Kỷ Uyển nhận được điện thoại từ nước ngoài khi đang nhảy bungee, môn thể thao này không thể mang lại hứng thú cho cô, cùng lắm là giống đọc sách cùng Thái tử mà thôi.
Thái tử Hách Liên Thần ngược lại rất vui vẻ, “Aaaaa” hét lên giữa không trung, anh phấn khích đến mức thậm chí còn thay đổi nhiều vị trí khác nhau để Tôn Tiểu Miêu ở phía dưới đang điều khiển flycam, có thể chụp ảnh cho anh.
So với Kỷ Uyển ở giữa không trung bình tĩnh, trật tự trả lời điện thoại giống như một người khác thường vậy.“Alo”“Ừm, tôi biết rồi.”
Kỷ Uyển cúp điện thoại, cảm giác được tâm trạng của cô thay đổi, Hách Liên Thần cũng bình tĩnh lại: “Sao vậy?”
Nhân viên công tác đã ở phía dưới chờ bọn họ, vừa cởi thiết bị xuống, Tôn Tiểu Miêu chờ bên cạnh cười khanh khách đi qua, cô ấy lập hỏi giống như Hách Liên Thần: “Sư phụ, có chuyện gì vậy?”
Mãi đến khi tạm biệt nhân viên công tác, Tôn Tiểu Miêu khởi động xe, Kỷ Uyển mới nói.“Vừa có người gọi tới... Shire đã chết, anh ta có di chúc trước khi lâm chung muốn tôi thu dọn xác chết cho anh ta.”“A, không phải chứ!”
Hách Liên Thần chơi đùa với chìa khóa, cười lạnh: “Không cần biết dung mạo xinh đẹp cỡ nào, một khi chết Ma cà rồng đi liền hóa thành một xác chết cháy sém. Nếu Shire chết, anh ta chắc chắn sẽ gửi hết những bức ảnh đắc ý nhất của anh ta, đính kèm thêm vài bài thơ trìu mến, muốn cô nhớ anh ta cả đời, nhớ mãi không quên. Chứ không bao giờ để cô xem được xác chết cuối cùng của mình như vậy chỉ để lại một kết cục không hoàn mỹ mà thôi!”
Tôn Tiểu Miêu: “Cho nên có thể là anh ta không chết, mà đang gặp phải phiền phức gì đó... Gọi cho anh ta đi!”
Đương nhiên, bọn họ không có số điện thoại của Shire, từ khi anh ta rời khỏi Trung Quốc trở về châu Âu, hai bên đã không còn liên lạc nữa. Tựa như câu nói lúc trước Kỷ Uyển bảo anh ta “không cần tới nữa”, Shire không còn tới Trung Quốc lần nào nữa.
Có điều còn có tổ chức hai mươi mốt, tuy là “tổ chức cùng cá nhân không khoa học” bọn họ chưa chắc biết hành tung của anh ta, nhưng tìm số điện thoại cũng không khó.
Không có gì bất ngờ, điện thoại của Shire không ai trả lời. Hai mươi mốt phàn hồi, gần đây, hội đồng Ma cà rồng và một tổ chức bí ẩn ở Thái Lan phát sinh xung đột, một số Ma cà rồng bí mật lẻn vào lãnh thổ Thái Lan, hiện tại đã mất tung tích.
Trong số đó có Shire.
Kỷ Uyển: “Tôi đi Thái Lan một chuyến.”
Thấy Hách Liên Thần sắp xù lông, Tôn Tiểu Miêu liều chết dời mắt: “Sư phụ, em cũng muốn đi.”“Được, đúng lúc cho cô ra ngoài mở mang tầm mắt một chút.”
Nếu để cho người trong tổ chức hai mươi mốt hoặc là người biết được uy danh của Tôn đại sư nghe được lời như vậy, nhất định sẽ không dám tin. Bậc thầy huyền học nổi tiếng mấy năm gần đây còn cần phải luyện tập? Mở rộng tầm mắt? Học hỏi kinh nghiệm? Và tha thứ cho những người phàm nhân như chúng ta sao.
Đùa tôi à!
Quả thật Tôn Tiểu Miêu rất nổi tiếng, có vài người có thiên phú ưu việt, thật sự là học một ngày bằng người khác một năm, loại người này làm cho người ta ghen tị không thôi.
Mới học mười năm, Tôn Tiểu Miêu đã có thể một mình đảm đương công việc.
Hai mươi mốt đã sớm biết Kỷ Uyển và Tôn Tiểu Miêu có quan hệ thầy trò, nhưng một chút cũng không dám tiết lộ ra ngoài... Nếu để cho thế nhân biết sư phụ của Tôn đại sư là một Phi Cương!
Tròng mắt đều rơi xuống, tam quan đều có vấn đề, thật sự là hoàn toàn không khoa học!
Nói chung, những gì Kỷ Uyển nói là khẳng định, không có ý hỏi ý kiến.
Hách Liên Thần tức giận muốn chết, ngày hôm sau liên thu dọn hành lý ném ở cửa chặn đường, rõ ràng là muốn đi theo.“Tôi cũng muốn đi, tôi đi thăm người thân.”
Tôn Tiểu Miêu: “... Chúng tôi đi đến Thái Lan, không phải châu Âu.”
Hơn nữa, nói một cách thẳng thắn, xét về mối quan hệ của anh với mẹ anh, bà ấy có thể không muốn gặp con trai mình nhiều sao.
Hách Liên Thần: “Tôi đến thăm‘em gái mới’ của tôi.”
Cái gọi là em gái mới này có lẽ là hai vợ chồng Bá tước phát hiện tình cảm hai bên dần dần phai nhạt, vì muốn tăng thêm thời hạn sử dụng của “tình yêu”, cho nên tìm ra một chất bôi trơn. Người em gái này là do hai người cùng nhau chuyển hóa thành Ma cà rồng, lúc làm con người, cô bé là một cô gái nhỏ bị bệnh nan y sắp chết.
Mặc dù đã sống sót, nhưng thật không may, cô bé phải luôn luôn dừng lại ở tuổi mười hai.
Cũng may bây giờ cô bé cũng không lớn, mới mười lăm tuổi. Thỉnh thoảng nổi trận lôi đình với Hách Liên Thần, vợ chồng Bá tước đối với người con gái này rất tốt, hoàn toàn không giống với Hách Liên Thần lúc trước, có thể nói là dốc lòng dạy dỗ, nghe nói còn gọi cô bé là“Hoa Mặt Trời”.
Biết được chuyện này, Hách Liên Thần dở khóc dở cười. Một Ma cà rồng lại đặt tên là Hoa Hướng Dương, không phải có vấn đề đấy chứ!(T y T Application) Sau đó, ông ta thay đổi thái độ của mình, hoàn toàn không quan tâm đến gia đình.
Có vấn đề gì không?
Cô gái nhỏ tên là Hoa Mặt Trời này không phải tham gia “Đả kích tổ chức thần bí Thái Lan”, là một Ma cà rồng mới sinh ba năm, cô bé căn bản không có năng lực này, chắc chắn là chỉ đến đây du lịch, thuận tiện gặp một trưởng bối Ma cà rồng định cư ở Thái Lan.
Đáng tiếc bây giờ xảy ra chuyện, cô bé tạm thời không thể trở về châu Âu.
Mẹ của Hách Liên Thần gọi điện thoại cho anh nhờ anh chăm sóc người em gái này một chút.
Lần xuất ngoại này trên cơ bản như những người bình thường nhưng sau đó là sự yểm hộ của hai mươi mốt, có lẽ là vì mười năm qua Phi Cương biểu hiện quá mức tốt, tìm ra nơi ẩn náu của những phần tử ‘bất hợp pháp’ ở khắp mọi nơi, giúp đỡ quốc gia nhổ tận gốc... Phần tử bất hợp pháp này bao gồm khoa học và phi khoa học.
Thỉnh thoảng có chuyện uy hiếp đến an toàn của người dân, dựa vào thủ đoạn bình thường lại không cách nào giải quyết ngay lập tức, Kỷ uyển cũng không ngại ra tay hỗ trợ.
Hoàn toàn không giống như một yêu quái lớn, mà giống như một công dân siêng năng hơn.
Hầu như không đòi hỏi quá nhiều, hai mươi mốt xuất hiện liền đem đại sát khí đưa ra ngoài.
Trong số những hành khách được bọc trong áo bông, Kỷ Uyển mặc một chiếc váy đi biển có dây buộc và một chiếc áo len dệt kim mỏng, đang vui vẻ bước xuống lối đi lên máy bay dài. Đi đến cuối hàng và ngồi vào chỗ của mình.
Hách Liên Thần: “Vali của cô trống không à?”
Kỷ Uyển chớp chớp mắt: “Hiếm khi được xuất ngoại, không shopping sao?”
Hách Liên Thần: “......” Thật không hiểu phụ nữ nghĩ như thế nào, nước ngoài là tiện nghi, nhưng các người thiếu chút tiền kia sao?
Ánh mặt trời nóng bỏng chiếu lên người, Phi Cương khoái trí đội mũ rơm thật lớn trên đầu, chạy trên con đập bên ngoài sân bay, co duỗi cơ thể một cách vui vẻ, khiến từng đốt xương trên người cô đều vui vẻ reo lên.“A, cuối cùng cũng được giải phóng, high lên, high lên.”
Hách Liên Thần: “...”
Ta đoán hai mươi mốt khẳng định không biết, bọn họ nhất thời sơ sẩy thả ra thứ gì đáng sợ cỡ nào!
