Ngày đầu tiên trở về Tưởng phủ, bình tĩnh vượt qua dòng nước ngầm mãnh liệt.
Ngày thứ hai thời tiết cực tốt, sáng sớm Liên Kiều với Bạch Chỉ đã đi nghe ngóng chuyện của Tưởng Tín Chi.
Bởi vì Lộ Châu không biết gì về Tưởng phủ, có theo cũng không giúp được gì, dứt khoát ở lại hầu hạ Tưởng Nguyễn, xử lý chuyện ở Nguyễn cư.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi khắp phòng, Lộ Châu ngồi thêu ở cửa, cười nói."Thời tiết trong kinh tốt thật, mặt trời cũng đẹp, phơi nắng thật tốt." cái nói một Tưởng nhạt liếc, Nguyễn nhàn nàng. của Tưởng Tưởng đoạn ma thời có dưỡng rời mất ma tức đã, đời Triệu giá tin mẫu nhũ từ người gian, lão xuất chủ phủ Mi tử Triệu, không nói phủ theo Mi là ma đây đi Chu khẩn, qua Tín ma cầu Chu thấy, là Chi trong và Nguyễn lúc." lạnh nói lùng Nguyễn Tưởng.
Lộ người này Châu nói trọng một, nhạy liền của minh nhận quan là Chu ma thông sự ra, ma cảm."được không khiêu làm đã đáp, ta Nếu thì bà lại sao khích? từ đồ sẽ ý Người Nghiên bỏ chắn chắc uyển không Hoa. chưa che thì nghe nói ma ma tức Chu Châu Lộ lại gặp giận, miệng từng vậy. ma như ma biết dưới hành độ, kiếp cũng này Chu cực vào bị mắt lúc trước nàng nàng thế hạ, gì cả nhưng Chắc không lại hẳn. mặt Kiều ở chấp Liên mặt không bị xốc, thiệt y dấu tay, một Kiều có thua cũng lại trên xuống một, sống trầm Nguyễn người là Liên xếch hoàn để đã liếc, xiêm có rất rệt bàn, rõ rồi nha bản giữa động khác mặt liệt tay kịch hoàn phải chịu thấy, thấy vây Tưởng trên tranh vừa chắc mấy thân dấu nàng nhà."báo với lão gia ạ không Có cần? người mà quá đáng p."hoàn đẳng đánh người g, thượng mới là cho nên Thì, ra cho ngươi nha rằng."đang Hoa, Liên Tiểu, không của ổn Kiều Nghiên nhau uyển người với thư cãi. ế." Nguyễn khoác áo lấy ngoài cho nói chóng Lộ Châu nhanh, Tưởng."Liên thư cứu muốn Kiều đi Tiểu tỷ? người chắn đất quanh thấy khác trong che một đất ngửi đã, xa hoàn ngã dưới hai, vây đó nghiêng một đám nha cho trên hai, Xa dưới bô để một đó, người người khó đất không khí xa cái, mùi cách cái người không ngã thì đầy."không nô tiểu, thư thật sự Đại có tỳ.
Chu, phu phân bô bà uyển Kiều bà người ma, ép phạt ấy với để tỳ, đến vào đồ Liên ăn ấy phục Mù vẩy ma rằng ấy trong nhân lúc nằm của thấy chuẩn phi dưới vương bộ gặp mặc ấy, bà y đang Hoa nô, bị nói Nghiên phải trừng đất bà thấy."ma Chu ấy bà ma… sao thảm p thê lắm?" Tưởng dậy sách lên Nguyễn đứng, bàn đặt. không gì cách thư người có Tiểu? ế.""khi con cửa phải đầu dễ làm, chẳng lẽ Người đã rúc đến ta rùa đen? i. giọng nói lúc, này Bạch Nhưng vội vào Chỉ, vàng đi thấp." gian Bạch nan đôi mắt Nguyễn của sắc, Tưởng nói bén Chỉ Trước."Kiều tỳ, cứ dầu thấy lý là bọn, nô cạn Hoa tỳ nô rằng thư phải thế vừa thua thư, cậy tiếp người như Kiều thế tục Nghiên đèn của, bị tính mới Liên mình Hoa vậy tiểu, luận nóng liền uyển người chạy thiệt nên Tiểu, Nghiên họ cũng đông cho thấy nữa người, không về e với sẽ mạnh Liên tìm người uyển. nhọc Bạch Chỉ nói chút, một chờ Nguyễn Tưởng khó, dừng chần nhìn. lời một được che nhúc Liên, tựa thấp Người như nhích đầu thì một chở tượng, khi không cúi tới nói từ Kiều, Tưởng Nguyễn chỉ không pho. hiện những chế nói Nguyễn tại lời giễu như Chẳng hạn Tưởng.""Nhũ mẫu?" giỏi uyển một cau cho, trong Hạ giận mắt Nghiên mày Nghiên, một hực lửa Nguyễn là Hoa, chặt cho hừng Tưởng giỏi!"muốn Hoa người lại chống Tiểu uyển Nghiên thư của?""không Nô tỳ có." nàng có dịu không nha thể, nha thiếp trước này nay hoàn qua không nghiệt một được, Hạ lễ cay thật bên đều, Nguyễn Lâm nói Nghiên của hiểu Tưởng dàng chân, hiểu như Nghiên vậy Lang Nguyễn Tưởng thật chua Lâm biết hiểu đã kiếp Lang, đại thông cạnh nghi, chính của là Hạ Nghiên lại hình hoàn nói Hạ sao này hoàn, ra lời hoàn tại miệng thế, nha như chính dáng nha ra là Hạ thân chanh Nghiên." nói trời góc hoa đùi, Tín uyển hòe nhiều Tưởng không, thì Mi vẻ đó đẹp khi Thanh, Tưởng ở rất mới sân ánh ảnh Mi cuộc Triệu, Nguyễn vui trên rơi hẻo mặt xuống chẳng, không rất nhìn nắng lánh, Mi có sống cư một hình còn những nàng kiếm Chi cánh, so Nguyễn là chỗ ánh Mi, sống luyện Triệu gì bằng Thanh uyển với nằm." ngừng Châu Bạch Lộ thêu, Chỉ cũng nhìn. cảnh sống người người Bây lại, Tưởng chết qua Triệu còn, mình ruột Tín trên mất còn rõ, không đời chỉ Chi thịt nàng, thân đời Mi đã giờ."cút Ngươi đi bẩn, mau làm lại mắt ngươi nên, cho có ở nói đừng lý ta."đại tiểu thế tiểu đây lại tới, đại thư đẳng mau hạ đi bẩn sẽ chỗ Sao, thư mắt người đi làm này.
Tưởng than thở Nguyễn. hoàn đến đám kêu Nhìn Liên, lên nhích Nguyễn người Kiều ba, thấy nhúc cho không khi Tưởng nha." đếm khẽ tới Tưởng, quay không Nguyễn nhìn nàng lại, xỉa Kiều ta cười Liên. ma Hạ xuất sợ nữa lần Bạch chỉ ma là sắp xếp Chu do Chỉ Hôm, trước cũng ý hiện cố mặt Liên nay Nghiên Kiều và. ế."người Chẳng lẽ phải ngươi hạ đẳng không sao?"uyển Liên đang Lúc dạy phủ bọn nô, mặt chú tỳ tỳ với kia dỗ Kiều thấy đầu, đó Hoa mới nhân Liên ý nô Kiều, hạ sau về người Nghiên người không thấy…"thư Tiểu. nay phủ, Tưởng đang Bạch lại Chu hôm Chỉ ma ma, còn ở Chu nói Tưởng Kiếp, trước ma gặp Nguyễn chưa ma lại từng?"sao tình cãi nhưng tại rất nóng tính, xử ngày nhau biết Liên, Kiều đã nảy mới sự Mặc dù đầu?""Xảy ra chuyện gì? dò Đây hay nhục, là sỉ xét là?" giống hoàn như mới nói đãng đầu quay, Nha đầu cầm lại lơ. đã mỏng phục tóc y manh như, Đầu rối hoa râm bời giấy tờ. ma, là Chu Là ma.
Tưởng Nguyễn cười mỉm."ma nhau Chu tỷ với Liên tại Kiều ma ức sao, lại bị lẽ bọn họ chẳng h cãi.""cần Không." nói Tưởng Nguyễn ngạc kinh." còn ngươi, mong chiến ta hơn giao tiên nhiều, đầu Hạ ngươi với lần Nghiên đợi. phủ nàng ma ma trong chết thấy sống không Để Tưởng nàng ma bằng ở, dụng lợi kích Chu Chu nhìn đả ma để." thấy Lâm sửng ngờ, nghi Tưởng nói Lang lại sốt Nguyễn."
Nguyễn Tưởng toàn giận, bộc thân híp tức sự mắt phát. như khác người c vậy những." nhíu mày Tưởng Nguyễn. i."là h Đúng ức." kinh Bạch cả Chỉ." nàng trọng Lang lời, sợ nô Tưởng gánh nhưng chủ không nàng chữ nô khi Nghiên này (dụng khi nhân tài dễ nói), Lâm chủ đại khi nàng của Hạ này là nô, ta Tưởng chủ ‘Nguyễn tuy được phủ’ đại hãi nổi trong bốn."ta Kiều Ông với, đến nổi Liên sẽ ta không gánh mà với." quyến bén thì độ nàng lùi về, Lang cười rất bất nhưng, sắc hòa lại, rũ Thái miệng bước ôn rét đôi, lời nói giác mắt của một sau Lâm lạnh. tóc nhìn trên sách sau ra Tưởng, tay vén tai quyển Nguyễn. xong Ba hoa theo nhanh người viên, Nghiên chỉnh đến Hoa đi Bạch Chỉ uyển chóng lý.""phục cho, lấy ta Châu Lộ y. i.
Tưởng Nguyễn vươn tay, để lên vai người dưới đất, trong nháy mắt khi chạm vào, lập tức cảm giác được đối phương run lên dữ dội.
Liên Kiều há miệng, cuối cùng vẫn không nói gì.
Tưởng Nguyễn nhìn phụ nhân đang cúi thấp đầu, dịu dàng nói."Nhũ mẫu, đừng sợ, ta là A Nguyễn, ta đã trở về."
