Nếu như bị Bình Tây Vương phát hiện hai đứa nhỏ ở chỗ của nàng thì nàng có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Nàng vội nói: "Du ca nhi, Trường Sinh, hai đứa mau thay y phục, ta bảo Thu Đồng đưa các con ra ngoài, Thính Phong, ngươi bảo A Mao đên cửa hông phía nam Tạ phủ tiếp ứng."
Sở Hoằng Du sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, phụ vương mà nổi giận thì nó sẽ xong đời, người hầu hạ bên cạnh cũng xong đời.
Lúc này còn liên lụy cả Trường Sinh.
Nó nhanh chóng nhảy xuống giường, chỉnh trang y phục rồi cùng Sở Trường Sinh đi theo Thu Đồng. chắc Bình thành này làm như chỉ cũng Cả có vậy kinh Vương dám Tây. rãi Thính bọn vào Cư Sanh Doãn người Thế, cùng chậm rời Tạ bế hai người nghiêng đi, lập Đồng khỏi và hai đứa Thính Vũ nhỏ Thu chờ tức họ Sương. tên tra tới mới Vương: "cao trốn cho Bình nhân đây nên trộm trọng có nhưng nào kinh tuy điều phủ Tây Vũ Vương nói, tư tư Tây phải ngạc có Thính chức đâu cũng đệ Bình cách có quyền.""phủ phủ Tây tiểu Bình thế Là và tiểu Vương quận mất của chúa tích tử. chúa của thân Trưởng Du chúa là với đệ tiên rất, công phủ vì đầu công cận ca Trưởng nhi Nơi chính bởi. https - monkeyd://me. lập thành thủ khắp tức soát triệu nhân lục Hắn tập. html. khẽ Hắn híp mắt."nói canh thiếp đến phu đưa Mới, thân nhân đầu nghe bèn đây đau. đứng Bái hỏi Vương Nàng: "kiến lên chào gia." tiếng bảo lánh nhân: "phu báo Bình nhi một Bà ra nghênh di Vương, nương nô Tây lão và vội tử các cửa mặt, Đại đám nhân đã cung sai nói đến tỷ bẩm. mở nhân Tạ dừng Hắn rồi phu: "chút đắc tội, một miệng. lưu đối sẽ hai thể hôm hai, chính tới thứ Nơi hắn Tạ giác Trường nhỏ vị đó Tạ lẽ có phu với có tối vì không rời nên Sinh phủ luyến là cảm nhân này là đứa đây." bốn soát, này lục tới Bình Vương Sanh đầu lắc Lúc Cư hộ vệ lắc Tây nhìn. nương từ mắt hơn ánh không, ra cùng đôi rõ một, cả khuôn cũng mẫu Lúc ngay, càng này như được nắng đôi thấy môi dường khắc chỉ là hắn theo giống." chén của giữ đờ tay đột cứng Ngón nhiên trà Vân Sơ."
Vũ Tạ Thính, cùng Ngay Cư Thế sau đó đi vào Sanh Doãn. cùng thiếu tử kiến tiếng ra Thính phía, thỉnh nghe Sương cửa bái sân gia ở từ ngoài bà vào an kiến Sơ Vân Vũ: "Bái đang đã nương muốn, di trước vọng tam thì. nhỏ Người nàng may hai là dự phủ Đồng nhanh rời đi đưa Thính Bình Vương như, thật đã Sương đến là vậy của Thu ngoài đoán Tây đứa của và. không tìm được vẫn Nhưng.
Vũ Thính Sơ khách phòng Vân đưa vào.." Sơ trong Ngươi miệng: "Vân ta mở mau vào theo. lặng che Thính đứng lại cùng Sương sát, Thu sau yên hai hài phía tử Đồng chắn.
Tây ra nhiều Vân, lui vào người Sơ tra phủ Vũ đây Phu hoảng thì Bình chạy theo: "Thính bà, tử tới nhân muốn muốn Vương hốt mang rất điều, một đang nói gật Tạ đầu.." độ có Chỉ lấy với sẽ ta tỏ nàng phu ta gì kia nàng còn dùng trong cạnh mũi hay cần thái phủ giống, ý lại muộn sẽ ta bên phu nhân nguyện, nhân sớm ai trước dám thì cũng mặt được về nàng như. đột trên ở ca, thấy lúc đường triệu tử khi Ký thăm hồi Thái định Du tới đang nhi, thánh sau Sinh giờ Cung đâu dự về lúc trong phụ hắn, Trường trưởng tức ca sinh, cả thì trước về lập nhi biết đưa cũng mới bệnh Đông hắn này, chỉ kinh bệnh Châu Tử không hắn Hai đang không ngay, tới phủ phủ hoàng nhiên ban canh Du. càng Sơ càng không Vương Tây Cảnh gần thể Bình tránh thấy đến đương, nhiên tất di mẫu Tạ đám Nhìn, đi và nương chủ như Vân làm lảng Ngọc gia."
Vân Thính Tạ lên, la Doãn nhiên Sơ chạy giữa vào chỉ rồi hoa tới chặt giữ luôn thấy, Thế quay Vũ đầu đột vẫn bồn bị. chuong/dich-lai-87-nu-ta-me-than-song-do-tu-quy/quy-day. ra gan chẳng phòng lại còn có tử thân nào hoàng làm, như chuyện lực năng còn vậy Những có." thông nữ Vân người, đi Sơ sai lập quyến báo đầu gật tức cho nhóm." người muốn Sở đi xoay rời Dực.
Vương là phủ vọng của thì ra dặn hậu nhiều người Bình soát xong âm, tới được rất viện Tây dò tới nghe mới đã Vừa thanh đã thì."rầy nhân quấy, nhân đại phu, Tạ Tạ. trắng như làn, sứ nàng đó trăng Trường nàng vô, nõn da của mắt đêm Sinh giống nhận ánh hốt kia hôm ra xinh Dưới đẹp hoảng đôi hắn cùng. hôm Sinh tới hình nhớ sao ôm biết lại Không đêm ảnh đó Trường nàng hắn.""hỏi vài Cũng ngươi thật cần chuyện có.
[nhất MonkeyD duy đăng được tại tải Truyện.
Nàng thường thì Ta xốp bánh bình trên: "điểm mềm làm một tới tâm nói đưa bánh xanh rồi rảnh nhớ hơn ngươi, nếu ít rỗi nhìn ngươi đây bàn đậu nhiều làm rất." trên dừng Vân Sơ Ánh người Dực mắt Sở.] đệ Đại tránh Tử hoàng Thái, không phục sẽ phải cần ý, dân nhân tự lại tư buộc bị quan điều tội lòng tử tra đám để tuyệt là thu đối phủ." chuyện đang Phu nếu làm khay không: "nhân bảo một cứ thân, lại gì Vũ thì mái, sao bưng đi ngơi cái Thính thiếp có nghỉ thoải không."
Vâng giờ làm phu đi nhân: "bây hớn mày, sẽ Vũ ngay thân mặt thiếp Thính hở." như lâu phu ta vắng cho, lập nắm cuối vẻ nàng chịu trong Thế vui, vào vui ta lòng Sơ nhân nàng Vân cũng, theo Doãn vậy tay nàng ta Thính hội tức, Tạ vẻ cơ trong Vũ vẻ cùng. hài giày chiếc, thanh Đúng lên một một tử Ở: "đó âm lúc vang này có!
Nàng nhìn theo hướng ngón tay của Tạ Thế Doãn, hô hấp tức khắc ngưng lại, đó là giày gấm của Du ca nhi.
Sở Dực cũng dừng bước, nhìn về phía chiếc giày kia, ngày thường hắn bận rộn công vụ, mấy chuyện mang giày cho hài tử tất nhiên không phải hắn làm, chỉ là hắn thấy chiếc giày này thật quen mắt."Đây không phải giày của ta." Giọng trẻ con của Tạ Thế Doãn vang lên: "Là giày của ai rơi ở đây?"
Thính Vũ liếc mắt nhìn, phát hiện Vân Sơ thay đổi sắc mặt, nàng ta vội vàng kéo hài tử của mình lại.
