có thể thật sự trở thành bạn tốt của Tiểu Cổ Thụ. Hôm qua Kỷ Uyển đã khởi linh cho nó, đáng tiếc người tuyết nhỏ không không có phúc nhận lấy điều này.

Hách Liên Thần hơi híp mắt, ném Tiểu Cổ Thụ vào lòng Tôn Tiểu Miêu: “Ngâm nước cho nó, không lát nữa sẽ khô.”

Tôn Tiểu Miêu ôm Tiểu Cổ Thụ vào phòng, Hách Liên Thần lại trở tay đóng cửa lại, nhẹ nhàng gọi một câu trong trời tuyết mênh mông: “Mẹ!”

Trong tuyết trắng xóa đột ngột xuất hiện một chút màu đen, đó là một người phụ nữ dùng gạc đen che nửa khuôn mặt, bà ấy mang một bộ váy dài chất liệu giống như tơ lụa, dáng người đầy đặn nhưng không mập.

Điều đáng ngạc nhiên là bà ấy đi chân trần trên tuyết.

Người phụ nữ xinh đẹp từ xa dừng lại, cũng nhẹ nhàng gọi hắn một câu: “Tiểu Thần!”

Hách Liên Thần sải bước về phía bà ấy, mở cửa biệt thự đến bên cạnh bà, đối mặt với người mẹ đã lâu không gặp, nhưng lời nói của anh vẫn rất bình tĩnh: “Sao mẹ lại đến đây? Bá tước cũng đến sao?”“Sao lại nói là đến! Phải nói là trở về mới đúng... Đây là quê hương của mẹ.”

Hách Liên Thần chỉ bình tĩnh cười cười, cũng không dây dưa đề tài này nữa, anh lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Bá tước đến chưa?”“Con biết mà, ông ta không thể đến.”

Hách Liên Thần: “Ồ, đúng là mặt trời mọc ở phía tây, ông ấy chịu để cho mẹ đến đây một mình sao. Ác Ma Châu thật sự quan trọng đến vậy à. Chẳng lẽ vị lãnh chúa này có gì rất đặc biệt sao?”

Người phụ nữ xinh đẹp im lặng.

Nếu như chỉ là sống chết của một lãnh chủ bên cạnh, ông ta tuyệt đối sẽ không đồng ý để người yêu mình một mình đến Trung Quốc xa xôi. Có điều những chuyện này không quan trọng với Hách Liên Thần, anh chưa bao giờ có cảm giác mình thuộc về giới Ma cà rồng. Ít nhất là trước khi anh ta trở thành Ma cà rồng chân chính.

Hiện tại Hách Liên Thần chỉ quan tâm một thứ.“Mẹ, mẹ cũng muốn cướp Ác Ma Châu từ chỗ con. Giúp bọn họ cướp đi hy vọng của con sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.