Song Bích

Chương 13: Giở trò




Chương 13: Giở tròChương 13: Giở trò
Minh Hoa Thường cũng không dám ở lại một mình, nàng vội vàng đứng dậy, đi theo Tạ Tế Xuyên ra ngoài
Minh Hoa Chương phát hiện có người nghe lén thì lập tức đuổi theo
Người nghe trộm có vẻ vô cùng hiểu rõ địa hình, lẩn trái tránh phải, lợi dụng những rừng cây um tùm và tường vây trong sơn trang một cách triệt để
Hắn ta chui vào trong rừng cây, không ngừng quay đầu nhìn xung quanh, may mà phía sau lưng trống rỗng, xem ra đã cắt đuôi được thiếu niên kia
Nam tử thở phào một hơi, hắn ta đang muốn rời đi thì một bóng người đột nhiên nhảy từ trên bờ tường bên cạnh xuống
Bóng người vừa nhanh vừa nhẹ, linh hoạt giống như một bông tuyết đang bay xuống, nhưng động tác nhấc chân lại cực kỳ mạnh mẽ, đạp thẳng lên eo nam tử kia một phát
Đòn đánh này xuất quỷ nhập thần, nam tử hoàn toàn không kịp chuẩn bị, bị đánh trúng
Hắn ta nặng nề ngã xuống đất lăn một vòng, không đợi hắn ta hô đau, đòn đánh tiếp theo đã tới
Minh Hoa Chương dự đoán trước động tác của nam tử, không tiếp tục đuổi theo mà giả vờ bị mất dấu, thật ra đã phục kích sẵn ở sau tường
Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn
Nam tử này đi tắt qua lối mòn bên này, bị Minh Hoa Chương bắt ngay tại trận
Sau khi Minh Hoa Chương đánh ngã nam tử, đang muốn ra tay bắt lại, không ngờ người đang nằm trên mặt đất giống như không hề có sức đánh trả lại bất ngờ ra tay, vẩy một nắm bụi mù về phía Minh Hoa Chương
Minh Hoa Chương lo lắng đây là khói độc, lập tức lùi lại phía sau, nam tử nhân cơ hội này bò từ dưới đất dậy rồi nhanh chóng chạy trốn
Khi phải đối mặt với sự sống chết thì con người sẽ bùng nổ tiềm lực đáng sợ, dù là trên người nam tử còn đang bị thương nhưng bước chân chạy trốn lại giống như đang bay
Hắn ta vừa liều mạng chạy vừa quay đầu, nhìn thấy thiếu niên kia bị kẹt ở chỗ cũ, chưa từng đuổi theo
Hắn ta đang đắc ý thì phía trước chợt truyền đến một cơn gió mạnh, tốc độ quá nhanh, đến nỗi không khí phát ra tiếng xé gió vù vù
Nam tử theo bản năng tránh sang bên cạnh, lúc này hắn ta mới nhìn rõ thứ trước mặt là một cây thương tua đỏ
Chưa đợi hắn ta đoán ra tình huống, đã nhìn thấy mũi thương kia lóe lên ánh sáng bạc, lập tức lướt về phía hắn ta như rồng bơi
Binh khí chú trọng càng dài thì càng mạnh, thương được gọi là vua của các loại binh khí
Người trong nghề dùng đao kiếm chống lại thương còn nguy hiểm, huống chỉ nam tử chỉ là một tên gà mờ tay không tấc sắt
Mũi thương vừa nhanh vừa mạnh, hất lên từng tầng tuyết ở những nơi đi qua, tua đỏ trong sương tuyết giống như rắn dữ ra khỏi động, hoàn toàn không thể dự đoán được phương hướng
Chẳng mấy chốc nam tử đã không kịp tránh né mà ngã xuống mặt đất
Hắn ta muốn đứng lên, nhưng vừa mới nhúc nhích thì một cơn gió mạnh đã đánh về phía cổ họng hắn ta, cuối cùng vừa nguy hiểm vừa chính xác dừng lại ngay trước làn da hắn ta
Nam tử sợ đến mức toàn thân bủn rủn, Nhậm Dao xoay mũi thương, ở trên cao liếc nhìn xuống nam tử: "Chạy tiếp đi
Ta xem ngươi còn giả thần giả quỷ thế nào
Minh Hoa Chương chậm rãi đi từ phía sau tới: “Còn chưa tra rõ mọi chuyện, giữ người sống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa rồi lúc Minh Hoa Chương mai phục sau tường, vừa hay nhìn thấy Nhậm Dao đuổi tới
Hắn xua tay với Nhậm Dao, ra hiệu cho nàng ấy đi ra phía trước chặn đường, cho nên lúc nam tử dùng thuốc bột không rõ ràng ám hại, Minh Hoa Chương mới không đuổi theo
Chính việc hắn giả vờ như bị trúng thuốc bột cũng là một phần của kế hoạch dụ địch
Minh Hoa Thường và Tạ Tế Xuyên lần theo tiếng đánh nhau đuổi tới
Hơi thở của Tạ Tế Xuyên vững vàng, nhưng Minh Hoa Thường lại không được như vậy, nàng thở hồng hộc hỏi: "Bắt được không
Nàng vừa nói xong, lập tức nhìn thấy nam tử áo nâu bị thương đang chống tay trên mặt đất
Bọn họ ở bên này vừa đuổi theo vừa đánh nhau, động tĩnh không nhỏ, cũng đã làm kinh động những người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng qua bao lâu, mấy người Minh Hoa Chương đã xuất hiện trong sảnh đường, trình bày với Thái Bình Công chúa, Ngụy Vương, Định Vương và những vị Quận vương khác đang ngồi ở ghế trên: "Các vị điện hạ, người này đứng ngoài phòng chúng ta nghe lén, hành vi lén lút, cực kỳ đáng ngờ
Thần nghi ngờ vụ án ma quái xảy ra gần đây có liên quan tới hắn ta
Ngụy Vương "ð" một tiếng, ý tứ không rõ hỏi: "Ý ngươi nói là chuyện kỳ quái xảy ra hai ngày nay không phải do ma quỷ gây ra, mà là có người giả thần giả quỷ
Minh Hoa Chương hơi cụp mi, nói: "Thần cũng không phải là mệnh quan triều đình, không dám nói bừa
Nhưng người này có dáng vẻ đáng ngờ, nếu nghiêm khắc thẩm vấn hắn có lẽ sẽ có thu hoạch
Trong hành lang vây đầy người đến đây để tìm hiểu tin tức, những công tử tiểu thư nào to gan một chút thì đích thân có mặt, nhát gan thì phái nha hoàn thân cận tới
Đám người xì xào bàn tán: "Thật hay giả
Chẳng lẽ không có ma, đều là có người giả bộ
Sắc mặt Thái Bình Công chúa rất kém, dù trang sức của bà ấy vô cùng xa hoa, nhưng cũng có thể nhìn ra tinh thần bà ấy rất tệ
Thái Bình Công chúa nói không tin quỷ thần, nhưng thị nữ bên cạnh lại liên tục bị ma quỷ hại chết, bà ấy vẫn sợ hãi
Thái Bình Công chúa nghĩ đến việc có người giả thân giả quỷ bên cạnh bà ấy, khiến bà ấy sợ đến mức không dám ra ngoài, mất mặt trước mặt đông đảo khách khứa thì giận không kiềm được, vỗ mạnh lên tay vịn ghế rồi nói: "Nói
Rốt cuộc là chuyện như thế nào
Sau khi chủ nhân lên tiếng, lúc này nam tử áo nâu đang quỳ trên mặt đất mới dám mở miệng: "Công chúa điện hạ, tiểu nhân bị oan
Tiểu nhân chỉ đến viện mà nương tử của phủ Trấn Quốc Công và phủ Bình Nam Hầu ở để hỏi ý kiến về đồ ăn buổi tối, chẳng biết tại sao lại bị bắt tới đây
Tiểu nhân chỉ là một gã chạy vặt, thành thật làm việc trong phủ Công chúa, không dám có suy nghĩ gian dối nào
Sao có năng lực giả thần giả quỷ được
Xin Công chúa minh xét
Nam tử khóc lóc thảm thiết, nhìn rất ra dáng ra hình, người vây xem hơi dao động: "Chuyện này, rốt cuộc ai mới là người nói thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Minh Hoa Thường và Tạ Tế Xuyên, Nhậm Dao đứng đằng sau nam tử kia, nàng ngẩng đầu nhìn về phía huynh trưởng đang đứng một mình ở phía trước, khẽ nói: "Công chúa điện hạ, lắng nghe từ nhiều phía thì rõ ràng, mà tin tưởng một bên thì rối trí
Không bằng gọi cả những người khác tới, hỏi xem hai ngày qua người này đã làm những gì
Ai đúng ai sai thì nghe xong sẽ biết
Hiện tại Thái Bình Công chúa cũng không còn chủ kiến nữa, bèn giơ tay bảo người đi gọi quản sự
Quản sự nhanh chóng đi tới, sợ hãi chắp tay: "Lão nô tham kiến Công chúa, Vương gia
Thái Bình Công chúa không kiên nhẫn phất tay: "Được rồi
Bản cung hỏi ngươi, ngươi có biết nam tử trên mặt đất này không
Quản sự liếc nhìn sang, cẩn thận trả lời: "Lão nô nhận ra
Hắn ta tên là Dương Nhị, ban đầu làm việc vặt trong phủ Công chúa, vườn Phi Hồng thiếu người nên đã dẫn theo hắn ta tới
Những ngày này hẳn hắn ta phải chạy việc ở phòng bếp
Không ngờ lại giống với lời của Dương Nhị, Thái Bình Công chúa lại hỏi: "Thế hai ngày nay hắn ta làm gì
Quản sự nhíu mày ngẫm nghĩ, nói: "Hôm qua lúc khách khứa mới đến, nơi nào cũng thiếu người, lão nô không chú ý hắn ta đang làm gì
Đêm qua sau khi..
xảy ra chuyện, Công chúa không cho người đi dạo bên ngoài, lão nô bèn đuổi bọn họ về phòng sớm
Sáng nay trên núi xảy ra tuyết lở, các khách quý đều đến lấy than, hắn ta khuân đồ, đưa đồ suốt đến tận chạng vạng tối
Lão nô thấy hắn ta quen đường các viện, bèn sai hắn ta đi hỏi thăm khách quý xem buổi tối muốn ăn gì, để lão nô báo cho phòng bếp chuẩn bị
Đám đông vây xem gật đầu, đúng là bọn họ có nhìn thấy Dương Nhị đến hỏi thực đơn
Minh Hoa Chương hỏi: "Từ lúc mọi người về phòng tối qua đến giờ Thìn hai khắc hôm nay hắn ta ở đâu
Dương Nhị không ngừng kêu oan: "Lang quân oan uổng, tiểu nhân vẫn luôn ngủ trong phòng, bảy người cùng phòng đều có thể làm chứng ạ
Thái Bình Công chúa phái người đi kiểm chứng, người quay về bẩm báo: "Thưa điện hạ, lời Dương Nhị nói không sai
Đêm qua sau khi quay về hắn ta vẫn luôn ở trong phòng, cũng không ra ngoài
Mãi đến giờ Thìn ba khắc nhà kho thiếu người thì quản sự mới gọi hắn ta qua nhà kho hỗ trợ
Sau đó hắn ta ở nhà kho suốt, không hề rời đi một mình.”
Hướng phát triển này hoàn toàn ra ngoài dự đoán của Nhậm Dao, nàng vốn cho rằng đã bắt được kẻ xấu, không ngờ tối qua người này vẫn luôn có nhân chứng
Ngụy Tử chết vào khoảng từ canh bốn đến giờ Thìn hai khắc
Nếu như Dương Nhị không đi ra ngoài thì kẻ giết người sẽ là ai
Chẳng lẽ là ma quỷ thật ư
Đám đông xung quanh cũng trở nên rối loạn, bọn họ cho rằng đã bắt được hung thủ nên lúc này mới dám đi ra ngoài, ầm ï nửa ngày hóa ra đều là giả
Nhậm Dao không thể tiếp nhận tình huống này, nói: "Có khi là bọn họ thông đồng làm chứng giả
Khi Trì Lan chết có để lại chữ viết, chỉ cần để hắn ta viết chữ, so sánh nét chữ là biết có phải hắn ta hay không
Có người cau mày nói: "Đó rõ ràng là chữ do ma quỷ để lại..
Nhậm Dao nghiêm túc nói: "Nếu hắn ta giết người thì chính là chữ do hắn ta để lại
Nhậm Dao giương mi dựng mắt, giống hệt nữ Tu La đằng đằng sát khí trong phật đường, rất nhiều người bị khí thế này của nàng dọa sợ
Nhưng mà quản sự lại lộ ra thái độ khó xử, chắp tay nói: 'Nhậm nương tử, ngài có điều không biết, tên Dương Nhị này chưa từng đi học, ngay cả chữ cũng không biết thì sao mà viết được
Nhậm Dao ngẩn ra, giống như nhìn thấy được vẻ đắc ý chợt lóe lên trên mặt Dương Nhị, sau đó hắn ta lại thay đổi thành vẻ mặt sợ hãi, hoảng sợ nói: "Nhậm nương tử tha mạng, tiểu nhân thật sự không biết chữ, ngài chớ có vu oan giá họa
Sự thật chứng minh đây chỉ là một hiểu lầm, nhưng sắc mặt đám người trong sảnh đường, bao gồm cả Thái Bình Công chúa lại không thả lỏng mà càng tệ hơn
Đám người lập tức tản ra, đề phòng và căm thù lẫn nhau: "Ta còn nói là thật sự tìm ra cái gì chứ, hóa ra chỉ là phán đoán của các ngươi
Con quỷ kia còn đang ở bên ngoài tìm kẻ chết thay
Có phải các ngươi cố ý lừa chúng ta ra để dễ bề đổi an bình cho bản thân không
Nhậm Dao dùng sức chớp mắt, Dương Nhị đứng trước mặt vẫn bày ra vẻ mặt sợ hãi, nhưng Nhậm Dao dám khẳng định vừa rồi hắn ta thực sự nở nụ cười
Nàng nổi giận đùng đùng, chỉ vào Dương Nhị nói: "Chắc chắn là hắn ta
Cho dù không phải hắn ta thì cũng là đồng bọn của hắn ta
Chỉ cần thẩm vấn hắn ta là có thể biết chân tướng
Dáng vẻ Dương Nhị như thể sợ bị đánh cho nhận tội, quỳ trên mặt đất không ngừng kêu khóc, xin Thái Bình Công chúa, Định Vương làm chủ
Nhậm Dao có lý mà nói không rõ, tức giận đến mức muốn tìm thương đích thân thẩm vấn kẻ này
"Đủ rồi
Sắc mặt Thái Bình Công Chúa rất khó coi, bà ấy quát một tiếng, lạnh lùng phất tay áo đứng dậy: "Chỗ của bản cung cũng không phải là phố xá cho các ngươi càn quấy
Nhốt Dương Nhị lại, chờ sau khi đường núi thông thì dẫn về Đại Lý Tự thẩm vấn
Đây là việc trong phủ bản cung, không cho phép người ngoài khoa tay múa chân, tất cả những người còn lại đều giải tán đi
Cái câu "người ngoài" này đang ám chỉ ai thì quá rõ ràng rồi, Nhậm Dao tức giận đến nỗi còn định nói tiếp, Minh Hoa Thường nắm chặt lấy tay nàng ấy rồi khẽ lắc đầu
Nhậm Dao nén giận đi ra ngoài, bước chân giống như có thù oán với sàn nhà vậy, giãm cực kỳ vang dội: "Rõ ràng là ta có nhìn thấy, sao không ai tin ta chứ
“Ta tin
Minh Hoa Thường khẽ nói: "Nhưng chúng ta không có chứng cứ, cưỡng ép thẩm vấn người của phủ Công chúa sẽ chỉ đắc tội Thái Bình Công Chúa và Định Vương thôi
Nhậm tỷ tỷ, chúng ta không cần phải lấy trứng chọi đá, tỷ tạm thời nhẫn nại một chút
Mặc dù Minh Hoa Thường không nhìn thấy Dương Nhị có vẻ mặt khác thường nào, nhưng nàng hiểu rõ Nhậm Dao
Dù mới chỉ quen biết hai ngày nhưng nàng đã nhìn rõ Nhậm Dao là một người tính tình nóng nảy, bộp chộp, trong mắt không chứa nổi nửa hạt cát
Nàng giận dữ chỉ vào Dương Nhị, quá nửa là thật sự nhìn thấy gì đó
Nhưng không có chứng cứ thì nói gì cũng vô dụng
Nhậm Dao không nói, nhưng vẫn tức giận không chỗ phát tiết: "Thế chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy hay sao
Minh Hoa Chương đi ở cuối cùng
Không giống với Nhậm Dao lòng đầy căm phẫn, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, giống như việc bỏ công bỏ sức ra làm nhưng lại khiến bản thân mang tiếng không ảnh hưởng gì tới hắn
Minh Hoa Chương nói: "Đương nhiên là không thể bỏ qua rồi
Theo thời gian hai vụ án xảy ra thì khả năng cao hung thủ là người nội bộ
Ta dám khẳng định chắc chắn hung thủ đang ở trong sơn trang, chắc chắn hắn còn giữ công cụ gây án và chứng cứ bên cạnh
"Khó là khó ở chỗ này
Tạ Tế Xuyên đi bên cạnh ung dung giội nước lạnh: "Đây là sơn trang của Thái Bình Công Chúa đấy, ngươi dám đắc tội nữ nhi được Nữ hoàng thương yêu nhất, cưỡng ép điều tra người và đất của bà ấy à
Điều này giống như đã biến thành một vòng lặp vô hạn, chỉ cần điều tra sơn trang là có thể tìm ra hung thủ, nhưng không xác định hung thủ là ai thì có ai dám lục soát địa bàn của Thái Bình Công Chúa chứ
Nhậm Dao càng nghe càng bực bội, hận không thể một đấm đánh chết tên khốn giả thân giả quỷ sau lưng chuyện này
Đám bọn họ vừa đi vừa nói, sau lưng bỗng truyên đến tiếng bước chân rầm rầm
Nghe tiếng bước chân mạnh mẽ này, Minh Hoa Thường đã đoán được là ai
Quả nhiên, sau lưng truyền tới giọng nói vô cùng quen thuộc của Giang Lăng: "Minh nhị lang, Minh nhị nương, đừng đi, chờ ta một chút!”
Bước chân cả bốn người không hẹn mà cùng tăng tốc, nhưng vẫn bị Giang Lăng đuổi kịp
Hắn ta đuổi theo nửa vòng vườn, chạy thở hồng hộc: "Các ngươi đi nhanh thật đấy
Sao các ngươi lại bắt được Dương Nhị
Sao lại cảm thấy hắn ta là hung thủ
Thật là chuyện không muốn nhắc đến lại cứ bị nhắc, bọn họ đang buồn phiền vì chuyện này đây, Giang Lăng lại cứ phải nhắc tới chuyện này
Nhậm Dao vốn đang rất tức giận, tên công tử bột này còn muốn tới châm chọc khiêu khích
Nhậm Dao xụ mặt, không chút nể tình bước nhanh về phía trước
Giang Lăng liếc nhìn ra phía trước, cảm thấy khó hiểu hỏi: "Sao nàng ta lại đi rồi
Minh Hoa Thường vẫn giữ vững nụ cười, nghĩ thâm Giang Lăng thật sự không hổ là công tử bột hạng nhất Lạc Dương, chưa bao giờ phải nhìn sắc mặt người khác, cũng không hề có tự giác rằng bản thân đã đắc tội người khác
Nàng biết Giang Lăng chỉ đơn giản là muốn hỏi thăm, cũng không có ý chế giễu
Nhưng trong tình huống này, lại kết hợp với lời hắn ta nói, người nghe có thể nghĩ thế nào chứ
Minh Hoa Thường qua loa nói một câu khách sáo rồi rảo bước đuổi theo Nhậm Dao
Giang Lăng đứng sau lại vẫn dây dưa giống như không nhìn ra ánh mắt của người khác
Trong bốn người có một kẻ tức giận bỏ đi, một người mượn cơ hội chạy, một người khác lạnh lùng từ trước đến nay khinh thường quan tâm chuyện đạo lí đối nhân xử thế, Tạ Tế Xuyên có thể làm sao đây, chỉ có thể mỉm cười ứng phó Giang Lăng
Lúc bọn họ pha trà thì trời đã tối, sau đó lại bắt người và thẩm vấn, từ chỗ của Thái Bình Công Chúa đi ra thì đã là đêm khuya
Nhậm Dao đi ở đằng trước bước chân như bay, Minh Hoa Thường chạy chậm ở phía sau, mãi đến khi đã đến ngoài viện Minh Hoa Thường mới đuổi kịp Nhậm Dao
Minh Hoa Thường vịn lên cửa sân, mệt mỏi thở hổn hển: "Nhậm tỷ tỷ, tỷ đi nhanh thết"
Nhậm Dao mặt không đỏ thở không gấp, hiện tại nàng ấy đã sớm mất hứng uống trà rồi, đẩy cửa phòng mình ra rồi lập tức đi vào: "Ta không quen nhìn tên công tử bột kia, ngay cả ở cùng một chỗ với hắn cũng cảm thấy không khí bị ô nhiễm
Sao muội lại đuổi theo
Minh Hoa Thường há mồm thở dốc, thu hoạch lớn nhất của chuyến đi tới vườn Phi Hồng chính là nàng nhận ra mình vô dụng tới mức nào
Nàng vừa do dự nghĩ sau khi quay về có phải nên phấn đấu không, vừa thở không ra hơi khuyên Nhậm Dao: "Chẳng qua là mối duyên bèo nước gặp nhau khi dự tiệc thôi, đợi sau này quay đầu lại chưa chắc đã gặp lại hắn ta, cần gì phải giận dữ
Nhậm tỷ tỷ bớt giận, khiến bản thân bị tức điên thì không đáng đâu
Nhậm Dao cũng biết đạo lý này, nhưng gia tộc nàng có tiếng tình tính nóng nảy, không khống chế nổi
Nàng ấy thở hồng hộc quay về phòng, phát hiện chẳng biết tại sao mà đệm chăn lại rũ xuống
Nàng ấy không khỏi nói thầm là ai sơ ý như thế, góc chăn đều đã rũ xuống trên mặt đất
Nàng ấy đi qua sửa sang đệm chăn, lơ đễnh nói chuyện với bên ngoài: "Ta biết, nhưng nhìn hắn vẫn..
ÁI"
Minh Hoa Thường đang lau mồ hôi, trong phòng bỗng truyền đến một tiếng gào
Nàng sợ đến nỗi run cả tay, khăn tay chậm rãi rơi xuống mặt đất
Nàng không kịp nhặt, vội vàng vọt vào trong phòng: "Nhậm tỷ tỷ, tỷ sao thế
Minh Hoa Thường thấy rõ hình huống trong phòng thì con ngươi bỗng co lại
Chỉ thấy ở trên giường, chăn gấm mà tối qua nàng và Nhậm Dao đắp đang hơi nhô lên, ở một nửa bên đã được xốc lên lộ ra một nữ tử mặc đồ đỏ
Nàng ta cứng đờ nằm trên giường của bọn họ, máu thấm xuống đệm chăn
Đầu nàng ta nghiêng ra phía ngoài, trên mặt như đang cười, mà điều đáng sợ nhất vẫn là hai lỗ thủng đen như mực phía trên
Nàng ta bị móc mất đôi mắt, không nhúc nhích nhìn về phía cửa
Trong lúc hoảng hốt thậm chí Minh Hoa Thường còn cho rằng nàng ta đang nhìn mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.