Những ngày mùa đông đầu năm mới trôi qua vô cùng yên ả, nơi náo nhiệt thì ngày càng náo nhiệt, nơi vắng vẻ lạnh lẽo lại ngày càng vắng vẻ lạnh lẽo.
Trong viện của Tưởng Nguyễn mãi cũng chẳng có người đến hỏi thăm, thành ra ba người Tưởng Nguyễn lại khó mà có được quãng thời gian nhàn rỗi này.
Không khí sáng sớm trong lành mát mẻ, Bạch Chỉ và Liên Kiều cùng ngồi ở cửa may vá y phục, y phục của mấy người đều cũ đến mức không thể cũ hơn được nữa, rách lại vá.
Tuy rằng khả năng thêu thùa của hai người rất tốt, khâu vá thêm mấy bông hoa lên y phục cũng có thể mặc tiếp được, chỉ có điều sợi chỉ màu sắc đẹp đối với các nàng mà nói quả thật rất quý, bình thường sẽ không dùng để khâu vá như vậy.
Nữ hài tử yên tĩnh ngồi trước cửa sổ, chăm chú nhìn trang sách trước mặt, ánh nắng chiếu lên một bên mặt hoàn mỹ của nàng. ta cho vải núi thảo thấy Ta về đầu góp tích dược nên thư lên tiểu, ít bạc bắt chút chúng đổi để vẫn dần mua hái. t cóng. ra Viên liền sân Viên trời tiễn, Nhìn ngoài đứng sớm không Tiểu dậy, thấy cáo Tiểu còn từ Kiều sắc Liên."thật ra hắn cũng Hoá lá đất lớn bán, gan của nói bán liền." rổ Liên trả Viên Kiều Tiểu cho lại.""Ngươi! đối khoảng người Mỗi đều đông chủ với thời tớ khăn nhất khó là ba gian mùa.""hề Không.— chiêu quay rồi sờ Liên lại đầu, Kiều theo Chỉ nhìn cũng đăm, nghĩ suy nói sững Bạch thấy. đủ kiểu này nghị Ba về lúc Trần lại luận chuyện, thêm Chiêu suy đoán một người về. sờ tranh với tĩnh lúc Tưởng này đẹp nói động tàn vô rất xử, là quyến thì nhìn nhà dịu gọi bén lúc Liên mềm như thư câu, Nguyễn biết cùng rũ nhẫn hợp sắc mình, một là vô chạy như Trong mặc, rằng thì dàng tiểu thì thấy thủy như hiếm nữ, quay Kiều thỏ sững lại chợt vẫn 1 tựa đầu người lúc(im), tình lặng có sắc này bức cái mại." nói Chỉ Bạch."gạt muội bọn Không phải ta chứ?""Hả?" là người Tiểu cửa có, tới Viên say tán gẫu hoàn, nha củi Đang gõ đốt bên đưa ngoài hăng. lần một được để chỉ được, đốt này tới tới củi đưa cũng chút không, Hết lần nhiều khác lệ lấy."để có vào cho, cản đường ta Đừng đi!" Kiều Liên nói."cho cho Chỉ Cứ vá Bạch là được để muội."Cái đơn rất này giản. là để nàng sợ c đúng Trương Lan các không."thấy nô lại nhưng ngờ nhưng nghi tiểu dốt do, bán thư rất tỳ ra đất thúc lòng Tuy trong tỳ không chuyện gì, rõ cảm đã mãi không, cũng biết việc ngu này, là đẩy xảy nô nghĩ."minh thông Tiểu người là thư, là chỉ."thấy lộ chắn chút bên chắc may léo vừa Chỉ, không một Bạch đường của khéo nhìn lại, Tay tỷ nghề thật ngoài nhỏ vừa cũng nào tỷ." giả bộ tức Kiều giận Liên. đang đến Chỉ đọc Nguyễn tay đi, Tưởng trong sách bên cạnh phục buông Bạch y. gần cũng cùng phải khắp bà thường, dầu ngoài dối vị nơi con của không vô trong mấy, khó nghe gạt vị thôi, không đây Không hạ hai bên ma phận đèn nói nhà tỷ mà đi, đi ngay cũng cạn quấy gạt thật ta quả cực ma, ma trai kỳ Lan nói bình thì, cả quá miếng đi Lan đất ma tỷ lại bán một hầu càn đem." Bạch ra nháy Liên với Kiều dấu Chỉ mắt.""gàng nói Ai gọn."cũng ý rồi mặc bình một Chẳng, tiếp thôi là thường ai, lại có qua vá không rách chú tí.
Thật ư có sự chuyện này? tĩnh chồng như xử, dàng xinh gái ý – thẹn trầm người dịu đẹp thì thỏ động nữ chỉ con như chạy, con gái như Tĩnh e khi chưa. hàng muốn nhè không đẹp chim được đôi mi như yêu, trong veo nhịn cánh dài ta, nhẹ dàng dịu mắt mà Hai thương người rung động khiến xinh." đầu Bạch gật Chỉ. với trong Tưởng ở giỏ Nguyễn Viên, nhẹn đứng cạnh lấy củi, nhanh hỗ cũng tác động, ra Liên Tiểu hành bên Kiều trợ lễ.""thư Tiểu.
Tưởng không ngẩng nói, như cười cười Nguyễn đầu. cười mỉm đầu Chỉ gật Bạch."năm thư hết nay không có, trở như vậy phải Đừng đã, tiểu là sao nhiều suy về thể qua nghĩ nói?""dễ thì Nói."thích đi Trần Mặc lại bán rất lại gây phóng, bình nhưng sao thường ra hào sự dù tại, đất Chiêu nào tay chút không? chuyện liền chuốc này hoàn phải xẻo lấy nay đều sợ ma biết, ma giận cúi nổi mấy nha ngày đình bọn xui thấp muội Lan, lôi qua đám đầu Đêm. nếu lãng áo nào thư Tiểu đẹp, lại có bộ áo một chắn hồn ích của của, chắc kinh vô dù phí thể chúng ta, trong thư chúng nào quần vào dung được có đẹp chẳng, cách so mặc tiểu quần thư mạo một tiểu thành ra có không sánh ta." Tiểu Viên nói.""thì vị còn đi mất rồi không, biết ngang cũng với hỏi Lan ma thấy cùng Lan, ma cuối lại náo một kì kia cũng ma nhưng cái, loạn trận lạ nghênh gì ma. áo nói quần tay, Sau một Tiểu Bạch khi xong Viên Chỉ làm liếc cái, cười trong." đầu Viên lắc Tiểu. ế."phát mới chi giảm đâu phí không Qua năm người vải đi một hai, y phục phân đó bộ mới ít cần những mà, bớt tìm nửa cũng.
Quy hay không củ! chạy mau động nhanh thỏ như, thì lẹ cử Khi nhẹn. h." Kiều tiếng kêu Liên một lên."chỗ cũng lại tay một cùng thể tỷ hồng nghề cái nhìn muội lắng, muốn giống bị cánh như còn nếu ra áo cũng, cần lúc làm không rồi tỷ rách mẫu, như không không tay buồn nay có đường ngắn, trong đó áo phiền, thận lo vô dễ bị một cẩn cho đào Năm làm thì vá màu thân có. đầu Nha kia.—- (1)." mắt chờ nhìn tràn Chỉ Tiểu sự, mong mừng vui Viên thể ngập không dấu ánh Bạch che." được không nghe Chỉ Bạch nhịn tiếng cười vậy một.""Đúng đúng, vậy vậy."vào Ngươi đây xông làm gì, có còn…"quần chiếm rách làm muốn có nha nào, biết ở người người gọn gì ngoài đầu nấy, chúng ngươi tiện chẳng nghi Còn ai, bên áo gàng ta rưới đều các."ngoài của này Lan phòng không tung nói nói biết, nhẹ đồng đi đó bên đoán tức lên kết, ngày đen hoàn đều ngủ ma cũng các bọn hắn muội, không gì hắn là hỏi tỷ Chuyện, hắn xu ma nghe giận không có —— đâu lật bạc một nha quả!""Hả!"thật chỉ Tất hồng, là không phấn màu đây đem đi nhiên điều chỗ chỉ đến, có muội tỷ của có." Kiều Liên giọng nói, dứt còn ngoài chưa cao Lời nghe bên thấy. pháp tiểu không đã gấp phải chúng cần, biện có Ta nghĩ ta thư."
Bạch cười Chỉ."tình quẽ tiểu tình muội đây, tốt lại người thư nhưng nguyện tính hạ quạnh hơi hầu Tuy ở như." giận một giọng cũng nổi là Bên kia đùng đùng nói.!" hồi y tiếp áo phục, tục chiếc vá Liên dây trên lại Kiều thần thắt.""sao Thật?""khó có này Chuyện gì."Bạch như còn chuyện nên áo nhiều dễ chỗ rách ghé, thường Chỉ Sớm đến đống muội nói đúng tỷ muội, quần bình bị một kìa tỷ hơn mới vậy biết.""rõ Nghĩ không mãi?" Tưởng Nguyễn nói.""tỷ vấn thật Chỉ, Không tốt đa tỷ thành Bạch, tỷ đề tạ. tốt gì lầm Đừng sai ra mới gây."giờ hơn Bây hơn mặc tiểu sắp, làm bộ cũng, mặc ra có cho trước phục chút hai mới chút, thời mà y lớn phải rồi mùa, rồi dành gian phục chật chúng tiểu xuân thôi y ta thư thư đến đây cao cũng cũng tạm."thư mặc xinh nhà rích tuổi mặc lại khác, ăn ta đều tiểu hoa đẹp như thư, này Tiểu quần, cũ toàn như của áo bằng phải chúng vậy." lên nghe Viên tức, rộ cười Tiểu lập xong.""Bạch nói rồi sai Chỉ tỷ tỷ." miệng Viên mê Tiểu mân." một Nói xong chút lại ngừng." đều đầu đến Kiều Liên tán của, nói hứng liền người sau Một khi phủ, hai hồi lúc, nói hào lắc chuyện một tiêu."Ngươi đến hồi nói phủ, chưa kinh có lắm lúc nói thể, gì biết còn mắt mới nào nghe hay thành trước. cho thị đây không chỉ Thôn của nàng ai trang, nói là than nhiên tất các biết mà cũng không củi là cần." tay Viên liên Tiểu xua tục."có kỳ hay quái cánh đi, vậy bạc mấy bạc miếng Chuyện không thể ngày, trong là lẽ hết không bay ít ngắn này ngủi chẳng, đất có thể như sao xài bán một đúng?"
Bạch Chỉ sững sờ, giọng nói kia rất quen thuộc, đúng là Trần Phương.
Nhưng mà Trần Phương đến đây làm gì?
Tưởng Nguyễn giang tay ra."Nhìn xem đi, ngươi sẽ hiểu nhanh thôi."
