Sông Băng Tận Thế Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư

Chương 30: Quá hiểu tính nết




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 30: Quá hiểu tính nếtChương 30: Quá hiểu tính nết
Thậm chí anh còn có thể đoán được, kiếp trước sau khi anh chết đi, đám người bọn họ sẽ xúm lại xẻ anh ra, mỗi người lấy một phần, mang về nhà nấu canh
Cho nên Trương Dịch chẳng thèm chừa mặt mũi cho ai, anh cứ thế mà xé hết lớp ngụy trang của bọn họ, để bọn họ trần trụi trước mặt mọi người, khiến người người ghê tởm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác gái Lâm nhìn điện thoại, sắc mặt lập tức thay đổi
Trương Dịch chỉ thằng mặt như vậy, khiến bà ta đâm lao phải theo lao
Lúc nãy mạnh mồm nói cả đống lời hay, bây giờ bà ta mà tỏ vẻ sợ sệt thì chắc chắn sẽ trở thành trò cười của mọi người
Hơn nữa, có lẽ sau này mọi người sẽ không nghe lời bà ta nữa
Không có cách nào khác, bà ta đành phải tag Trần Chính Hào và Hứa Hạo trong nhóm chat
[Mọi người à, khu chung cư này là nhà chúng ta, chuyện dọn tuyết này mọi người đều giúp sức
Hy vọng có người nào rành thì có thể mang dụng cụ ra ngoài, cùng nhau dọn tuyết
]
Chẳng được bao lâu, ID 25#602 Trần Chính Hào đã gửi tới mấy dấu chấm hỏi
Sau đó, có một tin nhắn bằng giọng nói được gửi lên
[Dọn tuyết, cọn cái đầu mày ấy
Già lẩm cẩm rồi à
Không thấy bên ngoài tuyết còn rơi hay sao?]
[Mịa, đầu óc có bệnh không
Có bệnh thì đến bệnh viện khám đi, đừng sủa ở chỗ này
Lại tag ông mày thì ông đây giết mày đấy
]
Trần Chính Hào chửi bác gái Lâm một trận, lời lẽ cực kỳ khó nghe
Mấy người trong nhóm chat nghe xong, ai cũng mừng rỡ ôm bụng nở nụ cười
Bác gái Lâm này luôn tự coi mình là kẻ có quyền sai bảo mọi người, kết quả người ta có thèm để bà ta vào mắt đâu
Một thành viên Tổ Dân Phố nho nhỏ, cũng chỉ có chút ảnh hưởng đối với mấy chủ nhà bình thường
Loại dân anh chị thế này, bà ta chả là cái thá gì cả
Tên phú nhị đại Hứa Hạo kia cũng gửi tên nhắn bằng giọng nói đến
[Mấy người dọn tuyết thì liên quan gì đến tôi
Tôi chả cần phải đi làm, mỗi ngày ở trong nhà, ăn ngon ngủ khỏe, chẳng có việc gì
]
Sau khi nói xong, hắn ta còn gửi một tấm ảnh mình nằm ở trong ổ chăn dày, tay thì choàng qua ôm một người phụ nữ vào trong ngực
Căn nhà này chỉ là nơi để Hứa Hạo nuôi phụ nữ, lần này tuyết lớn, vừa khéo hắn ta cũng bị nhốt ở chỗ này
Bác gái Lâm bảo hắn ta đi dọn tuyết, hắn ta chỉ cảm thấy đầu óc bà ta có vấn đề
Bác gái Lâm bị Trần Chính Hào mắng không dám cãi lại, bà ta làm sao dám trêu chọc mấy kẻ hung hăng như thế
Nhưng đến khi nhìn thấy Hứa Hạo khiêu khích mình như thế, bà ta không nhịn được mà cãi bướng nói: [Mặc kệ thế nào thì cậu cũng là một trong những chủ nhà ở đây
Dọn tuyết là nghĩa vụ của cậu
]
Hứa Hạo khinh thường nói: [Phi
Mấy thứ phí linh ta linh tỉnh mỗi tháng tôi trả là đồ cho không à
Không có tiền của tôi, Tổ Dân Phố mấy người chết đói từ lâu rồi
]
[Mẹ, mỗi ngày đều cầm tiền của người ta tác oai tác oái, còn tự cho mình là chủ thật sự
Mắc cười ghê á!]
Phú nhị đại mà, chẳng có kẻ nào đơn giản cả, tuy Hứa Hạo chơi bời lêu lổng, nhưng dù sao hắn ta cũng là kẻ đã trải qua việc đời
Thế nên hắn ta chẳng thèm để một bà già trong Tổ Dân Phố vào mắt
Hắn ta nói xong, còn đắc ý trào phúng nói:
[Tôi có được hôm nay, là dựa vào sức của cha mẹ, của dòng tộc, sao có thể giống đám nghèo nàn các ngươi?]
[Muốn dọn tuyết thì cút nhanh đi, mấy người còn phải ra ngoài kiếm tiền cơm còn gì
Dọn tuyết xong thì tôi mới rời khỏi cái địa phương quỷ quái này được
]
Mọi người nghe nghe thấy lời nói kiêu ngạo của Hứa Hạo, ai cũng giận quá chừng
Nhưng mà bọn họ không có cách nào cãi lại được
Ai bảo người ta đầu thai tốt chứ
Tuy những lời này rất chói tai, nhưng mà lại là sự thật
Trần Chính Hào và Hứa Hạo quật phá như vậy khiến cho mọi người hoàn toàn lạnh lòng
Lời nói của bác gái Lâm cũng biến thành tiếng rắm, chả ai phản ứng lại
Bác gái Lâm sắp tức chết rồi
ta lại hận Trương Dịch
Bà ta cảm thấy mình đã thành công lay động đám người ở đây rồi, đều là do cái gậy thọc cứt Trương Dịch này làm hỏng chuyện tốt của bà ta
Cho nên bà ta nhắn tin cho Trương Dịch, vô cùng phẫn nộ hỏi: [Trương Dịch, có phải cậu định không nghe lời tôi đúng không?]
[Rốt cuộc là cậu muốn cái gì đây
Tôi bảo mọi người ra ngoài dọn tuyết, mọi người đều phải ra ngoài, đúng không?]
[Bây giờ thì hay rồi, mọi người đều không làm, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể trốn mãi ở trong nhà à?]
Trương Dịch nhíu mày
Ủa ủa, còn tự mình đến cửa, chuẩn bị nghe chửi à
[Bà mẹ nó đừng giả ngu với tôi
Mình bắt nạt kẻ yếu không ra gì, còn ở nơi này sủa cái gì?]
[Bị người ta chửi cũng không dám ho he một cái, đến chỗ tôi tìm cảm giác tồn tại phải không?]
[Nói cho bà biết, ông nội đây không phải dễ bắt nạt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lại chó sủa với tôi, cẩn thận tôi giết chết bà!]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.