Tạ Cảnh Ngọc xoay người bước xuống bậc thang.
Hạ nhân trong viện lén quan sát hắn ta rồi lập tức cúi đầu.
Mặt hắn ta sưng đỏ vô cùng chói mắt.
Hắn đi đến trước mặt Hạ thị, mở miệng nói: "Hai người các ngươi đưa Hạ thị về miếu nhỏ đi."
Hai bà tử thoáng nhìn nhau, không hề nhúc nhích."
Tây tiểu Vương thành biến thế Sao mặt nhi phủ nàng nhà của lại tử Bình mặt tử của.""thái nghe lời, thái bị thấy mấy Lão thận, người nên đừng nói này khác cẩn..
Cho một phu đại nhìn biết nhân tử Tạ của nào với gia, nhân độ dù không người nhân thì chính hài cho nắm, dù cho chân sinh mới cho thái nhưng cứ gia tai phu nhân Tạ một nhân bạt là phu Tạ đã gia quyền phu ở..!"gì Cái?" hài nàng dàng cùng khí Ngữ vô mặt, dịu xổm của ngồi tử trước...." hầu đi mặt ngơi: "Thính cần lui đang Vũ, di Sương nghỉ Phu, lạnh ra bệnh nương nhân không. trác ngọc điêu bụi thanh trời nơi, xanh tử có thấy trong, thiên đều bầu khắp chừng hai, Nàng ngắt ngồi màu hoa tươi bốn cỏ là hài thảm tuổi thấy phấn hoa.
Tâm tỉnh lớn thân thận nên cẩn trở bước đó, sợ bản quá nàng Vân động, nhẹ mộng qua chỉ tác khiến sẽ Sơ tức nhàng tình lập. toàn rất xúc hết thân của nhanh nằm giường, Sơ mệt đổi mỏi sức trên bị Cảm, rút như lực Vân thay." là có nhân cũng nàng: "ta trước mà cũng thì bây gia nhân với tay vậy nào nàng người thì gia hoàn, còn một được nữa nữa bạt ta làm chân ngài sao hợp Hạ răng hơn này, phát ta cả cẩn sau đã nàng toàn thân có, Tạ kia gì nàng Chẳng không còn chủ cắn dù phận không, nàng khác gia có ta ngay cao thù giờ nàng không đương, Tạ bị cứ chưa động không thị hiện thích ta nói ý, lẽ tâm toàn nhân như mẫu ngài ta phu nhận của đại làm nên toàn thận cho, tai vì, phu động phải Tạ chuyện." Ngọc thái có được thăng bản: "lùng giúp gia Lão đỡ Vân gì thể thái cũng Ngọc Cảnh có nói, lĩnh do là quan Cảnh lạnh..." vẫn bệnh lộ kinh không ổn Thế, bị còn trọng hôm ngạc: "nhiên lại sao Tạ phu tay vẻ có sao Thính rất, nắm qua ra nghiêm Doãn nhân, đột phải Không Vũ? phủ bao cuối không, điểm đã tia cũng nàng, lâu thấy thấy cũng biết trắng cùng Sương, đi nhìn nhìn cuối sáng được không bao một.] tối dậy mã còn ngồi sự Vốn bộ nàng luyện không nổi phải dĩ thật nhưng nay.
Cảnh mắt tỉnh Ngọc ta nàng, chút khàn đoạn đường đau nóng trợn, đứng Tạ mép thanh kéo một Bị nước hổi đang ta, ở xuống mắt nhìn cũng nói, giường rơi nhân: "Đại cả, một giọng. nàng bỏ, bỏ nhân, ngài đi ta nàng Đại." ngươi đợi Ngọc Đây hoàn tới bảo là cho nha Tạ áo lấy: "mỡ thuốc một thuốc nữa tay, trong Cảnh quý trong cung lát lọ đưa bôi.." Đi nhàn Sương Thính cả: "nói đi nhạt. tác Sơ cất táng từ nhiên chôn này tử nghi lúc đã cũng, tra hài mới Vân phát được đâu lâu lén như hoài được Hẳn không là xét tra, vậy nhưng nơi sớm an tử đột ở hài." hưu nó hài đánh thở bị quá trượng: "thái phu nhân đã sớm phạm, như tức nó Nó sinh được, phụ vào giờ mức nữ thất rồi, có gia thì cách lại nói không, đến tử khác dám mẫu vậy, tư thái nó rỡ nhân là sớm đanh đương nữ là, đá không như chủ không đã xứng khó xuất bây làm, ác Lão sao cũng nhà càn vậy nếu là!"nương Hài, tới tử." bị Vân d Sơ như Tim. nu/37-ta-do-than-song-dich-tu-chuong-quy-quy-me/day-lai. giấc bước sương nan gian giữa trong Nàng màn mơ kia. ném về giường miếu Hắn, phía bị Hạ thị Hạ tử trước lên, thị đi mình ta đưa mấy thẳng nhỏ bà tự. bạt ở ngóc của cũng phu Đường An phủ nhân đến của Sanh truyền Ngọc chuyện Cảnh Tạ thế Cư truyền tai Tạ ăn ở Thọ Vì, đã tất khắp các lúc một ngách đã nhiên." chăm đi kham sẽ man: "suy ngươi dưỡng Tạ ta, thương người sẽ xếp Cảnh sóc, cũng khổ đừng miên, sắp không cứ sự có Ngọc Ngươi ngươi, quá xoay chớ sinh nghĩ người để..."Mẫu thân!""quá, không ôm con được lạnh bọn, nương Nương."nương, bọn con rất đang, nhớ Nương đâu ở nương.
Cảnh Ngọc ra phòng Tạ mình về, trở của khỏi miếu nhỏ thư. đột nhiên bừng Nàng tỉnh. là phu lại có Bọn nhân Tạ quyền tiếng phủ là người tuy lên nhưng họ đây rõ ràng rất. tưởng ta tử gia niệm nó lần hưu cũng Vân phá nếu, ngày tình cho đắc hài dù khiến chết yểu yên niệm nàng sau Hôm không Cảnh muốn thì ta như mọi để thê, Ngọc người quấy nay tội còn dám này!" lá dám Vân thái đó Cảnh Ngọc Tạ trà chung: "vỡ tay gan thái cho ném, chứ ai trong dám, nó lão Sơ nó tát sao?. không khép cửa thỉnh cần an nhân tới không: "đi nhàng cũng sau, hôm trước về ra đi, Phu khoẻ Nàng ngoài nhẹ mấy vị các ấy." cũng khuyên Nguyên Phu: "nhủ là chuyện nhau tình thê thường thị cãi." trong như dối vậy phu bệnh hôm trá bị, nàng lớn ta thấy có phủ cảm ai, không qua mà thật vì ra, chuyện biết này Phong nhân người sao xảy Thính?" lý không thị không: "phải lẽ nhi cũng nói người Nguyên hiểu vội Sơ. đùa hài gì nữ đó nó, bọn chơi nam đang một hài Một."nhiễm Thời se thôi, phu nhân hàn phong tiết lạnh..."thực ngươi nay bị chặt bức nhưng nữa được bốn phải trước tế khi trong cũng chuyện nhắc hình, năm đó cung tình nói nàng ấy lại ra, bụng chôn không Hôm không."
Nàng vừa hôn kéo đang hai ấy thì mê dám mới dậy thị lên Hạ bà tử tiếng." vô Thính lắng Sương lo cùng.. html. bọn ôm nó, bọn tỉnh o muốn bọn với quên mơ chưa vào hài muốn rất, tử muốn nhớ nói được vẫn nhưng rõ, nó nàng nàng sự không, cứa đây cũng từng biết cũng là nó nó nàng lấy, thật muốn ràng lại bọn tìm nàng. đi đưa thị người tới: "Hai về Sương đi nói Hạ Thính các ngươi." đanh nữ mới nhân, như đánh run tay mặt phu thị: "ngài ra những chỉ làm nâng, Tạ có rẩy vậy dám nhân Ngọc thể Hạ Cảnh xoa có đá Sao chuyện.""phu thủ mặt nhau nào, nó động còn thế phép triều, trượng thượng ai lên mai cãi ngày, Ngọc nhau đánh thì bảo Cảnh cho Cãi dám?. cần trên tay nét thấy mặt còn được rõ vẫn ngang chỉ, nhân đám hạ ta đều qua tay ngón hắn đi là Năm." miệng tránh nên đụng có ấy ta tử hài thể, Cảnh sốt mà: "chạm Ngọc ruột nàng được hiểu sự Nàng mở, của mới Tạ nhớ nói." sập dâu hai chồng trời nói đã thì mẹ dần đang tối dần chuyện người Lúc nàng.. như bên Nhắm, tiếng mãi cho vẳng nàng văng luôn cứ hay chìm không lại, từ của lúc nhỏ than bọn vào mắt nào khi ngủ tai thế vẫn khóc đến giấc.
[đăng được MonkeyD Truyện tại nhất tải duy. a.." nắm Hạ trong chặt thuốc, tay lọ thị giường tựa vào." nàng lòng Hài vào chui tử."
Vân Thái huyệt thỉnh sau Sơ an: "Dương ấn bị cũng, đừng tới ta hôm bệnh ấn Nói mấy.
Sơ một trước nhiên Vân Vân hắn nhận thành vì không như, đã lúc do ra ta ta đến Sơ hiện thay sự đương đổi khác khác biết nguyên của rõ sao, mức trở người lại Hắn thường cũng còn tại. này trời phát Lúc đã sáng hiện mới. https - me://monkeyd.""tới quan hiển nhiên liên con là của, khỏi chuyện Bệnh nó gì?" được cửa mệnh rồi gia: "sau Nguyên lộ có tìm hưu thuận, thì buồm nó phúc Tạ Sơ nhi lên có mở làm, nó sao nước lên thì luôn tử xuôi Cảnh gió một, phụ nếu đột thể người của có, nhiên nói thì là miệng phú tốt như bệnh vậy, khiến khỏi thị con Ngọc nó là quan tức khác hài thuyền vẫn quý vào khi?" nhân nhi đến Vũ nhi Tạ bệnh, ca thương người nhân Thính giác an Doãn, hầu Thế tự: "lại thể bị lại, đều phu ủi bệnh miệng ta Phu, Doãn đi phu ở kéo ở nhân, nói có ca Những nhất Doãn rời mở để đi. hài thuộc một thế, mở miệng ngẩng Nam đầu trong gương nàng ngạc mặt, tầm xuất tử quen hiện: "kinh mắt Tiểu? dám nhân Hạ bọn Phu, đi họ để gì không cũng không nói thị. mặt Tạ Ngọc kỳ cực Sắc coi khó Cảnh. nhẹ nghe bảo ngơi giọng nghỉ thỉnh tiếng nhân, thì Sương người: "an động, không tới Thính thì rời cứ nô ngài đi nói đi, thoải nếu vào Phu bước mái đảm tiếp thấy tỳ. nhanh đó Vân qua Sơ điên như chạy chân.."
Tạ ngoài nhìn Ngọc cửa ra Cảnh sổ."
Thính Vũ cụp mắt.
Lúc trước nàng ta còn cảm thấy phu nhân thông minh nhưng bây giờ lại thấy phu nhân thật ngu xuẩn.
Một nữ nhân không sinh được hài tử thì nên nắm lấy những hài tử có sẵn trong phủ, bắt lấy tim của trượng phu, nhưng phu nhân toàn làm ngược lại.
Phu nhân dám cho đại nhân một bạt tai trước mặt bàn dân thiên hạ, e là một chút tình cảm phu thê cuối cùng giữa đại nhân và phu nhân cũng không còn nữa.
Thính Vũ đang nghĩ ngợi thì thấy Tạ Cảnh Ngọc vừa mới hạ triều bước tới cửa Sanh Cư.
