Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sổ Tay Mau Xuyên Mẫu Mực

Chương 97: Cương Thi × Ma Cà Rồng (Kết thúc)




“Không, con trai, mẹ chỉ muốn đến thăm con” Bà dịu dàng nhìn con trai mình và hỏi: “Phi Cương kia có đối xử tốt với con không?”

Hách Liên Thần: “...” Cách nói chuyện như thế này có chút kỳ quái, giống như mẹ đẻ lo lắng hỏi thăm con gái sau khi xuất giá trở về vậy.“Mẹ à, căn bản là chúng con không phải quan hệ đó. Cô ấy là một người tốt, đặc biệt chăm sóc con, nhưng chỉ là đối xử như bạn bè mà thôi” Một đôi nam nữ ngày đêm ở chung, nếu có mập mờ sẽ có thể cảm nhận được từ lời nói hoặc hành động.

Kỷ Uyển không có ý đó với anh, anh biết điều đó.“Nếu không có tâm ý, vì sao cô ta lại chịu giúp con chống lại áp lực từ Hiệp hội mục sư? Chẳng lẽ cô ta chưa bao giờ ép con giao Ác Ma Châu ra sao? Hoặc là chính cô ta cũng muốn Ác Ma Châu.”

Điều này là không thể, ngoại trừ Ma cà rồng, các chủng tộc khác không thể sử dụng Ác Ma Châu.“Kỷ Uyển chưa bao giờ ép con điều gì, theo lý mà nói giao Ác Ma Châu ra là tốt nhất. Năm mươi năm sau Ác Ma Châu tái sinh con vẫn có thời gian lấy được. Nhưng nếu không có Ác Ma Châu, chắc chắn Hiệp hội sẽ không dám dụng đến Kỷ Uyển để gây rắc rối cho tôi. Nhưng cô ấy sẽ không nghĩ như vậy, cũng không nói với con như vậy. Con không muốn giao Ác Ma Châu ra, cô ấy sẽ giúp tôi gánh vác, thậm chí không hỏi lý do.”

Quá khứ bi thảm của anh không cần kể cho bà nghe, sự tự chuẩn bị cho bản thân từ nhỏ đến lớn của Hách Liên Thần cứ như vậy mà sụp đổ.“Con trai, mẹ sẽ không ép buộc con, nhưng theo ý kiến của mẹ, sẽ tốt hơn nếu con chịu giao nộp Ác Ma Châu. Vị Lãnh chúa Ma cà rồng này tuyệt đối không thể chết, thời điểm cần thiết, ngay cả lãnh đạo Hiệp hội cũng sẽ đến Trung Quốc, đến lúc đó con chết mẹ cũng chết. Giả sử khi đó cô gái Phi Cương kia vẫn chịu che chở con như trước đi, nhưng con có thể nhìn cô ta mạo hiểm vì mình sao?”“Phu nhân không cần dọa anh ấy!”

Không biết từ khi nào trong tuyết đã xuất hiện một người khác, có lẽ là vì mặc áo khoác màu trắng, hai người họ tập trung nói chuyện nên không chú ý, mãi cho đến khi cô lên tiếng mới biết.

Kỷ Uyển: “Phu nhân xem thường tôi rồi, cho dù là Bá tước Ma cà rồng đối đầu với tôi đi nữa, khẳng định sẽ không chiếm được lợi.”“......”“Tôi nói thật, tuyệt đối không phóng đại.”

Sắc mặt Hách Liên Thần tái mét, anh ý thức được mẹ anh quả thật không ép buộc anh giao ra Ác Ma Châu, nhưng trên tâm lý, bà đã đứng về phía Hiệp hội, bất kể mục đích ban đầu có phải là vì sự an toàn của anh hay không.

Việc Hách Liên Thần này muốn, có chết cũng phải làm, chống lại bất cứ kẻ nào vì lợi ích của bản thân và hạn chế anh, hoặc thay anh đưa ra bất kỳ quyết định gì.

Trong nguyên tác có hai mươi mấy nam nhân có quan hệ với Chu Hương Hương, vì vậy một người chỉ được miêu tả mấy vạn chữ, nam chính 1 Hách Liên Thần cũng không được nhiều hơn. Từ nguyên tác có thể thấy, anh là một người rất tự cao, nói cách khác chính là bệnh nổi loạn khá nặng, không nghe lọt tai lời khuyên của ai.

Ngay từ đầu Kỷ Uyển đã không khuyên anh, nhìn thấy mặt anh lại có dấu hiệu tức giận, cô nhún vai nói với mẹ Hách Liên Thần: “Phu nhân muốn vào nhà ngồi chút không?”

Hách Liên Thần tức giận đến mức bốc hỏa! Tức giận quay đầu bỏ đi.(T y T Application) Mẹ anh có chút xấu hổ, cười khổ nói: “Tính nó là vậy!”“Anh ấy đúng là như vậy, tôi nghe nói trước kia phu nhân và Hách Liên Thần không thân thiết, nên không quen với tính tình thối nát của anh ấy, điều này có thể thông cảm” Mẹ Hách Liên Thần lúng túng, ngậm miệng không nói nữa, bà phát hiện Phi Cương nổi tiếng gần đây trong giới Ma cà rồng ngoài đời so với suy nghĩ của bà hoàn toàn khác biệt, bà vốn tưởng rằng đây chỉ là một người tốt bị mê hoặc bởi sắc đẹp của con bà, không ngờ kết quả lại là một người bạn dốc toàn tâm lo lắng.

Với tư cách là cha mẹ, chỉ có thể lịch sự đối mặt với bạn bè của con mình, hoặc với tư cách là mẹ vợ, đối mặt với con rể... Phi, dù sao cũng có thể hình dung bằng một cách khác.

Bây giờ, bà chỉ có khách sáo.

Ba người vừa mới đi tới cửa nhà, Tiểu Cổ Thụ liền khóc lóc đi ra, ôm giày của Kỷ Uyển lẩm bẩm: “Bạn tốt, bạn tốt” Bàn tay nhỏ màu xanh lá cây chỉ vào đống tuyết trên bậc thang.

Tôn Tiểu Miêu không khỏi nhìn về phía người ngoài duy nhất ở đây, người phụ nữ mặc quần áo đen không rõ lai lịch này.

Kỷ Uyển: “Không phải bà ấy làm, vào nhà rồi nói sau!”

Cô cúi đầu bế Tiểu Cổ Thụ lên, đặt nó trong lòng bàn tay: “Đừng buồn, là nó không có phúc, đây là ý của ông trời, chúng ta không còn cách nào khác.”

Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn không thể vào nhà được, bởi vì Ma cà rồng đã bao vây toàn bộ biệt thự nhỏ. Những con ma cà rồng này biến thành dơi vượt qua được hệ thống được bảo vệ nghiêm ngặt, sau đó nhờ tuyết che chắn bao vây biệt thự.“Bọn họ là thần dân dưới trướng Bá tước, Ma cà rồng  hình thành quần thể sinh hoạt trên cơ sở lãnh địa.

Tất cả phụ thuộc vào Bá tước Bố Sâm và phải thề trung thành với ông ta, bọn họ có thể sống trong lãnh địa và được lãnh chúa lãnh địa che chở, mà sinh tử vinh nhục của bọn họ đều cùng một chỗ.”

Với hiểu biết về Ma cà rồng, Hách Liên Thần không được mẹ mình coi trọng tuyệt đối, bởi vì dù sao mẹ anh cũng là người yêu của Bá tước, nữ chủ nhân của lãnh địa.

Nói về thực lực, mẹ của Hách Liên Thần vẫn mạnh hơn anh, dù sao bà cũng là người được là Bá tước hỗ trợ chuyển hóa thành nhân loại Ma cà rồng.

Tuy nhiên ở trước mặt Kỷ Uyển bà vẫn cảm nhận  được áp lực.

Kỷ Uyển: “Mọi người đều vào nhà đi” Không ai chịu đáp ứng yêu cầu này, Kỷ Uyển cũng không ép buộc. Cô nhìn thấy Shire trong đám Ma cà rồng này, mái tóc vàng rực rỡ kia thật sự quá chói mắt.

Đôi mắt màu xanh lam của Shire cuối cùng đã xuất hiện một cảm xúc khác ngoài sự dịu dàng, đó chính là sự lạnh lùng.“Tiến lên!”“A” Kỷ Uyển kêu lên một tiếng tạo uy, đây lần đầu tiên toàn thân cô cứng đờ, hai mắt đỏ đến đen, gân xanh từ trên xuống dưới đều  phồng lên, luồng khí màu nâu bao trùm tứ chi cô, làm cho cô trông có chút đáng sợ.

Shire cũng nhặt thanh kiếm của mình lên vội vã tiến về phía trước.

Tôn Tiểu Miêu kinh ngạc nhíu mày: “Người này... là Shire đúng không... Không phải là anh ta thích sư phụ sao?”

Ngày đó ánh mắt Shire nhìn Kỷ Uyển nói không có tình cảm là nói dối, nhưng lúc này nếu có thể lấy mạng của Kỷ Uyển, anh ta nhất định sẽ đâm một kiếm vào tim cô mà không chút do dự.“Bởi vì cậu ta đã lựa chọn.”

Người nói chuyện là mẹ của Hách Liên Thần, bà nhìn thấy cô gái nhỏ trợn mắt há mồm nhìn mình, bà nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tôi đã đọc rất nhiều sách, cũng xem rất nhiều phim ảnh, truyền hình về chủ đề Ma cà rồng. Tất cả đều là giải trí, giàu trí tưởng tượng, lãng mạn và hạnh phúc hơn Ma cà rồng thật rất nhiều. Ma cà rồng trong trí tưởng tượng của con người kỳ thật là một loại người đặc biệt. Nhưng Ma cà rồng thực tế  không phải như vậy cho dù là tính cách hay thói quen, bọn họ là ma quái bị thượng đế trừng phạt, cơ thể không có nhiệt độ, tình cảm thuộc về con người cũng phai nhạt sau một thời gian dài.”“Đối với bọn họ mà nói, chỉ có niềm tin mới có thể chống đỡ bọn họ sống sót.”

Hách Liên Thần: “Vậy Bá tước và mẹ thì sao?”

Người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười:“Tin mẹ đi, con trai. Yêu đương với Ma cà rồng là trải nghiệm tồi tệ nhất trên thế giới.”

Bà không nói tiếp vế sau, nếu như mạnh hơn Ma cà rồng thì có thể thử một lần, nhưng nếu không phải người mạnh nhất thì hãy chuẩn bị tinh thần bị chủng tộc cố chấp này bức điên.

Ánh mắt Hách Liên Thần nhìn về phía Kỷ Uyển đang chiến đấu, máu từ hai chân cô nhỏ xuống nhuộm đỏ trước cửa biệt thự. So với Shire không lưu tình, Kỷ Uyển có thể nói là rất nhường nhịn anh ta, ít nhất trên người anh ta cũng không có một chút thương tích nào.

Hách Liên Thần nhớ gương mặt khổ sở của Shire ngày đó, nhớ tới lời anh ta nói với Kỷ Uyển.“Chẳng lẽ không có cách nào khác vẹn toàn hơn sao? Kỷ Uyển, tôi chỉ hy vọng cô có thể thương tiếc tôi một chút... Tôi không muốn đối đầu với cô”“...... Tôi sẽ suy nghĩ.”

Kỷ Uyển trả lời như vậy, nhưng trên thực tế, cô cũng không có suy nghĩ nào khác.  Chỉ có thể để Shire tùy ý lấy tình nghĩa bức bách cô, tuy rằng Kỷ Uyển không đứng vững, nhưng vẫn khiến người ta khổ sở.

Căn bản mâu thuẫn nằm ở Ác Ma Châu, chỉ cần Hách Liên Thần không giao Ác Ma Châu ra, thì mỗi ngày anh đều bị người của tộc Ma cà rồng đuổi giết. Một là anh có thể chịu đựng năm mươi năm, hai là dứt khoát giao nộp Ác Ma Châu.

Kỷ Uyển không có kế sách lưỡng toàn, nhưng Hách Liên Thần có.

Càng ngày càng nhiều máu, nhuộm đỏ một mảng vườn lớn, lưỡi dao sắc bén trên tay Kỷ Uyển cắm vào thân thể lạnh như băng, cô nhất định phải đảm bảo sức lực mỗi một kích, mới có thể chống lại năng lực siêu cường của Ma cà rồng, nhưng cuối cùng cô vẫn không đứng dậy nổi.

Đột nhiên: “Dừng lại! Tôi sẽ nói cho anh biết Ác Ma Châu ở đâu!”“Dừng lại, lập tức dừng lại.”

Shire lập tức hạ đao trên tay, môi nhếch lên nụ cười.

Có lẽ là vì bỏ được gánh nặng từ trước tới nay, cũng như bỏ được chấp niệm từ lâu, Hách Liên Thần vô cùng thoải mái, nhìn Shire một cái: “Anh thật sự rất thông minh.”

Nụ cười trên mặt Shire cứng đờ, thời khắc này căn bản anh ta không dám nhìn Kỷ Uyển.

Nếu đã quyết định, Hách Liên Thần cũng không do dự nữa, rất lưu loát nói ra địa điểm cất giấu Ác Ma Châu, anh đã dùng bí pháp giấu Ác Ma Châu trong hồ nước nơi gặp Kỷ Uyển lần đầu, chỉ cần dùng kiếm cùng máu của anh là có thể triệu hoán Ác Ma Châu dưới đáy hồ lên.

Những Ma cà rồng này lặng lẽ đến lại lặng lẽ đi không để lại lại chút dấu vết gì, bọn họ vốn không gây thù chuốc oán với Phi cương, từ trước đến nay chỉ có một mục đích duy nhất, chính là Ác Ma Châu, hiện tại đã chiếm được liền không có ý định chướng mắt ở đây nữa.

Shire cũng dự định rời đi, anh ta phải đảm bảo lấy được Ác Ma Châu, sau đó tự mình hộ tống về nước mới mới được.“Lần này anh đi rồi, sau này không cần tới nữa.”

Bước chân của Shire dừng lại.“Xin lỗi!” Shire nói.

Kỷ Uyển khoát tay: “Không sao, tôi chỉ là không thích có người tính kế mình mà thôi” Kỷ Uyển không biết lời nào là thật, lời nào là giả. Shire là một Ma cà rồng đã sống mấy ngàn năm, thật sự là quá thông minh, cô lười đoán.

Shire biết cái gì đúng, cái gì sai, nhưng nó không quan trọng. Độ hảo cảm anh ta cố gắng tạo ra từng chút từng chút một, bây giờ lại do chính tay anh ta xóa sạch toàn bộ, không có cơ hội thứ hai.

  *“Con người không sống được lâu!

Nghĩ lại sau khi trở thành Ma cà rồng chân chính, biết bao tình cảm mỹ vị đều giống như nhai sáp, cuộc sống còn gì thú vị nữa. Là một Ma cà rồng lai tuổi thọ cũng dài, đến lúc đó nếu cảm thấy sống chưa đủ, anh đi lấy ác ma châu vẫn còn kịp.”

Có điều đại khái là anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ đi lấy Ác Ma Châu nữa.

Cũng chỉ vì tư tưởng Ma cà rồng chân chính là cao quý, là vĩnh hằng. Hách Liên Thần đã hao hết tâm tư muốn trở thành Ma cà rồng  chân chính, sau đó đứng trước mặt đám người tự đại khinh thường người khác kia bảo bọn họ mở to mắt ra mà xem. Chỉ vì mong muốn có được điều này, dần dần biến chấp niệm đến chết không thôi, nhưng Hách Liên Thần chưa chắc thật sự thích cuộc sống của một Ma cà rồng chân chính.

Cuộc sống mỗi ngày của bây giờ mới là tốt nhất!

Hách Liên Thần không bao giờ muốn trở thành một người như Shire, hay một người như mẹ anh.

Anh đã nghĩ! Nếu có một ngày Kỷ Uyển tìm được người mình yêu, người đó chắc chắn không thể là một Ma cà rồng lạnh như băng, cho nên anh cũng không muốn trở thành một Ma cà rồng lạnh như băng.

[Đinh, Ác Ma Châu đã được sử dụng, nguy cơ biến mất, cái chết của nam chính Hách Liên Thần cũng bị diệt trừ, cuộc sống từ nay về sau thuận lợi, bình an đến già. Xin chúc mừng cô đã tìm thấy cốt truyện ẩn, hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, xin vui lòng chọn có lập tức thoát khỏi thế giới này hay không.] Kỷ Uyển: “Chờ chút! Hãy để tôi ở lại đây cho đến khi Ác Ma Châu tiếp theo được hình thành” [End]


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.