Chương 12: Giả thânChương 12: Giả thân
Giang Lăng cũng muốn nhìn bên trong, hắn liều mạng chen lên trước
Minh Hoa Chương văn võ song toàn hai chân vững chắc, cho dù Giang Lăng chen thế nào cũng chẳng hề nhúc nhích, nhưng mà Minh Hoa Thường thì không được như vậy
Nàng chỉ cảm thấy mình bị va vào một phát, cơ thể không đứng vững, mắt thấy sắp ngã cắm đầu ra trước, may mà có một đôi tay thon dài kịp thời nắm chặt lấy cánh tay nàng, nhẹ nhàng kéo một cái đã kéo người nàng lại
Minh Hoa Thường nhào vào một lồng ngực to rộng rắn rỏi, một làn hương mát lạnh thoảng qua chóp mũi
Ngón tay Minh Hoa Thường vô thức níu lấy y phục của người trước mặt, Minh Hoa Chương đè bả vai nàng lại, dùng tư thế bảo vệ che trước người nàng
Minh Hoa Thường ngây người, lần đầu tiên ý thực được một cách trực quan là dáng người Minh Hoa Chương đã cao như vậy rồi
Minh Hoa Chương lạnh lùng lườm Giang Lăng một cái, không nói một lời, nhưng ý cảnh cáo trong đó đã khiến Giang Lăng sợ đến nỗi lập tức cứng đờ người
Minh Hoa Chương che chở Minh Hoa Thường lui ra ngoài phòng, chờ sau khi nàng đứng vững mới lặng lẽ buông tay ra, lùi lại một bước kéo giãn khoảng cách: "Thái Bình Công chúa không thích người ngoài can thiệp, chúng ta đi vào thì không sao, nhưng chắc chắn những thị nữ này sẽ bị trừng phạt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng làm khó các nàng, đi thôi
Giang Lăng không tình nguyện đi ra
Hắn ta lề mà lề mề, muốn đợi đến sau khi Minh Hoa Chương rời đi lại bước vào
Ai ngờ Minh Hoa Chương liếc mắt một cái đã nhận ra ý đồ của hắn ta
Minh Hoa Chương nắm lấy cổ áo Giang Lăng, nhìn như không dùng chút sức lực nào nhưng lại trực tiếp lôi hắn ta ra khỏi cửa phòng
Giang Lăng chỉ cảm thấy mình bị một nguồn lực mạnh treo lên, hắn ta to giọng gào mấy tiếng, nhưng bàn tay đặt sau cổ hắn ta vẫn lạnh lùng vô tình giống như kìm sắt
Thậm chí Giang Lăng còn cảm thấy hắn ta bị xách theo xuống bậc thang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Minh Hoa Chương nghiêm mặt, nói: "Nhị nương, đóng cửa
Minh Hoa Thường giòn giã đáp một tiếng, lưu loát đóng cửa phòng Ngụy Tử lại, thậm chí còn dùng cái khóa đồng để bên cạnh khóa lại
Nhậm Dao lạnh lùng nhìn bóng người đang bị kéo xuống giống như lợn chết của người nào đó, nói: "Thật mất mặt
Chuyện càng mất mặt hơn là sau khi Minh Hoa Chương buông tay, Giang Lăng lảo đảo đứng vững chân, nhưng vẫn không dám tức giận
Hắn ta hục hặc sửa sang lại cổ áo, vẻ mặt hung ác buông lời đe dọa: "Ngươi chờ đấy, nhất định sau này ta sẽ cho ngươi biết mặt
Minh Hoa Chương giơ tay vỗ vỗ ống tay áo, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng xa cách, trước mắt không chứa nổi một hạt cát như trước, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn ta một cái
Giang Lăng không phục "hừ' một tiếng, lẩm bẩm: "Lúc đầu ta cũng không muốn nhìn, ai thèm nhìn phòng mà quỷ từng ở chứ
Hừ, chẳng thú vị gì cả, ta về dắt Bảo Bảo đi dạo
Giang Lăng nghênh ngang rời đi, Minh Hoa Thường nhìn về phía đồ chim cút đang đi ra tư thế con cua đẳng trước, hỏi: "Nhị huynh, giờ chúng ta phải làm sao
Thị nữ giấu trong bóng tối, nhắm chặt mắt, chỉ còn thiếu nước nói thẳng các ngươi mau đi đi
Nhìn dáng vẻ này của nàng ta thì cũng không hỏi ra được gì, Minh Hoa Chương lặng lẽ thở dài, nói: 'Chúng ta cũng đi trước đã
Minh Hoa Chương dẫn đầu đi ra ngoài, Minh Hoa Thường theo sát phía sau, Nhậm Dao thở phào một hơi rồi đuổi theo
Minh Hoa Chương có lòng điều tra những người Ngụy Tử đã từng gặp qua, thế nhưng hiện tại người trong sơn trang đều cảm thấy bất an, không ai bằng lòng mở cửa trả lời
Mới chớp mắt đã tới giờ Thân, trời đã trở nên âm u nhưng họ vẫn chưa thu hoạch được gì
Hoàng hôn phủ xuống núi Mang, khiến ngọn núi càng có vẻ lạnh lùng vô tình, Minh Hoa Chương biết có hỏi tiếp thì cũng chỉ lãng phí thời gian, không cần phải phí công nữa
Hắn chú ý tới Minh Hoa Thường lặng lẽ giơ tay hà hơi, trong lòng biết từ sớm đến giờ nàng không ăn được bữa cơm nào tử tế, chắc chắn không chịu nổi, bèn nói: "Những nơi có thể đi thì đều đi cả rồi, chúng ta đi về trước đã
Người trong vườn Phi Hồng thần hồn nát thần tính, khỏi cần nói, tối nay vẫn nên ở cùng nhau cho an toàn
Sau khi bốn người quay về viện cho khách khứa thì đều hơi trâm mặc
Minh Hoa Thường lại lần nữa cảm thấy may mắn vì mình là một cái thùng cơm, trước khi lên núi không chuẩn bị những thứ đẹp chứ không xài được như y phục trang sức, thi từ ca phú, mà là chuẩn bị đồ ăn thức uống
Mặc dù vườn Phi Hồng có dự trữ đủ thức ăn, nhưng hiện tại lòng người bàng hoàng, Thái Bình Công chúa ốc còn không mang nổi mình ốc, nào còn nhớ chuẩn bị thức ăn cho đám khách khứa bọn họ
Hộp cơm của Minh Hoa Thường lại lần nữa có tác dụng lớn
Mặc dù không phải đồ ăn nóng, nhưng hơn ở chỗ sạch sẽ an toàn, còn no bụng, ở thời điểm trước mắt thì còn quan trọng hơn tất cả mọi việc
Bốn người bọn họ đều xuất thân từ nhà Công Hầu thế gia, dù là Nhậm Dao nhìn không câu nệ tiểu tiết nhất, cũng được bồi dưỡng lễ nghi khi dùng cơm từ nhỏ
Bốn người yên lặng nhanh chóng dùng bữa xong, Minh Hoa Thường thấy tâm trạng của mọi người đều hơi trầm lắng, bèn sai Chiêu Tài cất hộp đồ ăn đi, hỏi: "Chiêu Tài, chỗ tuyết lúc sáng ta bảo ngươi gom lại vẫn còn chứ
"Vẫn còn ở đó
"Vừa lúc
Đi lấy sương hoa(*) và ấm bùn đỏ tới đây, tuyết đầu mùa sạch sẽ mát lạnh, dùng để pha trà là thích hợp nhất
Nhớ là lấy sương hoa bách hợp đấy
(*) Tích những giọt sương trên cánh hoa vào buổi sáng lại, thường dùng để pha trà
Chiêu Tài đã sớm quen những suy nghĩ kỳ lạ này của Minh Hoa Thường, thản nhiên "vâng" một tiếng
Minh Hoa Thường quay đầu, hứng thú bừng bừng nói: 'Lên núi không tiện mang theo quá nhiều đồ sợ xe bị nặng, ta chỉ mang theo một cái ấm bùn nhỏ, miễn cưỡng có thể nấu trà hoa
Tay nghề ta không tốt, nhưng được cái tuyết trên núi Mang trong lành
Nhị huynh, Tạ a huynh và Nhậm tỷ tỷ có thể nể mặt uống một chén không
Nhậm Dao nhíu mày, nàng rất ít tiếp xúc với nữ tử, nhưng bây giờ các nương tử ở thành Trường An Lạc Dương đi ra ngoài đều phải tự chuẩn bị ấm bùn ư
Tạ Tế Xuyên tò mò hỏi: "Nhị muội muội, chẳng lẽ là muội có năng lực biết trước ư
Sao lại mang theo nhiều đồ thế
Minh Hoa Thường đơ mặt phàn nàn: "Nếu ta có thể biết trước thì hai ngày trước đã không lên núi
Tạ Tế Xuyên gật đầu, rất tán thành: "Cũng đúng
Hiện tại ta cũng vô cùng hối hận
Sao lúc trước nhận được thiệp mời lại không kéo được mặt mũi xuống mà từ chối chứ
Nhậm Dao không thể nhịn được nữa, hỏi: "Bên ngoài liên tục có người chết, các ngươi không sợ à?”
"Sợ thì thế nào, không sợ lại thế nào, tóm lại là người thì phải ăn cơm uống nước
Minh Hoa Thường vẫy tay, ra hiệu cho Chiêu Tài đặt đồ pha trà xuống chỗ này, rồi mân mê dụng cụ rất thành thạo: "Vui vẻ cũng là một ngày, không vui cũng là một ngày, tại sao không để cho bản thân thoải mái một chút chứ
Mọi người có kiêng gì không
Nhậm Dao nghe vậy thì ngẩn ra
Trong thế giới của nàng ấy thì việc rảnh rỗi chắc chắn là một tội ác
Luyện võ cũng được, học tập cũng được, dù sao thì nhất quyết phải có chuyện để làm
Nhưng Minh Hoa Thường lại ngược lại hoàn toàn với nàng ấy
Dù ở trong sơn trang ma quái căng thẳng như vậy thì Minh Hoa Thường vẫn có thể cầm một cái ấm bùn ra, quanh co lòng vòng chỉ để đun nước uống
Dường như Minh Hoa Thường rất dễ cảm thấy sung sướng
Tạ Tế Xuyên một tay chống má, lắng lặng nhìn Minh Hoa Thường sắp xếp bộ đồ trà
Giờ phút này nụ cười tủm tỉm vẫn luôn treo trên mặt hắn lại thu lại hiếm thấy, nghiêm túc nói: "Kẻ địch sắp tới, trò chuyện không ngơi, ta thấy nhị muội muội còn có phong thái cũ của Tạ thị hơn ta
Lời này quá nặng, Minh Hoa Thường vội vàng chối từ: "Tạ a huynh coi trọng ta quá
Ta chỉ là một nữ tử bình thường, không dám bôi nhọ Tạ thị phong lưu
Chiêu Tài, ngươi trông lửa đi, Như Ý, mang tuyết ra đây
Như Ý lưu loát đáp lời, Tạ Tế Xuyên nghe thấy lời này thì quay đầu nhìn sang Như Ý, cười giỡn nói: "Nàng ta gọi là Chiêu Tài, ta còn tưởng ngươi tên Tiến Bảo chứ
Như Ý nghiêm túc trả lời: "Đúng là có Tiến Bảo, lần này nàng ấy không tới
Tạ Tế Xuyên vốn định nói đùa, không ngờ lại nói đúng thật
Hắn che mắt, cười ngã trước ngã sau: "Nhị muội muội, muội đúng là một người kỳ lạ
Minh Hoa Chương khẽ thở dài, nói với Minh Hoa Thường: "Muội đấy, hễ muội chuyển ba phần tâm tư sang việc học tập thì sao cha phải buồn phiền chứ
Minh Hoa Thường lắc đầu vô cùng đáng thương, nói: "Chuyện này đâu có giống nhaul Lúc ăn uống muội rất vui vẻ, nhưng lúc học cầm kỳ thi họa muội chẳng vui chút nào
Hơn nữa..
không phải còn có nhị huynh à
Minh Hoa Thường dễ như trở bàn tay bày ra dáng vẻ này, Minh Hoa Chương tiếp xúc đến ánh mắt không biết là đang làm nũng hay đang oán trách của nàng thì ngây ra
Tạ Tế Xuyên giống như cười mà không phải cười liếc Minh Hoa Chương một cái, cười nói: "Nhị muội muội, nước sôi rồi
Minh Hoa Thường vội vàng cúi đầu nhìn, đúng thật, nước đã sôi rồi
Nàng thành thạo nghiền trà, rót nước, thêm sương hoa, một loạt động tác giống như đã từng làm vô số lần
Hoa bách hợp vị đầu đắng sau ngọt, thanh tâm an thần, thích hợp với tình cảnh hôm nay nhất
Nàng hớt bọt lên, rót chén trà đầu tiên rồi bưng cho Minh Hoa Chương: "Chén thứ nhất kính nhị huynh
Muội muội kém cỏi, chẳng làm nên trò trống gì, sau này xin nhị huynh khoan dung nhiều hơn
Nhậm Dao không có huynh đệ tỷ muội, không nhìn nổi những cảnh buồn nôn như này nhất
Nàng ấy hít một hơi, cảm thấy ê cả răng: "Lúc huynh muội các ngươi ở nhà đều nói chuyện như vậy hả
Minh Hoa Thường vẫn cười tủm tỉm, nhìn Minh Hoa Chương đầy mong đợi
Minh Hoa Chương chậm chạp giơ tay, nhận lấy chén trà
Minh Hoa Thường lại rót thêm một chén nữa, đưa cho Nhậm Dao: "Hai ngày này Nhậm tỷ tỷ cũng giúp đỡ ta rất nhiều, một chén này ta kính Nhậm tỷ tỷ
Minh Hoa Thường không trả lời Nhậm Dao, nếu như là huynh muội ruột thì tự nhiên là không cần khách sáo như vậy, nhưng nàng không phải
Hiện tại nàng chỉ hi vọng có thể tạo quan hệ với Minh Hoa Chương, tương lai lúc thiên kim thật trở về, tốt xấu gì hắn cũng có thể thả cho nàng một con đường sống
Nhậm Dao vừa mới nói người ta xong, chỉ chớp mắt lại đến lượt mình, thế lại khiến nàng ấy ngượng ngùng
Ngón tay nàng ấy hơi co lại, mất tự nhiên nhận lấy chén trà, nói: "Được rồi được rồi, tiện tay thôi mà, không cần phải nói những lời sến súa này
Cuối cùng, Minh Hoa Thường trịnh trọng rót thêm một chén nữa, đưa tới trước mặt Tạ Tế Xuyên trong ánh nhìn hài hước của hắn: "Một chén này kính Tạ a huynh
Tạ Tế Xuyên cố ý nói: "Ta cuối cùng
"Trà ngon không sợ trễ, lễ nhẹ nhưng tình trọng
Minh Hoa Thường biết rõ Tạ Tế Xuyên đang trêu nàng, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Những năm này từng nghe về danh tiếng của Tạ a huynh, cuối cùng bây giờ mới được gặp một lần, quả thật có phong thái chi lan ngọc thụ
Trước kia không gặp Tạ a huynh quả là tổn thất của ta, mong Tạ a huynh nể tình ta bị tổn thất, đừng so đo với ta
Minh Hoa Thường nói đến nước này, Tạ Tế Xuyên lại không nhận lấy thì lại thành không hợp lẽ
Hắn buông tiếng thở dài, giơ hai tay nhận lấy chén trà Minh Hoa Thường đưa tới, nói: 'Nhị muội muội biết ăn nói quá, ta cũng bắt đầu ghen ghét lang quân tương lai của muội rồi
Minh Hoa Chương nhẹ nhàng uống một ngụm trà, nghe vậy thì lập tức lia ánh mắt sắc như dao qua
Hơi nước mờ mịt lượn lờ trước mặt hắn, càng lộ ra phong thái lạnh lão thấu xương, dung nhan như vàng tựa ngọc
Tạ Tế Xuyên bị lườm thì cảm thấy rất oan uổng, hô lên: "Trước sau gì nhị muội muội cũng phải gả chông đúng không
Ta chỉ nói thật thôi mà, lời này ngươi cũng không thích nghe?”
Minh Hoa Thường thấy tình thế không đúng, vội nói: "Được rồi, được rồi, bây giờ ta còn nhỏ, chưa từng nghĩ tới chuyện nhân duyên
Nhị huynh, huynh thật sự cảm thấy mấy ngày nay là quỷ rắn giết người ư
Lúc này sắc trời đã tối, không tiện ra ngoài, nhưng hiện tại đi ngủ thì cũng sớm quá, nên Minh Hoa Thường mới chuẩn bị trà thư giãn, vừa pha trà vừa trao đổi tin tức
Nhậm Dao sắp uống cạn cả một chén trà rồi, bỗng nhiên nghe thấy quỷ thì động tác chợt cứng đờ
Nàng ấy nghiêm mặt nhìn sang Minh Hoa Chương, không biết là muốn nghe thấy câu trả lời khẳng định hay phủ định ở chỗ hắn
Minh Hoa Chương trầm ngâm một lát rồi nói: "Người chết như đèn tắt, nếu như hồn ma có thể giết người thì trong thiên hạ còn lấy đâu ra được nhiều án oan như thế
Thật ra ta cảm thấy là có người có tật giật mình, mượn lời đồn về quỷ thần để thao túng lòng người
Nhậm Dao chần chờ: "Thế nhưng..
sáng nay tất cả mọi người đều nhìn thấy được chữ viết bằng máu của Ngụy Tử, gai đen không có ở kinh thành, nếu không phải ma quỷ thì sao những thứ này có thể xuất hiện được
"Mà điều này lại chính là sơ hở
Minh Hoa Chương nói: "Nếu thật sự theo cách nói là tìm kẻ chết thay, kẻ giết Ngụy Tử chính là hồn ma của Trì Lan, vậy thì sao một nha hoàn chưa từng rời đi Lạc Dương như Trì Lan lại nhận ra gai đen, còn cố ý mang nó tới để trói người chứ
Nhậm Dao hơi hiểu ra: "Ý ngươi là..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
đối phương cố ý
"Hiển nhiên
Minh Hoa Chương lạnh lùng "hừ" một tiếng
Thiếu niên có cần cổ thon dài, phong thái như băng, cốt cách như ngọc, ánh mắt bễ nghễ và khinh thường, giống một con mèo Ba Tư mắt hai màu quý báu, cao ngạo là chuyện đương nhiên: "Dân gian có nhiều lời đồn ma quái như vậy, chỉ chết một người mà thôi, không bịa ra quỷ núi quỷ tuyết, lại cứ sắp xếp ra một con quỷ rắn ở cách xa ngàn dặm
Nếu không phải là có người cố ý dẫn đường, sao có thể truyền khắp sơn trang chỉ trong một đêm
Mặc dù gai đen là đặc sản chỉ có ở đường tây Giang Nam, nhưng đường tây Giang Nam rộng lớn như thế, tại sao lời đồn lại trực tiếp tập trung vào Cát Châu chứ
Giống như có người nào đó vội vã muốn cho người trong sơn trang tin tưởng việc..
Cát Châu có ma quỷ
Rốt cuộc thì Cát Châu có điểm gì đặc biệt, đáng giá liên lụy hai mạng người, quanh co vòng vo như vậy
Tạ Tế Xuyên cụp mi nhìn chằm chằm vào nước trà, rất lâu không nói gì
Minh Hoa Thường không biết rõ về lãnh thổ Đại Chu lắm, càng không nhận ra điểm khác nhau giữa gai đen và bụi gai bình thường
Nàng chỉ cảm thấy hứng thú với chuyện nhìn thấy ban sáng: "Theo cách nói của nha hoàn nhìn thấy tận mắt và người ở cùng viện với Nguy Tử, thời gian Ngụy Tử chết rơi vào khoảng giữa canh bốn đến giờ Thìn hai khắc
Ta nhớ là hôm qua lúc nhìn thấy Ngụy Tử thì nàng ta mặc áo ngoài màu lam ngắn tay, phối với váy dài màu xanh cây thông
Hôm nay đi nhìn phòng của nàng ta, đồ đạc bên trong chủ yếu cũng thiên về màu lạnh
Vậy tại sao lúc nàng ta chết lại mặc y phục màu đỏ thâm chứ
Nhậm Dao nghe vậy thì không hiểu giữa hai chuyện này có liên quan gì tới nhau: "Y phục thôi mà, có khi là hung thủ thay cho nàng ta
Chuyện này có gì quan trọng đâu
Minh Hoa Thường lại mím môi không nói, dường như nàng đã rơi vào trong một thế giới huyễn hoặc khó hiểu
Ở chỗ này, nàng không phải Minh Hoa Thường, mà là hung thủ với khuôn mặt mơ hồ, giới tính không rõ
Rốt cuộc là nàng nghĩ như thế nào, mới có thể thay quần áo cho Ngụy Tử chứ
Nhậm Dao không quan tâm tới những chỉ tiết nhỏ này, tiếc nuối nói: "Tiếc rằng đêm qua sau khi xảy ra chuyện, Thái Bình Công chúa cũng sai người rửa sạch chữ viết ở hiện trường tử vong của Trì Lan, nếu không thì trực tiếp so sánh chữ viết cũng có thể có manh mối
Minh Hoa Chương nghe đến đó thì khẽ nhướng mày, nhìn sang Tạ Tế Xuyên
Tạ Tế Xuyên giả vờ nghe không hiểu, nhưng không chịu nổi ánh mắt của Minh Hoa Chương quá nóng bỏng
Hắn giả chết cũng vô dụng, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài: "Thật là xúi quẩy, lúc ngươi nhớ tới ta thì có thể có chút chuyện tốt không
Minh Hoa Chương không đếm xỉa tới, nói: "Từ nhỏ hắn đã có tiếng là thân đồng, đã gặp qua là không quên được, chỉ nhìn một lần là có thể viết lại chữ của người khác
Thử Ly, lấy giấy bút tới đây
Nhậm Dao lắp bắp kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ có người lại có thể làm được việc như thiên phú chỉ tồn tại trong sách vở: "Thật á
Tạ Tế Xuyên nhíu mày đầy ghét bỏ, rất hi vọng đây là giả
Minh Hoa Chương thường mang theo bút mực, giống như Minh Hoa Thường lúc nào cũng mang theo đồ ăn, chẳng mấy chốc Thử Ly đã mang giấy Tuyên Thành tới
Tạ Tế Xuyên tự biết không tránh khỏi, cam chịu chấm bút: "Kết bạn không cẩn thận, thật sự là kết bạn không cẩn thận mà
Tạ Tế Xuyên vừa mới đặt bút, ngoài viện loáng thoáng truyền đến âm thanh thứ gì bị va đổ
Âm thanh này rất nhỏ, nhưng lỗ tai Minh Hoa Chương khẽ động, ánh mắt chợt trở nên sắc bén: "Ai
Minh Hoa Thường bị kéo ra khỏi trạng thái kỳ lạ kia
Nàng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy một cơn gió mạnh lướt qua chóp mũi, ngay sau đó phía sau chợt có gió tuyết thổi vào, bóng Minh Hoa Chương đã xông vào trong màn tuyết
Nhậm Dao cũng nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, nhấc cây thương của mình lên rồi chạy ra ngoài: "Là bọn đạo chích nào giả thần giả quỷ ở đây, làm bà đây sợ đến mức cả đêm không ngủ được
Đồ chó chết, để mạng lại
Nhậm Dao cũng hùng hổ xông ra, Minh Hoa Thường sững sờ đứng nguyên tại chỗ, ngơ ngác hỏi: "Sao vậy
Tạ Tế Xuyên đứng dậy, nói: "Có lẽ là chờ được quỷ rồi
Đi nào, đi ra xem xem