Song Bích

Chương 28: Liễu ám




Chương 28: Liễu ámChương 28: Liễu ám
Minh Hoa Thường ăn khuya xong, bỗng quay sang nói với Chiêu Tài: "Chiêu Tài, ngươi lấy hết túi tiền của ta ra đây
Chiêu Tài kinh ngạc, đã giờ này rồi, cũng không cần ra cửa, nương tử xem túi tiền làm gì
Nhưng Minh Hoa Thường đã yêu cầu nên Chiêu Tài cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng lật hòm xiểng lấy túi tiền ra
"Nương tử, đều ở đây cả rồi
Minh Hoa Thường chọn lựa, nhíu mày hỏi: "Chỉ có mấy cái này thôi à
Chiêu Tài chần chờ hỏi: "Nương tử muốn kiểu thế nào
Nô tỳ bảo các nàng đi làm
Loại đồ dùng bên người như túi tiền không tiện mua ở bên ngoài, đều là nữ quyến các phòng tự mình làm
Minh Hoa Thường không biết khâu vá, túi tiền và túi thơm của nàng đều do nha hoàn bên cạnh thêu
Dù là nha hoàn của phủ Trấn Quốc Công thì cũng đã quen đi lại trong yến hội, làm túi tiền rất xinh xắn tao nhã, kiêng ky nhất là dùng màu đỏ thẫm, vàng đậm
Minh Hoa Thường tìm một lượt, không tìm được cái túi tiền màu đỏ nào phù hợp với yêu cầu của Hàn Tướng quân
Hàn Tướng quân đã nói rõ là việc kiểm tra không thuộc quyền phụ trách của ông ấy, Minh Hoa Thường không biết người liên lạc, người liên lạc cũng chưa chắc đã từng gặp nàng
Cả hai đều phải nhờ vào túi tiền màu đỏ để chứng minh thân phận
Nếu dùng ít màu đỏ hoặc là quá lịch sự tao nhã, đối phương không nhìn ra thì phải làm sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện này liên quan tới phiếu cơm miễn phí nửa đời sau của nàng, Minh Hoa Thường không dám khinh thường, nói với Chiêu Tài: “Chiêu Tài, ngươi làm cho ta một cái túi tiền màu đỏ thuần, không cần trang trí, chỉ cần là màu đỏ thuần là được
"Dạ
Chiêu Tài ngây người, đây là yêu cầu gì thế
Túi tiền chẳng khác nào bộ mặt thứ hai của nương tử, làm thành màu đỏ thuần thì cũng tục quá rồi đó
Chiêu Tài phát hiện thẩm mỹ của nương tử nhà các nàng càng ngày càng trắng trợ, nói một cách khéo léo: "Nương tử, có phải màu đỏ nổi bật quá không
"Thì phải nổi bật mới tốt
Minh Hoa Thường rất hài lòng với ý kiến của mình, nói: "Mau đi làm túi tiền đi, nhất định phải làm xong trong vòng bốn ngày đấy
Chiêu Tài hết cách, chỉ có thể nhận lệnh rời đi
Mới qua hai ngày mà túi tiền mới đã được làm xong
Giống như lời dặn của Minh Hoa Thường, đỏ thuần không điểm xuyết bất kỳ một thứ gì, treo ở trên eo bắt mắt khỏi phải bàn
Bọn nha hoàn thay nhau tỏ ý rằng có lẽ cái túi tiền này quá tươi tắn, Minh Hoa Thường cũng không để ý, vô cùng vui vẻ treo lên người mình, đi đến đâu cũng mang theo
Mặc dù Minh Hoa Thường giản dị, nhưng không đến mức không có chút thẩm mỹ nào, nàng cũng biết là cái túi tiền này trông vô cùng vui mừng và trông không văn hóa lắm
Nhưng nếu như năm ngày sau nàng mới đột nhiên treo một cái túi tiền màu đỏ rực như vậy đi ra ngoài, thực sự quá khác thường
Nàng chỉ có thể giả vờ là rất thích nó, ngày ngày đeo bên người, mọi người nhìn quen thì cũng sẽ không chú ý
Minh Hoa Thường bị khinh bỉ hai câu không nặng không nhẹ, nàng cũng không thèm để ý, chỉ thoáng chốc, ngày hẹn đã đến
Ngày này, sau khi Minh Hoa Thường thỉnh an xong thì lập tức quay về phòng, ngáp hai cái rồi nói: "Đêm qua ta ngủ không ngon, phải ngủ bù một giấc
Các ngươi ra ngoài trông chừng, đừng vào quấy rầy ta
Nếu có người tới thì các ngươi cứ nói là ta đang nghỉ ngơi, có chuyện gì chờ ta tỉnh ngủ rồi nói
Đi ngủ giữa ban ngày không tốt cho thanh danh, ai muốn bị dán tên tuổi lười biếng lên người chứ
Nhưng Minh Hoa Thường không thèm để ý, bốn nha hoàn cũng tiếp nhận một cách tốt đẹp, thậm chí tri kỷ buông màn xuống giúp Minh Hoa Thường, đốt huân hương rồi mới rón rén đóng cửa đi ra ngoài
Minh Hoa Thường giả vờ nằm trong chăn, chờ sau khi người đi ra hết, nàng lặng lẽ xuống giường, đổi sang một bộ Hồ phục không quá nổi bật, nhảy ra ngoài từ cửa sổ
Nàng đã sớm thăm dò rõ tuyến đường, Minh Hoa Thường quen thuộc ởi lại trong phủ Trấn Quốc Công, không kinh động đến ai, chẳng mấy chốc đã tới cửa sau
Hôm qua nàng đã nghe ngóng, đội ngũ chọn mua của phòng bếp sẽ trở về vào giờ này, nàng trốn trong góc đợi một lúc, chẳng mấy chốc cửa sau đã trở nên náo nhiệt
Minh Hoa Thường thò đầu ra nhìn, chờ đúng thời cơ, rải một nắm đậu nành xuống mặt đất
Gã sai vặt đang xách gà đi về phía phòng bếp, bàn chân bỗng trượt một cái
Hắn giãy giụa theo bản năng, không khỏi buông lỏng bàn tay đang nắm cánh gà, hai con gà lấy lại tự do, phành phạch bay lên, thoáng chốc lông gà đã bay đầy trời
Gà kêu quang quác, chạy loạn khắp vườn, tất cả mọi người luống cuống, nô bộc trông coi cửa sau cũng không đoái hoài tới việc trông cửa nữa, vội vàng hỗ trợ bắt gà
Đám người bận rộn nửa ngày, khó khăn lắm mới bắt được hai con gà, người giữ cửa lau mồ hôi quay về vị trí làm việc của mình
Hắn ta nhìn xung quanh một lượt, trong góc hẻo lánh không có ai ẩn núp, lập tức yên tâm uống nước nghỉ ngơi
Lúc này Minh Hoa Thường đã chạy rất xa
Nàng ngoái đầu nhìn ra sau, không ai đuổi theo, bèn thả lỏng đi trên đường
Ha, cho dù nàng nghênh ngang đi qua cửa chính phủ Trấn Quốc Công, có ai có thể nhận ra nàng chứ
Nàng bước vô cùng tự tin, mới vừa đi hai bước, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói lạnh nhạt quen thuộc: "Nhị nương?”
Bắp chân Minh Hoa Thường khẽ run, nhưng vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực, giả vờ không nghe thấy, thật ra đang âm thầm tăng tốc
Nhưng giọng nói dễ nghe kia lại nhanh chóng chuyển từ nghi ngờ sang chắc chắn, bình tĩnh nói: "Nhị nương
Minh Hoa Thường thầm khóc trong lòng, người ngông cuồng ắt có trời trừng phạt, người xưa thật sự không lừa ta
Quay người lại, Minh Hoa Thường đổi biểu cảm thành vẻ mặt vô tội, lúc nhìn thấy Minh Hoa Chương, thậm chí còn ngạc nhiên mở to hai mắt: "Nhị huynh, sao huynh lại ở đây
Minh Hoa Chương im lặng nhìn nàng, người nên hỏi vấn đề này hẳn là hắn mới đúng
Minh Hoa Chương nhìn ra sau nàng, lẳng lặng hỏi: "Muội đi ra ngoài làm gì
Có cho Minh Hoa Thường mười lá gan nàng cũng không dám nói là đi gặp tay sai của Nữ hoàng, nàng cười ngại ngùng, nói: "Đi chợ Nam mua son phấn
"Sao chỉ có một mình muội
Nha hoàn đâu
Minh Hoa Thường duy trì nụ cười, hồn nhiên ngây thơ nói: 'Muội không cẩn thận để quên đồ, sai nàng ấy quay về lấy, muội đứng đây chờ nàng ấy
Đôi mắt Minh Hoa Chương sáng ngời bình tĩnh, phản chiếu hình dáng Minh Hoa Thường một cách rõ ràng: "Ồ, để quên thứ gì
"Đồ ăn vặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thế sao muội lại đi ra ngoài
"Muội qua bên kia xem đồ ăn
Minh Hoa Thường đối đáp trôi chảy, không chút do dự, sau khi nói xong nàng yên lặng giơ ngón cái lên với bản thân, đầu óc nàng chưa từng nhanh nhạy như vậy
Minh Hoa Thường cho rằng lần này đi ra ngoài chắc chắn sẽ là hỏng rồi, nói dối vụng về như vậy, sao Minh Hoa Chương có thể tin được
Chắc chắn nhị huynh sẽ đưa nàng về phủ, hi vọng là đừng làm Minh lão phu nhân biết, nếu không hôm nay nàng thật sự không thể tới đúng hẹn được
Không ngờ Minh Hoa Chương chỉ khẽ liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi không truy cứu nữa, chỉ nói: "Một mình muội ở bên ngoài thì quá nguy hiểm, muốn đi đâu, ta đưa muội đi
Minh Hoa Thường bất ngờ, nàng ấp úng, nhanh chóng nghĩ cách: "Không cần
Nhị huynh hẳn là có việc, huynh đi đi
Bọn nha hoàn đi lâu vậy rồi còn chưa tới, ta đi vào tìm các nàng ấy
Trong lòng Minh Hoa Chương biết thừa Minh Hoa Thường đang nói dối, khó khăn lắm nàng mới chạy ra ngoài được, cứ trở về như vậy thì chắc chắn là nàng sẽ không vui, nhưng để nàng ở bên ngoài thì lại quá nguy hiểm
Minh Hoa Chương dứt khoát nói: "Không sao, tiện đường, ta đi cùng muội
Nói đến mức này, Minh Hoa Thường lại từ chối nữa là sẽ lộ tẩy
Nàng nghĩ thầm dù sao hiện tại cách thời gian đã hẹn vẫn sớm, cùng lắm thì đến chợ Nam lại nghĩ cách
Nàng nở nụ cười, vô cùng vui vẻ kéo tay Minh Hoa Chương lại, nói: "Vâng, tạ ơn nhị huynh
Minh Hoa Chương không quen dựa gần người khác như vậy, nhưng hắn nhìn nụ cười của Minh Hoa Thường, giống như đã hoàn toàn đắm chìm trong niềm hân hoan vì có thể đi ra ngoài dạo phố, rốt cuộc cũng không đành lòng đẩy ra
Hắn thở dài nói: "Sau này muốn ra ngoài thì tới tìm ta, đừng chạy loạn một mình
Minh Hoa Thường nháy đôi mắt to nhìn sang hắn, khẽ "dạ" một tiếng, cười như đang làm nũng lấy lòng: "Nhị huynh là tốt nhất, tạ ơn nhị huynh
Chợ Nam là khu chợ phồn hoa nhất Lạc Dương, được xây dựng phỏng theo hai chợ Đông Tây của thành Trường An, bên trong bán rau quả bốn mùa, son phấn bột nước, đồ vàng bạc và đồ ngọc, các loại vật báu hiếm thấy của Tây Vực, cần cái gì có cái đó
Minh Hoa Thường từng tới chợ Nam không chỉ một lần, nhưng trước kia người bên cạnh đều là đám nha hoàn tỷ muội, đây là lân đầu tiên nàng đi cùng một nam tử trong đám đông
Chợ Nam ồn ào đông đúc, dòng người như mắc cửi, người qua lại không ngừng đụng phải Minh Hoa Thường
Minh Hoa Thường bị đụng hai lần, bả vai đã cảm thấy hơi đau, Minh Hoa Chương nhìn thấy thì âm thâm kéo nàng qua đứng trước mặt để bảo vệ nàng
Người trong phủ Trấn Quốc Công biết bọn họ là huynh muội, nhìn thấy hành động này sẽ không nghĩ nhiều, nhưng những người buôn bán nhỏ bên đường không biết
Bọn họ chỉ cho rằng đây là một đôi tình nhân trẻ tuổi nên nhiệt tình chào hàng
Minh Hoa Thường bị dồn vào trong đám đông, đằng sau là lồng ngực vững chắc của Minh Hoa Chương, một mùi gỗ thông mát lạnh quanh quẩn bên chóp mũi nàng
Mặt Minh Hoa Chương ửng đỏ, cuối cùng cũng cảm thấy hơi mất tự nhiên
Minh Hoa Chương coi nàng là muội muội ruột, một lòng chăm sóc nàng, cũng không có ý gì khác, nhưng Minh Hoa Thường biết rõ..
bọn họ không phải
Nàng hơi xấu hổ, nhưng đám đông quá chật chội, cho dù nàng muốn lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với Minh Hoa Chương cũng không được
May mà chẳng mấy chốc bọn họ đã tới khu bán son phấn
Minh Hoa Thường âm thâm thở phào một hơi, cũng không kịp nhìn tên cửa hiệu, tùy ý chọn một cửa hàng son phấn rồi lập tức đi vào
Nữ chưởng quỹ ân cần ra đón, ánh mắt của bà ấy đảo qua đôi nam nữ rất trẻ này, hiểu rõ hỏi: "Hai vị đến xem son phấn
Minh Hoa Thường nào có muốn mua son phấn gì, nàng vắt hết óc nghĩ cách xem làm thế nào để tách khỏi Minh Hoa Chương, lại nghe thấy Minh Hoa Chương nghiêm túc nói: "Ta không hiểu những thứ này lắm, mang hết những loại son phấn phù hợp với những tiểu nương tử như muội ấy ra đi
Nữ chưởng quỹ nghe thấy là khách hàng lớn, vui vẻ ra mặt nói: "Hai vị chờ một lát, ta tới liền đây
Nương tử thật là có phúc, bây giờ không có nhiều vị hôn phu bằng lòng đi mua son phấn với nương tử đâu
Minh Hoa Thường và Minh Hoa Chương cùng ngẩn ra, Minh Hoa Thường thẹn đỏ mặt, vội vàng xua tay: "Không phải không phải, chưởng quỹ ngài hiểu lầm rồi, đây là huynh trưởng của ta
"Hả
Nữ chưởng quỹ cũng sửng sốt, bà ấy nhìn lướt qua cả hai bọn họ
Hai người này một người lạnh nhạt một xinh đẹp ngọt ngào, bất kể là tướng mạo hay khí chất thì đều không giống nhau, lại là huynh muội
Chưởng quỹ vô thức nói tiếp: "Là ruột thịt à
Vậy mà Minh Hoa Thường và Minh Hoa Chương lại không trả lời ngay
Nữ chưởng quỹ nhận ra mình đã nói lỡ lời, nhẹ vỗ lên mặt mình một cái, nói: "Xem cái miệng của ta này, chỉ biết nói hươu nói vượn, hai vị đừng bận tâm
Quý khách chờ một lát, ta đi lấy son phấn ngay đây
Xảy ra chuyện này, chưởng quỹ cũng thấy xấu hổ, nhanh chóng lấy ra một loạt son phấn
Minh Hoa Thường lúng túng hận không thể hồn lìa khỏi xác, nhưng vẫn phải giữ mặt mũi, nhẹ nhàng vui sướng nói: "Nhị huynh xem này, hai màu này màu nào đẹp hơn?” Trong lòng Minh Hoa Chương cực kỳ xấu hổ, nhưng nhìn dáng vẻ Minh Hoa Thường chẳng để tâm chút nào, thật lòng thật dạ tin tưởng huynh trưởng, hắn đè suy nghĩ xuống, tư thái thong dong lạnh nhạt đứng bên cạnh nàng, thậm chí vì đảo ngược tị hiềm, còn không thể không đứng cách nàng rất gần: "Muội dùng đều đẹp
Dáng vẻ Minh Hoa Chương quá mức quân tử, lưng Minh Hoa Thường giống như bị bỏng, cứng đờ, cố gắng xem nhẹ mùi hương mát lạnh sau lưng: "Được, vậy thì mua cả"
Minh Hoa Chương im lặng trả tiền, nữ chưởng quỹ cầm đồ đi đóng gói, lúc quay về, nhìn thấy hai huynh muội này đứng sóng vai bên nhau, không nhịn được nói: "Tình cảm huynh muội của hai vị tốt thật đấy
Minh Hoa Thường lúng túng cười với nữ chưởng quỹ, đang muốn giơ tay nhận lấy túi đồ, lại bị một cánh tay thon dài giành trước
Minh Hoa Thường quay đầu, thấy đôi mắt Minh Hoa Chương sạch sẽ sáng ngời, như ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, trời hửng nắng sau cơn mưa, nói: "Đi thôi
Minh Hoa Thường gật đầu, cả hai bước ra cửa hàng son phấn nồng mùi kia, không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm
Minh Hoa Chương hỏi: "Muội còn muốn đi đâu
Minh Hoa Thường thấy sắp tới giờ hẹn rồi, lòng nóng như lửa đốt, nói: "Hết rồi
Nhị huynh, làm chậm trễ chuyện của huynh lâu như vậy, muội thật sự rất ngại
Huynh mau đi làm chuyện của huynh đi, muội đi về trước
Minh Hoa Chương nói: "Ta đưa muội về
"Không cần
Minh Hoa Thường nào dám để hắn đưa nàng về, cười gượng nói: "Phủ Quốc Công cũng cách chợ Nam không xa, muội tự đi về là được rồi, không dám làm phiền nhị huynh
Minh Hoa Chương khẽ nhíu mày: "Chuyện này sao có thể gọi là phiền phức được
Mắt thấy sắp không còn thời gian, Minh Hoa Thường không quan tâm được quá nhiều, giành lấy bọc giấy trong tay Minh Hoa Chương rồi chạy: "Không có việc gì, muội tự làm được mà
Muội đi trước đây, tạm biệt nhị huynh.” Minh Hoa Thường không quay đầu lại, chạy một mạch đi rất xa mới dám dừng lại
Nàng thở hổn hển, nhìn quanh bốn phía, đến lúc xác định Minh Hoa Chương không đuổi theo mới yên tâm
Nàng không dám nghỉ ngơi, vội vàng dựa theo địa chỉ kỳ lạ kia, đi tìm người liên lạc
Phường Ân Thuận ở ngay bên cạnh chợ Nam, nàng vừa đi vừa đếm, quả nhiên tìm được một tiệm cơm treo cờ màu xanh lam ở trong con hẻm nhỏ
Cuối cùng cũng tìm được, Minh Hoa Thường âm thầm chê, Hàn Tướng quân không thể nói thẳng tên cửa hàng ra à, cứ phải làm phiền phức như vậy
Ngay sau đó Minh Hoa Thường lại ngẩn ra, ý thức được không phải là Hàn Tướng quân ngốc, mà là làm nghề này rất nguy hiểm, nhất định phải dùng cách vòng vo này để bảo vệ người bên trong
Cũng là đến lúc này Minh Hoa Thường mới ý thức được, một khi nàng bước vào cửa tiệm này, nói ra ám hiệu liên lạc, có nhiều thứ sẽ không quay vê được nữa
Bây giờ nàng còn chưa biết hành động này sẽ mang đến thay đổi gì cho số phận của mình, nàng chỉ biết là, phía sau có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào nàng, nàng không thể lùi lại
Cho dù con đường phía trước là thứ gì
Sau cùng Minh Hoa Thường nhấc chân lên, ngừng lại trước quầy, dùng giọng nói dịu dàng đặc trưng của thiếu nữ, cười khẽ hỏi: "Chưởng quỹ, còn thừa mấy phần bánh gạo nếp gan dê
Một nam nhân trung niên dáng người to mập, dung mạo bình thường ngẩng đầu lên nhìn Minh Hoa Thường một cái, hờ hững nói: "Vừa bán vừa làm, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu
Ngươi muốn mấy cái
Minh Hoa Thường không quan tâm tới thái độ lạnh lùng của chưởng quỹ, cười nói: "Một phần
Chưởng quỹ vứt cho nàng một tấm thẻ gỗ, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Tìm một chỗ chờ đi, làm xong sẽ đưa qua cho ngươi
Minh Hoa Thường nói cảm ơn
Nàng để ý thấy sau tấm thẻ gỗ khắc dòng chữ "phòng Mậu chữ Thiên", nàng im lặng thu hồi thẻ gỗ, đi vào bên trong
Tiệm cơm này nhìn thì nhỏ, không ngờ bên trong lại có càn khôn khác
Minh Hoa Thường tìm số phòng, chẳng mấy chốc đã tìm được phòng Mậu chữ Thiên
Cửa phòng khép hờ, Minh Hoa Thường hít một hơi, âm thầm cổ vũ bản thân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại hồ ly già giống như Hàn Tướng quân nàng còn đối phó được, không có gì đáng sợ cả
Nàng ổn định tinh thân, nhẹ nhàng đẩy cửa ra
Cửa phòng mở về góc Tây Bắc, bên cạnh là một bức bình phong hình tranh sơn thủy, có thể nhìn thấy phía sau tấm bình phong có một bóng người mơ hồ đang rót trà
Dáng người hắn thẳng tắp, tư thái tao nhã, cách bình phong nhìn không rõ tướng mạo, chỉ cảm thấy khuôn mặt rất trắng, giống như ngọc thạch
Minh Hoa Thường vô cùng kinh ngạc, vậy mà lại là người trẻ tuổi
Nàng còn cho rằng trong Huyền Kiêu Vệ đều là người trung tuổi giống như Hàn Tướng quân chứ
Nàng bước lên trước mấy bước, đột nhiên phát hiện y phục của người ngồi sau bức bình phong hơi quen
Đây không phải là Minh Hoa Chương à
Minh Hoa Thường vội vàng cúi người, cảm thấy vô cùng may mắn vì lúc nàng mở cửa không phát ra tiếng động
Nàng nằm rạp xuống mặt đất, lặng lẽ di chuyển ra ngoài giống như một con cua
Kết quả là vừa đi đến cửa thì cánh cửa bất ngờ bị người đẩy ra từ bên ngoài
Minh Hoa Thường ngẩng đầu, không hề đề phòng chạm vào ánh mắt của đối phương, nghẹn họng
Người ngoài cửa sửng sốt một lát, nhẹ nhàng cười: "Nhị muội muội, sao muội lại tới đây

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.