"Đời này, tuyệt đối không phải là vì giận dỗi."
Lưu Hồng Quân ở trong lòng âm thầm nói thêm một câu.
Đời trước, có một phần là do tức giận thật, nhưng không hoàn toàn như vậy.
Thực ra, hắn và Dương Thu Nhạn từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, từ bé Dương Thu Nhạn đã là người theo đuôi hắn, nên hắn sớm đã quen với sự có mặt của một người như vậy.
Phải nói thật, Dương Thu Nhạn còn xinh đẹp hơn cả Vương Phỉ, cả về vóc dáng lẫn khuôn mặt.
Nhưng mà, kiếp trước, mình còn trẻ người non dạ, gặp phải một đóa hoa sen trắng, tự nhiên rất nhanh đã sa vào.
Đến khi nghĩ thông suốt thì đã muộn rồi.
Những chuyện nên xảy ra cũng đã xảy ra.
May mắn duy nhất là, bố Lưu Hồng Quân đã nhìn thấu bộ mặt thật của Vương Phỉ, sống chết không đồng ý cho Lưu Hồng Quân cưới Vương Phỉ.
Nếu không, mọi chuyện có lẽ đã rẽ sang một hướng khác.
Việc thanh niên trí thức trở về thành cũng không có nghĩa là ai cũng được về.
Năm 1978 chỉ là sự khởi đầu.
Từ năm 1978 bắt đầu cho phép thanh niên trí thức lần lượt về thành, mãi đến năm 1980 thì kết thúc.
Điều kiện ban đầu là, phải có đơn vị ở thành phố tiếp nhận, thì mới được trở về.
Hơn nữa, ai đã kết hôn và sinh con ở nông thôn thì sẽ tự động mất quyền được về thành.
Đến năm 1980, thực ra từ đầu năm đó đã không còn hạn chế nữa, chỉ cần muốn về thành là có thể về, dù không có đơn vị làm việc nào tiếp nhận ở thành phố.
Vì vậy, khắp cả nước đã xảy ra vô số những bi kịch gia đình.
Bỏ vợ bỏ con, bỏ chồng bỏ con, không hề hiếm, sống sờ sờ thể hiện bộ mặt xấu xí của nhân tính.
Có người vì muốn về thành, lén lút bỏ đi, về thành rồi giấu giếm việc từng kết hôn và sinh con ở nông thôn, để rồi nhiều năm sau, lại xảy ra một bi kịch gia đình khác.
Dĩ nhiên, bên cạnh cái xấu xí vẫn có sự lương thiện, có người mang cả vợ con trở lại thành phố, chật vật kiếm sống.
Có người thì về thành trước, sau đó tìm mọi cách để đón vợ con hoặc chồng con vào thành cùng chung sống.
Vương Phỉ tuy là người Bắc Kinh, nhưng nhà có đến năm anh chị em, cha là công nhân bình thường, mẹ chỉ là một bà nội trợ gia đình.
Căn bản không có khả năng lo cho cô ta một công việc để có thể trở về thành phố.
Vì vậy, con đường duy nhất để Vương Phỉ có thể trở về thành là nhờ cậy Tào Chính Dương.
Mà Tào Chính Dương từ khi Vương Phỉ đến Du Thụ Truân làm thanh niên trí thức hai năm trước đã theo đuổi cô ta.
Mãi đến cuối cùng, Tào Chính Dương mới tìm được cơ hội, dùng điều kiện có thể cho Vương Phỉ về thành + sắp xếp công việc, để Vương Phỉ đồng ý cưới mình.
Đáng tiếc, cuối cùng hai người cũng không đi đến được cuối con đường.
Nhưng, những điều này cũng không liên quan gì đến Lưu Hồng Quân.
Hắn đã hoàn toàn cắt đứt tình duyên kiếp trước.
Hắn đã gọi điện thoại cho bố mình, để bố mình cố gắng đến một chuyến, cùng nhà lão Dương định việc hôn sự."Ta tin ngươi!"
Dương Thu Nhạn ôm Lưu Hồng Quân một lúc, mới đỏ mặt buông tay ra.
Hai người tiếp tục hợp tác tạo ra 'cơm chó'.
Dương Thu Nhạn nhào bột mì, Lưu Hồng Quân tiếp tục hoàn thiện khuôn mẫu của mình."Hồng Quân ca, em thấy người ta nuôi chó cũng đâu có phiền phức như anh vậy!
Bình thường đều tùy tiện cho ăn bột ngô, bánh cao lương gì đó, đến khi vào núi, săn được mồi thì mới cho ăn ngon."
Dương Thu Nhạn vừa nhào bột vừa nói chuyện với Lưu Hồng Quân."Chó là bạn săn trung thành nhất, bình thường nuôi cho ăn tốt một chút, thì khi vào núi săn thú mới lợi hại hơn được.""Em thấy hình như trong đó anh còn thêm không ít dược liệu nữa thì phải!""Ừm!
Đúng là thêm không ít dược liệu!""Những dược liệu đó có tác dụng gì vậy anh?""Có thể thúc đẩy sự phát triển của xương, tăng mật độ xương, nuôi như vậy thì chó mới có thể càng thêm lợi hại!
Đây là bí quyết do cha anh truyền lại đó!""Thảo nào, Lưu đại gia trước kia săn bắn giỏi như vậy, em nghe cha em nói, Lưu đại gia trước kia là tay súng lợi hại nhất vùng mười tám thôn đấy."
Hai người vừa nói chuyện, vừa làm việc nên rất nhanh.
Lúc Dương Thu Nhạn nhào xong bột thì bên này Lưu Hồng Quân cũng đã hoàn thành bước chỉnh sửa cuối cùng của khuôn."Hồng Quân ca, giờ làm được rồi hả anh?""Được rồi!""Vậy chế tác thế nào?""Anh cho em xem nè!
Trước hết bỏ bột vào, ép chặt vào, rồi dùng tấm gỗ này, quét một đường là được."
Lưu Hồng Quân vừa giảng giải vừa biểu diễn cho Dương Thu Nhạn xem."Hồng Quân ca, em học được rồi!
Anh giao cho em đi, anh đi nghỉ ngơi đi!"
Dương Thu Nhạn nhìn qua một lần rồi lên tiếng.
Chủ động nhận lấy công việc chế biến cơm chó."Được!"
Lưu Hồng Quân cũng không từ chối, đời sau hoạn nạn có nhau hơn ba mươi năm, hắn sớm đã quen với sự chăm sóc của Dương Thu Nhạn.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã qua một tuần, Lê Hoa đã ở nhà được mười ngày rồi.
Một tuần này, nhà Lưu Hồng Quân rất náo nhiệt, sau khi thu hoạch xong vụ thu, đám thanh niên trí thức cũng rảnh rỗi, ngoài việc cùng mấy bà các mẹ trong thôn lên núi hái lượm, thì chẳng còn chuyện gì khác.
Vì Lưu Hồng Quân có quan hệ rất tốt với những người thanh niên trí thức, nên mọi người cũng rất thích chạy đến nhà Lưu Hồng Quân chơi.
Với những người thanh niên trí thức này, Lưu Hồng Quân cũng rất hoan nghênh, đặc biệt là nghe bọn họ ghen tị với người khác có thể trở về thành, oán trách bản thân không thể trở về, Lưu Hồng Quân cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
Có một tâm lý là nói ra chuyện khiến ngươi không vui để cho ta vui vẻ một chút, thực tế thì ai cũng có.
* Lũ chó con đã bắt đầu ăn, dĩ nhiên vẫn sẽ còn thỉnh thoảng uống chút sữa.
Lưu Hồng Quân bắt đầu tiến hành huấn luyện lần đầu cho Lê Hoa và Đại Hoàng.
Nói cho đúng hơn thì là huấn luyện sự can đảm của chúng.
Phương pháp huấn luyện rất đơn giản và thô bạo.
Lưu Hồng Quân lấy ra hai khúc xương hổ, ném vào trong chuồng chó, rồi lại lấy hai tấm da hổ, trải trong chuồng.
Mục đích làm vậy là để chúng thích ứng với mùi của hổ, để đến khi đối mặt với móng vuốt lớn thì sẽ không sợ hãi đái ra quần hoặc là sợ đến mức cụp đuôi bỏ chạy.
Uy của hổ không phải là những tính từ được mô tả trong tiểu thuyết, mà là một thứ thực sự tồn tại.
Chó săn có thể xông lên cắn xé khi đối mặt với gấu ngựa.
Nhưng khi đối mặt với móng vuốt lớn thì có đến bảy, tám mươi phần trăm chó săn sẽ bị dọa đái ra quần, hí lên rồi nằm rạp xuống đất, thậm chí còn có không ít con bị dọa sợ đến cụp đuôi bỏ chạy thục mạng.
Ngoài ra vẫn còn một bộ phận rất nhỏ chó săn sẽ điên cuồng sủa vào móng vuốt lớn, nhưng tuyệt đối không dám xông lên cắn xé.
Theo Lưu Hồng Quân ném xương hổ vào chuồng, Lê Hoa và Đại Hoàng lập tức dựng lông, lông cổ dựng đứng cả lên, hướng về phía khúc xương hổ điên cuồng gào lên.
Nhưng lại không dám tiến lên cắn xé.
Chỉ trốn ở đằng xa, sủa loạn vào khúc xương hổ.
Lưu Hồng Quân thấy tình hình như vậy thì rất hài lòng.
Không có bị dọa đái ra quần, cũng không sợ đến mức cụp đuôi trốn vào trong cũi chó, thế mới là chó ngoan.
Điều đó chứng tỏ chúng có tiềm chất để huấn luyện.
Bốn con chó con, cũng không hiểu mẹ chúng vì sao lại sủa điên cuồng vào khúc xương như vậy, nhưng cũng chẳng hề gì, bắt chước theo mẹ chúng, cùng nhau sủa bi ba bi bô vào khúc xương hổ.
Vừa sủa vừa làm ra tư thế tấn công.
Ngược lại, hai con sói con biểu hiện còn nhạy cảm hơn cả lũ chó con, lông cổ cũng dựng lên, sủa loạn vào khúc xương hổ.
Lưu Hồng Quân không để ý tới chúng, mà chỉ thêm chút nước vào trong chậu nước.
Lê Hoa và Đại Hoàng sủa một lúc, rồi dần quen với mùi của xương hổ, thấy khúc xương hổ không gây nguy hiểm gì cho mình thì cũng không sủa vào nữa.
Chúng quay lại bắt đầu uống nước, uống xong lại sủa vào khúc xương một tràng.
Đến ngày thứ hai, khi Lưu Hồng Quân đi cho Lê Hoa và Đại Hoàng ăn thì hai khúc xương hổ đã bị Lê Hoa và Đại Hoàng ngậm vào cũi chó, đang ôm xương mà vui vẻ gặm.
Lưu Hồng Quân vừa bước vào chuồng chó thì Lê Hoa liền từ trong cũi chó đi ra, Lưu Hồng Quân vỗ nhẹ vào người nó mấy cái, rồi cho nó thêm cơm chó và nước sạch.
Rồi lại cho chó con và sói con ăn thêm một chút cơm chó trộn dở.
Chó con và sói con đã đến giai đoạn cai sữa, có thể ăn bình thường được rồi, nhưng vì răng chúng còn chưa đủ chắc nên Lưu Hồng Quân không dùng loại cơm chó có lẫn xương, mà thay vào đó là cơm chó dạng lỏng để nuôi chúng.
Sau đó, Lưu Hồng Quân đến chỗ Đại Hoàng, ôm lấy Đại Hoàng rồi xoa nắn thật kĩ, "Chỉ bằng việc mày dám ôm xương hổ mà gặm thì mày xứng với cái tên Hoàng Trung!
Sau này, mày sẽ được gọi là Hoàng Trung!"
Thưởng cho 'Hoàng Trung' mấy cái 'cơm chó' vừa mới làm xong và thêm nước, Lưu Hồng Quân mới rời khỏi chuồng chó.
Đã đến lúc dẫn 'Lê Hoa' và 'Hoàng Trung' vào núi để vận động gân cốt rồi, Lưu Hồng Quân thầm nghĩ."Hồng Quân à!" ngoài cửa vọng vào tiếng gọi của Dương Quảng Phúc."Dượng Dương tới rồi à!
Mau vào trong nhà ngồi!"
Lưu Hồng Quân nhiệt tình chào hỏi."Thôi được rồi, hai chúng ta khách khí làm gì!"
Dương Quảng Phúc cười xua tay, gọi Lưu Hồng Quân lại khi hắn vừa định rót nước cho mình."Ta chỉ vào nói mấy câu rồi đi!""Dạ, bác cứ nói ạ!""Tháng tám rằm sắp tới rồi, ta tính cho con vào núi bắt chút đồ rừng mang về.
Yên tâm đi, sẽ không để cho con thiệt, đội cho con tính tiền.""Không sao ạ, bác không nói thì con cũng định vào núi một chuyến."
Lưu Hồng Quân vừa cười vừa nói."Vậy thì không giống nhau, đội sản xuất của chúng ta sắp chia ruộng rồi, không thể để cho con chịu thiệt được, công điểm cũng không cho con được, cho con tiền luôn.
Heo rừng thì cứ tính một hào một cân còn cả lông nữa.
Mãng cheo to con thì cho con một hào rưỡi một cân.
Còn gấu ngựa thì tính hai hào một cân."
Dương Quảng Phúc vừa ngồi trên cái ghế đá, vừa cười vừa nói với Lưu Hồng Quân."Dạ được!
Cám ơn dượng, dượng đã chiếu cố con."
Lưu Hồng Quân nghe giá xong liền vội vàng cảm ơn Dương Quảng Phúc.
Nghe nói thịt heo rừng chỉ có một hào một cân, nhưng mà thời đại này, thịt heo nhà nuôi cũng đã có tám hào một cân.
Giá thịt heo rừng còn thấp hơn so với thịt heo nhà.
Vậy mà, tính cả da và lông cũng được một hào một cân thì cái giá đã là rất cao rồi.
Một con lợn cách năm lông vàng hơn một trăm cân là hơn mười đồng tiền rồi, còn lợn sề hơn hai trăm cân thì cũng được hơn hai mươi đồng.
Một công điểm ở Du Thụ Truân chỉ được một hào mấy thôi, làm cả ngày cũng chỉ được mười công điểm là có hơn một đồng một chút."Thằng bé này, với bác còn nói gì?
Sau này đối với con Nhạn tốt hơn một chút là được!""Dạ dạ!
Con bảo đảm sẽ đối với con Nhạn thật tốt, sẽ để cho nó hạnh phúc cả đời."
Lưu Hồng Quân vội vàng cam kết."Gả Nhạn tử cho con, bác cũng yên tâm!
Bác cùng ông Lưu đã thương lượng rồi, tranh thủ trong dịp rằm tháng tám này sẽ quyết định chuyện của hai đứa.
Đến cuối năm sẽ tổ chức đám cưới cho hai đứa.""Hả?"
Lưu Hồng Quân ngạc nhiên nhìn Dương Quảng Phúc.
Ông bố vợ tương lai này cũng hơi vội vàng rồi đó?
Bản thân mình với Dương Thu Nhạn cũng chưa đủ tuổi nữa mà, lại còn gấp gáp cưới xin nữa.
Hình như đã nhìn thấu sự nghi ngờ của Lưu Hồng Quân."Cuối năm đội sản xuất sẽ phân gia rồi, đến lúc đó con với Nhạn tử kết hôn rồi, cũng là người một nhà, khi chia gia tài cũng tốt cho các con chia một phần."
Dương Quảng Phúc cười giải thích.
