Chương 53: Một chén canhChương 53: Một chén canh
Người phụ nữ này tuyệt đối không đơn giản như vậy, những thứ màu hồng ấy, một khi cắt ra đều là màu đen tanh tưởi
Có khả năng là lúc trước khi anh chết, bản thân cô ta cũng được phân một chén canh
Trương Dịch hiểu rõ, trong thời tận thế ai mang lòng thánh mẫu thì người đó chết sớm
Cho nên anh không lên tiếng, lựa chọn mặc kệ Tạ Lê Mai
Tận thế chết quá nhiều người, anh chỉ có thể tự lo cho thân thật tốt, còn những người khác, chết thì cứ chết
Nhưng mà, tiếng khóc của Tạ Lệ Mai cuối cùng cũng có một chút tác dụng
Chú Vưu bảo vệ mềm lòng, cuối cùng đồng ý chia cho cô ta ít đồ ăn
Tạ Lệ Mai không ngừng nói cảm ơn với chú Vưu, còn bảo cả đời này không quên ân nghĩa của chú
Trương Dịch nhìn camera giám sát, phát hiện Hứa Hạo nhờ năng lực của đồng tiền mà mua được rất nhiều vật tư từ tay của hàng xóm xung quanh
Số lượng cũng không quá nhiều, nhưng mà bao nhiêu đấy cũng đủ giúp hắn ta và bạn gái mình sống mấy tuần
Trương Dịch cười nhạo, nói: "Đây có thể là sức mạnh đồng tiền duy nhất có thể dùng được trong thời tận thế này
Chắc là chẳng bao lâu nữa, đến khi mọi người dùng hết vật tư, đến lúc đó, ai cũng sẽ nhận ra tiền tài chẳng khác gì phế thải, vật tư mới là thứ cần thiết
Đến lúc đó, không biết có bao nhiêu người hối hận vì đã bán vật tư của mình đi
Không thể không nói, Hứa Hạo đã giúp lỗ rõ mấy kẻ ngu dốt trong nhóm chung
Hơn nữa, toàn bộ chung cư này có rất nhiều người là bạn bè thân thiết hoặc đồng nghiệp với nhau
Hứa Hạo mua một lượng lớn vật tư như thế sẽ ảnh hưởng đến mọi người
Ngay lúc hắn ta dùng giá thật cao để mua đồ cũng là lúc một hồi chuông cảnh báo được gióng lên
Mọi người đều ý thức được rằng hiện tại vật tư khan hiếm đến nhường nào
Mọi người sẽ nắm chặt số vật tư mình đang có
Ban đầu khi tuyết vừa rơi, sẽ có một vài hàng xóm thân thiện chia sẻ thức ăn, vật tư cho nhau
Nhưng hiện tại, bọn họ còn trở nên bủn xỉn hơn cả Grandet
Ngay cả khi bạn bè tốt nhất đến mượn, bọn họ cũng sẽ dùng nhiều lý do mà từ chối
Ngày thứ mười kể từ khi tận thế bắt đầu
Lúc này, trong nhà của Phương Vũ Tinh và Lâm Thải Ninh, vật tư gần như đã hao hết
Ban đầu là vì hai người ăn xa hoa đã quen, thay đổi khẩu vị thì không chịu được nên cứ quen mồm ăn sang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau lại trong nhà chỉ còn mỗi mì gói, hai người có thể cãi nhau chỉ vì một gói mì
Đồ ăn trong nhà mua đã hết, mà thức ăn cho tên mê gái là Chu Bằng đưa đến cũng không còn được bao nhiêu
Dựa theo tình huống hiện tại, nhiều nhất là chống đỡ được một tuần, sau đó cả hai người sẽ đói chết
Hai người bọc chăn ngồi trên sô pha, sắc mặt trắng xanh, trên bàn trà là chiếc vỏ bánh nén khô cùng một ít bánh còn sót lại
Lâm Thải Ninh nhìn thoáng qua miếng bánh rồi nói với Phương Vũ Tinh: "Vũ Tinh, đây là bịch bánh nén khô cuối cùng của chúng ta
Trong mắt của Phương Vũ Tỉnh toàn là sự thống khổ
Nếu là trước kia, mấy món thô ráp thế này còn lâu cô ả mới đến mắt đến
Nhưng mà hiện tại, mỗi lần cô ả đều ăn sạch sành sanh, một mảnh vụn cũng không chừa lại, ngay cả một ít vụn rơi xuống đất cô ả cũng phải nhặt lên cho vào miệng
Lâm Thải Ninh tiếp tục nói: "Chúng ta chỉ còn có khoảng năm bịch bách quy, ba gói mì ăn liền
Trong phòng bếp vẫn còn nửa bình sửa, nhưng màn thầu với mì sợi thì hết rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Vũ Tinh đau khổ ôm đầu
"Mì gói, mì gói
Cái thứ đó sao mà đủ no cho được
Lâm Thải Ninh nhìn chằm chằm cô ả, nói: "Vũ Tỉnh, tình hình bên ngoài ngày càng không đúng rồi
Cậu nói xem có khi nào trận tuyết này sẽ rơi mãi không ngừng hay không
Phương Vũ Tinh sửng sốt, sau đó ngốc ngốc mà xoay đầu ra ngoài cửa sổ
Xuyên qua những mảng băng kết thành tảng ngoài kia, mơ hồ có thể nhìn thấy những bông tuyết đang không ngừng rơi xuống trong không Mười ngày, tuyết đã rơi ròng rã mười ngày trời, một khắc cũng không ngừng
Lầu hai đã bị tuyết bao phủ hoàn toàn, căn bản chẳng có cách nào ra ngoài được
Mà nơi xa xa kia, thành phố chìm vào một mảng tĩnh mịch, không có bất cứ chiếc xe của chính phủ nào xuất hiện ở đây
Nội tâm của Phương Vũ Tinh chìm vào đáy cốc, vô cùng tuyệt vọng
Cô ả cũng không biết tuyết sẽ rơi đến bao giờ
Hoặc cũng có thể, nó sẽ mãi mãi không ngừng lại
Phương Vũ Tỉnh giơ hai tay che mắt của mình lại, thống khổ mà khóc thút thít, nói: "Ninh Ninh à, chúng ta nên làm gì bây giờ
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ chết đói mất
Lâm Thải Ninh cắn chặt răng, hỏi: "Bên chỗ Chu Bằng còn đồ ăn không
Phương Vũ Tinh lắc đầu: "Tớ dò hỏi anh ta mấy lần rồi, thậm chí còn giả vờ muốn làm bạn với anh ta
Nhưng mà anh ta thật sự bị ép khô rồi, một giọt cũng không thừa lại
"Lần trước anh ta có cho tớ hai gói mì, đó là phần thức ăn cuối cùng rồi
Hiện tại trông anh ta gầy hệt như cương thi vậy, nhất định là không có ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]