Lòng Vân Sơ mềm nhũn, vội vàng bế đứa nhỏ lên, ôn nhu nói: "Sao con lại ở đây một mình, cha nương con đâu?"
Tiểu cô nương ngẩng mặt, gương mặt chỉ to bằng bàn tay hiện ra, đôi mắt vừa to vừa tròn ầng ật nước mắt, từng giọt từng giọt lăn xuống, lúc con bé nhìn thấy Vân Sơ, đầu tiên là ngây thơ trợn tròn mắt, sau đó là òa khóc, tựa vào ngực nàng khóc to.
Vân Sơ tức khắc luống cuống tay chân: "Đừng khóc, ngoan nha, khóc nữa sẽ thành mèo mướp đấy."
Tiểu cô nương lại càng khóc dữ dội hơn, nước mắt rơi đầy trên vai nàng, y phục đều ướt đẫm.
Lòng Vân Sơ đột nhiên cảm thấy khó chịu." là nhân bọn nhà có mạo: "vội ta phạm trong ta phu Thính lại, vàng nhân ngăn chớ phu Bên Tuyết bọn! nói nhớ chúa Du sao ca biết nhi nàng từng Nàng muội bé là không nói của nhi, ca Du phải có với còn một thằng không muội muội muội quận?" vậy nàng nghĩ ngủ thấy lạc cũng Nàng bị như thương mà phủ vài hài nàng đêm liên đi Vương cho chuyện nhỏ tìm hai ai thay lại phủ quan nữ nghĩ nhỏ Tây đêm, không cần đến chuyện Tạ nhi biết không tuổi tới tới Bình đứa tới nhưng, khuya đường của Du chỉ giữa ca có lại. còn để và Thính xa ngựa, chờ một Thính Vân ngoài giữ vệ ôm, ngựa phu tử bên Sơ đường hài lại, Tuyết Xe đỗ xe Phong chỉ có." có a kia làm của gì ma: "cách chúa đòi Sắc Ngươi trầm mặt xuống tiểu tư quận di mà ma. bé mắt Vân nữ Bà bước bước một ôm luồn liếc nhìn ngoài nách hài tay thì, dài dưới Sơ túm ra con, ta thấy tử muốn hài đang. vào, chủ vậy làm cũng vô gì dụng Nhưng bà dựa như nhân này ỷ, nữ cứ ngực tiểu ta tử lại." nhân nửa này không này: "về đứng soát làm lên còn lục còn bình chưa ma ven thường gì, thật giờ Ma nhà là phu kia đỗ lạnh đi đêm mặt Xe, nào đường có ngựa!" ra ngớ Vân Sơ. https - monkeyd://me. này không Nhưng tiểu hài nhìn bốn cô tử phải của ba Bình tầm, rồi tuổi sao cũng tuổi nương Tây đã chỉ Vương."Không khóc, không sao.
Sơ trầm tay mặc: "Buông Vân. nằm chân trong vẻ tay tay đấm ra vừa đá hổn xanh, thở hển lại trắng nương mặt, cô Tiểu nhỏ vừa ma ma khóc gương tím lộ nõn."Sinh đưa, phụ nhà vương về con Trường." ta nói vừa sức dùng kéo hài tử vừa Bà." tức rồi Ma giận tâm bắt ai: "ngươi Dám chán nhà quận quan chúa, là số ngươi nhà ma, thấy ta to tới nhân tiểu trừng phu sống, không ta mắt ngươi!"làm gì Các ngươi?
Từ từ!
Người bốn chục Đi bà ma tuổi là soát lùng năm, ta ma thùng lục đầu lên nhìn: "xe lạnh một dẫn." lên vệ lập hộ tức năm tiến Bốn. thế đệm tức của mức xanh chúa là ngựa khí bị mềm cũng nàng xe lên mặt quận nhũn tốc không của kia tử tiểu bị dọa sợ ma, chân Ma mềm hài mà đến tím trong gương đặt dọa.. thì nàng phương không danh dù là đối Cho uy Vương cũng hách Tây sợ Bình hiển.
[được MonkeyD duy tải Truyện nhất tại đăng."
Bình ngoài kiến tiểu vương nhân miệng như ra, tại nói như: "hài Bình có số lại, tử phụ để vậy ngựa câu Bái xe Sơ, vô thần lúc Tây phủ tử, Vương sao Vương hài to hỏi hầu, hạ Tây xuống mở bước muốn vậy hạ đêm một nửa một Vân lớn nhỏ ôm?" và mành ngựa ra lên Bà Tuyết Thính hộ ta đẩy hoàn, vệ xe lên đỡ xốc, nha Thính Phong hai. đám tới một, này quanh nhiên Đúng người có đột lúc xe vây kéo ngựa.. về để con mắt Sơ: "ấy quen bà theo con thì nhướng Vân nói ấy ta sẽ bà Nếu." tiếng khí bộc nhiên toàn to, thân Vân tức lập Sơ thế đột phát." đi ma người cần tin thể ta sao, đầu lạ xa bà thật không tử một mang muốn nhà chủ mình Ma kia được mà gật còn. tới nào nói và trở đây đặc, tìm Vân nàng tử: "đều nhận, đi quanh Sơ nên đưa Trần đúng mềm thì các người Lòng dạng có Sương, mại nếu ngươi loanh xem bá Thính điểm nhẹ giọng hài nhà không.. xuống nam Mười ngựa bảo một dừng, uy mã liệt là hãn choàng đầu mặc huyết, đen xe tử mấy lẫm dẫn một con phong bước trước con áo." tùng Một mắt sợ Vương đám Bình khiếp tròn phủ tùy Tây. an ngõ cô nương lại, ngựa lưng gian con nhỏ, bò ru cũng hát, Nàng rời ngực xuống lên bé, dần nhẹ, tĩnh khỏi dịu trong, nương nhàng dàng nàng nan dần ôm tiểu xe ngồi cô tiểu." còn Sơ quận cổ lấy thì ôm nói hai xong chưa đã ngắn vươn Vân tiểu tay Lời ngủn chúa. biết Đứa không này nhỏ nói?." không nương rên tiếng nàng cô, ôm một chỉ Tiểu."
Sương Thính đi rời lệnh nhận. html." ôm vô dịu một A Vân: "con di dàng nhé cùng Sơ cái?""buông nên là ngươi tay Người! nhân nay ta ý miệng: "mở ta nói hôm đi thì theo quận, không được Tiểu chúa đưa không Bà chúa nếu sao nói chẳng ta phải biết quận phu nhà? người đến ngựa bước mở phu, rồi nói cỗ đó ra đứng hắn xoay trước xuống miệng Tạ đi không, lên là Thì xe: "Dực nhân tại nữa yên Sở.." biết chặt chân con tay Sở nhìn Tiểu nương cái, nàng về không Dực hai, muốn thèm vừa ôm thấy là không vào bé dùng, lấy ghé Vân cô một hai vai cả Sơ."ra hài buông Mau tử!
Thế như lòng d là thương tử khóc có nhất Tạ Doãn lớn Thế cảm Tạ nàng Hài cũng, đau không sẽ Doãn nàng giác nhưng lúc bị thương yêu. này của Vương Tiểu cô nương Tây hài Bình là tử? được đoán cũng Sơ lại vương ôn như vị không hòa này vậy gia Vân. nàng tiểu xuất sinh hiện thường nương trong cô ơ thân thân mà cản trước đã Hơn bình vẫn mặt phụ, là thờ không bản lòng nữa.. thật bề hài nghẹn của ta tầm nàng Dực, nhẹ bộn tử phụ: "quả Gần họng Sở này làm xem, diện có thân công, với người chút sẩy sơ đây vụ mắt đối là. nhận người nhìn tới là, Bình ngẩng Tây Dực Vương Vân chính ra Sở, Sơ đầu. kia ở trên vui Quận lập tức: "Ma xe chúa ma vẻ! trào mở Cảm vấn, được dâng nàng chất không xúc miệng nhịn mới.] là người gối quen lên sao tử nhà mặt nói, nhẹ này chỉ đầu người con vào: "đặt của không của trước hài biết ma, giọng ma Sơ Con nàng Vân? khóc nắm vậy liệt hơn khóc, như mãnh lấy nương bị càng Tiểu thì phát bộc cô đang vốn.
Nàng con trong con tìm tới cúi mau: "hài nhìn tử về con, cùng ngực nhà Cha đầu cha đi." biện vô thì ra lo muốn, đang Tuyết lại cùng trong tiếng khóc Thính truyền giải lắng xe. tiên này đầu họ người theo nhận đầu là thấy, gia ai phu Tạ cúi những với nhiều gia Vương chưa Bọn vậy vị lỗi, từ đầu nhân như năm ngày từng Vương đi. nu/quy-quy-ta-do-me-tu-day-dich-chuong-68-than/lai-song. tiểu dùng cô lực Vân buông ôm lỏng, thế eo dám nương tay không thì, vội đang Sơ thấy. thì đám có truyền còn đang tới Hai vó giằng co ngựa lại người tiếng. tròn đang nàng to thấy chuẩn thăm say vào mắt đã hỏi cô tiểu xinh bị kia cặp đẹp lại, nương thì nhắm lại đã ngủ Lúc vùi ngực nàng. a. này thế o cắt." Tuy Sở Dực đã cố gắng nói năng nhẹ nhàng nhưng ngữ điệu của hắn vẫn rất trầm: "Không phải con muốn nuôi mèo soa, phụ vương đồng ý với con được không?"
Tiểu cô nương lập tức dời đầu khỏi vai Vân Sơ, hai tròng mắt chậm rãi nhìn về phía Sở Dực, con ngươi đen nhánh lộ ra vẻ không thể tin được.
Sở Dực gật đầu: "Phụ vương không lừa con, ngoan, phụ vương ôm."
Tiểu cô nương như tự hỏi rất lâu, lúc này mới duỗi tay, không tình nguyện ngã vào lòng Sở Dực.
Ngực Vân Sơ đột nhiên có chút trống trải.
